Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Quỷ Nhi Đòi Mạng
Chương 2
4
Hành lang của khu chung cư này cũng rất oái oăm, có mấy bóng đèn bị hỏng rồi.
Hai chúng tôi cứ lúc sáng lúc tối, mò mẫm đến trước cửa nhà cô ấy.
Trước cửa chất một túi rác to tướng, nhìn cái kiểu này thì chắc là mới dọn dẹp nhà cửa cách đây không lâu.
Tôi hơi chần chừ một chút rồi bắt đầu gõ cửa.
Nhưng khi tiếng gõ cửa ngày một lớn, đến cả bác Trương nhà bên cạnh cũng phải khoác áo chạy ra.
“Cậu làm gì thế?” Bác ấy cất giọng oang oang hỏi tôi.
Tôi không bận tâm đến bác ấy, ngược lại đưa mắt nhìn Lão Miêu.
“Công an đây, mở cửa ra!” Lão Miêu lại áp sát vào cửa, hét lên một tiếng.
“Cô ấy có ở nhà đấy, mấy hôm nay không đi làm đâu!” Bác Trương lúc này lên tiếng nhắc nhở, sau đó bác ấy cũng ghé sát vào cửa, gọi “Cô gái ơi, cô gái ơi”.
Tôi rút điện thoại ra, gọi liên tục cho Tiểu Mẫn ba cuộc, bao gồm cả hai cuộc gọi thoại, thế mà cô ấy không hề bắt máy.
Lúc này Lão Miêu cũng áp tai vào cửa, cẩn thận lắng nghe rồi quay sang nói với tôi: “Không ổn rồi, trong nhà có tiếng điện thoại đổ chuông! Đừng nói là cô ấy gặp chuyện chẳng lành nhé!”
Con cáo già này, đôi khi lại có cái m.á.u phá vỡ quy củ.
Anh ấy luôn mang theo một chiếc túi đen nhỏ bên người, bên trong toàn là những dụng cụ lặt vặt.
Chẳng thấy anh ấy hì hục gì nhiều, vài động tác đã cạy tung được cửa nhà Tiểu Mẫn.
Tôi vốn đã hạ quyết tâm là sẽ xông vào ngay lập tức nhưng vừa liếc mắt nhìn vào cánh cửa mới mở hé, tôi gần như c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Phản ứng đầu tiên là sao trong nhà lại toàn ánh nến thế này.
Cấu trúc căn hộ của Tiểu Mẫn thật ra rất đơn giản, đối diện cửa ra vào là một hành lang nhỏ, hai bên trái phải lần lượt là một phòng ngủ và một phòng khách.
Và ngay tại hành lang lúc này, thế mà lại được xếp thành một hàng dọc, cứ cách nửa mét lại đặt một cây nến.
Trông có vẻ cũng đã cháy được một thời gian rồi, trên mặt đất chất đầy sáp nến đông đặc, có cây nến gần như đã cháy rụi sát đất.
Chỉ với cảnh tượng này, kết hợp cùng hai chiếc đèn l.ồ.ng ma kia, điều duy nhất tôi có thể nghĩ đến chính là một buổi lễ tế.
Bác Trương lúc này há hốc miệng, nét mặt tỏ rõ sự kinh hãi.
Tôi và Lão Miêu gần như đồng thời cất bước, cẩn thận đi vào trong.
Tôi còn gọi: “Tiểu Mẫn, Tiểu Mẫn”.
Nhưng chỉ giây trước hai chúng tôi còn như vậy, giây tiếp theo, khi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng ngủ, Lão Miêu giật lùi lại một bước, hành động này còn va trúng tôi đang đứng sững sờ.
Tiểu Mẫn thế mà lại c.h.ế.t rồi, mặc trên người bộ áo blouse trắng của chuyên gia trang điểm t.ử thi, đầu nghiêng sang một bên nằm trên giường, đang dùng một nụ cười quái dị đến rợn người, chằm chằm nhìn vào tôi và Lão Miêu.
Và điều khiến tôi choáng váng nhất, chính là phần bụng dưới của cô ấy.
Bụng đi đâu mất rồi? Bây giờ không những xẹp lép, tôi nhìn quanh một lượt, trên giường cũng trống trơn.
Và trong khắp căn phòng này, ngoài những lá bùa chú kỳ lạ dán kín trên tường ra cũng chẳng có bóng dáng một ai khác.
5
Nửa giờ sau, dưới nhà Tiểu Mẫn đỗ rất nhiều xe, có xe của nhà tang lễ, còn có cả xe của cục công an thành phố chúng tôi.
Những người đang say giấc nồng, có người đã tỉnh dậy nhưng họ không dám xuống lầu, chỉ đứng ngoài ban công nhà mình, lấp ló ngó nghiêng xuống dưới.
Lão Miêu dẫn theo các đồng nghiệp đang tiến hành điều tra và thu thập vật chứng tại nhà Tiểu Mẫn, còn tôi thì đi cùng nhân viên nhà tang lễ, khiêng t.h.i t.h.ể Tiểu Mẫn xuống dưới.
Ấn tượng sâu sắc nhất là lúc cô ấy được trùm tấm vải trắng, đưa lên xe chở xác.
Ánh mắt tôi vẫn dán c.h.ặ.t vào vị trí bụng cô ấy dưới lớp vải trắng.
Theo thông lệ, tôi và Lão Miêu phải thông báo cho người nhà nạn nhân, sau đó đi kiểm tra camera giám sát, đồng thời cũng phải lấy lời khai của hàng xóm nhà Tiểu Mẫn.
Nhưng thú thật, những công việc này đều vấp phải không ít khó khăn.
Đầu tiên là việc liên lạc với người nhà, bao gồm chồng và bố mẹ cô ấy.
Nhưng bên phía chồng cô, nhất thời hoàn toàn không thể tìm thấy người. Nguyên nhân là do gã đàn ông này đã đi Bangladesh rồi, lại còn đang thi công ngoài trời nữa.
Trong môi trường đó, thông tin liên lạc hoàn toàn không phát triển, nếu không cũng chẳng cần cất công đến tận đó xây xưởng điện làm gì.
Còn về phần bố mẹ cô ấy, khi Lão Miêu gọi điện cho hai ông bà, vừa nghe nói là chuyện của Tiểu Mẫn, họ gần như cúp máy trong tích tắc. Gọi lại lần nữa thì thôi xong, tắt máy luôn.
Tôi không thể hiểu nổi, sao lại có thể lạnh lùng đến mức này?
Tiếp đó, tôi đến khu chung cư để kiểm tra camera giám sát.
Tôi chỉ biết rằng tối hôm qua Tiểu Mẫn có ra ngoài một chuyến, vác cái bụng to vượt mặt cũng chẳng biết là đi mua thứ gì, tóm lại là xách một chiếc túi vải to đùng về.
Tôi đoán chắc là bùa chú và đèn l.ồ.ng.
Sau đó không còn bất kỳ video nào ghi lại cảnh cô ấy đi ra ngoài nữa.
Tại nhà Tiểu Mẫn, ngoài dấu chân của hai chúng tôi và dấu chân của Tiểu Mẫn, không hề phát hiện thêm dấu vết của bất kỳ ai khác.
----
Nhưng vấn đề cũng nảy sinh từ đây, ngày hôm trước bụng còn to lù lù ra đấy, hôm nay bụng đã xẹp lép cũng không thấy bóng dáng đứa trẻ đâu, người lại c.h.ế.t một cách vô cùng kỳ dị!
Và điều khiến tôi từng có lúc sụp đổ, chính là kết luận sơ bộ từ phía pháp y.
Đó là một tay nghề cứng cựa của cục thành phố chúng tôi, cô ấy đã trắng đêm đến nhà tang lễ. Cũng bởi vì người nhà không có mặt, theo lý thuyết, đối với những vụ án t.ử vong bất thường như thế này, công an có quyền cưỡng chế khám nghiệm t.ử thi.
Nhưng pháp y vẫn muốn đợi thêm một chút, đợi xem có liên lạc được với chồng Tiểu Mẫn hay không rồi mới tính tiếp.
Nhưng điều đó không có nghĩa là công an sẽ khoanh tay đứng nhìn t.h.i t.h.ể.
Cô ấy đã tiến hành kiểm tra mô phỏng t.h.i t.h.ể của Tiểu Mẫn, tức là cái gọi là chẩn đoán hình ảnh.
Và kết hợp với việc kiểm tra trực quan phần hạ bộ của t.ử thi, pháp y đã đưa ra kết luận như sau: Dựa trên độ dày thành t.ử cung, khoảng cách giữa đáy t.ử cung và xương mu, cùng với các vết lồi lõm trên da vùng bụng dưới của nạn nhân, có thể phán đoán Tiểu Mẫn thật sự đã m.a.n.g t.h.a.i và t.h.a.i nhi đã được sáu đến bảy tháng tuổi.
Nhưng mặt khác, đ.á.n.h giá từ cổ t.ử cung và âm hộ, cô ấy lại không hề có dấu vết sinh nở hay từng nạo phá thai.
Điều đó có nghĩa là đứa bé trong bụng cô ấy thật sự đã bốc hơi khỏi thế gian này.
6
Vì vụ án của cô ấy, chúng tôi đã thành lập một tổ chuyên án, tổ trưởng cũng phân công nhiệm vụ cho từng người.
Có người chuyên phụ trách liên lạc với bố mẹ cô ấy cũng có người phụ trách tìm cách móc nối với người chồng... Trong chuyện này, pháp y là người căng thẳng nhất.
Nhưng cô cũng không tiết lộ quá nhiều, tôi chỉ biết cô mang theo một số vật chứng, nhất là còn lấy mấy ống m.á.u của nạn nhân, vác khuôn mặt nghiêm nghị đi đến Viện Giám định Tư pháp trên tỉnh rồi.
Đương nhiên tôi cũng có nhiệm vụ của mình, chỉ là nghe qua thì hơi rợn tóc gáy.
Tôi được phân công đi điều tra về t.h.i t.h.ể đứa trẻ sơ sinh kia.
Mặc dù nghe có vẻ rất vớ vẩn, công an mà lại đi điều tra những chuyện mê tín dị đoan phong kiến kiểu này. Nhưng xâu chuỗi với tin đồn về t.h.i t.h.ể trẻ sơ sinh tại nơi làm việc của Tiểu Mẫn, những dòng trạng thái miêu tả đủ kiểu về đứa trẻ c.h.ế.t yểu trên mạng xã hội của Tiểu Mẫn lúc sinh thời, cùng với hai chữ “đứa bé” mà cô ấy thốt ra lúc chúng tôi đến giải quyết tranh chấp thì việc làm rõ mối quan hệ giữa “thi thể trẻ sơ sinh” và Tiểu Mẫn vẫn là điều vô cùng cần thiết.
Thật ra trong vụ án này, đây cũng là mắt xích then chốt nhất.
Tôi dứt khoát muốn điều tra từ nguồn gốc sự việc nên đã hẹn gặp phía Bệnh viện Nhi đồng, cuối cùng chốt lịch gặp mặt vào buổi sáng.
Người tiếp đón tôi là Trưởng phòng Y vụ, một chị gái họ Lý rất nhiệt tình và bộc trực.
Tôi dò hỏi chị ấy về chuyện t.h.i t.h.ể đứa trẻ.
Kết quả là tôi vừa mới mở lời, chị Lý đã ngạc nhiên nói: “Sao lại còn điều tra chuyện này nữa vậy? Bác sĩ và hộ lý đó đều bị sa thải rồi, chuyện này vẫn chưa xong à?”
Có thể cảm nhận được, trong chuyện này có uẩn khúc.
Tôi bảo chị ấy kể chi tiết xem sao.
Cuối cùng, chị ấy đã tái hiện lại toàn bộ ngọn nguồn sự việc mang tên “Bé trai hỏa táng sống lại ngày 20/11”.
Hóa ra, có một bé trai vừa mới chào đời đã mắc phải căn bệnh bẩm sinh vô cùng nghiêm trọng. Cha mẹ ruột của bé thế mà lại ký giấy, từ bỏ mọi biện pháp điều trị, còn yêu cầu giao đứa bé cho bệnh viện tự xử lý.
Sau đó cặp vợ chồng này chuồn thẳng.
Nói một cách phũ phàng, đối với đứa bé này, họ sống c.h.ế.t mặc bay cũng không còn coi bé là núm ruột do mình đứt ruột đẻ ra nữa.
Theo thông lệ trước đây, Bệnh viện Nhi đồng sẽ dốc toàn lực cứu chữa cho đứa bé, nếu may mắn giữ được mạng sống, sau đó sẽ giao cho trại trẻ mồ côi nhận nuôi; nếu bất hạnh t.ử vong, sẽ đưa thẳng đến nhà tang lễ để hỏa táng.
Thật ra phía bệnh viện cũng rất coi trọng chuyện này nhưng vấn đề nằm ở chỗ, bác sĩ điều trị chính cho bé trai hoàn toàn không có chút niềm tin nào.
Phải biết rằng bé trai này mắc bệnh gì: viêm phổi, tịt lỗ mũi sau hai bên bẩm sinh, tổn thương não.
Đây gần như là những căn bệnh nan y không thể cứu chữa.
Vì vậy bác sĩ chủ trị đã nghĩ ra đủ mọi cách cũng không thể cứu sống được đứa bé này.
Đứa trẻ tội nghiệp đó, ráng gượng được vài ngày rồi cũng trút hơi thở cuối cùng.
Nghe đến đây, tôi chen ngang một câu: “Đã không thể cứu sống được, tại sao không tiêm t.h.u.ố.c ngủ đông (thuốc trợ t.ử) cho bé?”
Hàm ý của tôi rất rõ ràng, hãy để bé trai ra đi bớt đau đớn hơn.
Nhưng chị Lý chỉ nhún vai bất lực rồi tiếp tục kể.
Có một đêm, bé trai xuất hiện tình trạng ngưng tim. Bác sĩ chủ trị sau khi kiểm tra sơ bộ đã tuyên bố bé trai t.ử vong.
Cô ấy cũng yêu cầu hộ lý lập tức xử lý t.h.i t.h.ể bé trai.
Nhưng người hộ lý này lấy lý do bận quá nhiều việc, không tiến hành ngay.
Cô ta tìm một chiếc hộp giấy, nhét t.h.i t.h.ể đứa trẻ vào trong rồi ném vào một căn phòng để đồ lặt vặt.
Cứ như vậy, mãi cho đến ngày hôm sau, hộ lý lại tiếp nhận thêm một t.h.i t.h.ể trẻ sơ sinh nữa.
Lúc này cô ta mới vẫy một chiếc taxi, chở cả hai cái x.á.c c.h.ế.t đó đến nhà tang lễ.
Chỉ là không ngờ được rằng đứa trẻ sơ sinh bị cha mẹ ruột từ bỏ đó, lúc bấy giờ chỉ là c.h.ế.t lâm sàng, thằng bé thế mà lại ngoan cường giành giật lại được sự sống.