Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Người Nhà Nhưng Không Thuộc Về
Chương 4
Đối xử với con người khác còn tốt hơn con ruột mình.
Giang Dương đưa cho đội trưởng bảo vệ một khoản tiền.
Trong điều kiện bảo mật thông tin, nói sơ qua tình hình.
Nhờ ông ta nếu có tin gì thì báo cho anh.
Thật sự sau đó anh lấy được một số thông tin.
Ông ta bán cho Giang Dương bản ghi âm cuộc nói chuyện giữa em họ tôi và mẹ tôi.
Ban đầu Giang Dương không cho tôi nghe.
Nhưng cuối cùng vẫn không ngăn được tôi.
Tôi nghe em họ khoe khoang mẹ tôi đối xử với nó tốt thế nào.
Cảm giác như máu trong người tôi cũng lạnh đi.
Nó nói chỉ cần nó đưa ra yêu cầu, mẹ tôi đều đáp ứng.
Nó nói căn nhà tôi mua tuy không đứng tên nó, nhưng nó vẫn luôn ở đó.
…
Từ nhỏ nó đã hưởng hết sự thiên vị của bố mẹ tôi.
Lớn lên còn ở trong căn nhà tôi mua.
Dựa vào cái gì để nó chiếm tiện nghi của tôi cả đời?
Tôi không cam tâm.
Không bao lâu sau, mẹ tôi gọi điện cho tôi.
Bà vừa khóc vừa xin lỗi.
Tôi còn nghĩ mặt trời có phải mọc từ phía tây không.
Nhưng bà lại nói:
“Nhà Giang Dương có mấy căn nhà rồi, cũng không thiếu căn này. Con thật sự không thể cho em con căn này sao?”
Quả nhiên bà vẫn là như vậy.
Tôi nói qua điện thoại:
“Mẹ còn nói nữa, tôi sẽ đuổi em họ ra ngoài!”
Tôi biết bà sẽ không bỏ cuộc.
Nhưng tôi cũng không định để ý đến bà nữa.
Chỉ là tôi muốn bà nếm thử cảm giác trước đây của tôi.
Không bao lâu sau là sinh nhật tôi.
Trước kia tôi luôn tự mình đón sinh nhật.
Nhưng từ khi ở bên Giang Dương,
tôi đều đón sinh nhật cùng gia đình anh.
Những năm trước tôi đều cố ý chặn bố mẹ mình trên vòng bạn bè.
Bởi vì họ cũng chỉ gọi điện chúc mừng cho có lệ.
Trong khi sinh nhật em họ tôi,
trên vòng bạn bè của nó toàn là ảnh đồ ăn mẹ tôi nấu cho nó, tiền lì xì, quà tặng mà mẹ tôi mua cho nó.
cô Tống là người rất coi trọng nghi thức.
Mỗi lần sinh nhật đều trang trí không khí trong nhà.
Còn chuẩn bị bất ngờ cho tôi.
Giang Dương cũng vậy.
Sau khi cùng mọi người tổ chức xong, anh còn dẫn tôi ra ngoài ăn riêng.
Bố Giang thì buồn cười nhất.
Lần nào cũng đưa cho tôi một xấp tiền đỏ thật dày, rồi cực kỳ ngượng ngùng nói:
“Bố chỉ có cái này thôi.”
Năm nay tôi đăng hết những thứ đó lên vòng bạn bè.
Kèm theo dòng trạng thái:
“Những thứ trước đây tôi không có, bây giờ đều được bù đắp rồi. Gia đình sau khi kết hôn là món quà lớn nhất ông trời dành cho tôi. Cảm giác được người khác trân trọng thật tuyệt.”
Tôi còn mở lại những bài viết trước đây từng chặn mẹ tôi.
Rảnh rỗi lại đăng vài đoạn dài trên vòng bạn bè để bày tỏ tình cảm với cô Tống.
“Hôm nay nhìn thấy chiếc áo khoác này, liền nghĩ mẹ chồng mặc chắc chắn rất đẹp. Quả nhiên.”
“Trước đây tôi là người không biết làm nũng, nhưng từ khi gặp mẹ, tôi trở nên đặc biệt dính người.”
Những lời bày tỏ ấy, vô tình lại khiến mối quan hệ giữa tôi và cô Tống trở nên thân thiết hơn.
cô thường cười hiền nói:
“cô vốn luôn muốn có một cô con gái, ông trời thật sự đã cho cô một đứa. cô đúng là người có phúc mà.”
Một đêm khuya, mẹ tôi nhắn WeChat cho tôi:
“Con có phải rất hận mẹ không?”
Tôi không trả lời bà.
7、
Sáng sớm hôm sau bà gọi điện cho tôi:
“Quan hệ mẹ chồng nàng dâu của con tốt thật nhỉ!”
Tôi đáp:
“Đúng vậy, sao thế?”
“Không có chuyện gì thì không được gọi cho con à?” bà nghẹn ngào nói.
Tôi mất kiên nhẫn:
“Nếu không có chuyện gì khác thì con cúp máy đây.”
Cuối cùng mẹ tôi hỏi một câu:
“Con thích mẹ chồng con đến vậy sao? Hai người còn chẳng có quan hệ huyết thống.”
“Tình thân có huyết thống thì đối xử tốt với con sao?” tôi hỏi ngược lại.
“Con muốn mẹ đối xử với con thế nào? Móc tim móc gan ra cho con mới gọi là tốt với con à?”
Qua điện thoại tôi cũng cảm nhận được sự kích động của bà.
Bà tiếp tục nói:
“Ngày nào con cũng đăng lên vòng bạn bè, người không biết còn tưởng mẹ con chết rồi đấy! Mẹ đáng xấu hổ đến thế sao?”
“Ra ngoài đường con còn chẳng buồn khoác tay mẹ một lần. Sao con lại thù dai như vậy? Sao con lại thù dai như vậy?”
Cuối cùng bà bật khóc nức nở.
Tôi chỉ nói:
“Nói xong chưa? Nói xong con cúp máy.”
Khoảnh khắc cúp điện thoại, tôi có chút mơ hồ.
Rõ ràng bây giờ tôi đã sống rất tốt rồi.
Vậy mà tại sao vẫn đau khổ đến thế?
Gần đây tôi càng ngày càng buồn ngủ.
Bây giờ lại nhận thêm cuộc điện thoại như vậy, khiến tôi mệt mỏi rã rời.
Ở công ty tôi còn cố gắng gượng.
Nhưng ở nhà, lúc nào tôi cũng muốn ngủ.
Có lúc vừa ngủ vừa khóc.
Tôi luôn mơ thấy chuyện trước kia.
Mơ thấy bố mẹ rất hung dữ với tôi.
Mơ thấy họ đối xử với em họ tôi cực kỳ tốt.
Mơ thấy tất cả mọi người đều thích em họ, không thích tôi.
Mơ thấy dịp Tết họ phát lì xì, chỉ phát cho em họ, không phát cho tôi.
Thật ra cũng không phải chuyện gì quá lớn.
Nhưng tại sao trong mơ lại đau lòng đến thế?
Tôi luôn khóc đến tỉnh dậy.
Rồi Giang Dương ở bên cạnh tôi.
Anh luôn dịu dàng hỏi:
“Em đói chưa? Anh làm bữa sáng cho em nhé.”
Sau đó Giang Dương nói muốn đưa tôi đến bệnh viện.
Tôi nói đợi bận xong đợt này rồi đi.
Tôi đang chờ.
Chờ xem mẹ tôi có thật sự làm như vậy không.
Tôi giống như đang chứng minh với chính mình.
Nhìn xem! Bà quả thật yêu thương nó như vậy.
Mẹ tôi thật sự dẫn em họ đi làm thủ tục sang tên nhà.
Họ còn để đội trưởng bảo vệ giả làm bố tôi.
Nhưng căn nhà đứng tên tôi.
Cho nên làm sao có thể được.
Thế là mẹ tôi ở đó làm ầm lên.
Bà gọi điện cho tôi.
Tôi không nghe.
Tôi đem những đoạn ghi âm và cả ảnh mẹ tôi gây náo loạn ở phòng quản lý nhà đất gửi vào nhóm gia đình.
Trong đó có rất nhiều họ hàng.
Sau đó tôi @ mẹ tôi, nói rằng tôi không còn nợ bà nữa.
Mẹ tôi lại gọi điện cho tôi.
Lần này tôi bắt máy.
“Con đang ở đâu? Chúng ta gặp nhau một lần được không?”
Giọng bà mang theo tiếng khóc.
Nhưng trong lòng tôi không có chút dao động nào.
Sau đó bà lại lẩm bẩm nói:
“Năm đó chính mẹ giúp dì con che giấu chuyện kia, nên nó mới lấy nhầm người, em con mới sống khổ như vậy. Nhưng mẹ không ngờ bọn họ lại tính kế mẹ như thế? Chúng ta là người một nhà mà…”
Bà đau khổ than thở.
Những lời này,
trước kia nếu nói với tôi, có lẽ tôi còn cảm thấy thương xót.
Nhưng bây giờ,
tôi thật sự không còn sức nữa.
Tôi chỉ yếu ớt nói:
“Có liên quan gì đến con không?”
“Niệm Niệm, con rốt cuộc bị làm sao vậy? Sao con lại trở nên như thế, nhẫn tâm với mẹ như vậy?”
Bà khóc nức nở ở đầu dây bên kia.
Tôi chỉ cảm thấy khó tin.
Người làm bà tổn thương là họ.
Cuối cùng lại thành lỗi của tôi sao?
“Mẹ à, con thường nghĩ nếu ngủ một giấc rồi chết đi thì tốt biết mấy. Nhưng bây giờ con có con rồi, con không dám chết. Mẹ có thể đừng hành hạ con nữa được không?”
“Mẹ về quê đi. Căn nhà đó con sẽ bán.”