Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Sống Lại Ta Không Cứu Chàng
Chương 4
“Có nam tử nào trong lòng chưa?”
Ta vô thức nhìn về phía Triệu Cửu Hành, do dự giây lát rồi lắc đầu.
“Không có.”
Nương nương chống cằm, mang theo nụ cười như có như không, đánh giá Triệu Cửu Hành rồi lại hỏi:
“Con có biết bản cung mở bữa tiệc này là để chọn Thái tử phi cho Thái tử không?”
Ta gật đầu.
“Vậy… Huấn Nghi có bằng lòng gả cho Thái tử không?”
Lời vừa thốt ra, ta sợ đến suýt cắn vào lưỡi.
Ấp úng nửa ngày, ta cầu cứu nhìn về phía Triệu Cửu Hành.
Chỉ thấy hắn trầm mặt nói:
“Không được.”
Nương nương đầy hứng thú nhìn ta, lại nhìn Triệu Cửu Hành.
“Ồ… đều không bằng lòng à? Vậy thôi.”
Ta lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Nương nương lại cười nói:
“Đi chơi với các tỷ muội của con đi.”
Ta gật đầu hành lễ rồi lui xuống.
Sau khi ta rời đi, nương nương nhìn sắc mặt đen sì của Triệu Cửu Hành, cầm quạt trong tay gõ lên đầu hắn một cái.
“Thích cô nương nhà người ta à?”
Triệu Cửu Hành nghẹn hồi lâu.
“Không thích.”
“Vậy vì sao không cho nàng ấy gả cho người khác?”
“Còn xúi giục Thái tử, suốt đêm phái Bùi Giai kia đến Giang Nam trị thủy. Nếu không làm ra chuyện này, người ta đã chuẩn bị đến cầu thân rồi.”
Triệu Cửu Hành nghẹn lời, không nói gì.
Nương nương lại ung dung tiếp lời:
“Chậc, nghe nói sính lễ Bùi Thám hoa chuẩn bị rất hậu hĩnh đấy.”
“Con nói xem, đợi hắn trở về, có phải vẫn sẽ đi cầu thân không?”
“Đến lúc đó, không chừng con còn được uống rượu mừng của cô nương nhà người ta.”
“Nhưng dù không có Bùi Giai, chắc con cũng chẳng có cơ hội.”
Triệu Cửu Hành nhíu mày, hiếm khi đáp lại một câu.
“Vì sao?”
Khóe mày xinh đẹp của nương nương khẽ nhướng.
“Con văn không thành, võ chẳng nên, tính tình cũng chẳng tốt, chỉ được mỗi khuôn mặt.”
“Còn Bùi Thám hoa, niên thiếu đỗ đạt, tính tình ôn nhuận như ngọc, dung mạo cũng chẳng thua con. Quan trọng nhất là tiền đồ người ta rộng mở. Con nói xem… vì sao người ta phải chọn con?”
Nghe giọng điệu ghét bỏ của nương nương, Triệu Cửu Hành trong lòng uất ức không thôi.
Nhưng hắn lại không thể phản bác.
Cuối cùng chỉ đành ủ rũ cúi đầu rời đi.
Ma ma thấy dáng vẻ Triệu Cửu Hành, có chút đau lòng.
“Nương nương, lời này có phải hơi nặng không? Thế tử hình như rất đau lòng.”
Nương nương bất đắc dĩ lắc đầu.
“Cửu Hành giận dỗi với lão tử nhà nó nhiều năm như vậy, cũng nên tỉnh lại rồi.”
06
Triệu Cửu Hành vẫn luôn hiểu rõ.
Lý Huấn Nghi thích kiểu công tử trong sáng thanh cao, niên thiếu có thành tựu như Bùi Giai.
Còn hắn, giống hệt một vũng bùn nát dưới đất.
Khi quay về, hắn cũng từng nghĩ hay là buông tay đi.
Để Lý Huấn Nghi đi tìm điều nàng muốn.
Nhưng khi hắn đá Bùi Giai xuống nước, nhìn thấy Lý Huấn Nghi xoay người đi cứu Bùi Giai, sợ hắn chết, còn muốn hôn hắn.
Không hiểu vì sao, trong lòng hắn lại cực kỳ khó chịu.
Chỉ trong khoảnh khắc ấy, hắn đã nghĩ thông.
Lý Huấn Nghi chỉ có thể là thê tử của hắn.
Nương nương hỏi hắn có thích Lý Huấn Nghi không.
Câu thốt ra khỏi miệng hắn lại là không thích.
Hắn sao có thể thích một cô nương, bất kể rét mướt hay nóng bức, luôn đứng trước cửa nhà chờ hắn về chứ?
Hắn sao có thể thích một cô nương, khi hắn bị phụ thân mắng chửi, sẽ đứng chắn trước mặt hắn, rồi quay đầu tức phồng má, kéo tai hắn đòi công lao chứ?
Nhưng…
Bây giờ hình như hắn không còn cách nào lừa gạt chính mình nữa.
Lý Huấn Nghi rất tốt.
Bất kể nàng gả cho ai, nàng cũng sẽ hạnh phúc.
Người không tốt là hắn.
Từng có danh nghĩa phu thê với Lý Huấn Nghi, hắn mới không biết sợ.
Nhưng hiện tại, Lý Huấn Nghi và hắn đã không còn quan hệ.
Nếu hắn vẫn cứ sống mơ mơ màng màng như trước.
Không chừng một ngày nào đó, Lý Huấn Nghi thật sự có thể ngẩng đầu, cười tủm tỉm mời hắn đi uống rượu mừng của nàng.
Nghĩ đến đây, Triệu Cửu Hành tức đến bật cười.
“Chê ta không có tiền đồ? Vậy ta sẽ có tiền đồ cho nàng xem, mê chết nàng.”
Tống Lan Thanh bị câu nói chẳng đầu chẳng đuôi này chọc cười.
“Lại làm sao nữa?”
Triệu Cửu Hành liếc nàng một cái, vô cùng nghiêm túc nói:
“Ta đang tính mai mốt đi thi Trạng nguyên.”
Tay Tống Lan Thanh đang gảy đàn khựng lại, miệng hé ra.
Nửa ngày sau, mới cố nhịn cười nói được một chữ:
“Ừm.”
Thấy dáng vẻ nàng như vậy, Triệu Cửu Hành hừ một tiếng.
“Nàng không tin ta.”
Tống Lan Thanh lắc đầu.
“Không có.”
Nàng lại chậm rãi nhìn về nơi xa.
“Ngươi nghĩ thông được là tốt rồi.”
Triệu Cửu Hành không phải trưởng tử trong nhà.
Phía trên hắn còn có một huynh trưởng, tên Triệu Cửu Tư, đã mất năm năm trước.
Triệu Cửu Tư khác với Triệu Cửu Hành.
Triệu Cửu Tư giống như một làn gió xuân, phong tư tuyệt thế, như lan như ngọc.
Mười lăm tuổi đỗ Trạng nguyên, mười sáu tuổi đã có thể không kiêu ngạo không hèn mọn tranh luận kinh nghĩa với một đám đại nho trên triều.
Từng được các cô nương kinh thành gọi là ngọc lang đệ nhất kinh thành.
Triệu Cửu Hành của năm năm trước, có huynh trưởng quản thúc, vẫn là một thiếu niên ngoan ngoãn.
Thi thư lễ dịch, cưỡi ngựa bắn tên, thứ gì cũng tinh thông.
Ai nhìn mà không hâm mộ nhà họ Triệu có hai thiên chi kiêu tử như vậy?
Nhưng khi Triệu Cửu Tư chết, chàng mới mười bảy tuổi.
Khi ấy chàng theo phụ thân đến Giang Nam trị thủy.
Triệu quốc công là người cương trực công chính, trước đại sự, trong mắt không phân thân sơ.
Khi cho nổ đê phá đập, dẫn nước sông sang hướng đông, người đầu tiên ông phái đi chính là con trai mình.
Mùa đông năm đó, Triệu quốc công một mình trở về kinh.
Người đời đều khen ông đại công vô tư, vì lê dân bá tánh mà không tiếc hy sinh con trai mình, là vị quan tốt nhất đẳng.
Nhưng trong mắt Triệu Cửu Hành thuở thiếu niên, phụ thân hắn giả tạo cực kỳ.
Vì một chút hư danh, lại để con trai mình đi chịu chết.
Cho nên Triệu Cửu Hành về sau mới trở thành kẻ tầm thường vô tài, cậy vào môn đệ, ngang ngược chốn phố phường.
Hắn cảm thấy điều phụ thân hắn muốn chẳng qua chỉ là danh tiếng.
Mà Triệu Cửu Hành hắn cứ cố tình không để phụ thân được như ý.
Cứ muốn phá hỏng danh tiếng của phụ thân.
Nghĩ đến huynh trưởng, Triệu Cửu Hành trầm mặc rất lâu, rồi nhìn Tống Lan Thanh.
“Trong lòng nàng vẫn còn huynh trưởng ta sao?”
Ngón tay Tống Lan Thanh gảy dây đàn, nàng mỉm cười dịu dàng.
“Một người tốt như chàng ấy, rất khó quên.”
Triệu Cửu Hành mím môi, rũ mắt.
“Nếu năm đó người chết là ta thì tốt rồi.”
Tống Lan Thanh lắc đầu.
“Cửu Hành, chớ nói bậy. Đừng làm chuyện khiến bản thân hối hận.”
“Người trước mắt phải biết trân trọng. Nếu… để lại tiếc nuối thì không tốt.”
Kiếp trước, Tống Lan Thanh cả đời chưa từng gả cho ai, ở trong cung làm nữ quan dạy đàn suốt đời.
Vì Triệu Cửu Tư yêu đàn nhất.
Tống Lan Thanh liền vì chàng mà đánh đàn cả đời.
07
Đêm đó, Triệu Cửu Hành về nhà liền chuẩn bị vùi đầu khổ đọc.
Thái tử lại truyền tin đến:
“Việc Giang Nam đã xong, đang trên đường hồi kinh.”
Nhìn thấy tin này, lòng Triệu Cửu Hành căng thẳng.
Trong lòng nghĩ tên Bùi Giai chướng mắt kia phiền chết đi được.
Không nghĩ ngợi gì, hắn chạy đến nhà họ Lý.
Ta nhìn thấy Triệu Cửu Hành nằm bò trên đầu tường nhà mình, cạn lời cực kỳ.
“Trước kia ta chỉ thấy chàng là tên hoàn khố, không ngờ chàng còn có tiềm chất làm kẻ háo sắc trèo tường.”
Triệu Cửu Hành nghe ta mắng, cũng không giận, ngược lại còn cười hì hì.
“Lý Huấn Nghi, ta thương lượng với nàng một chuyện nhé?”
Ta nhướng mày, khẽ mỉm cười.
“Không thương lượng.”
Nói rồi ta xoay người bỏ đi, lại bị hắn gọi lại.
“Sau này ta sẽ chăm chỉ đọc sách, nàng đừng gả cho Bùi Giai được không?”
Ta dừng bước, quay đầu nghiêng nghiêng đầu.
“Ta gả cho ai liên quan gì đến chàng?”
Vừa dứt lời, ngoài sân đã vang lên tiếng chó sủa.
Triệu Cửu Hành nhíu mày, sắc mặt lúng túng không thôi.
“Nàng chờ ta ngày mai đến tìm nàng nhé…”
Nói xong hắn vội vàng nhảy xuống.
Vừa qua bên ngoài tường, một tiếng “ái da” vừa buồn cười vừa vang dội truyền đến.
“Đừng đuổi gia nữa, ngày mai gia tìm cho ngươi một con chó nương tử!”
Ta không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Ta vốn tưởng Triệu Cửu Hành chỉ dỗ ta chơi.
Không ngờ suốt nửa tháng sau, chẳng nghe tin hắn ra ngoài.
Có điều ngày nào hắn cũng đưa đến vài món đồ nhỏ hoặc đồ ăn.
Rất có dáng vẻ theo đuổi tiểu cô nương.
A Thanh là cô nương thật thà.
Triệu Cửu Hành lại rất biết thu phục lòng người.
Mỗi lần sai người mang đồ cho ta, hắn cũng sẽ cho A Thanh vài món ngon.
Cầm đồ người tay mềm, ăn đồ người miệng mềm.
A Thanh bây giờ cũng biết nói tốt cho người ta rồi.
“Tiểu thư, mỗi lần Triệu thế tử đưa tới đều là món người thích ăn đó.”
“Còn cây trâm ngọc này nữa, sao ngài ấy biết người thích ngọc lan nhất vậy?”
Ta bất đắc dĩ lắc đầu.
“Hôm nay món sữa đông thị tòng của hắn cho em ngon không?”
A Thanh hì hì cười, không khỏi liếm môi.
Nàng cười ha hả lảng sang chuyện khác:
“Tiểu thư, nô tỳ đột nhiên nhớ ra bộ đồ cưỡi ngựa đi săn mùa thu của người còn chưa chuẩn bị.”
Nói rồi vội chạy ra ngoài.
Ta nhìn bóng lưng nàng rời đi, bất đắc dĩ lắc đầu.
“Đồ không có tiền đồ.”
Khi quay đầu, ánh mắt ta lại không khỏi rơi lên cây trâm ngọc kia.
Ta chậm rãi cầm lên, quan sát một lát.
Khác với những món hắn từng tặng trước đây.
Kiểu dáng cũng không đẹp lắm.
Đầu ngón tay ta lại chạm phải từng vết xước.
Nhìn kỹ mới phát hiện có khắc hai chữ “A Chiêu”.
A Chiêu là tiểu tự tổ phụ đặt cho ta.
Từ sau khi Triệu Cửu Hành biết tiểu tự của ta.
Mỗi lần chọc ta tức giận, hắn đều như cái đuôi nhỏ bám theo sau ta, gọi hết lần này đến lần khác.
“A Chiêu ngoan, đại nhân đại lượng, đừng giận ta nữa.”
“A Chiêu à A Chiêu, phu thê nào có thù qua đêm chứ. Giận nhiều sẽ biến thành bà cụ non đấy.”
Nhưng mỗi lần dỗ được ta, ngoan ngoãn được một thời gian, hắn lại đâu vào đấy.
Không đấu gà dắt chó, thì cũng uống rượu nghe hát.