Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tần An
Chương 2
Bà già Vu nói xong thì vội vàng ký tên rồi rời đi.
Tôi đưa tờ giấy thông báo cho nữ cảnh sát: “Tôi có thể vào thăm cậu ấy không? Thăm Tần An một chút?”
Trong lúc chờ th* th/ể được chuyển đến, tôi ngồi trên hành lang, trong lòng dường như cái gì cũng đang nghĩ lại dường như cái gì cũng không nghĩ.
Tôi âm thầm khích lệ bản thân chút nữa gặp Tần An tôi nhất định không được khóc. Trước đây lúc hai chúng tôi buồn bã nhất trước mặt đối phương đều chưa từng rơi một giọt nước mắt nào, cậu ấy ngày xưa khóc quá nhiều rồi, luôn cảm thấy khóc có nghĩa là buồn bã, tôi không muốn cậu ấy nghĩ rằng tôi buồn bã.
Cánh cửa nhà x/á/c kéo ra trong tích tắc tôi liền đứng dậy, nữ cảnh sát nhìn tôi an ủi: “Cô Trần, cô nên chuẩn bị tâm lý, nạn nhân... trông không được đẹp mắt cho lắm.”
Hừ, nói bậy! Tần An lúc ở quê chúng tôi là một mỹ nữ nổi tiếng, có bao nhiêu người sẵng sàng đ/á/nh đổi ngàn vàng để đổi lấy một nụ cười của cậu ấy, cậu ấy sao lại không đẹp mắt cho được?
Tôi chậm rãi tiến lại gần, càng đến gần cậu ấy bước chân của tôi lại càng nặng trịch như đeo chì. Tôi kh/ống ch/ế đôi tay cố gắng không để bản thân r/un r/ẩy khi kéo tấm vải trắng cách biệt sự sống và cái ch*t kia lên.
Phù! Tôi thở phào một hơi, nữ cảnh sát quả thật là đang lừa tôi, Tần An trông vẫn như xưa, đôi môi mỏng khẽ mỉm cười, nếu không có lớp băng giá trên lông mi và cảm giác lạnh ngắt nhắc nhở tôi về nơi xuất thân “hồ#ba, sĩ” xem, cậu ấy trông giống hệt như đang ngủ vậy.
Cậu ấy đi có vẻ không chịu khổ nhiều, gương mặt rất an tường nhưng tích tắc sau tôi như rơi vào hố băng! Hai cái hố m/áu đầm đìa trước ng/ực Tần An kí/ch th/ích dây th/ần ki/nh của tôi. Hai bên ng/ực bị người ta c/ắt phăng, làn da sau khi được trữ lạnh trắng toát càng làm nổi bật hai cái hố m/áu đỏ rực rỡ một cách quái dị.
Đây là ngược sát!
Tôi đột ngột ngẩng đầu nhìn nữ cảnh sát, đúng lúc này cảnh sát Lưu bước vào:
“Như cô đã thấy đây không phải là một vụ mưu sát đơn giản. Đây là một vụ ngược sát đã được mưu tính từ lâu, vi phạm đạo đức và táng tận lương tâm!”
“Ai? Rốt cuộc là ai chứ?”
“Nghi phạm có khả năng phản trinh sát cực mạnh, không để lại bất kỳ dấu vết nào tại hiện trường vụ án. Nhưng chuyên gia phác họa tâm lý của chúng tôi đã có một suy đoán sơ bộ về nghi phạm. Bây giờ xin mời cô cùng tôi về đồn cảnh sát để hỗ trợ điều tra.”
Cảnh sát Lưu so với trước đây thì đỉnh lắm là đã rửa mặt, bây giờ một đôi mắt chằm chằm nhìn tôi như muốn nhìn thấu tôi, muốn nhìn thấy nội dung từ trên gương mặt tôi.
Tôi không trả lời trực tiếp mà đi thẳng ra khỏi phòng. Không để lại bất kỳ dấu vết nào có nghĩa là họ chẳng có chút manh mối nào. Hai cái hố m/áu kia luôn kí/ch th/ích dây th/ần ki/nh của tôi, tôi không định tiêu tốn thời gian với họ ở đây, tôi dự định tự mình đi tìm câu trả lời mà tôi muốn.
“Trần Tâm Uyển, 28 tuổi, hiện là giảng viên chuyên ngành Ngôn ngữ và Văn học tại Đại học Nam Dương, là giáo sư trẻ tuổi nhất tại Viện Văn học.”
Những lời anh ta nói đã giữ bước chân của tôi lại, thông tin của tôi rất dễ điều tra tôi không hề ngạc nhiên.
“Cô Trần, xin phép mạn phép, không biết vị giáo sư có tiền đồ rộng mở của Đại học Nam Dương tại sao lại có qu/an h/ệ thân thiết với một người hành nghề m/ại d@m như vậy nhỉ?”
Quá khứ của Tần An cũng không khó để điều tra, trong thời đại thông tin này thông tin mỗi phút mỗi giây đều đang rò rỉ. Tôi chỉ hơi tức gi/ận với cách anh ta miêu tả Tần An, từ giọng điệu của anh ta tôi nghe ra sự s/ỉ nh/ục. Tôi nén cơn gi/ận trong lòng tiến lại gần anh ta, đối mặt với loại thẩm vấn này giống như một canh bạc cảm xúc viết lên gương mặt là bước đầu tiên để bại trận, anh ta muốn làm tan rã hàng phòng ngự tâm lý của tôi thì có thể phải để anh ta thất vọng rồi, điều tôi giỏi nhất là ngụy trang:
“Vì trước kia tôi từng là đồng nghiệp của cậu ấy, câu trả lời này Đội trưởng Lưu hài lòng chứ?”
Đối với câu trả lời của tôi gương mặt anh ta thoáng qua một sự ngạc nhiên. Dường như không cách nào liên kết được kỹ nữ với giáo sư đại học. Tôi không cam chịu yếu thế chằm chằm nhìn vào mắt cảnh sát Lưu anh ta cố gắng đọc ra lời nói dối từ trong mắt tôi tôi cố gắng nhìn thấy cơ hội từ trong mắt anh ta. Châm chọc nhau giữa hai người không ai nhường ai anh ta mở lời trước: “Cô Trần, tôi đồng ý rồi, yêu cầu của cô.”
Tôi ngồi trong phòng họp của cục cảnh sát trên chiếc bảng trắng trước mặt dán đầy những bức ảnh về hiện trường Tần An bị hại. Tôi quét mắt nhìn từng tấm một hiện trường không có dấu vết gì đặc biệt nhưng bộ quần áo Tần An mặc trên người khiến tôi cảm thấy hơi lạ. Một chiếc váy liền thân màu xanh dương rất văn nhã. M/áu đỏ trước ng/ực đã thấm đẫm nửa thân trên hai loại màu sắc va vào nhau khiến mắt tôi rất khó chịu. Tôi thoáng chốc không hiểu nổi sự quái dị trong lòng.
“Người báo án là một ông cụ dậy sớm b/án rau vào lúc 4 giờ sáng ngày 12 nhân chứng đầu tiên phát hiện nạn nhân tại hẻm Ngô Đồng liền báo án ngay lập tức vì thời gian khá sớm xung quanh không có ai nên hiện trường được bảo quản khá nguyên vẹn.
“Phía cảnh sát đến hiện trường đã làm xét nghiệm sơ bộ thời gian t/ử vo/ng không quá bốn giờ đồng hồ có nghĩa là vào khoảng từ 12 giờ đến 1 giờ.
“Hiện trường không có dấu vết xô xát giằng co cơ bản không để lại chút thông tin hữu hiệu nào cho thấy hẻm Ngô Đồng không phải là hiện trường vụ án đầu tiên.
“Có thể mang nạn nhân đến hiện trường một cách không để lại dấu vết ngoại trừ việc loại trừ nghi ngờ nhiều người gây án suy đoán sơ bộ nghi phạm là nam giới dáng người cao lớn khả năng phản trinh sát cực mạnh có thể từng được giáo dục tốt. Trên cơ thể nạn nhân không có vết thương ngoài da chứng minh trước khi ch*t không có sự kháng cự không loại trừ việc người quen gây án phần hạ bộ không bị rá/ch loại trừ hành vi cưỡ/ng b/ức.
“Hai bên ng/ực bị c/ắt phăng giống như đang hoàn thành một nghi lễ nhằm thỏa mãn tâm lý vặn vẹo của bản thân đó là dấu hiệu gây án của nghi phạm. Dùng cái này để khiêu khích xã hội khiêu khích phía cảnh sát.
“Nghi phạm chắc là có chứng rối lo/ạn nhân cách phản xã hội những bất hạnh gặp phải trong thời thơ ấu hoặc cuộc sống khiến hắn cực kỳ c/ăm gh/ét phụ nữ cho nên mới làm ra chuyện cực đoan là c/ắt ng/ực.
“Loại người này thường thiếu lòng thấu cảm giỏi ngụy trang và bắt chước khả năng học hỏi mạnh mẽ có sự lệch lạc nhất định trong nhận thức về các quy tắc xã hội nói tóm lại hắn có một bộ quy tắc do mình tự vạch ra và hành sự theo quy tắc của bản thân.
“Hiện giờ chỉ có bấy nhiêu manh mối những thứ khác còn chờ sau khi giải phẫu khoa pháp y và khoa kiểm nghiệm đưa ra kết quả.”
Cảnh sát Lưu thấy tôi vẫn im lặng ngồi tại chỗ liền cất lời trước:
“Cô Trần bây giờ sẽ tiến hành thẩm vấn theo thường lệ yêu cầu cô trả lời trung thực.
“Lần cuối cùng cô gặp Tần An là khi nào?”
“Ngày 10 hôm đó là Tết Trung thu chúng tôi cùng nhau đón Tết.”
“Hai người đã ở bên nhau cả ngày?”
“Đúng vậy vào khoảng 9 giờ sáng chúng tôi cùng nhau đi tập yoga ăn trưa buổi chiều đi dạo phố ăn tối xong thì đi xem phim cho đến chín giờ tối cậu ấy lái xe đưa tôi về nhà chúng tôi mới chia tay tại khu chung cư.”
“Trong cả ngày đó Tần An có điểm gì bất thường không?”
Tôi suy nghĩ về biểu hiện của Tần An trong cả ngày đó hôm đó chúng tôi đều rất thư giãn.
“Không có.”
“Cô nói hai người chia tay vào khoảng chín giờ tại sao lúc 9 giờ 43 phút cậu ấy lại gọi điện thoại cho cô.”
“Ban ngày chúng tôi đi pha chế nước hoa phần của tôi bỏ quên trên xe cậu ấy cậu ấy gọi điện thoại cho tôi nói gần đây cậu ấy hơi bận chỉ có lần sau gặp mặt mới đưa cho tôi được.”
Nhưng không ngờ lần sau gặp mặt chúng tôi đã cách biệt âm dương.
“Được vậy lúc 1 giờ 15 phút trưa cậu ấy nhận một cuộc điện thoại cô có ấn tượng gì không?”
Tôi lắc đầu: “Ăn trưa xong chúng tôi tìm một thẩm mỹ viện định thư giãn một chút trong lúc đó tôi đã ngủ thiếp đi.”
“Đã ngủ trong khoảng bao lâu?”
“Chưa đến nửa giờ.”
Chắc là vì ở chỗ tôi quả thật không hỏi được thông tin gì hữu dụng sau khi hỏi thêm vài câu hỏi nữa thì cho tôi rời đi. Cảnh sát Lưu đích thân tiễn tôi đến cửa vừa mới đứng định hình thì liền rút bao th/uốc lá ra hút th/uốc anh ta quả thật rất nghiện th/uốc lá. Tôi nén cơn khó chịu chờ đợi ở bên cạnh anh ta những tin tức đã biết hiện giờ khiến tôi chẳng có chút đầu manh mối nào tôi cần nhiều thông tin hơn:
“Cảnh sát Lưu...”
“Cô Trần.” Anh ta ngắt lời tôi:
“Để cô Trần tham gia cuộc họp ngày hôm nay đã là vi phạm quy định rồi cô Trần yên tâm phía cảnh sát nhất định sẽ trả lại một chân tướng cho nạn nhân.”
Tôi biết tôi không vặn lại được tôi chỉ có thể thỏa hiệp lùi một bước: “Ít nhất hãy đưa cho tôi số điện thoại gọi đến vào buổi trưa hôm đó.”
“Xin lỗi.” Nói xong cảnh sát Lưu liền xoay người muốn bỏ đi.
“Cảnh sát Lưu!” Tôi gọi lớn tiếng giữ anh ta lại: “Bây giờ các anh giống như bèo không rễ các anh hoàn toàn không có phương hướng.”
Nếu có phương hướng thì sẽ không giống như mò kim đáy bể đi khắp thế giới tìm người hỏi thăm. Tôi đã nói tôi không tin tưởng phía cảnh sát tôi cũng không tin những gì cảnh sát Hạ nói tôi là người duy nhất đến cục cảnh sát. Cảnh sát Lưu hung hăng dụi tắt điếu th/uốc vào thùng rác một chân đ/á vào thùng rác xoay người rút điện thoại ra trên đó hiển thị số điện thoại. Tôi hiểu ý lập tức rút điện thoại ra chụp ảnh.
Cảnh sát Lưu xoay người bỏ đi cảnh sát Hạ không biết xuất hiện phía sau tôi từ khi nào:
“Đội trưởng Lưu cứ tiếp tục như thế này thì bộ cảnh phục này cũng không giữ được nữa đâu.”
Tôi biết ý của anh ấy là tiết lộ vụ án cho người không liên quan bị phát hiện là phải chịu hình ph/ạt. Nhưng tôi không quan tâm điều tôi quan tâm chỉ có Tần An.
Rời khỏi cục cảnh sát tôi nhìn số điện thoại trong điện thoại sao chép dán vào khung tìm ki/ếm WeChat bạn bè của Tần An tôi biết không nhiều cậu ấy cũng không để tôi biết. Cậu ấy luôn nói tôi của bây giờ phải sống một cuộc đời tốt hơn. Rất may mắn tôi đã tìm thấy chủ nhân của số điện thoại trong danh sách WeChat là Dư San một người bạn tại câu lạc bộ cao cấp nơi Tần An từng làm việc. Tôi không muốn chờ đợi một chút nào lập tức đến câu lạc bộ.
Ánh đèn của câu lạc bộ vào buổi tối đặc biệt rực rỡ tôi không vào được chỉ có thể chờ ở bên ngoài.
“Tâm Uyển?” Dư San xuất hiện phía sau tôi.
“Chị San.”
“Em đến là vì chuyện của Tần An đúng không.”
Tôi gật đầu nhìn kìa tôi đã nói tôi không phải là người duy nhất được triệu tập mà. Nhìn Dư San thở dài một hơi: “Chúng ta vào trong rồi nói tiếp.”
Phòng trang điểm.
Sự xuất hiện của tôi có thể đã làm gián đoạn việc Dư San trang điểm bây giờ chị ấy vừa nói chuyện vừa trang điểm:
“Em cũng biết Tần An ba năm trước đã không làm nghề này nữa rồi hôm đó... là có người chỉ đích danh muốn tìm cậu ấy đối phương thế lực rất lớn chị đắc tội không nổi cho nên mới gọi điện thoại cho cậu ấy.”
“Có nói là vì chuyện gì không?”
Bàn tay vẽ viền mắt của Dư San khựng lại xoay người lại khuyên tôi:
“Tâm Uyển chị và Tần An cũng là bạn bè nhiều năm Tần An xem em như em gái ruột nghe chị khuyên một câu chuyện này không phải là thứ em có thể quản được. Những người tìm đến chị đều chỉ nghe lệnh mà hành sự kẻ đứng sau chuyện này quyền thế lớn đến mức nào em có hiểu không?”
Làm sao tôi không hiểu ngay cả câu lạc bộ này mở tại trung tâm thành phố tấc đất tấc vàng thì đã không phải là chuyện đơn giản. Chị San bề ngoài là quản lý của câu lạc bộ thực tế đã trở thành cổ đông của câu lạc bộ. Đến cả cổ đông cũng phải kiêng dè thì không thể là người giàu có bình thường.
“Chị San chị không cần khuyên em. Chuyện này em không thể không quản.”
Chị San thấy thái độ tôi kiên quyết liền m/ắng tôi bướng bỉnh.
Đúng lúc này có người gõ cửa đi vào: “Dư tổng Phó nhị công tử đến rồi.”
“Tên m/a vương đó sao lại đến nữa rồi?”
M/a vương hai chữ đã thu hút sự chú ý của tôi.
Chị San nói xong câu này liền im lặng giống như đang suy nghĩ chuyện gì đó:
“Tâm Uyển em cứ ở đây chờ chị đi xem chút rồi quay lại ngay.”
Hai người sau khi đi khỏi tôi lạnh mặt xuống chị San lúc nãy khi suy nghĩ ánh mắt đã liếc về phía tôi tuy chỉ là một tích tắc nhưng tôi đã bắt trúng được. Lúc nói chuyện với tôi đuôi chân mày không tự chủ được khẽ nhướng cao đó là biểu cảm vi mô của việc trấn an và giấu giếm. Tôi cơ bản có thể khẳng định tên “m/a vương” đó chính là người quyền thế ngập trời kia cũng chính là “manh mối” mà tôi đang muốn tìm.
Khảo sát xung quanh phòng trang điểm của Dư San có rất nhiều quần áo nóng bỏng gợi cảm trí thức dịu dàng cái gì cũng có tôi chọn một chiếc váy đuôi cá màu đỏ mặc vào đường cong gợi cảm và gương mặt không trang điểm tương phản nhau. Tôi vuốt ve mái tóc ánh đèn neon phản chiếu từ cửa sổ sát đất thêm cho tôi một chút mê hoặc tôi chưa bao giờ nghi ngờ nhan sắc của mình lấy một thỏi son diễm lệ nhất tô lên chậm rãi kéo rộng khóe miệng.
Là như thế này đúng không?
Tần An của ngày xưa chính là mỹ diễm th/ù lệ như thế này.
8 Nhờ phúc của chị San căn phòng của chị ấy nằm ngay tầng dưới tầng thượng tôi không tốn sức lực đuôi theo sau một nhóm cô gái xinh đẹp tiến vào căn phòng lộng lẫy nhất trên tầng thượng. Căn phòng u ám chỉ còn vài ngọn đèn tường còn sáng trên chiếc ghế sô pha da thật trước cửa sổ sát đất có một bóng người cao lớn đang ngồi.
Chị San ngồi bên cạnh anh ta mỉm cười nói chuyện: “Phó nhị công tử ngài đã liên tục mấy ngày tìm người các chị em ngài cũng đều đã gặp qua thật sự không có người ngài muốn tìm.”
“Hàng tiếp theo.” Giọng nam thanh lãnh vang lên nằm giữa thiếu niên và người đàn ông trưởng thành có thể nghe ra tuổi tác của Phó nhị công tử không trưởng thành như tôi tưởng tượng.
Tôi cùng các cô gái ở hàng thứ hai di chuyển lên trên xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.
Nụ cười sinh vật của chị San cứng đờ xuống thân thể hơi nghiêng về phía tôi nhưng rất nhanh liền dừng lại. Tôi nhìn thấy sự trách móc sự tà/n nh/ẫn từ trong mắt chị ấy. Người bên cạnh rất nhanh nhận ra ánh mắt của chị San mượn danh nghĩa lên giới thiệu để che chắn tôi ở trong góc khuất thật đáng tiếc tôi đã bị đối phương phát hiện.
“Lại đây.”
Các cô gái nhìn nhau tích tắc không biết anh ta gọi ai.
Tôi điềm tĩnh bước lên trên đứng cách anh ta hai bước chân anh ta vắt chéo chân tựa vào lưng ghế cúi đầu nghịch khối rubik kim loại trên tay môi trường ngược sáng khiến tôi không nhìn rõ gương mặt anh ta.
Nam giới dáng người cao lớn khả năng quan sát mạnh từng được giáo dục tốt.
Từng từ ngữ miêu tả xuất hiện trong đầu tôi.
Trong lúc tôi đang đ/á/nh giá đối phương căn phòng chỉ còn tôi chị San và anh ta.
Chị San mỉm cười dàn hòa: “Phó nhị công tử xin ngài lượng thứ đây là em gái tôi không nghe lời đi theo quậy phá đấy ạ.”
Nói xong liền đứng dậy kéo tôi đi ra ngoài.
“Tôi đã bảo cô ấy đi chưa?” Giọng nói lạnh lùng cất lời chị San liền biết không có dư địa để xoay chuyển:
“Em gái tôi không phải là người trong giới này còn xin Phó nhị công tử giơ cao đ/á/nh khẽ.”
Phó nhị ngẩng đầu ánh đèn chiếu từ ngoài cửa sổ vừa vặn chiếu tới rọi vào gương mặt tinh xảo của anh ta khiến tôi có chút thẫn thờ:
“Chị San làm ăn đến cửa cũng không làm à chỉ là bạn gái đi cùng một buổi tiệc thôi mà. Chị San nghĩ đi đâu vậy?”