Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Nuôi Quỷ Trong Ký Túc Xá
Chương 4
Tô Tô cầm lấy gói báo chứa ngón chân, trân trọng cất vào ngăn kéo như cất giữ báu vật, "Thấy chưa, tôi đã bảo rồi mà. Chỉ cần cô ta muốn, không gì là chúng ta không có được."
Thế nhưng, trong cơn cuồng si vì tiền bạc, không một ai trong chúng tôi chú ý đến biểu cảm của Tiểu Nhã. Cô ta ngồi trong bóng tối, nghiêng đầu nhìn ba đứa chúng tôi. Trong đôi mắt bị lông mi cháy sém kia chẳng hề có chút ý cười nào. Cô ta nhấc bàn chân vừa bị cưa mất ngón lên, nhẹ nhàng quệt lên ga giường. Để lại một vệt đen dài. Rồi cô ta dùng cái giọng thều thào lọt khí của người c.h.ế.t, khẽ nói một câu: "Giày có rồi... Nhưng mà, vẫn chưa có ai nhảy cùng tôi cả."
Câu nói đó quá nhỏ, bị vùi lấp trong tiếng hò reo của Lâm Lâm. Chỉ có tôi, chẳng biết vì sao, sau lưng đột nhiên chạy dọc một luồng khí lạnh. Bởi vì tôi sực nhớ ra một chuyện. Trong câu chuyện về nàng Lọ Lem, đoạn kết không chỉ có mỗi việc xỏ vừa đôi giày thủy tinh. Còn có hai cô chị đã gọt chân để vừa giày... Kết cục của họ là bị chim bồ câu mổ mù mắt. Mà bây giờ, đôi mắt của Tiểu Nhã cũng đã hỏng rồi.
Chính lúc chúng tôi tưởng rằng mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát, thì cuộc khủng hoảng âm thầm ập đến.
Ngày hôm sau là thứ Tư, có một tiết học chuyên ngành bắt buộc phải tham gia. Lão giáo sư nổi tiếng nghiêm khắc nọ chỉ đích danh yêu cầu Tiểu Nhã phải có mặt.
Dù "xác sống" có thể đi lại, nhưng khuôn mặt của cô ta đã thối rữa đến mức không thể nhìn nổi. Mí mắt cháy sém, khuôn miệng rách nát, bộ dạng này mà bước ra ngoài tuyệt đối sẽ gây ra bạo loạn.
"Phải làm sao đây?"
8.
Lâm Lâm hoảng loạn thực sự, "Nếu cúp tiết, cố vấn học tập chắc chắn sẽ gọi cho phụ huynh. Đến lúc đó chuyện của Tiểu Nhã không giấu nổi đâu."
Tô Tô vừa c.ắ.n móng tay, vừa nhìn chằm chằm vào khuôn mặt kinh dị của Tiểu Nhã hồi lâu. Đột nhiên, cô ta lục tung tủ quần áo, lôi ra một bộ đồ Cosplay liền thân rất dày và một chiếc mặt nạ che kín mít mặt, "Cứ bảo cậu ấy bị chàm da nghiêm trọng, không được ra gió. Chỉ cần không nói chuyện, không tháo mặt nạ, chắc là lấp l.i.ế.m qua được."
Đây là một quyết định cực kỳ mạo hiểm. Bởi lẽ lúc này, mùi t.ử khí trên người Tiểu Nhã, dù có xịt cả chai nước hoa thì chỉ cần đứng gần trong vòng một mét là đã ngửi thấy rõ mồn một. Đó là mùi của x.á.c c.h.ế.t.
Nhưng chúng tôi không còn lựa chọn nào khác. Nếu không đi, "cây rụng tiền" của chúng tôi sẽ bị lộ. Mà một khi đã lộ, chúng tôi không chỉ mất đi khối phú quý trời ban này, mà tệ hơn là còn bị tống giam vì tội g.i.ế.c người biến thái.
Thế là, ba người sống chúng tôi dìu một cái xác đeo mặt nạ bước vào phòng học.
Lớp học rất đông, điều hòa bật hết công suất. Hơi nóng vừa thổi qua, mùi hương trên người Tiểu Nhã bắt đầu... khuếch tán. Một nam sinh ngồi hàng ghế đầu khịt khịt mũi, ngoảnh lại nhìn chúng tôi: "Mùi gì thế? Sao thối thế này?"
Tim tôi vọt lên tận cổ họng. Tô Tô dưới gầm bàn nghiến răng véo tôi một cái thật đau, ra hiệu phải bình tĩnh.
"Ngại quá." Tô Tô nói dối không chớp mắt, "Tiểu Nhã đang bôi t.h.u.ố.c Đông y trị chàm, mùi hơi hắc một chút."
Cậu bạn kia lộ vẻ chê bai, bịt mũi rồi dịch ghế lên phía trước. Coi như qua được một cửa.
Nhưng cuộc khủng hoảng thực sự giờ mới bắt đầu. Lão giáo sư bắt đầu điểm danh, "Lâm Tiểu Nhã!"
Tiếng của giáo sư vang vọng khắp phòng. Theo kế hoạch đã tập dượt, Tiểu Nhã chỉ cần giơ tay ra hiệu là xong. Thế nhưng, gọi đến lần thứ hai mà Tiểu Nhã vẫn không có động tĩnh gì. Cô ta ngồi đơ ra đó, đầu cúi gằm xuống.
"Lâm Tiểu Nhã không đến à?" Giáo sư nhíu mày, cầm b.út định đ.á.n.h dấu vắng mặt.
"Có ạ! Thưa thầy, cậu ấy có đến!" Tôi vội vàng hét lên thay cô ta, đồng thời dùng khuỷu tay thúc mạnh vào eo Tiểu Nhã.
Cú thúc này khiến tay tôi sởn gai ốc. Cảm giác không đúng chút nào. Nó quá mềm... Cảm giác như... thúc tay vào một miếng đậu phụ đã thối rữa.
9.
Tiểu Nhã cuối cùng cũng có phản ứng. Cô ta chậm rãi ngẩng đầu lên, chiếc mặt nạ trắng bệch đối diện thẳng với giáo sư trên bục giảng. Rồi dưới sự chứng kiến của mấy chục cặp mắt trong lớp, cô ta từ từ giơ bàn tay phải bị thiếu mất một ngón lên.
"Có..." Chữ này không phải chúng tôi dạy cô ta. Giọng nói của cô ta khàn đặc, quái dị đến cực điểm, giống như tiếng móng tay cào vào bảng đen.
Đáng sợ nhất là theo tiếng hô đó, một giọt chất lỏng màu đen từ phần cằm của chiếc mặt nạ "tách" một tiếng, nhỏ xuống mặt bàn.
Khoảnh khắc đó, tôi thấy sắc mặt giáo sư biến đổi. Cậu bạn ngồi phía trước cũng ngoảnh lại, ánh mắt kinh hoàng nhìn chòng chọc vào giọt nước đen ngòm kia.
"Bạn học, bạn làm sao thế?" Cậu ta theo bản năng định đưa tay ra đỡ Tiểu Nhã.
Ngay khoảnh khắc tay cậu ta sắp chạm vào lớp áo khoác dày cộm của Tiểu Nhã, cô ta đột ngột quay đầu lại, cách một lớp mặt nạ, gầm lên một tiếng, "Xì——!" Đầy đe dọa với cậu bạn đó.
Không khí trong lớp như đóng băng. Cánh tay cậu bạn kia khựng lại giữa chừng. Cậu ta nhìn chằm chằm vào cái xác đeo mặt nạ, đôi mắt tràn đầy vẻ không tin nổi. Bởi vì ngay khoảnh khắc đó, qua khe hở của mặt nạ, dường như có thứ gì đó đang ngoe nguẩy bên trong.
"Cái đó... bạn học, bạn không sao chứ?" Cậu ta lắp bắp hỏi, người lùi lại theo bản năng.
Tô Tô phản ứng nhanh nhất. Cô ấy bật dậy, ôm chầm lấy Tiểu Nhã vào lòng, dùng cơ thể che chắn mọi ánh nhìn, "Thành thật xin lỗi ạ! Tiểu Nhã... chắc là cậu ấy bị tác dụng phụ của t.h.u.ố.c hơi mạnh, họng cũng không thoải mái. Thưa thầy, bọn em đưa cậu ấy xuống phòng y tế trước ạ!"
Chưa đợi Giáo sư kịp phản ứng, ba đứa chúng tôi như đang áp giải con tin, xốc cái xác cứng đờ của Tiểu Nhã lao ra khỏi phòng học. Mãi đến khi chạy về ký túc xá, chốt c.h.ặ.t cửa phòng, tôi mới dám thở mạnh.
"Điên rồi! Đúng là điên thật rồi!" Lâm Lâm ngồi bệt xuống đất, mặt cắt không còn giọt m.á.u, "Lúc nãy suýt thì lộ tẩy! Giọt nước đó... giọt nước đen đó mà bị người ta thấy thì..."
"Câm mồm!" Tô Tô quát lên một tiếng, lúc này cô ấy đang nhìn chòng chọc vào Tiểu Nhã ngồi bên mép giường.
Tiểu Nhã vẫn đeo chiếc mặt nạ đó. Nhưng hiện tại, từ vị trí cằm mặt nạ, thứ dịch nhầy màu đen kia đang không ngừng nhỏ xuống. Tách... tách...
"Tháo nó ra." Tô Tô ra lệnh.
Tôi run rẩy tiến lại gần, đưa tay cởi sợi dây phía sau mặt nạ. Sợi dây hơi c.h.ặ.t, như thể đã lún sâu vào da thịt. Khi tôi dùng lực giật mạnh, chiếc mặt nạ "bựt" một tiếng bong ra.
Tôi không nhịn được, nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ. Phía trong mặt nạ dính c.h.ặ.t một mảng thịt thối xám trắng lớn. Cằm của Tiểu Nhã... mất rồi.
10.
Chiếc lưỡi màu đen không gì che chắn lủng lẳng bên ngoài, đung đưa theo nhịp thở. Cuống họng, thực quản, thậm chí có thể lờ mờ nhìn thấy đốt sống cổ đen kịt bên trong. Vậy mà, cô ta vẫn đang cười. Dùng khuôn mặt không cằm đó cười với chúng tôi. Đôi mắt từng bị kẹp mi nung nóng giờ cong thành hình trăng khuyết, trông vừa quỷ dị vừa mãn nguyện.
"Hì hì... hì hì..." Âm thanh lọt khí phát ra từ cái hố lớn đó: "Lúc nãy... người đó... thơm thật."
"Thơm?" Tô Tô nhạy bén bắt lấy từ khóa này, "Bà nói cậu bạn lúc nãy à?"
Tiểu Nhã gật đầu, chiếc lưỡi đen văng ra một chuỗi dịch nhầy, "Thịt rất chắc... m.á.u rất nóng... còn ngon hơn... thạch màu đỏ."
Câu nói vừa thốt ra, nhiệt độ trong phòng ký túc như rơi xuống điểm đóng băng. Nếu nói việc ăn ngón tay, cưa ngón chân trước đó chỉ là sự tàn nhẫn với chính mình, thì giờ đây, sự thèm khát trần trụi này đã chĩa mũi nhọn vào người sống.
Cô ta đang tiến hóa. Hay nói cách khác, "thứ gì đó" bên trong cái xác kia đang thức tỉnh. Niềm vui sướng từ xổ số và cổ phiếu thông thường đã không còn đủ lấp đầy dạ dày cô ta nữa. Cô ta muốn những "điều ước" tươi sống hơn.
Tối hôm đó, cuộc nội chiến đầu tiên bùng nổ.
"Vứt nó đi thôi!" Lâm Lâm suy sụp, cô ấy chỉ tay vào Tiểu Nhã đang bò lồm cồm góc tường l.i.ế.m mảng da bong tróc như một con thạch sùng, giọng nhọn hoắt, "Nó muốn ăn người! Hai bà nghe thấy không? Nó muốn ăn người! Cứ nuôi tiếp thì đứa bị ăn tiếp theo không phải là cậu bạn kia, mà chính là chúng ta đấy!"
"Vứt?" Tô Tô cười lạnh, tay vẫn cầm chiếc điện thoại chứa tài khoản chứng khoán của Lâm Lâm, "Vứt đi đâu? Báo cảnh sát là chúng ta đã nuôi một cái xác nửa tháng trời à? Hay là băm nó ra rồi xả xuống bồn cầu?"
"Hơn nữa, mã cổ phiếu này còn chưa bán, giờ mà bán bà có biết lỗ bao nhiêu không?"
"Tiền tiền tiền! Bà chỉ biết có tiền thôi!" Lâm Lâm lao lên định giật điện thoại, "Tôi không chơi nữa! Một vạn sáu này tôi không cần! Tám vạn tám kia tôi cũng không cần! Tôi muốn sống!"
Chát! Một cái tát nảy lửa. Tô Tô trở tay tát lật mặt Lâm Lâm xuống đất, "Muốn sống? Muộn rồi!"