Nuôi Nhầm Vua Xác Sống

Chương 3



“Đau không?”

Giang Diễm vùi đầu vào ngực tôi, giọng mơ hồ: “Không đau… chỉ là muốn cắn cái gì đó.”

Tôi đưa cổ tay đến bên miệng anh: “Cắn đi, nhẹ thôi.”

Anh đột ngột ngẩng đầu, nhìn chằm chằm cổ tay trắng nõn của tôi, yết hầu lên xuống.

Khoảnh khắc đó, tôi thật sự cảm nhận được sát ý của kẻ săn mồi.

Nhưng anh chỉ thè lưỡi, nhẹ nhàng liếm một cái lên cổ tay tôi, rồi như chú cún làm sai chuyện, cúi đầu: “Không nỡ.”

Tim tôi mềm nhũn.

Đây đâu phải Vua Tang Thi, rõ ràng là một chú chó hoang không ai cần.

“Giang Diễm, con Lâm Thanh Thanh đó, không thể giữ lại.”

Tôi vuốt mái tóc lạnh băng của anh, ánh mắt lạnh xuống.

Đạn mạc nói cô ta là nữ chính, nói tôi là bia đỡ đạn.

Vậy thì tôi càng phải nghịch thiên cải mệnh.

Muốn cướp vé cơm dài hạn của tôi?

Nằm mơ đi.

Chương 5

Đến giờ cơm tối, dưới lầu bay lên một mùi thơm ngào ngạt.

Lâm Thanh Thanh bọn họ đang nấu lẩu.

Dùng nước của chúng tôi, điện của chúng tôi, còn có cả phần thịt bò hảo hạng mà Giang Diễm vất vả tìm về cho tôi.

“Giang Diễm, xuống ăn cùng đi!”

Giọng Lâm Thanh Thanh vang lên dưới lầu, mang theo vài phần dụ dỗ: “Tôi có cách giúp anh giảm đau đầu.”

Giang Diễm đang quỳ dưới đất cắt móng chân cho tôi, nghe vậy khựng lại, kéo cắt suýt chọc vào thịt.

“Không đi.” Anh nói trầm giọng.

Tôi đá anh một cái: “Đi chứ, sao lại không đi? Ăn cho bọn họ nghèo luôn!”

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.

Tôi muốn xem thử cái gọi là nữ chính này còn có thủ đoạn gì.

Khi chúng tôi xuống lầu, ba người bên bàn ăn rõ ràng sững lại.

Tôi thay một chiếc váy dài hai dây màu đỏ, trang điểm tinh xảo, khoác tay Giang Diễm như một con công kiêu ngạo.

Giang Diễm tuy sắc mặt tái nhợt, nhưng bộ đồ ở nhà màu đen càng tôn lên vóc dáng cao gầy, khí chất lạnh lẽo khiến người ta không dám lại gần, ánh mắt Lâm Thanh Thanh nhìn anh đến thất thần.

“Ngồi đi.” Lâm Thanh Thanh chỉ vào ghế đối diện.

Triệu Cương và Lý Cường nhìn Giang Diễm với ánh mắt không thiện chí, tay luôn đặt ở thắt lưng.

“Nghe nói Giang Diễm biến thành tang thi rồi?”

Lâm Thanh Thanh vừa nhúng dạ dày bò vừa hỏi như không để tâm: “Còn giữ được lý trí, đúng là kỳ tích y học. Nhưng chắc anh đau khổ lắm nhỉ? Cái ham muốn khát máu đó, mỗi giây mỗi phút đều dày vò anh.”

Giang Diễm không nói gì, chỉ lặng lẽ bóc tôm cho tôi.

Lâm Thanh Thanh cười nhẹ, đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt anh: “Gia nhập chúng tôi đi. Tôi có dị năng tinh thần, có thể giúp anh áp chế virus, thậm chí… giúp anh trở lại làm người.”

Đạn mạc điên cuồng lướt.

【Nữ chính tung cành ô liu rồi! Nam chính mau đồng ý đi!】

【Chỉ có nữ chính mới cứu được nam chính, cái bình hoa nữ phụ kia chỉ biết kéo chân anh ta thôi!】

【Nhìn nữ phụ kìa, mặt xanh luôn rồi, ha ha!】

Mặt tôi xanh?

Tôi là bị mùi trà xanh xộc vào mũi thôi.

Tôi gắp một miếng thịt bò nhét vào miệng, nói lúng búng: “Trở lại làm người? Giống mấy người à, vì một miếng ăn mà đi cầu xin khắp nơi?”

“Tôi thấy làm tang thi cũng tốt mà, không phải trả góp nhà, không phải đi làm, còn không sợ lạnh.”

Lâm Thanh Thanh cứng mặt: “Tô tiểu thư đúng là biết đùa. Giang Diễm là con người, anh ấy có tôn nghiêm, sao có thể chấp nhận làm một cái xác biết đi?”

“Tôn nghiêm?”

Tôi cười khẩy, đút con tôm đã bóc vào miệng Giang Diễm: “Giang Diễm, anh có tôn nghiêm không?”

Giang Diễm nuốt tôm, vẻ mặt nghiêm túc: “Trước mặt Chi Chi, không cần tôn nghiêm.”

“Phụt——”

Triệu Cương vừa uống bia xong phun thẳng ra đất.

“Đệch, đúng là liếm cẩu!” Hắn chửi ầm lên. “Thanh Thanh, nói nhiều với loại phế vật này làm gì? Giết luôn đi, biệt thự là của chúng ta, đàn bà cũng là của chúng ta!”

Lý Cường cũng đập khẩu súng lên bàn: “Đúng vậy, tao nhịn đủ rồi. Họ Giang kia, biết điều thì giao hết vật tư rồi cút! Không thì…”

Không khí lập tức căng như dây đàn.

Giang Diễm lau tay, chậm rãi ngẩng đầu.

Khoảnh khắc đó, nhiệt độ trong phòng dường như rơi xuống điểm đóng băng.

“Nếu không thì sao?”

Giọng anh rất nhẹ, nhưng mang theo hàn ý khiến người ta rợn tóc gáy.

Triệu Cương bị ánh mắt ấy làm giật mình, sau đó thẹn quá hóa giận, giơ súng chĩa thẳng vào đầu Giang Diễm: “Không thì tao bắn nát đầu mày!”

“Đoàng!”

Tiếng súng vang lên.

Tôi theo bản năng nhắm mắt.

Nhưng tiếng kêu thảm thiết trong tưởng tượng không xuất hiện.

Tôi mở mắt ra, thấy Giang Diễm vẫn ngồi đó, trong tay đang xoay một viên đạn méo mó.

Anh vậy mà dùng tay không bắt được đạn!

Đạn mạc nổ tung.

【Má ơi! Tay không bắt dao? Không, bắt đạn!】

【Đây là thực lực của Vua Tang Thi sao? Khủng bố thật sự!】

【Xong rồi xong rồi, phản diện pháo hôi sắp bùng nổ, nữ chính mau chạy đi!】

Triệu Cương sợ đến rơi cả súng, ngã phịch xuống đất: “Ma… ma quỷ!”

Sắc mặt Lâm Thanh Thanh đại biến, bật dậy, hai tay đặt lên thái dương, một luồng dao động vô hình lao về phía Giang Diễm.

“Giang Diễm! Đừng ép tôi!”

Giang Diễm rên khẽ, viên đạn trong tay bị bóp nát thành bột.

Anh chậm rãi đứng lên, ánh đỏ trong mắt càng lúc càng đậm.

“Vốn dĩ nể mặt cô là phụ nữ, muốn cho cô sống thêm một đêm.”

Anh từng bước tiến về phía Lâm Thanh Thanh, mỗi bước đi sàn nhà đều phát ra tiếng kẽo kẹt.

“Nhưng các người không nên, tuyệt đối không nên, chĩa súng vào Chi Chi.”

Mồ hôi lạnh trên trán Lâm Thanh Thanh túa ra, dị năng tinh thần của cô ta dường như suy yếu rõ rệt trước cơn thịnh nộ của Giang Diễm.

“Lý Cường! Nổ súng! Bắn con đàn bà đó!” Cô ta hét lên.

Lý Cường hoàn hồn, xoay nòng súng về phía tôi.

“Đoàng!”

Phát súng này, Giang Diễm không kịp bắt.

Vì anh cách tôi quá xa.

Nhưng tôi cũng không đứng yên chờ chết.

Khoảnh khắc Lý Cường giơ tay lên, tôi đã chui xuống gầm bàn, tiện tay hất tung nồi lẩu đang sôi.

“Á——!”

Lý Cường bị dầu nóng hắt thẳng vào mặt, ôm mặt gào thét, viên đạn bắn trúng trần nhà.

“Muốn chết!”

Giang Diễm hoàn toàn bùng nổ.

Thân hình anh lóe lên, trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt Lý Cường, một tay bóp cổ hắn, nhấc bổng lên như xách gà.

“Rắc.”

Một tiếng giòn tan vang lên, cổ Lý Cường lệch sang một bên, tắt thở.

Triệu Cương sợ phát điên, quay đầu bỏ chạy ra cửa.

Giang Diễm không thèm nhìn, tiện tay cầm đôi đũa trên bàn phóng đi.

“Phập!”

Đũa xuyên thẳng vào bắp chân Triệu Cương, ghim hắn vào khung cửa.

“A! Chân tao!”

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, hai gã đàn ông một chết một bị thương.

Lâm Thanh Thanh ngồi sụp xuống ghế, mặt trắng như giấy.

 

Dị năng tinh thần mà cô ta tự hào, trước sức mạnh tuyệt đối, chẳng khác gì trò cười.

Giang Diễm hất máu trên tay, quay lại nhìn tôi, ánh đỏ trong mắt lập tức chuyển thành hoảng loạn.

“Chi Chi, không sợ chứ?”

Anh muốn lại ôm tôi, lại sợ máu trên người làm bẩn tôi, đứng đó lúng túng không biết làm sao.

Tôi bò ra khỏi gầm bàn, nhìn đống hỗn độn khắp nơi, thở dài.

“Giang Diễm, thảm bẩn rồi.”

Anh lập tức cụp đầu: “Anh giặt, anh giặt ngay.”

Chương 6

Lâm Thanh Thanh bị chúng tôi trói chặt trên ghế.

Triệu Cương bị ném ra sân cho muỗi đốt, còn thi thể của Lý Cường thì Giang Diễm nói sợ dọa tôi nên đã kéo đi chôn ngay trong đêm.

Lúc này, Lâm Thanh Thanh nào còn chút kiêu ngạo của nữ chính.

Tóc tai rối bù, ánh mắt hoảng loạn nhìn Giang Diễm đang ngồi gọt táo cho tôi.

“Giang Diễm, anh không thể giết tôi…”

Cô ta run rẩy nói: “Tôi là người duy nhất trên thế giới này hiểu anh. Chỉ có tôi biết bí mật của virus tang thi, chỉ có tôi mới giúp anh khống chế được thi quần…”

“Rắc.”

Giang Diễm cắn một miếng táo, nhíu mày: “Táo này không giòn, Chi Chi đừng ăn.”

Anh tiện tay ném quả táo vào thùng rác, lúc này mới lười biếng liếc Lâm Thanh Thanh một cái.

“Khống chế thi quần?”

Giang Diễm như nghe được chuyện cười: “Dựa vào chút tinh thần lực mèo ba chân của cô à?”

Lâm Thanh Thanh nghiến răng: “Dị năng của tôi có thể tiến hóa! Chỉ cần anh cho tôi tinh hạch, tôi sẽ mạnh hơn! Đến lúc đó chúng ta có thể liên thủ lập nên trật tự mới, anh là vương, tôi là hậu…”

“Ọe——”

Tôi không nhịn được, khô khốc nôn khan một tiếng.

Giang Diễm lập tức căng thẳng vỗ lưng tôi: “Sao vậy? Có phải vừa rồi ăn trúng cái gì không?”

Tôi xua tay: “Không sao, chỉ là bị buồn nôn thôi.”

Sắc mặt Lâm Thanh Thanh xanh như tàu lá: “Tô Trạc Chi! Đừng đắc ý! Cô chẳng qua chỉ là đóa tơ hồng bám vào đàn ông, đợi đến khi Giang Diễm chán cô, cô chết thế nào cũng không biết!”

Đạn mạc vẫn cố vùng vẫy.

【Thanh Thanh đừng sợ, nam chính chỉ bị virus khống chế thần trí thôi!】

【Chắc chắn còn cú lật kèo! Nguyên tác nữ chính là cứu thế chủ mà!】

【Nữ phụ này ngông cuồng quá, ngồi chờ bị vả mặt!】

Tôi bước tới trước mặt Lâm Thanh Thanh, từ trên cao nhìn xuống cô ta.

“Lâm Thanh Thanh, cô có phải nghĩ mình là thiên tuyển chi nữ không?”

Tôi bóp cằm cô ta, ép cô ta ngẩng đầu lên: “Cô tưởng thế giới này xoay quanh cô? Ai cũng phải trải đường cho cô?”

“Tiếc là, kịch bản của cô cầm nhầm rồi.”

Tôi chỉ về phía Giang Diễm: “Anh ấy không phải nam chính của cô, anh ấy là tang thi của tôi.”

“Còn cô, cũng không phải cứu thế chủ gì, chỉ là một kẻ xông vào nhà người khác cướp bóc.”

Lâm Thanh Thanh mở to mắt: “Cô nhìn thấy đạn mạc?”

Tôi khựng lại một chút.

Cô ta cũng nhìn thấy?

Không, cô ta không nhìn thấy.

Cô ta chỉ nghe được tôi vừa lỡ miệng nói hai chữ “kịch bản”.

Như bắt được cọng rơm cứu mạng, Lâm Thanh Thanh bật cười điên cuồng: “Thì ra cô cũng biết! Tô Trạc Chi, nếu cô biết đây là thế giới trong sách, vậy cô càng phải hiểu tôi là nữ chính! Cô không giết được tôi! Nếu cô giết tôi, thế giới này sẽ sụp đổ!”

“Giang Diễm! Anh không thể để cô ta giết tôi! Tôi là nữ chính! Tôi mới là quan phối của anh!”

Giang Diễm nhìn cô ta như nhìn kẻ thiểu năng: “Chi Chi, cô ta có phải điên rồi không?”

Tôi nhún vai: “Chắc bị dọa ngốc rồi.”

Đúng lúc đó, hệ thống báo động bên ngoài biệt thự đột nhiên vang lên inh ỏi.

Trên màn hình giám sát, vô số chấm đỏ dày đặc đang tiến về phía biệt thự.

Thi triều đến rồi.

Hơn nữa còn là quy mô chưa từng có.

Mắt Lâm Thanh Thanh sáng lên: “Là viện binh của tôi! Tôi cảm nhận được, có một thi tướng đang triệu tập chúng! Giang Diễm, bây giờ anh thả tôi ra còn kịp, nếu không đại quân thi triều của tôi sẽ san bằng nơi này!”

Đạn mạc hò reo.

【Đến rồi đến rồi! Thời khắc tỏa sáng của nữ chính!】

【Thi triều vây thành, nam chính bắt buộc phải dựa vào sức mạnh của nữ chính mới sống được!】

【Tô Trạc Chi chết chắc rồi!】

Tôi quay sang nhìn Giang Diễm.

Anh mặt không biểu cảm nhìn màn hình, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh.

“Thi tướng?”

Anh đứng dậy, xoay cổ, khớp xương phát ra tiếng răng rắc.

“Vừa hay, bồi bổ cho Chi Chi.”

Chương 7

Cánh cổng biệt thự bị đập rầm rầm.

Tiếng gào thét bên ngoài chấn động màng nhĩ.

Lâm Thanh Thanh kích động đến đỏ bừng mặt: “Nghe thấy chưa? Đây chính là sức mạnh của tôi! Giang Diễm, chỉ cần anh quỳ xuống cầu xin tôi, tôi sẽ cho chúng rút lui!”

Giang Diễm không thèm nhìn cô ta, chỉ cởi áo khoác choàng lên vai tôi.

“Ở đây đợi anh, đừng ra ngoài.”

Anh hôn lên trán tôi một cái: “Anh đi một lát rồi về.”

“Cẩn thận.”

Tôi kéo tay anh, dù biết anh rất mạnh, trong lòng vẫn không khỏi lo lắng.

Giang Diễm mỉm cười, trong khoảnh khắc đó, sự dịu dàng trong mắt anh gần như tràn ra ngoài.

“Yên tâm, còn phải về làm bữa khuya cho Chi Chi nữa.”

Anh quay người đi về phía cổng lớn, bóng lưng dứt khoát mà bá khí.

 

Cửa mở.

Tang thi bên ngoài như thủy triều tràn vào.

Lâm Thanh Thanh cười điên dại: “Giết anh ta! Giết anh ta cho tôi!”

Nhưng giây tiếp theo, tiếng cười của cô ta đột ngột nghẹn lại.

Chỉ thấy Giang Diễm đứng ở cửa, chỉ bằng một ánh mắt, đám tang thi đang giương nanh múa vuốt kia như bị ấn nút tạm dừng, toàn bộ cứng đờ tại chỗ.

“Quỳ xuống.”

Giang Diễm nhẹ nhàng thốt ra hai chữ.

“Bịch! Bịch!”

Hàng trăm hàng ngàn tang thi đồng loạt quỳ sụp xuống, trán dán sát mặt đất, run rẩy.

Giống như bầy tôi đang yết kiến quân vương.

Khoảnh khắc đó, trời đất lặng như tờ.

Chỉ còn tiếng lá cây xào xạc trong gió.

Lâm Thanh Thanh trợn tròn mắt, gần như muốn lòi cả tròng: “Sao… sao có thể? Tinh thần khống chế của tôi…”

Cô ta cố gắng phát động dị năng lần nữa, nhưng phát hiện tinh thần lực của mình như trâu đất xuống biển, trước luồng uy áp khổng lồ kia, ngay cả gợn sóng cũng không nổi lên.

Giang Diễm bước vào giữa bầy tang thi, như đi chốn không người.

Anh dừng lại trước một con tang thi thân hình khổng lồ.

Đó chính là “thi tướng” trong lời Lâm Thanh Thanh.

Giờ phút này, con quái vật thường ngày oai phong ấy lại đang bò rạp dưới đất, như chú chó nhỏ ngoan ngoãn, nịnh nọt cọ vào giày Giang Diễm.

Giang Diễm ghét bỏ đá nó ra, thò tay thẳng vào đầu nó, móc ra một viên tinh hạch trong suốt lấp lánh.

“Bẩn quá, về phải rửa kỹ mới được.”

Anh lẩm bẩm, tiện tay nhét tinh hạch vào túi, rồi phẩy tay.

“Cút.”

Thi triều như được đại xá, lăn lộn bò dậy rút lui, chớp mắt đã biến mất không còn bóng dáng.

Đạn mạc lặng ngắt như chết.

Hồi lâu sau mới có vài dòng lướt qua.

【Đây… đây là thao tác gì vậy?】

【Nam chính không phải bị cắn sao? Sao còn mạnh hơn cả thi tướng?】

【Hệ thống bị bug rồi à? Cốt truyện sập rồi!】

Giang Diễm quay vào nhà, đưa viên tinh hạch đã rửa sạch cho tôi.

“Chi Chi, cái này cho em chơi, lấp lánh đẹp lắm.”

Tôi nhận lấy tinh hạch, nhìn Lâm Thanh Thanh đã hoàn toàn ngây dại, bật cười.

“Xem ra đại quân của cô phản chủ rồi.”

Lâm Thanh Thanh mặt xám như tro, môi run lẩy bẩy: “Anh… anh rốt cuộc là người hay quỷ?”

Giang Diễm không thèm trả lời, chỉ hỏi tôi: “Chi Chi, xử lý người này thế nào? Nhìn chướng mắt quá.”

Tôi nghĩ một chút: “Ném ra ngoài đi.”

Chuyện giết người, tôi vẫn không làm nổi.

Hơn nữa trong mạt thế này, mất đi chỗ che chở và vũ khí, bị ném vào bầy tang thi còn đáng sợ hơn cái chết.

Lâm Thanh Thanh bị Giang Diễm như ném rác mà quăng ra ngoài cổng.

Cô ta khóc lóc, cầu xin, nhưng cánh cổng vô tình đóng sập lại.

Không bao lâu sau, bên ngoài vang lên tiếng hét thảm thiết.

Đạn mạc cuối cùng cũng sụp đổ.

【Nữ chính chết rồi? Thật sự chết rồi sao?】

【Cuốn sách này độc quá! Bỏ đọc bỏ đọc!】

【Nhưng mà… nam chính này thật sự quá đẹp trai! Tôi cũng muốn có bạn trai tang thi như vậy!】

Nhìn những dòng chữ dần biến mất, tôi biết, cái gọi là “cốt truyện” đã hoàn toàn kết thúc.

Chương 8

Năm thứ ba của mạt thế.

Tôi và Giang Diễm vẫn sống trong căn biệt thự ấy.

Tang thi xung quanh đều bị anh dọn sạch, bán kính mười dặm trở thành khu an toàn tuyệt đối.

Chúng tôi trồng rau trong sân, nuôi thêm gà.

Giang Diễm tuy vẫn mang thể chất tang thi, không cần ăn uống, nhưng anh vẫn thích nấu đủ món ngon cho tôi.

Viên tinh hạch đào ra từ đầu thi tướng năm đó được anh chế thành dây chuyền, đeo lên cổ tôi.

Nghe nói thứ này có thể xua đuổi tang thi, bây giờ cho dù tôi một mình đi ngoài đường, tang thi thấy tôi cũng phải né sang một bên.

“Chi Chi, ăn cơm thôi!”

Giang Diễm đeo tạp dề, bưng một đĩa thịt kho tàu bước ra.

Tôi miễn cưỡng đặt máy chơi game xuống: “Lại thịt kho nữa à? Em tăng ba cân rồi đó.”

“Mập chút mới tốt, sờ thích tay.”

Giang Diễm ghé lại hôn trộm lên má tôi một cái.

Tôi ghét bỏ đẩy anh ra: “Toàn mùi dầu khói.”

Anh cười hì hì, không hề tức giận, đưa miếng thịt đến bên miệng tôi: “Thử đi, anh mới học cách làm mới.”

Tôi há miệng cắn một miếng, đúng là ngon thật.

“À mà, Giang Diễm.”

“Ừ?”

“Nếu một ngày nào đó em cũng biến thành tang thi thì sao?”

Động tác của anh khựng lại, anh nhìn tôi rất nghiêm túc.

“Vậy anh sẽ đưa em đi chinh phục thế giới.”

Trong mắt anh lóe lên ánh sáng rực rỡ: “Cướp hết đồ ăn ngon, đồ chơi hay về cho em.”

“Rồi sau đó?”

“Sau đó chúng ta sẽ đứng trên nóc tòa nhà cao nhất ngắm hoàng hôn, ngắm đến tận cùng thế giới.”

Tôi bật cười, ôm lấy cổ anh.

“Được, quyết vậy nhé.”

Ngoài cửa sổ, mặt trời lặn dần, ánh chiều đỏ như máu.

Thế giới này vẫn đổ nát, vẫn đầy rẫy hiểm nguy.

Nhưng chỉ cần có anh ở đây, đó chính là thiên đường đẹp nhất.

(HẾT)

Chương trước
Loading...