Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tám Cái Xác Không Đầu
Chương 11
Tôi tự đặt mình vào hoàn cảnh của Sở Thiên Khoát, nói: "Dù sao đi nữa, nếu là tôi, bất kể thế nào tôi cũng sẽ tìm cách ở bên cạnh cô ấy."
"Bởi vì Sở Thiên Khoát hiểu rất rõ, lý do mấu chốt An Tâm Duyệt đồng ý ở bên anh ta không phải là tiền t.h.u.ố.c men, mà là anh ta đã ở bên cô ấy trong suốt quãng thời gian đau khổ nhất. Đó là con át chủ bài duy nhất mà anh ta có thể dùng để đ.á.n.h bại Tần Tuấn."
Tiêu Hàn bất mãn nói: "Sao anh cứ đặt mình vào vị trí của anh ta thế? Anh không thể đặt mình vào Tần Tuấn à? Hầy! Cuộc đời anh ta đúng là khổ thật! Còn đắng hơn mướp đắng! Đắng hơn cả t.h.u.ố.c độc nữa!"
Người đi điều tra rất nhanh đã có phản hồi: "Sở Thiên Khoát vào ngày 13 tháng 7 đúng là đã về nước, đi bằng chuyên cơ riêng, hạ cánh lúc 8 giờ 19 phút sáng tại sân bay Đài Loan."
"Tại sao anh ta lại nói dối?"
Đau đầu thật!
Mà điều còn đau đầu hơn là, đúng lúc này, người nhà của gã họ Tôn kéo đến đồn cảnh sát gây náo loạn.
Nói là người nhà, nhưng thực ra là người tình của hắn ta, mà còn không chỉ có một. Mấy bà chị sực nức mùi son phấn vội vã chen lấn vào đồn cảnh sát, la lối đòi gặp tôi.
Họ chất vấn tôi: "Các người điều tra vụ án đến đâu rồi?"
"Hung thủ rốt cuộc là ai? Các người tìm ra chưa?"
"Cái thằng khốn kiếp đó không chỉ g.i.ế.c người mà còn cuỗm sạch tiền của lão Tôn đi rồi."
"Lúc đầu tôi còn tưởng là con hồ ly tinh nào của ổng lén lút chuyển đi, nhưng đến khi đối chiếu sổ sách mới phát hiện tiền trong tài khoản của tất cả chúng tôi đều bốc hơi hết."
"Đồng chí cảnh sát, cái thằng họ Tôn đó đúng là chẳng phải loại tốt đẹp gì, vừa háo sắc vừa xấu tính, nhưng ổng cho tiền rất hào phóng. Giờ người mất cũng mất rồi, nếu đến cả tiền cũng không còn thì chúng tôi biết sống thế nào đây?"
"Chúng tôi còn phải nuôi con nhỏ nữa."
"Mấy cậu cảnh sát không tìm được cái đầu thì thôi bỏ đi, nhưng tiền thì nhất định phải tìm về chứ."
Bọn họ mồm chín miệng mười, ồn ào náo loạn làm tôi quay mòng mòng. Sau khi gặng hỏi kỹ càng mới biết, gã họ Tôn tổng cộng có năm cô người tình, tất cả đều không kết hôn mà chỉ duy trì quan hệ nam nữ.
Thậm chí họ còn biết về sự tồn tại của những người kia, nhưng vì hắn ta cho nhiều tiền nên mới cam tâm tình nguyện sống cái kiểu ‘một chồng nhiều vợ’ này với hắn ta, thậm chí còn có hai người đã sinh con cho hắn ta.
Gã họ Tôn đã dùng thông tin cá nhân của họ để mở thẻ ở các ngân hàng lớn, toàn bộ thu nhập của hắn ta đều được chuyển vào những tài khoản này theo từng đợt.
Sau khi vụ án xảy ra, chúng tôi đương nhiên đã tra cứu thông tin tài khoản ngân hàng của tất cả nhân viên trạm sửa xe, mục đích là để xem liệu đây có phải là một vụ g.i.ế.c người vì giao dịch tiền bạc hay không, nhưng sau khi điều tra kỹ thì không phát hiện điều gì bất thường.
Bọn họ dùng thủ đoạn trấn lột tiền người khác là thật, nhưng dù là thuế má hay các giao dịch tài khoản lại đều rất quy củ và sạch sẽ.
Hóa ra mấu chốt động trời nằm ở đây?
Tôi yêu cầu họ giữ trật tự, từng người một nói, lúc này mới biết, vào đúng ngày xảy ra vụ án, tiền trong tài khoản của những cô người tình này đều đã bị chuyển đi hết.
Họ nói ngày thường cũng có tình trạng này, nhưng đó đều là chuyện làm ăn của hắn ta, họ không hiểu cũng không tham gia, vì vậy không bao giờ hỏi đến.
Sau này, khi phát hiện hắn ta đã c.h.ế.t, trong lòng họ hiểu rõ số tiền này rất có thể là bất hợp pháp, nên cũng không dám làm ầm lên, chỉ nghĩ có lẽ tài khoản của mình có vấn đề, rằng gã họ Tôn đã chuyển tiền sang thẻ của ả người tình khác rồi.
Thế là, trong khoảng thời gian này, họ đã lén đối chiếu sổ sách với nhau, phát hiện tiền trong tài khoản của ai cũng bị chuyển đi mất. Ban đầu họ còn nghi ngờ lẫn nhau là có người nói dối, nhưng sau khi tính toán kỹ lưỡng bấy lâu, họ cảm thấy tiền đúng là đã biến mất, thế nên mới kéo đến đồn cảnh sát làm ầm lên.
Nhưng tài khoản của Tần Tuấn chắc chắn là sạch sẽ.
Có điều, người muốn phạm tội đương nhiên là không dám dùng tên thật của mình rồi.
Tần Tuấn vì không có tiền mà đ.á.n.h mất người quan trọng nhất đời mình, nên việc anh ta khao khát tiền bạc cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng y thuật của anh ta cao siêu như vậy, thu nhập không hề thấp, có đáng vì chút tiền này của gã họ Tôn mà mạo hiểm không?
Anh ta sắp phải vào tù rồi, liệu có thể sống sót ra tù hay không vẫn còn là ẩn số, còn cần tiền để làm gì?
An Tâm Duyệt ở bên Sở Thiên Khoát, tiền bạc căn bản là tiêu không hết, cũng không cần đến tiền của anh ta.
Tôi cho người đi chuẩn bị thủ tục triệu tập Sở Thiên Khoát, mọi người đều cảm thấy việc này hơi mạo hiểm, họ hỏi tôi có phải là ý của cấp trên không, hy vọng tôi đừng mang sự nghiệp của mình ra đùa giỡn.
Tuy nhiên, đúng lúc này, vụ án lại có diễn biến mới.
16
Một ông lão dìu một cậu thiếu niên trông ốm yếu bước vào đồn cảnh sát, nói rằng có manh mối liên quan đến vụ án xác c.h.ế.t không đầu.
Sắc mặt cậu thiếu niên vô cùng tái nhợt, có vẻ như đang mắc bệnh rất nặng.
Ông lão vẻ mặt đầy sương gió, la lên: "Tôi là người huyện Điền Dương, tôi muốn gặp cảnh sát phụ trách vụ án xác c.h.ế.t không đầu, tôi có manh mối rất quan trọng muốn cung cấp."
Tôi vội vàng bước ra tiếp đón: "Ông ơi, cháu là Lương Thần, cảnh sát phụ trách vụ án này, ông có manh mối gì ạ?"
Mọi người mời hai ông cháu vào, Tiêu Hàn quan tâm hỏi: "Cháu bé bị sao vậy ạ?"
Ông lão nói: "Nó vừa mới phẫu thuật cách đây không lâu."
Ông lão cẩn thận dìu cậu thiếu niên ngồi xuống ghế, sau đó mình mới ngồi xuống, rồi hỏi tôi: "Cảnh sát Lương, tôi nghe người ta nói hung thủ của vụ án xác c.h.ế.t không đầu là bác sĩ Tần, Tần Tuấn, có đúng không?"
"Ai nói vậy ạ?"
Ông lão nói: "Trên mạng nói vậy."
Tôi còn chưa phát thông báo mà.
Tiêu Hàn ghé sát tai tôi nói nhỏ: "Thông báo thì chưa phát, nhưng tin đồn vỉa hè đã lan đi từ lâu rồi. Không biết cơ quan truyền thông nào đã đăng suy đoán của họ lên, thế là cư dân mạng tin là thật."
"Ông ơi, vụ án vẫn đang trong giai đoạn điều tra, cho đến hiện tại chúng con vẫn chưa xác nhận được hung thủ thực sự."
"Dù là ai đi nữa, tóm lại, chắc chắn không phải là bác sĩ Tần."
Tôi hỏi: "Vì sao ông lại khẳng định như vậy?"
"Vụ việc xảy ra vào ngày 13 tháng 7, đúng không?"
"Chỉ có thể nói là xảy ra vào khoảng ngày đó, vì xác c.h.ế.t không toàn vẹn, báo cáo khám nghiệm của pháp y chỉ có thể suy đoán ra một khoảng thời gian thôi."
"Được được được, nhưng vào ngày 13 tháng 7, khoảng từ 10 giờ sáng đến 3 giờ chiều bác sĩ Tần vẫn luôn ở cùng chúng tôi mà. Cậu ấy đang phẫu thuật cho cháu trai tôi, cậu ấy đeo khẩu trang, người trong bệnh viện không nhận ra cậu ấy, nhưng tôi thì nhận ra. Cậu ấy là bác sĩ 'mổ dù' mà chính tôi đã đến bệnh viện lớn để mời về đấy."