Thứ Nữ Leo Cành Cao

Chương 5



“Không đợi được nữa, tiểu nương lúc này xảy ra chuyện, rõ ràng là nhắm vào ta. Ta mà không đi, bọn họ sẽ lấy mạng tiểu nương ta mất.”

 

“Vâng, nô tỳ đi gọi người ngay.” Tiểu Hà thấy vẻ mặt ta kiên quyết, không dám khuyên can nữa.

 

Ta dẫn theo một toán thị vệ và hạ nhân của Tướng quân phủ, hùng hổ xông vào Liễu phủ, phớt lờ mọi sự cản trở, tiến thẳng vào nội viện đòi người.

 

Vương thị dẫn theo một đám ma ma tỳ nữ chắn trước mặt, sắc mặt tái mét: “Liễu Nhược Lan, uy phong của ngươi lớn quá nhỉ. Con gái gả ra ngoài như bát nước hắt đi, lại dám dẫn người về nhà đẻ lục soát phủ viện sao?”

 

“Tiểu nương ta đâu?” Ta gằn từng chữ, trừng mắt nhìn chòng chọc bà ta: “Lập tức giao người ra đây.”

 

Liễu Nhược Vi đứng cạnh đích mẫu, ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm bụng ta, khóe miệng nhếch lên vẻ đắc ý thâm độc: “Hờ, con tiện tỳ đó ấy à. Nó lén lút tư tình, làm bại hoại gia phong nhà họ Liễu, đã bị mẹ ta dùng gia pháp dìm lồng heo rồi.”

 

“Chát…”

 

Một cái tát giòn giã vang dội, dùng hết toàn bộ sức lực của ta, hung hăng giáng thẳng vào khuôn mặt đang đắc ý vong hình của Liễu Nhược Vi.

 

“Liễu Nhược Vi, Vương thị, nương ta mà có mệnh hệ gì. Liễu Nhược Lan ta lập lời thề ở đây, dù có phải liều cái mạng này, rơi xuống địa ngục A Tỳ, ta cũng nhất định bắt hai mẹ con các người, nợ máu phải trả bằng máu.”

 

Trên đời này vạn sự ta đều có thể nhẫn, duy chỉ có liên quan tới tính mạng tiểu nương, ta nửa bước cũng không lùi.

 

**7.**

 

Liễu Nhược Vi ôm mặt, trong mắt bùng lên ngọn lửa tức giận: “Con tiện nhân này, ngươi dám đánh ta, ta liều mạng với ngươi.”

 

Tỷ ta vừa lao tới, lập tức bị thị vệ phía sau ta lao lên túm chặt cánh tay ấn gục xuống.

 

“A, đau, buông ra.” Tỷ ta kêu đau giãy giụa.

 

Ta “xoạch” một tiếng rút con dao găm ra, kề thẳng vào cổ tỷ ta: “Tiểu nương ta ở đâu? Giao người.”

 

“A, Liễu Nhược Lan, ngươi điên rồi, ngươi dám giết ta?” Giọng Liễu Nhược Vi the thé, tràn đầy sự sợ hãi.

 

Cổ tay ta hơi cử động, một đường máu lập tức rỉ ra từ làn da trắng ngần của tỷ ta.

 

Liễu Nhược Vi sợ đến hồn siêu phách lạc, hét lớn về phía đích mẫu: “Mẹ, mau dẫn Lâm di nương ra đây.”

 

Mặt Vương thị xám ngoét, không dám mang tính mạng con gái ra đánh cược, cắn răng nói: “Dẫn người ra đây.”

 

Rất nhanh, tiểu nương bị lôi ra. Chỉ mới hơn một tháng, người vốn dĩ đoan trang mặn mà, thế mà đã bị hành hạ đến mức thương tích đầy mình.

 

Cơn giận gần như nuốt chửng lấy ta: “Tự lập công đường, lạm dụng tư hình, ta phải báo quan.”

 

“Lan nha đầu, không được.” Tổ mẫu được nha hoàn dìu vội vã chạy tới.

 

“Vương thị chính mắt bắt quả tang tiểu nương con lén lút gặp gỡ nam nhân bên ngoài, nay chỉ dùng hình chứ chưa dìm lồng heo, đã là nể mặt con rồi.”

 

“Yên tâm, bên ngoài chỉ nói nàng ta bạo bệnh qua đời, tuyệt đối không liên lụy đến con.”

 

Như đi trên lớp băng mỏng suốt mười mấy năm trời, mãi đến giờ phút này ta mới trần trụi nhìn rõ sự tàn nhẫn của những người “thân” này.

 

Tổ mẫu từ ái của ta, vậy mà lại có thể nhẹ bẫng định đoạt một mạng người như thế.

 

Không được, tuyệt đối không được.

 

“Tổ mẫu, tiểu nương ta không phải người như vậy, trong chuyện này chắc chắn có uẩn khúc. Tên đàn ông kia đâu? Ta muốn tự mình thẩm vấn.”

 

“Đủ rồi, còn chê chưa đủ mất mặt hay sao? Liễu Nhược Lan, bớt ỷ thế Tướng quân phủ để làm càn ở nhà họ Liễu đi. Ở đây, bản quan nói mới tính.”

 

Phụ thân từ xa mắng vọng tới, ra dáng quan uy.

 

Ta lạnh lùng quét mắt qua đám cầm thú đội lốt người này: “Phụ thân, hôm nay nữ nhi dù có liều cái mạng này, cũng phải đòi lại công đạo.”

 

Liễu Sùng Sơn nhíu chặt mày: “Con nhất quyết muốn làm nhà họ Liễu mất hết thể diện sao?” Giọng ông ta hơi dịu xuống: “Không phải con luôn muốn làm đích nữ sao? Chỉ cần con không truy cứu chuyện này nữa, vi phụ sẽ ghi tên con dưới trướng đích

 

 

 

mẫu.”

 

Tiểu nương đang thoi thóp thở nghe vậy, cố gắng mở mắt ra, đôi môi nứt nẻ mấp máy: “Lan nhi, đồng ý với ông ấy…”

 

Sự nuối tiếc cả đời của người chính là làm liên lụy ta mang thân phận thứ nữ, lúc nào cũng đau đáu mong ta được làm đích nữ.

 

Ta lắc đầu: “Nương, con không cần làm đích nữ, con chỉ muốn người sống cho thật tốt. Tiểu Hà, đi báo quan.”

 

Vương thị thấy tình thế không ổn, lập tức đổi giọng: “Chút chuyện nhỏ này không cần kinh động quan phủ, cứ coi như Lâm tiểu nương bị oan là được rồi.”

 

Tổ mẫu và phụ thân lập tức hiểu ra là bị Vương thị che mắt, nhưng bọn họ còn sợ mọi chuyện làm lớn lên hơn.

 

Tổ mẫu vội khuyên: “Lan nha đầu, là đích mẫu con hồ đồ nhầm lẫn. Bọn ta nhất định sẽ bồi thường cho tiểu nương con.”

 

Trong lòng ta thừa hiểu, dù có báo quan, Vương thị cuối cùng cũng sẽ tìm ra được kẻ thế mạng. Đã vậy, chi bằng mang lại lợi ích thiết thực cho nương.

 

Ta nhìn phụ thân: “Được, ta có thể không báo quan. Nhưng ta có một điều kiện: Lập tức viết thư phóng thiếp cho nương ta, trả lại văn tự bán mình của nương, thêm một gian cửa tiệm buôn bán tốt nhất ở vị trí đắc địa nhất.”

 

**8.**

 

Vương thị và Liễu Nhược Vi theo phản xạ định phản đối, nhưng bị ánh mắt lạnh buốt của ta quét qua, lập tức câm bặt.

 

Liễu Sùng Sơn sầm mặt: “Liễu Nhược Lan, con đừng có quá đáng. Cho dù con nay là Thiếu phu nhân của Tướng quân phủ, thì con cũng vẫn là con gái của ta.”

 

Ta nhẫn nhục chịu đựng đến ngày hôm nay, chính là để bảo vệ người mà ta muốn bảo vệ. Ta ngước mắt nhìn thẳng vào ông ta, trong mắt không còn nửa phần hèn nhát:

 

“Phụ thân, nếu không muốn chuyện đích mẫu cấu kết vu oan giá họa cho thiếp thất, coi mạng người như cỏ rác lan truyền khắp Kinh thành, thì hãy đáp ứng điều kiện của ta. Nếu không, chúng ta gặp nhau trên công đường phủ nha.”

 

“Lão gia, mau đồng ý với nó đi.” Vương thị the thé giục giã, bà ta sợ nhất là làm mất mặt gia tộc, từ đó bị ruồng bỏ.

 

Liễu Sùng Sơn mặt xám xịt, cuối cùng nghiến răng: “Được.”

 

Cầm lấy thư phóng thiếp, văn tự bán mình và khế đất, ta lập tức sai người đỡ tiểu nương, quay gót bước đi.

 

Mới đi được vài bước, bụng ta chợt truyền đến một cơn đau quặn thắt.

 

Tổ mẫu thấy vậy hốt hoảng kêu lên: “Mau đi tìm bà đỡ và đại phu, nhị tiểu thư sắp sinh rồi.”

 

Ta nắm chặt tay tiểu nương và Tiểu Hà: “Không thể sinh ở đây, về nhà họ Lục.”

 

Tổ mẫu vội nói: “Lan nha đầu, chuyện tiểu nương con là do tổ mẫu hồ đồ. Nhưng con yên tâm, ta nhất định sẽ bảo đảm hai mẹ con con bình an.”

 

“Tổ mẫu, Vương thị cố tình chọn lúc ta sắp lâm bồn để hại nương ta, chính là muốn ta bị kinh hãi mà khó sinh, một xác hai mạng, ta làm sao dám sinh ở đây?”

 

Vương thị chối bay chối biến: “Liễu Nhược Lan, không có chứng cứ thì đừng ăn nói hàm hồ, ta đâu có ý định hại con ngươi.”

 

Ta không muốn dây dưa với bọn họ nữa, quay sang Tiểu Hà nói: “Mau, đỡ ta lên xe ngựa.”

 

Thân hình bỗng nhẹ bẫng, ta rơi vào một vòng tay vững chãi ấm áp.

 

“Nương tử, ta đưa nàng và con về nhà.” Giọng của Lục Trầm Chu vang lên trên đỉnh đầu.

 

Liễu Nhược Vi sáng rực hai mắt, vội gào lên: “Trầm Chu ca ca, cuối cùng muội cũng nghĩ thông rồi, muội bằng lòng gả cho huynh. Chỉ cần huynh hưu Liễu Nhược Lan, là có thể cưới muội vào cửa rồi.”

 

Tỷ ta tràn trề hy vọng Lục Trầm Chu sẽ vui sướng như phát điên.

 

Đáng tiếc tỷ ta nghĩ quá đơn giản rồi, trải qua gần một năm sớm tối chung đụng, Lục Trầm Chu đã sớm quen với sự chăm sóc chu toàn tận vi của ta.

 

Thêm vào đó ta lại đang mang thai cốt nhục của chàng, chàng lại càng không thể buông bỏ.

 

Lục Trầm Chu bước chân không dừng, giọng điệu lạnh nhạt: “Liễu Nhược Vi, chúng ta đã kết thúc từ cái ngày nàng chối bỏ quan hệ của chúng ta trên kim điện rồi. Tìm một người tốt mà gả đi, đừng quấy rầy cuộc sống của ta nữa.”

 

 

 

Liễu Nhược Vi tức giận trừng lớn đôi mắt đẹp: “Lục Trầm Chu, sao huynh dám đối xử với ta như vậy? Được, ta sẽ gả ngay cho một lão góa vợ cho huynh xem, để huynh hối hận cả đời.”

 

Bước chân Lục Trầm Chu sững lại, rõ ràng là chàng đang do dự.

 

Khắp người ta toát mồ hôi lạnh, nắm chặt vạt áo chàng.

 

“Tướng công, thiếp và con, sắp không trụ nổi nữa rồi.”

 

Lần này, Lục Trầm Chu rốt cuộc không còn chọn Liễu Nhược Vi nữa.

 

Chàng dịu dàng nói với ta: “Yên tâm, ta sẽ không để hai mẹ con nàng xảy ra chuyện gì đâu.”

 

Chàng ôm chặt ta, sải những bước dài lao lên xe ngựa.

 

Sinh con so vốn dĩ đã gian nan, lại bị kinh sợ động thai khí, quá trình sinh nở diễn ra vô cùng hung hiểm.

 

Sức lực ta gần như cạn kiệt, nhưng nghĩ đến chặng đường đầy rẫy gian khổ đã đi qua, ta tuyệt đối không thể bỏ cuộc.

 

Cuối cùng, một tiếng khóc lanh lảnh vang lên báo hiệu chiến thắng.

 

Vì ta đã sinh hạ đích trưởng tôn cho nhà họ Lục, mẹ chồng lập tức giao lại quyền quản gia cho ta, cả ngày ôm cháu nội thương yêu không dứt.

 

Nhà ta cuộc sống ngày một khởi sắc thăng tiến, trong khi Liễu gia lúc này lại gà bay chó sủa.

 

Liễu Nhược Vi bướng bỉnh làm càn, lại thực sự cáu kỉnh mà gả cho một gã góa vợ làm nghề mổ lợn.

 

**9.**

 

Trong bữa tiệc trăm ngày của con trai ta, Liễu Nhược Vi mình mẩy đầy thương tích xông vào, gào thét trước mặt quan khách:

 

“Ngày đó trên kim điện, bức chân dung rơi ra từ túi hương của Lục Trầm Chu, là của ta.”

 

Tỷ ta lảo đảo nhào về phía Lục Trầm Chu: “Trầm Chu ca ca, muội biết lỗi rồi. Nếu được làm lại lần nữa, muội nhất định sẽ nhận bức tranh đó là của muội.”

 

Người mà Lục Trầm Chu yêu là Liễu Nhược Vi kiêu kỳ rạng rỡ của quá khứ, chứ không phải là người vợ thê thảm của một gã góa vợ như trước mắt này. Chàng cau mày lùi lại:

 

“Liễu Nhược Vi, ngươi đừng có ăn nói hàm hồ ở đây. Bức chân dung trong túi hương của ta, rõ ràng là do thê tử Nhược Lan của ta tặng.”

 

Chàng dặn dò hạ nhân: “Người đâu, lôi người đàn bà điên này ra ngoài.”

 

“Không, Trầm Chu ca ca, huynh không thể đối xử với ta như vậy, ta không đi, ta muốn làm thê tử của huynh.”

 

Mọi người nhìn Liễu Nhược Vi bị kéo ra xa, trong mắt là sự khinh bỉ không chút che giấu.

 

Những ánh mắt này ta quá đỗi quen thuộc, khi ta chỉ là một thứ nữ không được sủng ái, bọn họ cũng từng nhìn ta như vậy.

 

Vốn sinh ra là một đích nữ thế gia tỏa hào quang vạn trượng, cuối cùng lại vì tùy hứng làm càn mà biến một ván cờ ngon lành thành phế phẩm. Mẹ ruột Vương thị cũng bị liên lụy mà nhận thư hưu thê.

 

Tổ mẫu và phụ thân cố gắng hàn gắn quan hệ với ta, thỉnh thoảng lại nhắn nhủ bảo ta năng về thăm nhà.

 

Nhưng Liễu phủ từ lâu đã không còn là nhà của ta nữa rồi, nương ta ở đâu, đó mới là nhà.

 

Thoắt cái đã ba năm trôi qua.

 

Lục Trầm Chu trở nên lầm lì ít nói, ta biết, trong lòng chàng vẫn còn vương vấn Liễu Nhược Vi.

 

Chàng luôn tự chuốc say bí tỉ vào những đêm khuya thanh vắng.

 

Ta chỉ âm thầm đắp chăn cho chàng, chưa từng khuyên can.

 

Thân thể là của chàng, chàng không biết quý trọng, thì ta còn cách nào đâu.

 

Cơ thể chàng rất nhanh đã suy sụp. Giây phút lâm chung, chàng nắm chặt tay ta, gọi đi gọi lại cái tên Nhược Vi.

 

Ta không đau lòng, cũng chẳng buồn uốn nắn.

 

Ta hiểu rõ hơn ai hết: Ta không yêu chàng, cũng không hận chàng.

 

Nhưng ta phải cảm tạ chàng.

 

Nếu không nhờ chớp thời cơ để gả cho chàng, sao có được một Lục phu nhân được người người kính trọng như hôm nay?

 

Bây giờ, con trai ta sinh ra là đích tử, không cần phải dè dặt sống luồn cúi dưới tay đích mẫu nữa.

 

Còn nương ta, bây giờ ai ai gặp cũng đều phải gọi một tiếng Lâm lão bản.

 

Quãng đời về sau, đều sẽ là đường lớn thênh thang.

 

HẾT

Chương trước
Loading...