Người Yêu Qua Mạng Là Kẻ Giết Người

Chương 4



11.

 

Đại não tôi trống rỗng, lảo đảo lùi bước về phía sau.

 

Nhờ có kinh nghiệm bị dọa ngã từ trước, tôi gắng gượng chống đỡ đôi chân đang nhũn ra như b.ún, không dám để bản thân ngã bệt xuống sàn thêm lần nữa. Sau khi lấy lại chút bình tĩnh, tôi thở hồng hộc từng ngụm lớn, bắt đầu xâu chuỗi lại mọi chuyện vừa diễn ra.

 

Nếu tôi nhìn không lầm. Cái xác ngã gục trước cửa nhà tôi, đích thị là bà chị ở tầng dưới vừa mới nãy còn đang mở miệng nói chuyện.

 

Vậy nên người vừa nãy nhắn tin cho tôi, hoàn toàn không phải là bà ta...? Nếu đã không phải bà ta, vậy thì chỉ có thể là Lâm Viễn đang cầm điện thoại của bà ta mà thôi?

 

Đồng t.ử tôi co rút mạnh, sau lưng túa ra một luồng mồ hôi lạnh. Tôi ngoái đầu nhìn chằm chằm vào cánh cửa lớn. Tôi có nên ra ngoài xem bà ta thế nào không?

 

Nhưng nhỡ đâu, Lâm Viễn đang chực chờ sẵn bên ngoài để bắt tôi thì sao? Dẫu sao thì tôi vừa mới trả lời tin nhắn của bà ta mà. Thế nhưng vạn nhất bà chị đó vẫn còn dấu hiệu sống sót, vậy chẳng phải tôi đã thấy c.h.ế.t mà không cứu hay sao...

 

Lòng tôi rối bời như mớ bòng bong. Đúng rồi, cảnh sát! Sao cảnh sát vẫn chưa tới?

 

Tôi nhanh ch.óng rút điện thoại ra. Hóa ra không lâu sau khi tôi báo án, cảnh sát đã phản hồi lại. Vì tôi báo án bằng tin nhắn, họ suy xét thấy tình cảnh của tôi đang nguy hiểm, không tiện nghe điện thoại nên đã nhắn tin phản hồi, đảm bảo rằng họ sẽ nhanh ch.óng chạy tới.

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Làm gì có lắm câu chuyện kinh dị ma quỷ trên đời đến thế?

 

Cho dù bà chị kia có thật sự bỏ mạng đi chăng nữa thì cũng là do Lâm Viễn ra tay tàn độc, chẳng liên quan gì tới tôi! Ngày thường bà ta ngang ngược vô lý, đáng lẽ nên sớm liệu được bản thân sẽ có kết cục chẳng mấy tốt đẹp này. Chỉ cần tôi cầm cự thêm chút nữa, gắng gượng đợi được đến khi cảnh sát tới, mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thỏa!

 

Tôi cật lực tự an ủi bản thân trong lòng, tự ép mình phải giữ bình tĩnh, an tâm chờ đợi cứu viện. Thế nhưng ngay giây tiếp theo.

 

Nắm đ.ấ.m cửa ngay trước mắt bỗng chốc bị vặn xoay!

 

12.

 

“Tiểu Đồng, anh vào nhé...”

 

Kèm theo tiếng vặn tay nắm cửa, còn có tiếng cười dâm đãng cợt nhả của Lâm Viễn. Tôi chưa bao giờ nghe thấy Lâm Viễn phát ra loại âm thanh tởm lợm như vậy!

 

Tôi nhìn chòng chọc vào tay nắm cửa không chớp mắt. Phải làm sao đây! Tôi liếc mắt nhìn ô cửa sổ cách đó không xa. Nếu đây là tầng thấp, tôi nhất định sẽ chọn cách nhảy cửa sổ bỏ trốn. Nhưng nhà tôi lại ở tận tầng 26!

 

Tiếng lõi khóa bị cạy phá ch.ói tai gần như ép tôi đến bờ vực sụp đổ.

 

“Cạch!” Cánh cửa mở toang. Tôi và Lâm Viễn bốn mắt nhìn nhau.

 

Hắn xoay xoay một sợi dây thép mỏng dính trong tay, ngầm khoe khoang kỹ năng cạy khóa với tôi.

 

“Không ngờ đúng không, Tiểu Đồng, anh còn có ngón nghề này nữa đấy.”

 

Giờ phút này, Lâm Viễn hệt như con trùm cuối trong cái tựa game kinh dị mà chúng tôi quen nhau dạo nọ.... Tay lăm lăm d.a.o lớn, đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt nở nụ cười tà ác chằm chằm nhìn tôi.

 

“Thực sự là anh, Lâm Viễn!” Tôi vừa kinh hãi vừa khiếp sợ. Cho đến tận giây phút này, tôi vẫn khó lòng tin nổi kẻ trước mặt lại là gã Lâm Viễn nho nhã, dễ gần ngày thường. Tôi lại càng không thể hiểu nổi, rốt cuộc vì cớ gì hắn lại làm như vậy.

 

“Vô cùng bất ngờ đúng không, Tiểu Đồng!” Lâm Viễn phá lên cười lớn: “Không, không phải bất ngờ. Tiểu Đồng của anh thông minh như vậy, chắc chắn là đã nhìn thấy anh từ lâu rồi nhỉ...”

 

Tôi đảo mắt nhìn nhanh một vòng quanh, định bụng sẽ đẩy mạnh hắn ra rồi xông ra khỏi cửa. Nhưng hai chân tôi như bị đổ chì, dù có làm cách nào cũng không nhúc nhích nổi.

 

“Anh...” Tôi run rẩy chỉ tay về phía hắn, giọng lạc đi: “Cứu mạng với....”

 

13.

 

Tôi vắt cạn sức lực b.ú sữa mẹ để gào thét, chỉ mong có ai đó trong tòa nhà này nghe thấy tiếng của mình. Nhưng ngay tích tắc sau đó, thanh âm của tôi đã bị bóp nghẹt. Bởi Lâm Viễn đã nhào tới, đè nghiến tôi xuống sàn, hung hăng bịt c.h.ặ.t lấy miệng tôi.

 

“Ưm ưm ư ư...” Tôi hoảng loạn đến ứa cả nước mắt nhưng chẳng còn sức lực để phản kháng.

 

“Có biết tại sao anh lại muốn g.i.ế.c em không?” Giọng Lâm Viễn lạnh lẽo thấu xương.

 

Tôi vội vã lắc đầu. Khốn kiếp! Đã đến nước này rồi, đương nhiên là tôi cóc thèm biết cái lý do c.h.ế.t tiệt đó! Nhưng để giữ mạng, tôi bắt buộc phải câu giờ càng lâu càng tốt! Tôi nhất định phải đợi được đến lúc cảnh sát tới cứu!

 

Lâm Viễn bĩu môi, vẻ mặt đầy khinh khỉnh: “Tất cả là tại em, hắn ta mới phản bội anh.”

 

Tôi ngớ người: “Hắn ta” mà Lâm Viễn nhắc đến là ai? Lẽ nào là Diêu Thanh? Tôi nhìn hắn với vẻ mặt không thể tin nổi.

 

“Nhìn biểu cảm của em, chắc là cũng đoán ra rồi nhỉ... Bạn trai cũ của em và anh...”

 

Ngữ khí của Lâm Viễn bỗng trở nên vô cùng dịu dàng nhưng lại càng tăng thêm phần rùng rợn. Hắn mỉm cười nhìn tôi.

 

“Nếu đã đoán ra rồi, vậy thì xin mời em... ĐI CHẾT ĐI!”

 

Nói xong, hắn giơ cao đôi tay cầm con d.a.o nhọn hoắt lên rồi hung hãn đ.â.m xuống. Nhanh như chớp, chẳng biết dũng khí và phản xạ ở đâu tuôn ra, ngay trước khoảnh khắc mũi d.a.o hạ xuống, tôi dồn sức vung chân, đá một cú thật mạnh vào ngay giữa hai chân Lâm Viễn.

 

“Hự!” Vùng nhạy cảm yếu ớt nhất phải hứng trọn đòn tấn công thô bạo, Lâm Viễn đau đớn nghẹn lên một tiếng rên rỉ đứt quãng.

 

Lợi dụng hai giây hắn bị choáng váng vì đau, tôi nhanh tay đoạt lấy con d.a.o, lật ngược hướng lại. Sau đó không một chút do dự đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c hắn.

 

Trước khi gục ngã, ánh mắt Lâm Viễn nhìn tôi vẫn còn ngập tràn sự khó tin tột độ. Còn tôi bị hắn kìm kẹp hồi lâu, lúc này chỉ biết chúi mũi vào hít lấy hít để những ngụm không khí trong lành.

 

Đợi đến khi hoàn hồn lại, nhìn đôi bàn tay vấy đầy m.á.u tươi của mình và cảnh tượng ngổn ngang bê bết m.á.u trên sàn nhà... tôi trợn trắng hai mắt, ngất lịm đi.

 

14.

 

“Tất cả những chuyện trên chính là những gì tôi đã trải qua.”

 

Nằm trên giường bệnh, cơ thể tôi vẫn còn khẽ run rẩy, tôi đã thuật lại toàn bộ mọi việc trong trí nhớ của mình cho cảnh sát nghe.

 

 

Cô y tá đứng bên cạnh thấy phản ứng của tôi thì có chút không đành lòng: “Bệnh nhân bị hoảng sợ quá độ, cố nhớ lại có thể gây tổn thương cho tâm lý, đề nghị các vị nên để lát nữa hẵng hỏi tiếp.”

 

Nghe vậy, cô cảnh sát trẻ tuổi đưa cho tôi một tấm chăn mỏng, còn chu đáo rót thêm một cốc nước ấm: “Cô Vu, vất vả cho cô đã hợp tác điều tra rồi.”

 

“Cảm ơn.” Tôi nhận lấy chiếc cốc giấy dùng một lần, lịch sự gật đầu với cô ấy.

 

Trái ngược với vẻ non nớt của cô gái trẻ, vị cảnh sát già bên cạnh trông đầy vẻ dạn dày kinh nghiệm, vô cùng lão luyện. Ông liếc nhìn tôi một cái, điềm tĩnh cất lời: “Theo như điều tra sơ bộ của chúng tôi, hiện giờ có thể phán đoán rằng Lâm Viễn và Diêu Thanh có mối quan hệ tình cảm.”

 

“Quan hệ tình cảm?” Tôi kinh ngạc há hốc mồm, hai môi dãn thành hình chữ “O”, hồi lâu vẫn không sao bình tĩnh lại được.

 

Vị cảnh sát già dứt khoát gật đầu: “Không sai, bọn họ là một cặp tình nhân đồng tính.”

 

Lúc nói ra câu này, ánh mắt của ông ấy rõ ràng là đang dò xét tôi: “Cho nên cô thật sự không hề hay biết chuyện này sao?”

 

Tôi lắc đầu, ánh mắt mờ mịt: “Đúng là tôi có biết xu hướng tính d.ụ.c của Diêu Thanh, hồi đó cũng chính vì lý do này nên tôi mới quyết định chia tay hắn nhưng Lâm Viễn thì...”

 

Nói đến đây, tôi bỗng nhận ra điều gì đó: “Không phải các người đang nghi ngờ tôi đấy chứ?” Vì tức giận, giọng điệu của tôi có phần gấp gáp.

 

Thấy vậy, nữ cảnh sát trẻ vội vàng bước tới vỗ vai tôi để trấn an: “Cô Vu, chúng tôi hiểu cô đã phải chịu cú sốc lớn cũng nắm rõ cô chỉ đang tự vệ chính đáng. Đây chỉ là thủ tục hỏi cung theo lệ thường thôi, xin cô cứ yên tâm, chúng tôi vô cùng cảm ơn sự phối hợp của cô.”

 

“Vậy sao?” Tôi nhìn cô ấy bằng ánh mắt chất chứa vẻ lo âu. Nữ cảnh sát gật đầu trao cho tôi một nét mặt “cứ yên tâm”.

 

Tôi có chút không cam lòng, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m lẩm bẩm: “Chỉ tiếc là bà chị tầng dưới đã bỏ mạng rồi, nếu không... nếu không chị ấy chắc chắn có thể làm chứng cho tôi, những lời tôi nói đều là sự thật.”

 

Nghe tôi nói thế, vị cảnh sát già không đưa ra lời an ủi nào, trái lại tiếp tục dùng thái độ thẩm vấn để vặn hỏi: “Sao cô biết bà ấy đã bị sát hại?”

 

Tôi khựng lại: “Thì tôi nhìn thấy mà.”

 

Bầu không khí chìm vào tĩnh lặng mất vài giây.

 

“Được rồi, chúng ta tạm cho rằng cô có thể dựa vào lỗ châu mai để phán đoán được nạn nhân đã t.ử vong. Một điểm nữa, theo như lời khai của cô, cô và hung thủ Lâm Viễn quen nhau qua một tựa game online, đúng không?”

 

“Đúng vậy, tôi đã nói rồi mà.”

 

“Được, chúng tôi đã kiểm tra điện thoại của cô, phát hiện ra trong mấy năm qua cô gần như không hề có chút lịch sử chơi game online nào. Còn về cái tựa game kinh dị mà cô nhắc tới kia cũng chỉ vừa được tải về đột xuất vào đúng một tuần trước khi quen Lâm Viễn. Vậy nên cô không thấy chuyện này hơi quá trùng hợp sao?”

 

Tôi buông thõng hai tay, bả lả nói: “Ông chưa nghe qua câu này sao? Tục ngữ có câu, tình yêu luôn nảy mầm từ những sự trùng hợp... Dù rằng bây giờ nhìn lại, thứ này có vẻ chẳng phải tình yêu cho lắm.” Tôi vội vã bồi thêm một câu.

 

Vị cảnh sát già trầm ngâm một chốc, lại tiếp lời: “Nữ nạn nhân sống dưới nhà cô từng đòi cô bồi thường vì vấn đề rỉ nước. Nhưng chỉ là một chuyện nhỏ nhặt như vậy, có đáng để cô phải bỏ ra tận hai nghìn tệ không? Lương tháng của cô hình như cũng chỉ có sáu nghìn thôi thì phải. Hay nói cách khác, hai nghìn tệ mà cô chi ra đó, thật sự chỉ dùng để đền bù cái trần nhà cho bà ta thôi sao?”

 

Tôi cười như không cười: “Đương nhiên rồi, chẳng phải tôi đã ghi chú rõ ràng rồi hay sao?”

 

“Được, tôi còn một câu hỏi cuối cùng.” Vị cảnh sát già thở dài một hơi.

 

“Ông cứ hỏi.” Sắc mặt tôi bình thản không đổi.

 

“Theo kết quả điều tra, ngày hôm sau vụ án xảy ra chính là sinh nhật cô. Vậy nên đối với việc Lâm Viễn đến thành phố S tìm cô rồi lại sát hại Diêu Thanh, cô thật sự không hề hay biết chút gì ư?”

 

“Rất tiếc, tôi thật sự không biết anh ta sẽ g.i.ế.c Diêu Thanh.”

 

Lần này, tôi không hề nói dối. Tôi quả thật không ngờ được anh ta lại g.i.ế.c Diêu Thanh trước. Nói đi cũng phải nói lại, tôi vẫn nên gửi lời cảm ơn tới anh ta.

 

“Dù thế nào đi chăng nữa, chúng tôi cũng sẽ điều tra rõ chân tướng.” Vị cảnh sát già đứng dậy, khuôn mặt nghiêm nghị, trong ánh mắt ánh lên những tia cảm xúc mà tôi không sao hiểu thấu.

 

Tôi nhếch môi cười nhẹ: “Mong là vậy.”

 

- HẾT -

Chương trước
Loading...