Người Đàn Bà Mặc Yếm Đỏ

Chương 4



Mái tóc đen dài như thác nước đổ ập xuống người tôi.

 

Khiến tôi toàn thân rã rời, không thể nhúc nhích dù chỉ một chút.

 

Sau đó, người đàn bà cúi sát xuống, đôi môi đỏ mọng tiến gần sát mặt tôi.

 

Trái tim tôi như muốn nhảy tung ra khỏi lồng ng/ực.

 

Thế nhưng, giây tiếp theo, một tiếng gầm gi/ận dữ gần như x/é toạc màng nhĩ tôi.

 

"Bọn mày hại ch*t tao và con tao!

 

Tao muốn, tất cả phải đền mạng!

 

Tất! Cả! Phải! Ch*t!"

 

Một luồng sát khí nồng nặc lập tức tỏa ra quanh người cô ta.

 

Người đàn bà há miệng, lộ ra cặp nanh dài nhọn, định cắn vào cổ họng tôi.

 

Cái ch*t kề cận, tôi đã chẳng còn suy nghĩ gì nữa.

 

Nhắm ch/ặt mắt, chỉ mong cô ta cắn một phát cho xong chuyện.

 

Nhưng đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, hơi thở lạnh lẽo của cô ta đã phả vào động mạch tôi.

 

Nhưng mãi vẫn không chạm vào da thịt tôi.

 

Tôi lấy hết can đảm, hé mắt nhìn.

 

Phát hiện người đàn bà yếm đỏ trên người mình, dường như bị một lớp vô hình ngăn cản, không thể làm tổn thương tôi.

 

Có thể thấy, cô ta cũng kinh ngạc vô cùng.

 

Thử vài lần, đều thất bại.

 

Ánh mắt cô ta bắt đầu quét khắp người tôi.

 

Lúc này, tôi cũng chợt nhận ra có gì đó không ổn.

 

Tay chân đã được tự do, tôi mạnh mẽ đẩy phắt cô ta xuống.

 

Ngồi dậy, nhìn theo ánh mắt cô ta, tôi cũng thấy một luồng ánh sáng đỏ.

 

Phát ra từ túi quần jeans của tôi.

 

Tôi thò tay vào, móc ra một miếng ngọc bội trắng muốt.

 

Tôi nhớ ra rồi.

 

Vật này, là người đàn bà yếm đỏ đưa tôi làm tiền xe sau khi lên xe đêm qua.

 

Lúc đó cô ta van nài tội nghiệp.

 

"Anh ơi, tôi gấp đưa cháu đến trạm y tế.

 

Nhưng... trên người không mang tiền, anh xem miếng ngọc bội này, tạm giữ lại chỗ anh, được không?

 

Về nhà rồi, tôi đảm bảo sẽ trả tiền xe ngay!"

 

Rõ ràng là ngọc bội của phụ nữ, tôi vốn không muốn nhận.

 

Nhưng tính cô ta rất bướng, nhất định bắt tôi nhận.

 

Nói rằng, nếu không cô ta sẽ áy náy, lương tâm bất an.

 

Tôi vội về nhà, cũng chẳng muốn đôi co nữa, bèn tạm cất vào túi.

 

Vạn vạn không ngờ.

 

Miếng ngọc bội này, vào phút sinh tử, lại c/ứu mạng tôi.

 

Người đàn bà yếm đỏ thấy ngọc bội, cũng sững người.

 

Những lời nói ú ớ thoát ra từ miệng cô ta, như chút lý trí cuối cùng sót lại trong thân x/á/c ác q/uỷ.

 

"...A... là anh tài xế hôm qua sao?"

 

Thấy vậy, tôi gật đầu lia lịa.

 

"Là tôi, là tôi đây!

 

Chị ơi, kẻ hại chị là mẹ và anh tôi, tôi thực sự hoàn toàn không biết gì!

 

Muốn b/áo th/ù, chị có thể tìm..."

 

Lời còn chưa dứt, đột nhiên, cửa phòng bị một lực mạnh đạp tung.

 

"Trời tròn đất vuông, luật lệnh chín chương!

 

Nay ta hạ bút, vạn q/uỷ phục tàng!"

 

Một đạo sĩ khoác áo huyền bào tay cầm pháp khí, vừa niệm chú vừa dán tấm hoàng phù khổng lồ chi chít bùa chú lên người người đàn bà yếm đỏ.

 

Lá bùa quả nhiên có hiệu nghiệm, chỗ chạm vào da thịt cô ta như thể bị lửa đ/ốt ch/áy.

 

Khói trắng bốc lên nghi ngút, kèm theo đó là tiếng thét đ/au đớn, thảm thiết của người đàn bà.

 

Thấy người đàn bà yếm đỏ đã không còn gây nguy hiểm.

 

Mẹ tôi bước lên, trước tiên đ/á mạnh một cước vào thân thể đang co quắp của cô ta.

 

"Con đĩ thõa! Dám quyến rũ con trai tao!

 

Đạo trưởng, tôi muốn cô ta h/ồn bay phách tán! Còn cả cái giống hoang kia, vĩnh viễn không được siêu sinh!"

 

Khóe miệng người đàn bà yếm đỏ không ngừng trào ra làn khói đen đặc.

 

Bị mẹ tôi đạp lên mặt ch/ửi rủa, cô ta hoàn toàn không còn sức phản kháng.

 

Tiếp đó, mẹ tôi đi thẳng đến trước mặt tôi.

 

Vung tay t/át thẳng vào mặt tôi một cái.

 

"Đồ nhát gan vô lương tâm!

 

Còn định xúi nữ q/uỷ b/áo th/ù mẹ con tao?

 

Tao thật đ/au lòng, nuôi ra một con sói mắt trắng!

 

Năm đó, đáng lẽ không nên nhặt mày về nhà, nên để mày ch*t đói ch*t rét bên đường mới phải!"

 

Tôi ôm mặt, gắng sức nén lại h/ận ý cuộn trào trong lòng.

 

Con mụ già giả tạo này còn tiếp tục diễn trò với tôi nữa à.

 

Cứ chờ đấy, tôi sẽ bắt tất cả các người phải ch/ôn theo bố mẹ ruột của tôi!

 

Nhân lúc trời chưa sáng, đạo sĩ ném người đàn bà yếm đỏ, người đã bị lửa phù th/iêu ch/áy loét, không còn hình dạng người, vào chiếc qu/an t/ài gỗ liễu đen do chú Ba mang đến. Sau đó, ông ta lấy ra 44 cây đinh dài, đóng ch/ặt nắp qu/an t/ài. Lại bảo mẹ tôi gọi những người sinh tháng thuần âm trong đội tang lễ đến. Trước khi trời sáng, cùng nhau khiêng qu/an t/ài của người đàn bà yếm đỏ lên núi sau.

 

"Người đàn bà yếm đỏ là loại mị q/uỷ âm sát hiếm có, phải trấn áp ở nơi cực âm.

 

"Tương sinh tương khắc, mới có thể tránh được kiếp nạn này!"

 

Mẹ tôi vội kéo anh tôi quỳ xuống lạy đạo sĩ.

 

"Đa tạ đại sư, c/ứu mạng hai mẹ con tôi! Đại ân đại đức, không biết lấy gì đền đáp!"

 

Nói xong, bà đẩy mạnh tôi một cái. Tôi loạng choạng, suýt nữa ngã nhào vào đôi giày vải của đại sư.

 

"Cẩu Tử, tiền hương hỏa cho đại sư lần này, mày trả đi!

 

"Tất cả đều là mày n/ợ chúng tao! Chút tiền này chẳng đáng là bao. Không thể sánh với công ơn nuôi dưỡng của tao dành cho mày!"

 

Tôi giả vờ sợ hãi tột độ. Quỳ phịch xuống đất, ôm ch/ặt lấy eo đạo trưởng, bắt đầu gi/ật quần ông ta. Đồng thời hét lên đi/ên cuồ/ng, nước bọt b/ắn tung tóe.

 

"Nữ q/uỷ chạy đi đâu! Để ta dùng Túi Càn Khôn Tử Tôn khóa ngươi lại!"

 

Đạo trưởng vội vàng hai tay kéo ch/ặt cạp quần, mặt đầy vẻ gh/ê t/ởm gạt tôi ra.

 

"Thằng nhóc chắc bị con á/c q/uỷ này dọa cho hoảng lo/ạn rồi.

 

"Việc cấp bách là phải ch/ôn thứ rắc rối này trước đã.

 

"Chuyện tiền nong, tính sau."

 

Nói xong, sắc mặt ông ta đột nhiên nghiêm trọng.

 

"Người đàn bà yếm đỏ cực kỳ xảo quyệt và khó nhằn.

 

"Nếu ta đoán không nhầm, đêm nay, cô ta sẽ thâm nhập vào giấc mơ của mọi người.

 

"Khi đó, bất kể cô ta nói gì, dụ dỗ các ngươi đi đâu, đều đừng để ý!"

 

Ông ta nhìn anh tôi, đôi mắt sưng húp, quầng thâm đen sì. Lấy từ trong ng/ực ra một chiếc túi thơm màu đỏ thẫm, đưa cho anh tôi.

 

"Ngươi và người đàn bà này đã có da thịt tiếp xúc, cô ta rất có thể muốn tìm ngươi.

 

"Đeo túi trấn h/ồn này sát người, người đàn bà yếm đỏ sẽ không thể đến gần!"

 

Mẹ tôi lập tức mừng rỡ gi/ật lấy túi trấn h/ồn, tự tay đeo vào người anh tôi.

 

"Thằng nhóc này, từ nhỏ đã có duyên với phụ nữ! Mấy ả lẳng lơ thấy nó, ướt đẫm không nhấc nổi chân lên!"

 

Mẹ kiếp... Tôi nghe mà muốn ói.

 

Anh tôi mắt híp như hạt đậu xanh đứng bên cười ngốc.

 

"Mẹ, mẹ nói chuyện thật lòng quá rồi."

 

Dưới sự sắp xếp của chú Ba, mọi việc diễn ra suôn sẻ. Tôi theo lên núi sau, thầm ghi nhớ vị trí ch/ôn cất người đàn bà yếm đỏ trong lòng. Trong lòng không khỏi sốt ruột. Nữ q/uỷ yếm đỏ... Không thể nào nhanh như vậy đã toi mạng chứ? Hơi yếu quá. Không được, phải nghĩ cách thả cô ta ra.

 

Vừa ăn trưa xong, anh tôi lại ra đầu làng đ/á/nh mạt chược. Rửa bát xong, mẹ bảo tôi quét dọn trong ngoài nhà một lượt. Tôi ngoài mặt vâng dạ, thực chất, ở góc khuất bà không nhìn thấy, vứt phăng cây chổi. Lẻn vào phòng anh tôi, lục tung cái tủ quần áo hôi hám của anh ta một hồi. Chỉ tìm được 4 cuốn tạp chí ảnh khiêu d/âm và 55 tệ.

 

...Không biết x/ấu hổ à, 30 mấy tuổi rồi mà nghèo rớt mồng tơi.

 

Việc cấp bách là phải tìm ra chiếc túi thơm bảo mệnh mà đạo sĩ đưa cho anh ta, rồi đ/ốt đi. Nhưng cái khó là anh trai tôi vừa đô vừa khỏe, tuy chẳng có chữ nghĩa gì nhưng võ nghệ cũng thuộc dạng khá. Nếu cứ thế mà xông vào cư/ớp thì chẳng khác nào t/ự s*t, có khi túi chưa lấy được đã bị anh ta đ/á/nh cho thừa sống thiếu ch*t.

 

Đang suy nghĩ, mẹ đột nhiên gọi tôi, nói anh tôi thua tiền, bảo tôi ra tiệm tạp hóa đưa ít tiền lẻ cho anh ta. Mẹ tuy miệng nói vậy, nhưng chẳng có ý định móc tiền ra. Tôi vẫn tiếp tục giả ngơ.

 

"Được. Mẹ, tiền lẻ đâu? Con đưa cho anh ngay."

 

Bà dựa nghiêng vào cửa, mắt liếc xéo, nụ cười giả tạo.

 

"Cẩu Tử, đợt Tết này về, vẫn chưa lì xì cho anh mày và mẹ nhỉ?

 

"Mẹ biết mày đi làm ngoài kia vất vả.

 

"Thôi, mẹ không đòi tiền lì xì nữa, mày đưa anh mày ít tiền tiêu vặt, coi như làm tròn chữ hiếu!"

 

Hả?

 

Tôi làm tròn chữ hiếu cho anh tôi?

 

Tôi nghiến ch/ặt răng hàm, chậm rãi gật đầu. Không phải lúc hành động theo cảm xúc. Đúng lúc, mượn cớ đưa tiền lẻ, tiếp cận anh tôi. Tôi nhét 55 tệ lục được trong tủ anh ta vào túi, trước tiên đi m/ua một chai Lão Bạch Can. Sau đó đi vào phòng trong tiệm tạp hóa, thấy anh tôi vừa dùng tay xỉa răng vừa bốc bài.

 

"Anh, mẹ bảo em đưa ít tiền lẻ cho anh."

 

Tôi đưa anh ta 30.

 

"Có bấy nhiêu thôi? Không đủ!"

 

Anh ta t/át thẳng vào mặt tôi một cái ch/áy da. Vì hồi nhỏ thường xuyên đói khát, tôi g/ầy gò. Luận về sức khỏe, hoàn toàn không phải đối thủ của anh tôi. Tôi vội móc chai Lão Bạch Can ra, đưa cho anh ta.

 

"Anh, uống vài ngụm, vận đỏ lên! Thắng sạch quần l/ót của bọn họ!"

 

Anh tôi là kẻ nghiện rư/ợu, uống triền miên. Li /ếm đôi môi trên nứt nẻ, gi/ật lấy chai rư/ợu, ngửa cổ uống ừng ực. Lão Bạch Can tôi m/ua là loại nồng độ cao nhất, 67 độ. Bình thường anh ta uống loại 40 độ, tôi đã lén dán nhãn 40 độ lên chai trước đó. Anh tôi hoàn toàn không biết, uống thỏa thích.

 

Một vòng mạt chược xong, người cũng say gần hết. Thấy anh ta gục hẳn xuống bàn, tôi xin lỗi mấy người chơi bài khác, bảo mẹ gọi anh tôi về ăn cơm. Mượn chủ tiệm chiếc xe ba gác, mọi người cùng nhau giúp tôi đặt anh tôi lên thùng sau. Lúc này anh ta đã ngủ say không biết trời đất, như một con lợn ch*t.

 

Tôi lái xe ba gác đến chỗ vắng vẻ, móc túi thơm bảo mệnh trên người anh ta, đ/ốt tại chỗ. Thấy anh tôi không có phản ứng gì, cơ hội trời cho, tôi lại đ/á/nh anh ta một trận ra trò. Sau đó, đạp xe ba gác, về nhà trước khi trời tối.

 

Mẹ thấy anh tôi mặt đầy m/áu, sợ hãi hét lên. Tôi cũng ra vẻ đ/au lòng.

 

"Chà, bảo là giấu bài trên bàn, người ngồi dưới phát hiện. Bị đ/á/nh một trận!

 

"Đều tại con, đi muộn. Không thì, thế nào cũng đỡ được vài đ/ấm cho anh!"

Chương trước Chương tiếp
Loading...