Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Thế Thân Gả Nhầm Người
Chương 5
11
Sáng sớm, Nghiêm Triệt đã mang bữa sáng đến.
Sữa đậu nành xay tươi, cùng bánh hành vừa mới rán.
Anh quan tâm hỏi:
“Không ngủ ngon à?”
“Tiếng mưa làm cô tỉnh sao?”
Tôi mệt mỏi đáp:
“Cũng ổn…”
Phía sau truyền đến tiếng tí tách.
Phòng tôi… bị dột.
“Tôi về lấy thang sang sửa cho cô.”
Nghiêm Triệt nhiệt tình nhanh nhẹn, mang thang tới, cởi áo khoác ra.
Vừa định leo lên, tôi nhắc:
“Anh có muốn về thay quần không? Quần trắng chắc không tiện lắm…”
“Bên trong tôi mặc quần đùi, vốn định hôm nay ra đồng làm việc, chỉ là qua đưa bữa sáng cho cô nên mới ăn mặc chỉnh tề một chút.”
“À… vậy thì…”
Anh vừa nói vừa tháo dây lưng, tôi ngại ngùng quay đi:
“Tôi ra ngoài trước, có gì anh gọi tôi nhé.”
Tôi mang bát đũa của bà ra sân rửa.
Bông liễu bay lất phất khiến tôi thấy khó chịu.
Trước đây Tạ Thừa Huân từng gọi mấy bác sĩ gia đình đến kiểm tra cho tôi, trong phòng luôn bật hệ thống lọc không khí 24 giờ, sân biệt thự cũng có người dọn mỗi ngày…
Chỉ sợ tôi khó chịu.
Thuốc chống dị ứng lúc nào cũng chuẩn bị sẵn bên cạnh.
Không biết là do anh chăm sóc quá tốt… hay do tôi quá ít ra ngoài… mà tôi quên mất mình còn bị viêm mũi dị ứng.
Tôi… sao lại nhớ đến anh nữa rồi?
Nghiêm Triệt gọi tôi từ trong nhà:
“Tình Tình.”
“Tôi đây, bác sĩ Nghiêm có gì cần… A… hắt xì!”
Tôi rút khăn giấy lau mũi.
“Cảm lạnh à?”
“Không, chỉ là viêm mũi thôi.”
“Nhà tôi có nước muối sinh lý, lát nữa tôi mang sang rửa cho cô.”
Đúng lúc đó, Tạ Thừa Huân xuất hiện.
Anh nhìn thấy…
Nghiêm Triệt đang nâng mặt tôi lên, cẩn thận kiểm tra.
12
Chúng tôi bốn mắt nhìn nhau, trong hoàn cảnh này… vô cùng lúng túng.
Anh lạnh mặt nhìn tôi:
“An Tình, em đúng là khiến anh tìm rất vất vả.”
“Anh chỉ đi công tác một chuyến, em đã ly hôn, bán hết đồ, để lại điện thoại, đổi luôn số —tất cả những cách có thể tìm được em, em đều cắt sạch. Bình thường sao không thấy em dứt khoát như vậy?”
Tôi gạt tay Nghiêm Triệt ra:
“Anh… sao lại đến đây?”
Anh hít sâu một hơi:
“Vợ anh mất rồi, anh không được đi tìm sao?”
“Chúng ta đã ly hôn rồi.”
“Người ký tên là An Ý, đâu phải em - An Tình.”
Anh lấy bản thỏa thuận ly hôn ra khỏi túi, xé ngay trước mặt tôi.
Tôi sững người.
Đây là lần đầu tiên… tôi nghe anh gọi đúng tên mình.
Anh… đã biết hết rồi.
Vậy anh không ngại đường xa đến tận đây… chỉ để tính sổ với tôi sao?
Trước đây bình luận nói anh là kiểu người “có thù tất báo”, tôi còn không tin.
Giờ xem ra… đúng thật.
Anh chỉnh lại áo vest, nhìn Nghiêm Triệt:
“Xin lỗi, chúng tôi có chút việc gia đình cần nói chuyện riêng.”
Tôi lúng túng cầm cốc nước lên uống.
Nghiêm Triệt đứng thẳng người:
“Cô ấy đang bị dị ứng viêm mũi.”
“Tôi có mang thuốc dị ứng.”
“Còn cả bịt mắt, nút tai, đồ ngủ, ga giường của cô ấy… lát nữa tôi sẽ cho đội đầu bếp và đội y tế bay riêng đến đây.”
Tôi suýt sặc nước:
“Khoan đã khoan đã! Không cần đến mức đó đâu!”
Tạ Thừa Huân cau mày:
“Em có biết cơ thể mình yếu đến mức nào không?”
Tôi quay sang Nghiêm Triệt:
“Cảm ơn anh, tôi cần nói chuyện riêng với anh ấy một chút. Hôm nay làm phiền anh rồi.”
Nghiêm Triệt đi mà vẫn quay đầu nhìn tôi không yên tâm:
“Có chuyện gì thì gọi tôi. Ruộng nhà cô hôm nay tôi giúp chăm luôn rồi.”
Tạ Thừa Huân đóng cửa lại:
“Không cần, tôi sẽ làm.”
Trước đây tôi chưa từng thấy anh… trẻ con như vậy.
Tôi đưa anh đi gặp bà ngoại.
Nghe nói bà bị trẹo chân, anh lập tức gọi tài xế đưa bà đến bệnh viện gần nhất.
Sau đó quay lại, ngồi xuống nhìn tôi:
“Trước giờ anh không biết em còn có bản lĩnh lớn như vậy đấy.”
“Anh cứ tưởng chuyện vượt giới hạn nhất em làm… cũng chỉ là đổi thân phận đi kết hôn thôi.”
Quả nhiên… là đến để tính sổ.
“Tạ Thừa Huân… em không cố ý lừa anh. Em cũng không biết mình không phải con ruột nhà họ An. Em bị chấn thương đầu, rất nhiều chuyện không nhớ rõ… xin lỗi.”
Anh nhướng mày:
“Vậy là em biết rồi?”
Tôi… vừa rồi… đã gọi đúng tên anh.
Tôi vội che miệng.
Anh hít sâu một hơi:
“Cho nên em biết anh không phải người kia… là lập tức rời đi? Một ngày cũng không muốn ở bên anh?”
“Không phải…”
Anh cắt ngang:
“Không cần nói nữa. Anh không muốn nghe giải thích.”
Tôi ấm ức:
“Đồ em không mang đi, thẻ của anh em cũng trả lại rồi. Nếu anh muốn số tiền trước đây em đã tiêu… em sẽ cố gắng trả lại.”
“An Tình, em nghĩ anh thiếu chút tiền đó sao?”
“Vậy anh muốn gì?”
“Cho anh ở lại.”
“…Được. Bà ngoại đi viện rồi, em qua phòng bà ngủ.”
Anh tức đến bật cười:
“An Tình, cái giường đất dài năm mét mà em còn không yên tâm anh à?”
13
Tạ Thừa Huân… bắt đầu giở tính trẻ con.
Bụng tôi đột nhiên đau quặn, không nhịn được mà ngồi xổm xuống.
Anh lập tức chạy tới:
“Khó chịu à?”
Anh đặt tay lên bụng tôi, dùng động tác rất thuần thục xoa giúp tôi.
Rồi bế ngang tôi lên đặt lên giường, đắp chăn cẩn thận.
Sau đó mở vali ra lục tìm.
Lôi ra túi chườm nóng, đường đỏ, bình giữ nhiệt…
“Bỏ nhà đi mà không biết mang theo đồ của mình, để lại cho anh dùng à?”
Anh ra sân chẻ củi, nhóm lửa, đun nước.
Người thông minh… học gì cũng nhanh.
Anh… sao cái gì cũng biết vậy?
Anh đặt túi chườm lên bụng tôi, ngồi bên cạnh thổi nguội nước đường đỏ, rồi lại tiếp tục xoa bụng cho tôi.
Tối qua tôi bị hành hạ cả đêm, vậy mà anh vừa đến… tôi đã ngủ rất sâu.
Khi tỉnh dậy, tôi nhớ ra lúc bà đi có dặn phải ra ruộng một chuyến.
Tôi mang giày, đội nón rơm, vừa định ra ngoài thì đụng phải anh quay về:
“Em lại định đi đâu?”
“Em đi làm ruộng? Em phân biệt nổi mạ với hành không?”
Anh hừ lạnh.
Quả nhiên… anh coi thường tôi.
Nhưng ngay giây sau…
Anh lấy chiếc nón trên đầu tôi xuống:
“Ở đâu? Anh đi.”
Tạ Thừa Huân… cũng biết làm ruộng sao?
Thật ra tôi cũng không biết chỗ nào, đành gọi điện hỏi Nghiêm Triệt.
Anh ấy vừa làm xong việc ở ruộng nhà mình.
Tạ Thừa Huân đi sau tôi, còn che ô cho tôi, sợ tôi bị nắng.
Nghiêm Triệt chỉ khu đất:
“Mấy mảnh này là của bà, bố mẹ tôi cũng thường giúp chăm.”
Cày đất, tưới nước, bón phân… tôi cái gì cũng không biết.
Tạ Thừa Huân đưa ô cho tôi:
“Em tự về nhà được không? Ở đây để anh lo.”
Anh xắn tay áo, xuống ruộng, cùng Nghiêm Triệt mỗi người một bên bắt đầu làm việc.
Tôi vốn nghĩ anh là thiếu gia cao cao tại thượng…
Không ngờ làm việc lại nhanh nhẹn gọn gàng, thậm chí còn nhanh hơn cả Nghiêm Triệt.
Hai người làm hăng say.
Đúng lúc đó….
Những dòng bình luận đã biến mất bấy lâu… lại xuất hiện.
14
Những dòng bình luận lại bay lên:
【Không phải chứ? Vừa xem xong kết thúc ngọt ngào của nam nữ chính, sao nữ phụ với phản diện lại chuyển sang kênh nông nghiệp rồi?】
【Tình yêu hào môn của tôi biến thành tình yêu thôn quê rồi à?】
【Phản diện sắp thành trai quê luôn rồi, độ “đen da” còn cao hơn cả độ “hắc hóa” nữa.】
【Mấy người không đọc lời tác giả à? Ban đầu định viết truyện đấu đá nữ nữ, sau đổi ý nên đày hai người này về quê rồi.】
【Nói thật, phản diện không hắc hóa thì cũng khá ngọt đó, balo mang theo toàn đồ cho nữ phụ.】
【Ngọt cái gì? Giờ phản diện vẫn đang giận vì bị lừa, chỉ số hắc hóa cứ lơ lửng ở 90, chắc đang tính cách hành nữ phụ đó.】
Tôi nhìn chiếc balo Tạ Thừa Huân đặt bên chân tôi - ghế nhỏ, bình giữ nhiệt, túi chườm nóng…
Anh đã đeo suốt cả quãng đường.
Một lúc sau, anh chạy lại:
“Tình Tình, tay anh bẩn, em lau mồ hôi giúp anh được không?”
“Em không mang giấy.”
“Trong túi có.”
Đúng vậy… mỗi lần ra ngoài với tôi, anh luôn mang theo khăn giấy dưỡng ẩm.
Tôi rút ra vài tờ, lau mồ hôi cho anh.
“Anh khát, em đút nước cho anh uống được không?”
Anh chỉ vào chiếc cốc có ống hút trong balo.
Trong đó… chẳng phải là nước đường đỏ anh chuẩn bị cho tôi sao?
Anh vốn ghét nhất đồ ngọt.
Tôi hiểu rồi… đây là cách anh “trả đũa”, bắt tôi phải làm lại những việc trước đây anh từng làm cho tôi.
Tôi mở nắp, đưa nước cho anh.
Anh uống ừng ực mấy ngụm, vẻ mặt thỏa mãn rồi lại quay về ruộng.
Hai người làm đến tận trời tối mới xong.
Tạ Thừa Huân làm còn nhiều hơn Nghiêm Triệt một mảnh ruộng.
Anh đắc ý hỏi tôi:
“Thế nào?”
Nghiêm Triệt đứng bên cạnh dọn đồ.
Vốn dĩ là giúp việc nhà tôi, tôi đưa nước cho anh:
“Nghiêm Triệt làm cả ngày rồi, ít hơn anh cũng bình thường.”
Không biết tôi lại chạm trúng “ngòi nổ” nào….anh đeo balo, hậm hực đi thẳng.
Đi đến chỗ không có đèn đường… lại đứng lại chờ tôi.
Anh hỏi:
“Tối ăn gì?”
Tôi hiểu rồi - bắt tôi nấu cơm.
“Ăn mì trứng… được không?”
“Không được.”
Đúng… ở nhà họ Tạ có đầu bếp, khẩu vị anh chắc chắn rất kén.
Anh lại nói:
“Mì rau đi.”
May mà anh vẫn còn chút lương tâm, không làm khó tôi.
“Được.”
Là tôi lừa anh trước… là lỗi của tôi.
Dù anh cũng lừa tôi…
Nhưng sau khi gả vào nhà họ Tạ, tôi tham hưởng thụ, còn anh thì luôn chiều chuộng tôi.
Vậy nên… nếu anh muốn “trả đũa” một chút, tôi cũng có thể chấp nhận.
Về đến nhà, tôi xắn tay định chẻ củi.
Anh kéo tôi sang một bên:
“Em làm gì vậy?”
“Chẻ củi mà?”
“Lỡ bị thương thì sao?”
Anh lấy rìu khỏi tay tôi.
Vừa chẻ xong củi….
Nghiêm Triệt xách mấy đĩa thức ăn đẩy cửa bước vào:
“Tình Tình, tôi nấu xong rồi, cùng ăn nhé.”
15
Ớt xào thịt, súp lơ xào, trứng xào cà chua… còn có cơm trắng.
Nghiêm Triệt bày đồ ăn lên bàn nhỏ trong sân.
Tạ Thừa Huân lập tức đẩy đĩa trứng ra xa:
“Cô ấy dị ứng trứng, không ăn được.”
Nghiêm Triệt lại kéo về trước mặt tôi:
“Cô ấy chỉ dị ứng lòng đỏ, món này tôi không cho lòng đỏ.”
Mấy ngày về đây, ký ức của tôi cũng dần hồi phục.
Các phản ứng dị ứng trên người cũng ngày càng rõ rệt.
Lúc Tạ Thừa Huân đi rửa bát, Nghiêm Triệt đưa tôi một lọ thuốc dị ứng:
“Từ nhỏ tôi đã nhận ra cơ địa cô dễ dị ứng… nên mới chọn học y.”
Hóa ra… từ nhỏ tôi đã như vậy.
Ở trong làng, chỉ nghĩ là cơ thể yếu, dễ cảm sốt, da dễ nổi đỏ ngứa.
Nghiêm Triệt cúi đầu, không dám nhìn tôi:
“Những gì anh ta nói hôm nay… tôi đều nghe thấy.”
“Tôi không để ý việc cô từng kết hôn, cũng không để ý quá khứ của cô…”
“Nếu cô đồng ý… xin hãy cho tôi cơ hội chăm sóc cô.”
Tôi nghiêm túc nói:
“Nghiêm Triệt, từ nhỏ cậu đã thích đi theo tôi. Vì bố mẹ cậu đi làm xa, tôi từng vá quần áo cho cậu…”
“Điều cậu cảm nhận… chỉ là sự phụ thuộc giống như người thân, không phải thích.”
“Sau này cậu sẽ gặp một cô gái tốt hơn.”
“Tôi cũng sẽ luôn coi cậu là em trai, là người nhà.”
“Tôi hiểu rồi… chị.”
Tạ Thừa Huân đưa bát đũa đã rửa cho Nghiêm Triệt:
“Cảm ơn bữa ăn nhé… em trai.”
Anh quay sang hỏi tôi:
“Em bắt đầu nghe lén từ lúc nào?”
Tôi nhìn anh:
“Cái sân có bé thế này, anh còn cố mở nước để che tiếng, nhưng vẫn nghe thấy vài câu rồi đúng không?”
16
Tạ Thừa Huân mang hai chiếc ghế ra sân:
“Ở đây… sao mà sao trời đẹp hơn ở nhà họ Tạ nhỉ.”
【Trời ơi trời ơi! Chỉ số hắc hóa của phản diện về 0 rồi! Nữ phụ là tiên nữ à?】
【Nam nữ chính không cần tác động vẫn yêu nhau ngọt ngào rồi, còn hai người này tồn tại làm gì nữa?】
【Nữ phụ không còn làm loạn, phản diện cũng không hắc hóa, họ đã rời khỏi kịch bản rồi.】
Anh hỏi:
“Sao em lại nghĩ đến chuyện thay chị em kết hôn?”
“Anh biết từ khi nào?”
“Ngày đính hôn.”
“Đính hôn?”
Tôi và chị tráo thân phận… chính là tối trước ngày đó.
Chị bảo tôi thử đi dự lễ đính hôn thay chị, nếu không ai phát hiện thì sẽ tiếp tục tráo đổi.
“Anh đính hôn với em?”
“Không, là với Tạ Thừa Phong.”
Tạ Thừa Huân tựa vào ghế, nhắm mắt nhớ lại:
“Hôm đó bà ngoại anh nhận giấy báo nguy kịch. Anh đến tìm mẹ, muốn xin tiền và đưa bà về gặp lần cuối.”
“Không ngờ bị Tạ Thừa Phong phát hiện trước. Trước giờ cậu ta không hề biết sự tồn tại của anh… hoặc nói đúng hơn, ngoài mẹ anh ra không ai biết.”
“Khi đó chắc vừa xong nghi thức. Cậu ta đứng ngoài sân hút thuốc, thấy anh thì tàn thuốc rơi vào tay cũng không biết.”
“Nghe anh đến xin tiền, cậu ta nói thẳng - bảo anh thay cậu ta kết hôn, đổi lại sẽ cho anh toàn bộ tiền của nhà họ Tạ. Cậu ta đã chán cuộc sống đó rồi.”
“Anh từ chối. Anh không thích nhà họ Tạ, cũng không thích con người ở đó.”
“Cậu ta chỉ vào bên trong….”
‘Người mặc váy đỏ, cầm ly rượu kia… là vị hôn thê của tôi.’
“Còn thề với anh….”
‘Anh à, em còn chưa nắm tay cô ấy, hôm nay mới gặp lần thứ hai, tuyệt đối không có lỗi với anh đâu.’
“Anh đi tìm mẹ, bị bà mắng suốt mười phút mới đưa cho hai vạn, nói là tiền chuẩn bị hậu sự cho bà.”
“Ra ngoài, anh ngồi bên đài phun nước rất lâu…”
“Lúc đó….”
“Em đưa cho anh một chai nước.”
“Em nói….”
‘Bảo đi thay đồ mà hóa ra là trốn à? Nhìn là biết anh cũng không thích mấy nghi thức này rồi.’
‘Hay là bàn thử… hủy luôn hôn lễ đi? Phiền quá, đi giày cao gót đau chân chết.’
‘Mặt anh cũng cười cứng luôn rồi đúng không? Hay là chúng ta cùng ngồi đây 5 phút, không nói chuyện, không cười, được không?’
“Rồi em nói….”
‘Được rồi, hết 5 phút rồi, tôi phải vào đây. Anh đừng trốn lâu quá nhé.’
“Em cười… rồi chạy về hội trường.”
“Tự thấy buồn cười…”
“Chỉ trong 5 phút…”
“Anh đã yêu một người.”
“Trước khi rời đi, anh chủ động tìm Tạ Thừa Phong… và đồng ý đề nghị của cậu ta.”
Tạ Thừa Huân kể lại tất cả.
Còn tôi… cũng dần nhớ lại những lời đồn trước đây về Tạ Thừa Phong…
17
Tạ Thừa Phong vốn là công tử ăn chơi nổi tiếng trong giới, cuộc hôn nhân liên kết này cũng chỉ nhằm khiến anh ta “thu tâm”, quay về tiếp quản công ty.
Không ngờ sau khi kết hôn, Tạ Thừa Phong lại thật sự thay đổi hoàn toàn.
Bố mẹ chồng đều nói anh ta trở nên chững chạc hơn, cũng chịu vào công ty học việc, dần dần tiếp nhận các dự án.
Chỉ trong ba năm ngắn ngủi… từ một kẻ ăn chơi trở thành thành viên hội đồng quản trị, nhiều lần xử lý khủng hoảng cực kỳ chuẩn xác, còn dẫn dắt công ty chuyển hướng, khiến doanh thu tăng gấp đôi.
Bố mẹ chồng cho rằng… là do tôi “dạy dỗ tốt”, nên để mặc tôi muốn làm gì thì làm.
Vì thế tôi cũng ngày càng “to gan”, thường xuyên sai khiến anh phục vụ mình.
Hóa ra… từ lúc đó, người đã sớm bị thay thế rồi.
Anh mở mắt, quay sang nhìn tôi:
“Tình Tình… anh và Tạ Thừa Phong không phải sinh đôi, anh lớn hơn cậu ta hai tuổi. Anh là con riêng.”
“Mẹ anh tái giá vào nhà giàu… còn anh là sự tồn tại không thể nhắc đến, là quá khứ bà muốn xóa bỏ.”
Mắt anh đỏ lên.
“Có thể là do gu thẩm mỹ của mẹ giống nhau… hoặc là anh và Tạ Thừa Phong đều giống mẹ…”
“Thêm việc anh mặc vest, ăn mặc trưởng thành hơn trước… nên không ai nhận ra anh là Tạ Thừa Huân.”
“Chỉ có trước mặt em… trong nhà của chúng ta… trong căn phòng của chúng ta…anh mới có thể thoải mái trở thành chính mình - Tạ Thừa Huân.”
Anh nhìn tôi đầy căng thẳng:
“Xin em… hãy cho anh một cơ hội… được làm chính mình thêm lần nữa.”
Tôi dang tay ra:
“Hơi lạnh rồi… có ai bế tôi về giường không?”
Tạ Thừa Huân bật cười đắc ý, bế ngang tôi vào phòng.
Tôi để mặc anh thay quần áo cho mình, rồi chợt nhớ ra:
“Bà ngoại!”
Hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện… tôi quên mất.
Anh xoa đầu tôi:
“Yên tâm, bạn anh vừa nhắn tin. Tiện thể đã làm kiểm tra toàn thân cho bà rồi, sức khỏe rất tốt.”
“Anh cũng đã thuê người chăm sóc, bà đã ngủ rồi. Mai chúng ta cùng đi thăm bà.”
“Ừm…”
Anh khẽ hỏi:
“Vậy chúng ta… cũng đi ngủ nhé?”
“Ư…”
Bụng tôi đúng lúc nhắc nhở về kỳ sinh lý.
Anh cười nhẹ:
“Anh không định làm gì đâu… chỉ là mấy ngày rồi không ôm em, ngủ không ngon.”
Bàn tay anh đặt lên bụng tôi, nhẹ nhàng xoa dịu.
Nằm trên giường đất…
tôi dường như thấy ngoài cửa sổ lướt qua một ngôi sao băng.
Tôi nhắm mắt lại, khẽ ước:
“Em không muốn làm nữ phụ nữa…”
“Em muốn trở thành - dù có hơi làm nũng, hơi ngốc nghếch… cũng sẽ có người yêu thương - một nữ chính.”
Anh hôn lên môi tôi, rồi nhẹ nhàng hôn lên trán:
“Ngủ ngon.”
(HẾT) ✨