Nhị Tiểu Thư Không Muốn Tranh Đoạt

Chương 2



Trưởng tỷ chằm chằm nhìn hắn rồi thốt lên: “Ngài đỏ mặt rồi kìa?”

 

Ngụy Triều thẹn quá bỏ đi.

 

Sau này hễ gặp nhau ở yến tiệc, trưởng tỷ luôn tìm cách trêu chọc hắn.

 

Thấy hắn đỏ mặt, rồi lại cố làm ra vẻ nghiêm túc nói giáo lý.

 

Trưởng tỷ nghe phiền quá thì làm mặt quỷ: “Lão cổ hủ, không nghe không nghe.”

 

Rồi kéo ta bỏ đi.

 

Sau khi quen thân, Ngụy Triều thường xuyên gửi những món đồ chơi kỳ lạ tới phủ.

 

Trưởng tỷ cũng hay đáp lễ bằng vài món đồ ăn tự mình nghiên cứu.

 

Ngày tháng cứ thế qua đi.

 

Đến tuổi bàn chuyện cưới hỏi.

 

Quý phi mời mẫu thân vào cung có ngỏ ý vài lần.

 

Chúng ta đều nghĩ hai người tâm đầu ý hợp, gia thế tương đương, đúng là mối lương duyên trời định.

 

Ngụy Triều đến cửa cầu thân chỉ là đi qua một hình thức.

 

Ngờ đâu trưởng tỷ lại đưa ra điều kiện: Cưới tỷ ấy xong không được nạp thiếp.

 

Thứ tỷ ấy cầu là một đời một kiếp một đôi người.

 

Đồng nghĩa với việc Ngụy Triều phải chọn giữa Giang sơn và Mỹ nhân.

 

Điều này không hề khó chọn.

 

Kiếp trước, những lời của trưởng tỷ gây xôn xao cả kinh thành, không ai dám đến cầu thân.

 

Lần này, trên dưới Thôi phủ bưng bít giấu nhẹm đi.

 

Thấy Ngụy Triều rời phủ xong mà hôn sự của trưởng tỷ mãi chưa định.

 

Không ít thế gia nổi tâm tư, gửi thiệp mời.

 

Mẫu thân đi dự vài bữa tiệc, rồi gọi ta đến trước mặt.

 

“Hôn sự của trưởng tỷ con có tiến triển rồi.”

 

Ta cắn nhẹ môi dưới: “Là Lục hoàng tử ngài ấy…”

 

Mẫu thân lắc đầu: “Là Trưởng công chúa thay mặt Tạ thế tử đến cầu thân Thù nhi. Mẹ vốn định lấy điều kiện của tỷ tỷ con ra để từ chối, ai ngờ Tạ thế tử đồng ý luôn, chỉ cưới một thê tử, không nạp thiếp.”

 

Ta sững sờ, hồi lâu sau mới hoàn hồn: “Tạ Bỉnh Chi sao?”

 

Mẫu thân thở dài, nắm lấy tay ta:

 

“Tạ thế tử tuy danh tiếng không tốt, nhưng cũng chỉ có hắn mới đồng ý điều kiện của tỷ tỷ con. Thù nhi tính tình bướng bỉnh, nếu nó không thích, có cạo đầu đi làm ni cô nó cũng không gả đâu.”

 

Trưởng tỷ lớn hơn ta một tuổi, thuở nhỏ không được nuôi dưỡng dưới gối mẫu thân.

 

Năm mười tuổi tỷ ấy mới được đón về phủ.

 

Lúc đó tính tình tỷ ấy đã định hình, hoàn toàn không chịu sự gò bó của mẫu thân.

 

Mặc cho bị đánh đòn hay cấm túc, tỷ ấy nhất quyết không đổi tính.

 

Có hôm ta bị mẫu thân phạt chép “Nữ Giới” mười lần.

 

Đêm đến, trưởng tỷ trèo tường lẻn vào, lén đến giúp ta.

 

Chép chưa được mấy chữ, tỷ ấy bỗng bật cười khúc khích. Nụ cười lành lạnh thấu xương, khiến tim ta run lên.

 

Chưa kịp phản ứng, tỷ ấy đã vung tay đốt sạch cả quyển sách vào chậu than.

 

Mẫu thân biết chuyện bèn phạt trưởng tỷ rất nặng.

 

Có lẽ vì thấy lửa nên ta bị hoảng sợ. Đêm đó ta sốt cao không hạ.

 

Trong cơn mơ màng, trưởng tỷ đến thăm ta.

 

Tỷ ấy hờn dỗi nói tốt nhất là ta cứ sốt nặng lên, để quên sạch mớ nữ giới, nữ huấn rách nát đó đi.

 

Nhưng miệng nói vậy mà tay lại không yên tâm, thay cho ta hết chiếc khăn lạnh này đến chiếc khăn lạnh khác.

 

Ta được chăm sóc rất chu đáo, trong đầu cái gì nên nhớ không nên nhớ, đều nhớ hết.

 

Lúc ta khỏi bệnh đi tìm trưởng tỷ, tỷ ấy đang nhảy một điệu múa kỳ quái trong viện.

 

Ánh mặt trời rọi xuống, bao phủ lấy cơ thể tỷ ấy bằng một vầng sáng dịu nhẹ, chói lóa đến mức ta không mở nổi mắt.

 

Tỷ ấy không nhìn ta, chỉ thốt lên một câu:

 

“Cái thế giới này khốn nạn thật, muội cứ thuận theo thời đại làm một tiểu cổ hủ đi.”

 

Cũng từ ngày đó trở đi, trưởng tỷ tuy bề ngoài vẫn đối xử với ta như bình thường.

 

Nhưng ta luôn cảm thấy giữa chúng ta bị ngăn cách bởi một tầng rào cản vô hình.

 

 

Tính tình trưởng tỷ quá khó đoán.

 

Mẫu thân dặn dò ta:

 

“Chuyện này tạm thời đừng phô trương. Đợi đến ngày Thế tử tới phủ, con tìm cớ dẫn trưởng tỷ con qua, để hai đứa gặp nhau một lần trước đã.”

 

Rất lâu sau, ta mới nghe thấy tiếng mình đáp lại:

 

“Dạ vâng, thưa mẫu thân.”

 

**04**

 

 

 

Trưởng tỷ biết trong phủ có khách nên cố tình trang điểm ăn diện.

 

Tỷ ấy vốn đã sinh ra cực kỳ xinh đẹp, điểm tô một chút lại càng lộ rõ phong thái mỹ miều, rực rỡ đến mức khiến người ta kinh diễm.

 

Trưởng công chúa nhìn thấy mà miệng khen không ngớt, ánh mắt tràn ngập ý cười, cực kỳ ưng ý.

 

Đúng lúc đó thì Ngụy Triều tới.

 

Ánh mắt hắn âm trầm dừng lại trên người trưởng tỷ, không dời đi lấy một khắc.

 

Hắn dừng bước, chọn một chỗ ngồi gần cửa, lặng lẽ ngồi xuống.

 

Mẫu thân trong lòng bất an, khẽ gọi ta ra dò hỏi xem hắn đến phủ làm gì, tránh để hai nhà cùng đến vào một ngày mà đều đòi cầu thân trưởng tỷ.

 

Ta mím môi, xách ấm trà chậm rãi bước tới.

 

“Hơi lạnh mùa xuân chưa tan, Điện hạ uống chén trà nóng cho ấm người.”

 

Ngụy Triều xoay xoay mép chén trà, nâng mắt liếc ta một cái:

 

“Sao thế, hôm nay không gọi là tỷ phu nữa à?”

 

Tim ta đập thịch một tiếng, vội thu ánh mắt lại:

 

“Hôn sự chưa định, Điện hạ nói đùa rồi.”

 

Mười năm thanh xuân kiếp trước, ta mới nhìn thấu được Ngụy Triều.

 

Bề ngoài ôn nhuận như ngọc, bên trong lại cố chấp, cực đoan tận xương tủy.

 

Bởi vậy sau khi trọng sinh, muốn rút lui tránh xa hắn, ý nghĩ đầu tiên của ta là tác hợp cho hắn và trưởng tỷ.

 

Nhưng đến lúc này, chút tâm tư ấy đã hoàn toàn tiêu tán.

 

Trưởng tỷ nói không sai, không phải người đi chung một đường thì chút tình ý đó không chịu nổi mài mòn đâu.

 

Hắn không hề hạ thấp giọng, Trưởng công chúa nghe tiếng bèn nhìn sang:

 

“Triều nhi, có chuyện gì vậy?”

 

Mẫu thân khẽ ho một tiếng, đang định giải thích.

 

Tiếng chén trà đặt xuống bàn phát ra âm thanh lạch cạch lạnh lẽo.

 

“Thôi phu nhân.” Ngụy Triều thu lại luồng uy áp quanh người, hơi cúi người hành lễ: “Lần này ta đến, là muốn cầu thân…”

 

Nửa câu nói còn lơ lửng trên môi, ngoài cửa bỗng một bóng người xông vào ồn ào như một cơn gió:

 

“Sai rồi sai rồi, mẫu thân làm sai rồi, người con muốn cưới là Thôi Lệnh Nhàn!”

 

Bóng dáng Ngụy Triều khựng lại, hắn chậm rãi ngước mắt nhìn kẻ vừa tới.

 

“Thật trùng hợp, người ta muốn cầu thân cũng là Thôi Nhị tiểu thư.”

 

 

Tin tức Lục hoàng tử và Tạ thế tử tranh giành một nữ nhân truyền vào trong cung.

 

Hoàng thượng nổi hứng thú.

 

Nhân lúc Quý phi mời ta và trưởng tỷ vào cung, Hoàng thượng đích thân đến xem mặt.

 

Nhưng nhìn tới nhìn lui, chỉ thấy Thôi Nhị tiểu thư nhan sắc bình thường, mày mắt không có gì nổi bật.

 

Không có tư sắc kiều diễm, trông cực kỳ phổ thông.

 

Hoàng thượng nghĩ mãi không ra nguyên cớ, bèn dứt khoát gọi người đến hỏi cho rõ.

 

Một lúc sau, Tạ Bỉnh Chi tới.

 

Y phục xộc xệch, búi tóc lỏng lẻo.

 

Trên đỉnh đầu còn vểnh lên một túm lông gà lộn xộn.

 

Rõ ràng là đang chọi gà nửa chừng thì bị cung nhân gấp gáp gọi đến.

 

“Suốt ngày lêu lổng, chẳng ra thể thống gì. Có thời gian chơi bời thế này, chi bằng đọc thêm mấy cuốn sách đi.”

 

Hoàng thượng mắng xong, chỉ vào trưởng tỷ hỏi:

 

“Bỉnh Chi thấy Thôi Đại tiểu thư thế nào?”

 

Chàng lười biếng nhấc mắt, đôi mắt hoa đào khóa chặt lấy trưởng tỷ:

 

“Chà, xinh đẹp thế này, tiên nữ phương nào giáng trần đây!”

 

Hoàng thượng bị câu nói của chàng chọc cười:

 

“Vậy cữu cữu để tiên nữ này làm nương tử của con có được không?”

 

“Không được.”

 

Cả điện kinh ngạc, không ai ngờ chàng lại từ chối dứt khoát như vậy.

 

Chỉ nghe chàng hùng hồn nói lý: “Tiên nữ chỉ có thể đứng xa mà nhìn, con muốn lấy một nương tử có thể cùng con vui chơi cơ.”

 

Mọi người trố mắt ngoác mồm.

 

Khóe miệng Hoàng thượng giật giật, thật sự cạn lời.

 

Trong điện bỗng chốc chỉ còn lại tiếng Tạ Bỉnh Chi tự biên tự diễn.

 

Chàng đi vòng quanh trưởng tỷ một vòng, lúng túng xoa xoa tay.

 

Thò tay vào tay áo móc ra hai lạng bạc vụn, cẩn thận dâng lên:

Chương trước Chương tiếp
Loading...