Sản Phụ Không Điên

Chương 4



Vệ sĩ đứng ở cửa không nhịn được, khẽ hít sâu một hơi.

Tạ Lâm Xuyên quay đầu nhìn hắn ta một cái.

Vệ sĩ lập tức đứng thẳng tắp.

Quản lý cuống đến mức đổ mồ hôi hột.

“Cô Lâm, chuyện này chúng tôi nhất định sẽ điều tra.”

“Không phải là sẽ điều tra.”

Tôi nói.

“Mà là bây giờ lập tức niêm phong camera an ninh.”

“Lịch sử quẹt thẻ ra vào, lịch sử khách đến thăm, nhật ký giao ca, lịch sử mở cửa của tiếp tân.”

“Tất cả đều phải niêm phong.”

Quản lý có chút do dự.

Tôi nhìn cô ta.

“Nếu cô không niêm phong, đợi cảnh sát tới tôi sẽ nói là cô không cho niêm phong.”

Sắc mặt quản lý biến đổi nhanh chóng.

“Niêm phong, tất nhiên phải niêm phong.”

Cô ta lập tức quay người sai nhân viên phía sau đi xử lý.

Sắc mặt Tô Vãn càng khó coi hơn.

Chắc cô ta không ngờ rằng, một người đáng lẽ ra phải bị cô ta dùng một câu “tinh thần không ổn định” chèn ép, bây giờ lại ngay cả quản lý trung tâm chăm sóc sau sinh cũng không tha.

Tạ Lâm Xuyên đứng giữa phòng bệnh, trong tay vẫn nắm chặt bản giám định đó.

Anh ta nhìn tôi, rồi lại nhìn Tô Vãn.

Sự kiên định trong mắt anh ta cuối cùng cũng lộ ra một tia rạn nứt.

Tô Vãn rõ ràng cũng đã nhận ra.

Cô ta hoảng hốt, lập tức dịu giọng xuống:

“Lâm Xuyên, em thực sự không có ác ý gì cả.”

“Em chỉ sợ đứa bé xảy ra chuyện.”

“Nếu bây giờ chị ấy không muốn để chúng ta đưa đi, thì ít nhất cũng phải để bác sĩ đánh giá môi trường an toàn của đứa bé chứ.”

Tôi nhìn cô ta.

“Lại nữa.”

Tô Vãn cắn môi: “Em nói sai sao?”

“Sai vô cùng ổn định.”

Tôi đáp.

“Rủi ro an toàn lớn nhất của đứa bé bây giờ không phải là bà mẹ ruột như tôi.”

“Mà là một người ngoài như cô, lúc thì cầm đánh giá tâm thần, lúc thì cầm giám định ADN, lúc thì lại muốn áp sát nôi em bé.”

Vẻ mong manh yếu đuối trên mặt Tô Vãn rốt cuộc cũng không giữ nổi nữa.

“Em là người ngoài sao?”

“Chứ còn gì nữa?”

Tôi hỏi.

“Cô là gì của đứa bé?”

Cô ta nghẹn họng.

“Mối quan hệ giữa cô và Tạ Lâm Xuyên thế nào, tôi không quan tâm.”

“Nhưng mối quan hệ với con tôi, phiền cô làm rõ ngay tại đây.”

“Mẹ ruột?”

“Người giám hộ?”

“Người được ủy quyền thăm viếng?”

“Đều không phải.”

Tôi nhìn cô ta, gằn từng chữ:

“Vậy thì cô là người ngoài.”

Phòng bệnh im lặng đến mức có cây kim rơi xuống cũng nghe thấy.

Mặt Tô Vãn trắng bệch vô cùng.

Bàn tay đang nắm tài liệu của Tạ Lâm Xuyên khẽ siết lại.

Tôi biết, câu nói này còn đâm trúng tim đen cô ta hơn bất kỳ lời phản bác nào vừa rồi.

Bởi vì điều cô ta khao khát nhất, chính là vượt mặt tôi, đứng vào giữa đứa bé và Tạ Lâm Xuyên.

Nhưng con tôi không phải là đạo cụ diễn kịch của cô ta.

Càng không phải là tấm vé thông hành để cô ta bước vào cửa nhà họ Tạ.

Quản lý đứng một bên, hoàn toàn không dám hé răng khuyên can nữa.

Hứa Vi vẫn đang ghi chép.

Tiếng còi cảnh sát văng vẳng vọng lên từ dưới lầu.

Tô Vãn nghe thấy âm thanh đó, ánh mắt rõ ràng thoáng vẻ hoảng loạn.

Cô ta theo bản năng lại nhìn về phía nôi em bé.

Đúng lúc này, đứa bé trong nôi bỗng khóc ré lên.

Rất khẽ.

Giống hệt tiếng mèo kêu.

Tim tôi tức thì thắt lại, vừa định vươn tay chống người dậy.

Tô Vãn lại nhào tới còn nhanh hơn cả tôi.

Động tác của cô ta quá hấp tấp, đến mức quên luôn cả cái dáng vẻ yếu ớt giả tạo của mình.

“Con!”

Hứa Vi lập tức chắn trước nôi em bé.

“Cô Tô!”

Tạ Lâm Xuyên cũng vội vàng giữ chặt lấy cổ tay cô ta.

“Em làm gì vậy?”

Tô Vãn cứng đờ, mặt mày trắng bệch.

“Em… em chỉ lo cho đứa bé thôi.”

Bị Tạ Lâm Xuyên giữ chặt tay, Tô Vãn cứng người đứng ngay trước nôi em bé.

Cô ta phản ứng rất nhanh, nước mắt tức khắc tuôn trào.

“Lâm Xuyên, anh làm em đau.”

Ngón tay Tạ Lâm Xuyên khẽ nới lỏng.

Cô ta thừa cơ đỏ mắt nhìn tôi.

“Chị Tri Ý, em chỉ thấy đứa bé khóc nhiều quá nên muốn giúp chị dỗ dành chút thôi mà.”

 

“Tại sao chị cứ phải nghĩ em xấu xa đến vậy?”

Tôi nhìn cô ta.

“Dỗ dành đứa bé?”

Tôi hỏi lại.

“Cô dỗ đứa bé mà cần phải lấy đà nhào tới à?”

“Y tá cản cô, cô còn đâm sầm về phía trước?”

“Tô Vãn, từ trước đến nay cô dỗ trẻ con bằng cách chạy nước rút sao?”

Bàn tay đang bế đứa bé của Hứa Vi khẽ dừng lại.

Quản lý đứng bên cạnh, mặt còn tái hơn lúc nãy.

Nước mắt Tô Vãn ứ lại trong một giây.

Cô ta cắn môi, bộ dạng như thể chịu ấm ức tày trời.

“Chị, bây giờ chị thực sự quá nhạy cảm rồi.”

“Em chỉ lo lắng cho đứa bé thôi.”

“Lo lắng cho đứa bé, cho nên mới vượt mặt mẹ ruột đứa bé, vượt mặt cả y tá, lao thẳng tới chiếc nôi sao?”

Tôi nhìn chằm chằm cô ta.

“Cô lo lắng cho đứa bé, hay là lo lắng vì đứa bé vẫn còn ở bên cạnh tôi?”

Sắc mặt Tô Vãn biến đổi.

Tạ Lâm Xuyên quay ngoắt sang nhìn cô ta.

Cô ta lập tức lắc đầu.

“Không phải đâu.”

“Lâm Xuyên, anh đừng nghe chị ấy nói bậy.”

“Chị ấy bây giờ chỉ muốn đẩy tất cả mọi người sang thế đối lập với mình thôi.”

Tôi bật cười.

“Tô Vãn, cô đừng vội vàng chụp mũ cho tôi.”

“Lúc nãy khi cô nhào tới, tất cả mọi người trong phòng bệnh đều nhìn thấy cả.”

“Hay là cô biểu diễn trực tiếp lại xem, người bình thường ‘chỉ muốn xem đứa bé một chút’ thì lấy đà chạy bằng cách nào?”

Tay Tạ Lâm Xuyên vẫn đang giữ lấy Tô Vãn.

Nhưng lần này, anh ta không buông ra.

Biểu cảm của Tô Vãn cuối cùng cũng có chút rạn nứt.

Cô ta không chỉ biết mỗi khóc nữa, mà giọng điệu cũng bắt đầu vội vã hơn.

“Em chỉ sợ đứa bé xảy ra chuyện!”

“Chị cứ ngăn cản tất cả mọi người, không cho bất kỳ ai tới gần đứa bé.”

“Ai mà biết được có phải do chị chột dạ hay không?”

“Chột dạ?”

Tôi nhìn cô ta.

“Tôi chột dạ, nên tôi mới báo cảnh sát?”

“Tôi chột dạ, nên tôi mới yêu cầu niêm phong camera an ninh?”

“Tôi chột dạ, nên tôi mới bắt cô giải thích nguồn gốc mẫu xét nghiệm?”

“Tô Vãn à, người chột dạ thường rất không thích cảnh sát đến.”

“Ví dụ như cô.”

Cả phòng bệnh lại im lặng một lát.

Tô Vãn mặt cắt không còn hột máu.

Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên lại sầm xuống một bậc.

Lúc này, ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân.

Hai viên cảnh sát bước vào phòng bệnh.

Người cảnh sát đi đầu liếc nhìn hiện trường một lượt, trước tiên nhìn đứa bé trong tay Hứa Vi, sau đó lại nhìn sang tôi.

“Ai báo cảnh sát?”

Hứa Vi lập tức lên tiếng: “Tôi báo.”

Tôi nối lời.

“Là tôi yêu cầu cô ấy báo.”

“Tôi là sản phụ phòng 302, Lâm Tri Ý.”

“Những người không có thẩm quyền này, hai giờ sáng vào khu vực chăm sóc mẹ và bé, cố ý mang con tôi đi.”

Tô Vãn lập tức thanh minh.

“Không phải như vậy đâu.”

“Đồng chí cảnh sát, chúng tôi không cướp đứa bé.”

“Tạ Lâm Xuyên là cha của đứa bé, chúng tôi chỉ lo lắng tinh thần sau sinh của chị ấy không được tốt thôi.”

Tôi nhìn cô ta.

“Cô xem kìa.”

“Cảnh sát vừa tới, cô lại bắt đầu ngồi chẩn bệnh rồi.”

Cảnh sát nhìn về phía Tô Vãn.

“Cô là bác sĩ?”

Tô Vãn cứng họng.

“Tôi không phải.”

“Vậy cô có căn cứ chẩn đoán y tế nào?”

Tô Vãn há miệng nhưng không nói nên lời.

Tôi dựa vào đầu giường, thong thả bồi thêm một câu:

“Cô ta có một bản đánh giá rủi ro bất ổn tâm lý sau sinh.”

Mắt Tô Vãn sáng lên, giống như rốt cuộc cũng vớt được cọng rơm cứu mạng.

Giây tiếp theo, tôi lại nói:

“Có điều thời gian đánh giá là một ngày trước khi tôi sinh.”

“Nói cách khác, tôi còn chưa sinh con, cô ta đã thay tôi bất ổn tâm lý sau sinh rồi.”

Cảnh sát cúi đầu lướt nhìn tài liệu đó.

Biểu cảm rõ ràng khựng lại.

Hứa Vi ở bên cạnh bổ sung:

“Tài liệu này không do trung tâm chúng tôi cấp, cũng không có hồ sơ xác nhận của chính sản phụ.”

Cảnh sát gật đầu, thu tài liệu vào túi đựng vật chứng.

Sắc mặt Tô Vãn càng thêm khó coi.

Tạ Lâm Xuyên đứng bên cạnh, lần đầu tiên không lên tiếng bênh vực cô ta.

Tô Vãn nóng nảy.

Chương trước Chương tiếp
Loading...