Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Rơi Lầu Không Ngẫu Nhiên
Chương 10
38
Tất nhiên, câu chuyện này vẫn còn một góc nhìn khác.
Góc nhìn của Bạch Kỳ
Tôi là Bạch Kỳ, bố mẹ tôi đều từng là diễn viên xiếc nhào lộn.
Từ khi bắt đầu có ký ức, tôi đã theo họ nay đây mai đó, lưu diễn khắp nơi.
Lúc vẫn còn là một cô bé con, tôi đã bộc lộ thiên phú nhào lộn kinh người.
Thân hình nhỏ nhắn, xương cốt dẻo dai.
Mẹ tôi mừng rỡ như điên, từ nhỏ đã bắt đầu huấn luyện tôi, bắt tôi phải thu nhỏ, gập gọn xương cốt của mình, chui vào trong những chiếc rương nhỏ xíu với những tư thế trông cực kỳ rùng rợn.
Mỗi lần tôi làm vậy, đều nhận được những tràng pháo tay giòn giã từ khán giả.
Mẹ tôi gọi môn này là “Thuật súc cốt”.
Chiếc rương tôi chui vào càng nhỏ, bà lại càng vui.
Còn tôi, mặc dù không thích xiếc cho lắm nhưng lại tận hưởng cảm giác được biểu diễn trước mặt khán giả.
Chỉ tiếc là sau này người xem xiếc ngày một thưa thớt. Khi đoàn xiếc giải tán, tôi và bố mẹ cũng ngừng cuộc sống lênh đênh, chuyển sang sống cuộc đời của đại đa số người bình thường.
Có điều mẹ tôi vẫn ôm một nỗi chấp niệm, bà thường xuyên đốc thúc tôi luyện “Thuật súc cốt” vào những lúc rảnh rỗi.
Bà luôn cho rằng con gái bà sinh ra là để đứng trên sân khấu, tắm mình trong ánh đèn rực rỡ và tận hưởng sự ngưỡng mộ của vạn người.
Sau này, tôi thi đỗ đại học.
Lúc phân chia ký túc xá, cố vấn học tập nói rằng nhà trường sợ chúng tôi bao che điểm danh trốn học hộ nhau nên đã cố tình xếp sinh viên các khoa khác nhau vào chung một phòng.
Cứ thế, tôi quen biết Đỗ Giai Hỷ, Kiều Trúc Minh và cả Lý Linh.
Ban đầu, mối quan hệ giữa mấy người chúng tôi chẳng mấy êm đẹp.
Đỗ Giai Hỷ chê Kiều Trúc Minh quá nhàm chán, cắm mặt vào sách vở suốt ngày; Kiều Trúc Minh thì lại chê Đỗ Giai Hỷ lười biếng bỏ bê việc chính, ngày nào cũng không lo học, chỉ cắm đầu vào chưng diện.
Hai người họ cãi nhau như cơm bữa, tôi kẹp ở giữa chẳng biết bênh ai.
Cuối cùng, vẫn là Lý Linh ra tay, biến thù thành bạn.
Nói thật, tôi cũng chẳng biết cậu ấy làm cách nào, chỉ biết mỗi lần Kiều Trúc Minh và Đỗ Giai Hỷ cãi nhau, cậu ấy lại mỉm cười nắm lấy tay hai người, kể mấy chuyện vui vẻ trong cuộc sống.
Cậu ấy chưa bao giờ lên mặt dạy đời ai nhưng cứ mải miết kể chuyện thì hai người kia cũng tự khắc đỏ mặt xấu hổ, không cãi nhau nữa.
Nụ cười của cậu ấy dường như có một loại ma lực, trong vô thức đã xoa dịu đi mọi sự bất mãn và xích mích.
Đỗ Giai Hỷ nhận ra sự tập trung và thông minh của Kiều Trúc Minh, còn Kiều Trúc Minh cũng hiểu ra rằng bất luận là trang điểm hay giao tiếp xã hội cũng đều là một môn học nghệ thuật đáng để tâm nghiên cứu.
Hai người bù trừ cho nhau, lại trở thành bạn thân nhất của nhau.
Cũng chính từ lúc đó, Lý Linh đã trở thành trung tâm của bốn người chúng tôi, cậu ấy giống như ngọn lửa bập bùng giữa đêm đông, khiến người ta không kìm được mà muốn nắm tay nhau tiến lại gần, đi theo cậu ấy.
Lý Linh luôn nở nụ cười.
Nụ cười của cậu ấy không giống những kẻ giỏi giao tiếp xã hội, chỉ giả lơi trên bề mặt.
Mà nó phát ra từ tận đáy lòng, khiến người ta cảm nhận được sự ấm áp một cách chân thật nhất.
Nhất là khi biết được thân thế của cậu ấy, chúng tôi lại càng cảm thấy nụ cười này trân quý biết bao.
Lý Linh là trẻ mồ côi, bố mẹ mất từ khi cậu ấy còn rất nhỏ.
Họ hàng thân thích không muốn cưu mang cậu ấy, coi cậu ấy như một gánh nặng.
Đến cả ông bà nội cũng chê cậu ấy là con gái, từ chối việc nuôi dưỡng.
Cậu ấy chỉ đành phải tự mình lớn lên trong viện phúc lợi.
Thế nhưng cậu ấy không hề tự buông thả hay oán hận, ngược lại còn cực kỳ lạc quan, tích cực.
Ánh nắng rực rỡ trong tâm hồn cậu ấy thậm chí có thể xua tan đi sự u ám trong lòng những người xung quanh.
Chính vì có cậu ấy, bốn người chúng tôi mới trở thành bạn tốt cả đời.
Nụ cười của cậu ấy đã lây nhiễm cho chúng tôi cũng khiến chúng tôi thầm hạ quyết tâm:
Tuyệt đối không bao giờ để nụ cười này biến mất hay phai mờ.
Năm hai đại học, Lý Linh quen Trương Lôi trong một tiết học tự chọn.
Trương Lôi bắt đầu theo đuổi Lý Linh.
Lúc đầu, Lý Linh không hề thích cái thói phô trương của Trương Lôi.
Nhưng vì cùng chung cảnh ngộ bố mẹ mất sớm, hoàn cảnh của Trương Lôi lại vô tình gợi lên sự đồng cảm trong lòng Lý Linh.
Thêm vào đó, lúc Trương Lôi theo đuổi, không chỉ tung ra đủ mọi chiêu trò mà thoạt nhìn cũng cực kỳ thành tâm.
Đến cả chúng tôi cũng không nhìn ra, cái gọi là “sự thành tâm” đó thực chất chỉ là ngụy tạo.
Hai người ở bên nhau chưa được bao lâu, Trương Lôi đã liên tục gạ gẫm Lý Linh vào khách sạn.
Lý Linh không muốn tiến triển quá nhanh nên đã lên tiếng từ chối.
Nào ngờ Trương Lôi lập tức nổ cơn tam bành, không chỉ mắng c.h.ử.i xối xả, mà còn quay sang tán tỉnh những nữ sinh khác.
Hắn ta còn đường hoàng gọi sự phản bội của bản thân là “giải quyết nhu cầu sinh lý”.
Lý Linh không thể nhẫn nhịn được nữa, quyết định chia tay.
Nhưng Trương Lôi, kẻ đã quen thói tra nam, dường như không thể chấp nhận việc bị người khác đá, thế là ngày nào cũng bám riết lấy Lý Linh không buông.
Dĩ nhiên, Lý Linh không đồng ý và chúng tôi cũng không để cậu ấy phải đồng ý.
Chỉ có điều, chúng tôi đã đ.á.n.h giá quá cao nhân phẩm của Trương Lôi.
Cái tính của hắn là: Hễ thứ gì không có được thì phải hủy hoại bằng sạch.
Hắn bắt đầu tung tin đồn nhảm, bôi nhọ Lý Linh trên mạng.
Lúc đầu, chúng tôi không để tâm, cứ tin rằng “cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng”.
Nhưng đối phương lại được đằng chân lân đằng đầu, những lời vu khống bôi nhọ Lý Linh trên mạng ngày càng nhiều cũng ngày càng quá đáng.
Đến mức đi trên đường cũng thường xuyên có người chỉ trỏ Lý Linh, hoặc ném ánh mắt khác thường về phía cậu ấy.
Chúng tôi hết sức chịu đựng, quyết định tìm cố vấn học tập để tố cáo, yêu cầu nhà trường ra mặt giải quyết chuyện này.
Thế nhưng vị cố vấn học tập kia lại trợn ngược mắt trắng dã, khinh miệt nói:
“Bạn Lý Linh này, nhà em Trương Lôi đã quyên góp cho trường không ít tiền, một sinh viên có gia cảnh ưu việt, gia giáo đàng hoàng như vậy, làm sao có thể làm ra mấy chuyện quá đáng đó được?”
“Ngược lại là em, từ nhỏ lớn lên ở viện phúc lợi, thiếu vắng người giám hộ. Một môi trường như vậy quả thật rất dễ khiến tâm lý con người ta méo mó, cô là giáo viên, cô rất hiểu.”
“Nhưng mà hiểu thì hiểu, em không thể vì tâm lý méo mó mà hành vi cũng méo mó theo được! Lý Linh à, không có lửa làm sao có khói, em xem bình luận trên mạng đi, cho dù Trương Lôi có phóng đại sự thật, cô cũng không tin em hoàn toàn vô tội đâu!”
“Đã đến nước này rồi, không chịu lo mà sửa đổi bản thân, không chịu nghĩ xem hành vi của mình đã bôi tro trát trấu vào mặt nhà trường thế nào, vậy mà còn mặt mũi nào đến đây tố cáo! Người ta sống cần phải có liêm sỉ, cô mà là em, cô đã sớm tự giác thôi học rồi!”
Biết được chuyện này, chúng tôi tức giận vô cùng, lập tức quyết định báo cảnh sát.
Nhưng đúng vào lúc này, Lý Linh lại mất tích.
Chúng tôi đi tìm rất lâu nhưng không thấy Lý Linh đâu.
Cho đến khi Kiều Trúc Minh chợt nhớ ra, mỗi khi tâm trạng không tốt, Lý Linh thường một mình lên ngọn núi phía sau trường để khuây khỏa.
Khi chúng tôi bước vào núi, trời đã tối mịt, xung quanh vắng lặng không một bóng người.
Nhưng chúng tôi chẳng màng sợ hãi, bật đèn pin lên, cứ thế lao sâu vào trong.
Cuối cùng, chúng tôi tìm thấy Lý Linh dưới một gốc cây lớn.
Cậu ấy dang rộng hai tay, nằm gục giữa vũng m.á.u, gương mặt trắng bệch, tựa như một Thánh nữ t.ử vì đạo.
Vết cứa đỏ thẫm trên cổ tay cậu ấy khiến người ta không khỏi kinh hãi xót xa.
Chúng tôi gào khóc chạy tới ôm chầm lấy cậu ấy nhưng vĩnh viễn không bao giờ có thể cảm nhận được hơi ấm thuở nào nữa.
Cơ thể cậu ấy, đã trở nên lạnh ngắt và cứng đờ.
Lý Linh c.h.ế.t rồi.
Bên cạnh t.h.i t.h.ể cậu ấy, chúng tôi tìm thấy bức thư tuyệt mệnh cậu ấy để lại.
Khi ánh sáng của chiếc đèn pin rọi rõ những dòng chữ trên đó, trái tim chúng tôi gần như vỡ vụn.
“Mình không hiểu.”
“Từ khi sinh ra mình đã mất đi cha mẹ, chẳng có ai thương mình cũng chẳng có ai cần mình nhưng mình đã từng hận thù ai, oán trách ai bao giờ chưa? Mình thậm chí còn chưa từng buông một lời than vãn!”
“Chỉ vì mình luôn tâm niệm rằng chỉ cần mình đối xử tốt với người khác, người khác rồi cũng sẽ đối xử tốt với mình, chỉ cần mình nỗ lực sống thì mọi chuyện sẽ luôn còn hy vọng!”
“Nhưng tại sao tai ương lại cứ nhắm vào những kẻ khổ mệnh cơ chứ? Mình đã cố gắng hết sức để làm mọi thứ tốt nhất có thể rồi, tại sao vẫn đối xử với mình như vậy?”
“Mình chán ghét, không, mình hận!”
“Nếu sớm biết sẽ thế này, mình thà rằng bản thân chưa từng xuất hiện trên cõi đời này.”
Bức thư tuyệt mệnh vỏn vẹn bảy câu.
Mỗi câu mỗi chữ đều như đang rỉ m.á.u, khóc than.
Đỗ Giai Hỷ gào khóc lấy điện thoại ra, định báo cảnh sát.
Nhưng tôi đã ngăn lại.
Hai người họ khó hiểu nhìn tôi.
“Các cậu nghĩ sau khi báo cảnh sát, chuyện gì sẽ xảy ra?”
Kiều Trúc Minh trầm ngâm một lát rồi đáp:
“Trong trường hợp tốt nhất, Trương Lôi sẽ bị tống vào tù vì tội phỉ báng trên mạng. Nhưng quá trình chắc chắn sẽ không hề dễ dàng, nhà trường vì muốn che đậy bê bối chắc chắn sẽ ém nhẹm mọi chuyện, thậm chí còn có thể cản trở công tác điều tra. Và đừng quên, hắn ta còn có một ông chú rất nhiều tiền.”