Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Quy Tắc Nhà Xí
Chương 4
14
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?
Là mơ? Hay là thật?
Đầu tôi càng đau hơn, hoàn toàn không thể nghĩ ra manh mối nào.
Nhìn ra bên ngoài tối đen, tôi nghĩ chắc là đã an toàn, nên muốn ra ngoài hoạt động một chút.
Tôi bật đèn pin điện thoại lên, vừa lật người thì đột nhiên nhìn thấy, dưới thành giường lại dính một phong bì.
Tôi nhẹ nhàng xé nó xuống, bên trong là một tấm ảnh.
Tôi đã thấy tấm ảnh này rồi, trong album của chú Thôi, chính là ảnh chụp chung của bố tôi, trưởng làng và chú Thôi.
Ở mặt sau của tấm ảnh, còn viết một dòng chữ.
[Anh Viễn Sơn hãy yên tâm, em Thôi Lâm nhất định sẽ bảo vệ nó an toàn, không để nó bị ma quỷ cướp hồn]
Nhìn qua thì đây rõ ràng là thư chú Thôi viết cho bố tôi. Hiểu theo mặt chữ, chú ấy đã sớm biết có ma quỷ muốn cướp hồn tôi. Những gì xảy ra trong ngày hôm nay có phải là bằng chứng cho thấy chú Thôi đang bảo vệ tôi?
Nhìn kỹ hơn vào bức ảnh đó, tôi lại kinh ngạc phát hiện ra. Trên tay bố tôi cũng có một sợi dây đỏ. Lẽ nào giấc mơ vừa rồi là bố đang chỉ dẫn tôi?
Đúng vậy, chắc chắn là như thế. Tôi thật đáng chết! Bố tôi và chú Thôi có mối quan hệ tốt như vậy, sao tôi lại có thể nghi ngờ chú ấy? Tôi lẽ ra phải tin tưởng chú Thôi ngay từ đầu, không nên hết lần này đến lần khác hiểu lầm chú, chắc chắn điều đó đã làm chú rất đau lòng.
Tôi lại một lần nữa hạ quyết tâm, lần này nhất định phải tin tưởng chú Thôi, đây là lựa chọn của bố tôi, cũng là sự bảo vệ dành cho tôi.
Tôi phi như bay đến nhà chú Thôi, thấy trong nhà chú ấy có đèn sáng, không chút do dự mà xông vào. Vào nhà rồi mới phát hiện, không có ai ở trong. Nhưng kỳ lạ là, trong nhà không bật đèn, mà thay vào đó là rất nhiều nến, chiếu sáng rực rỡ cả căn phòng. Những ngọn nến được xếp thành hình tròn, ở giữa có một chiếc bồ đoàn.
Đây... giống hệt cảnh trong mơ.
Tôi đi tới, ngồi xuống chiếc bồ đoàn, lập tức cảm thấy lòng mình bình yên hơn rất nhiều. Tôi thầm cảm ơn chú Thôi trong lòng, hối hận vì đã không tin chú ấy sớm hơn.
Lúc này, cánh cửa kêu lên "cạch", một bóng người lướt vào.
“Thằng nhóc! Cuối cùng con cũng đến rồi sao?”
Là chú Thôi, nhưng lời nói của chú ấy lại kỳ lạ đến vậy.
“Chú Thôi, chú?” Tôi ngẩng đầu lên, nghi ngờ nhìn chú ấy.
“Giày vò cả ngày trời, cuối cùng cũng có thể bắt đầu nghi thức gọi hồn rồi!”
15
Thôi rồi! Lại mắc lừa rồi!
Đầu óc tôi trống rỗng, một cảm giác tuyệt vọng dâng lên trong lòng.
Tôi muốn đứng dậy bỏ chạy, nhưng lại phát hiện mình không thể cử động được.
Tôi đã bị cái trận pháp này nhốt lại rồi!
“Chú Thôi, không phải chú là bạn của bố cháu sao? Chú đã hứa với ông ấy là sẽ bảo vệ cháu!”
Chú Thôi cười lạnh một tiếng.
“Bảo vệ mày sao? Đùa à! Người tao hứa sẽ bảo vệ, không phải là mày!”
Cái gì? Tôi kinh hoàng.
Không phải tôi, vậy sẽ là ai? Lẽ nào bố tôi còn có đứa con khác?
Chú Thôi bước đến gần hơn, trên mặt đầy vẻ tàn nhẫn.
“Tao đã tốn nhiều công sức như vậy, chính là muốn mày ngồi lên chiếc bồ đoàn đó, để gọi hồn cho đứa con trai số khổ của tao!”
Nói rồi, chú ấy rút một thanh kiếm gỗ đào từ sau lưng ra, thẳng tay đ.â.m về phía tôi.
Đúng lúc này, cửa sổ phát ra một tiếng động lớn, bị một lực mạnh đ.â.m vỡ.
Cơn gió từ ngoài cửa sổ thổi vào, làm vài ngọn nến tắt lịm, tôi lập tức cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Chú Thôi giận dữ, nhảy ra ngoài cửa sổ, chửi rủa:
“Hai tên khốn nạn, bản thân sống không được, lại không cho tao gọi hồn cho con trai tao!”
“Hết lần này đến lần khác phá hoại chuyện tốt của tao, tao sẽ không tha cho bọn mày đâu!”
Một giọng đàn ông trả lời.
“Thật đáng khinh! Thôi Lâm, ông làm hại người khác là sai, chúng tôi dù là ma cũng không chấp nhận.”
“Nói thật cho ông biết, bên nhà vệ sinh chúng tôi đã chuẩn bị xong xuôi rồi.”
“Bây giờ sắp đến 12 giờ rồi, chỉ cần cậu ta qua đó, âm mưu của ông sẽ không thể thành công! Xem ông làm thế nào!”
Vừa dứt lời, bên ngoài truyền đến tiếng gió “vù vù”, vài ngọn nến nữa lại tắt.
Tôi cố gắng cử động cơ thể, phát hiện mình có thể đứng dậy được rồi.
Tôi không nghĩ được nhiều nữa, dốc hết sức chạy ra khỏi nhà.
Nhìn thấy chú Thôi đang đánh nhau với hai cái bóng ở bên ngoài, dường như chính là hai con ma một nam một nữ kia.
Tôi không còn tâm trí đâu để bận tâm đến chuyện đó nữa, chạy bán sống bán c.h.ế.t về phía nhà vệ sinh.
18
Tới nhà vệ sinh, tôi nhìn đồng hồ, vừa đúng 12 giờ.
Tôi cảm thấy như trời đang giúp mình, bèn lấy lá bùa mà ma nữ đã đưa trước đó, định nhét vào miệng.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi lại do dự.
Lỡ như con ma nữ đó cũng lừa tôi thì sao? Suốt ngày hôm nay tôi đã trải qua quá nhiều sự lừa dối, cảm giác như tất cả mọi người và ma quỷ xung quanh đều đang lừa tôi.
Không được, tôi phải thông minh hơn.
Thế là, tôi nắm chặt lá bùa trong tay, chuẩn bị tùy cơ ứng biến.
Rồi nhanh chóng xông vào.
Vừa vào, tôi đã giơ ngón tay lên hét lớn: "Ma nhỏ, có ở đó không? Mau ra đây, mau rạch ngón tay của anh đi."
Ma nhỏ lập tức hiện ra, trên tay còn cầm một con d.a.o nhỏ.
"Nhanh lên, đến giờ rồi, mau rạch ngón tay của anh, nhỏ m.á.u để phá thuật đoạt hồn của chú Thôi."
Ma nhỏ gật đầu, nhanh chóng rạch một nhát d.a.o nhỏ trên tay tôi, vài giọt m.á.u tươi trực tiếp rơi xuống đất.
Tôi cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn rất nhiều, trái tim đang treo lơ lửng cũng dần dần lắng xuống.
Xem ra ma nữ đó không lừa tôi, tôi chuẩn bị nhét lá bùa vào miệng.
Nhưng khi tôi nhìn lại ma nhỏ, đột nhiên cảm thấy cô bé rất quen, dường như đã gặp ở đâu đó.
"Cảm ơn em, nếu không có em và bố em, anh e rằng lành ít dữ nhiều rồi.”
"Còn ma nữ kia, là mẹ em phải không? Vẻ ngoài của cô ấy có chút... nhưng giọng nói rất hay."
Tôi vừa cảm ơn, vừa cố gắng suy nghĩ.
"Không cần cảm ơn, họ là bố mẹ của anh mà!"
Giọng ma nhỏ không lớn, nhưng lại như một tiếng sấm sét đánh vào đầu tôi.
"Em nói gì cơ?" Tôi kinh hoàng nhìn cô bé.
Đột nhiên con ma nhỏ cười lạnh, ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào tôi.
"Anh quả nhiên đã quên sạch sẽ rồi!"
Cô bé nói một cách u uất, giọng nói hoàn toàn khác so với trước, giống một con ma nữ oán hận hơn.
Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô bé, đột nhiên nhớ ra.
Hình như đã thấy khuôn mặt này trong bức phác họa ở nhà chú Thôi.
"Em... em là con trai của chú Thôi... à?"
Không đúng? Ma nhỏ này rõ ràng là một cô bé, làm sao có thể là con trai của chú Thôi được?
Nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi của tôi, cô bé cười khúc khích.
19
"Anh nhìn kỹ em đi, em chính là Thôi Miểu, người đã bị anh thiêu chết!"
Cái gì? Không thể nào! Không thể nào!
Đầu óc tôi như muốn nổ tung, nhưng ký ức lại dần dần trở nên rõ ràng.
Đúng là Thôi Miểu, tôi nhớ ra rồi.
Là Thôi Miểu, con trai của chú Thôi, bị chính tay tôi thiêu chết!
Vào đêm kinh hoàng đó, ánh lửa chiếu rọi lên khuôn mặt kinh hãi của tôi, tiếng kêu thảm thiết của nó vẫn còn văng vẳng bên tai.
Nhưng, rõ ràng cô bé là một ma nữ! Còn Thôi Miểu là con trai mà?
Tôi không bận tâm hỏi những điều đó, đứng dậy lùi lại.
Cô bé vừa cười, vừa từng bước ép sát.
"Anh không thoát được đâu, anh đã ăn lá bùa của em, nhỏ m.á.u rồi, sẽ không thể rời khỏi đây đâu."
Nghe cô bé nói vậy, tôi cũng cười lạnh với cô ấy một tiếng.
"Thôi Miểu, mày đúng là đồ ngốc! Lần trước bị tao lừa vào đây rồi thiêu chết, lần này mày lại bị tao lừa nữa rồi."
Nói rồi, tôi xòe lòng bàn tay ra, ném lá bùa vào bồn cầu.
"Mày không biết đâu nhỉ? Tao căn bản không hề ăn lá bùa mà mày đưa!”
"Ma nhỏ! Không có lá bùa, nơi này không thể nhốt được tao!"
Nói xong, tôi quay người bỏ chạy.
Ai ngờ, vừa đến cửa, dường như đ.â.m phải một bức tường vô hình, bị bật ngược trở lại.
"Chuyện gì vậy?" Tôi kinh hoàng, đứng dậy lao ra lần nữa.
Nhưng vẫn bị bật trở lại.
Lúc này, ma nhỏ đã đi đến sau lưng tôi, lạnh lùng giải thích.
"Lá bùa không cần phải ăn, chỉ cần mang theo bên mình là được.”
"Còn cái anh ném đi chỉ là một bản sao, lá bùa thật, chẳng phải anh vẫn luôn mang theo sao?"
Tôi kinh ngạc nhìn cô bé, chợt nhớ ra.
"Là cái trưởng làng đưa cho tao sao?"
20
Tôi hoàn toàn tuyệt vọng, thì ra, hết thảy bọn họ đều cùng một giuộc.
Lúc này, ma nhỏ đã thong thả bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Tôi nhìn thấy bên ngoài nhà vệ sinh, đã có vài người hoặc ma quỷ đang đứng.
Chú Thôi, trưởng làng, bố và mẹ tôi, tất cả đều đứng ở bên ngoài nhìn tôi, ánh mắt chan chứa hiền hòa, như bậc cha mẹ ngóng đợi đứa con lạc trở về.
Cho đến khi ma nhỏ bước ra, đi về phía họ.
Tôi nhìn thấy họ dang tay ra, ôm ma nhỏ vào lòng.
Lúc này tôi mới biết, ánh mắt hiền từ của họ, là dành cho ma nhỏ đó - Thôi Miểu.
Chú Thôi nhìn tôi, giọng nói bình thản.
"Hoàng Hạo, có phải con đã khôi phục lại ký ức rồi không? Nhưng có rất nhiều chuyện, thực ra mày vốn dĩ không biết.”
"Đứa trẻ trước mắt mày đây, tên là Thôi Miểu. Nó là con của chú.”
"Bị con lừa vào nhà vệ sinh rồi thiêu sống.”
"Nhưng, con không biết. Nó thực ra là em gái ruột của con!"
Cái gì? Em gái ruột? Tôi mở to mắt, hoàn toàn không tin những gì chú ấy nói.
Tiếp theo, chú Thôi đã kể lại toàn bộ sự việc cho tôi.
21
Thôi Miểu là em gái tôi, tôi tên Hoàng Hạo, còn nó tên là Hoàng Miểu.
Lúc đó gia đình nghèo, bố mẹ tôi không thể nuôi nổi hai đứa con.
Thế là khi Hoàng Miểu được hai tuổi, họ đã đưa con bé cho chú Thôi, và đổi tên thành Thôi Miểu.
Lúc đó tôi mới bốn tuổi, hoàn toàn không nhớ rõ chuyện này.
Còn chú Thôi là một ông già độc thân, nghĩ rằng có một cô con gái sau này về già có người lo cho, cũng rất tốt.
Thôi Miểu tính tình ngay thẳng, giống một cậu bé.
Chú Thôi cũng phóng khoáng, nuôi con bé như một cậu bé.
Kết quả đến khi mười mấy tuổi, Thôi Miểu ăn mặc và hành động như một cậu bé.
Nhưng vì là con gái nên bắt đầu phát triển, con bé cũng thường thể hiện những đặc điểm của phái nữ.
Nhưng trong mắt chúng tôi, nó chỉ là một đứa ẻo lả.
Thế là, một nhóm con trai trong làng, đứng đầu là tôi đã liên tục bắt nạt nó.
Bố mẹ tôi cũng đã từng ngăn cản, nhưng tôi hoàn toàn không nghe, thậm chí còn làm tới.
Cuối cùng, vào một buổi tối, tôi nói với Thôi Miểu có chuyện muốn nói, lừa nó vào nhà vệ sinh.
Thực ra, tôi chỉ muốn xem nó rốt cuộc là con trai hay con gái.
Nào ngờ Thôi Miểu nổi giận, la hét đòi đi mách với trưởng làng.
Trong lúc bất đắc dĩ, tôi đã nhốt nó trong nhà vệ sinh, châm lửa đốt rơm rạ ở cửa.
Ban đầu chỉ định dọa nó một chút, để nó xin tha.
Không ngờ ngọn lửa càng lúc càng lớn, biến thành một biển lửa.
Ngay lúc đó, bố mẹ tôi vừa đi ngang qua, thấy tôi sợ hãi ngây người, vội vàng hỏi chuyện gì đã xảy ra.
Sau khi biết Thôi Miểu bị mắc kẹt bên trong, họ đã liều mạng xông vào.
Ai ngờ, họ vừa vào, trong nhà vệ sinh đã có một tiếng nổ lớn.
Chính tiếng nổ đó, đã xóa sạch tất cả ký ức của tôi.
Tôi đã quên hết mọi chuyện, như một kẻ ngốc rời khỏi làng.
Cho đến lần trở về này.
Còn hồn phách của Thôi Miểu và bố mẹ tôi đã bị mắc kẹt trong nhà vệ sinh, cho đến khi trưởng làng qua đời vào năm ngoái, hồn phách gặp lại nhau, mới giúp họ thoát ra.
Tôi không thể chấp nhận được sự thật này. Tôi giận dữ gào thét vào mặt hai con ma lớn:
"Con cũng là con của bố mẹ mà! Con là con trai của bố mẹ, tại sao lại đối xử với con như vậy?
“Con đã biết sai rồi, tại sao vẫn muốn lấy mạng con?!"
Bố tôi bước tới một bước, dưới ánh trăng, tôi nhìn rõ khuôn mặt ông.
Tôi giật mình, sợ hãi lùi lại nửa bước.
Đó... là một khuôn mặt bị cháy đen, giống hệt những gì tôi đã thấy trong giấc mơ.
"Hoàng Hạo, từ nhỏ con đã nghịch ngợm, gây rối. Dù bố mẹ nói thế nào, con cũng không nghe, cuối cùng đã gây ra đại họa.”
“Kết cục này, bố mẹ cũng có trách nhiệm, chúng ta đều sẵn lòng gánh vác.”
“Nhưng Miểu Miểu là vô tội, con bé là một đứa trẻ tốt, không đáng phải có kết cục như thế.”
“Con trai, làm sai thì phải thừa nhận, phải gánh chịu hậu quả, con hiểu không?"
Tôi ngã ngồi xuống đất, không nói nên lời.
Bên ngoài nhà vệ sinh, cơ thể tôi nằm trên mặt đất.
Tôi tận mắt nhìn Thôi Miểu bước tới, nằm xuống.
Khi Thôi Miểu đứng dậy, cơ thể tôi đã biến thành hình dạng của con bé.
Một cô gái xinh đẹp, lộng lẫy, đó là em gái tôi.
Chú Thôi nắm tay cô bé, từ từ đi về phía nhà.
Bố, mẹ và trưởng làng, ba con ma lặng lẽ đi theo phía sau.
Không ai nhìn tôi nữa, họ đi càng lúc càng xa, để tôi mãi mãi trong nhà vệ sinh.
HẾT