Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Người Bị Bỏ Lại Sau Tang Lễ
Chương 7
“Đúng.” Anh khàn giọng nói, “Ngay từ đầu, anh đã sai rồi.”
Chung Ý Uyển rũ mắt xuống, không tiếp lời.
Ánh mặt trời dần dần ngả về tây, nghĩa trang bị bao phủ trong quầng sáng vàng úa. Hai người một trước một sau đi ra khỏi nghĩa trang, không ai nói thêm câu nào.
Lúc xe chạy về đến nội thành, trời đã tối.
Cố Úy Trì dừng xe dưới lầu chung cư, Chung Ý Uyển tháo dây an toàn, đẩy cửa xe.
“Cảm ơn.”
Cô đứng ngoài xe, mang tính xã giao mà nói một tiếng cảm ơn, rồi xoay người định đi.
“Ý Uyển.”
Cố Úy Trì gọi cô lại, cũng mở cửa xuống xe theo.
Chung Ý Uyển quay đầu, cách mấy bước chân nhìn anh.
Đèn đường kéo cái bóng của anh dài ra rất xa, gương mặt anh chìm trong bóng tối, không nhìn rõ biểu cảm, chỉ có giọng nói lộ ra vẻ mệt mỏi và khẩn cầu.
“Thật sự không còn khả năng nào nữa sao?”
Anh bước lên phía trước một bước, rồi lại dừng lại, như sợ làm cô hoảng.
“Chuyện của đứa bé là anh sai, Cố Miên cũng đã vào tù rồi, giữa chúng ta không còn ngăn cách nữa… em không thể nhìn anh thêm một lần nữa sao?”
Anh khựng lại, giọng càng hạ thấp hơn.
“Anh sẵn lòng làm bất cứ chuyện gì để bù đắp. Chỉ cần em cho anh một cơ hội.”
Gió đêm thổi qua, mang theo cái lạnh đầu đông.
Chung Ý Uyển nhìn anh, nhìn rất lâu.
Cô nhớ lại rất nhiều năm trước, năm đó vừa tốt nghiệp đại học, gia cảnh sa sút, cha mẹ đều qua đời, là người đàn ông này đã đứng ra thay cô giải quyết mọi chuyện, còn nói với cô rằng “Có anh ở đây, em không cần sợ gì cả.”
Khi ấy cô từng cho rằng anh là ánh sáng của đời mình.
Nhưng bây giờ cô mới hiểu, chùm sáng ấy từ trước đến nay chưa từng vì cô mà chiếu rọi.
“Cố Úy Trì.”
Cô lên tiếng, giọng bình tĩnh như thể đang nói thời tiết hôm nay không tệ.
“Tôi không có ý định bước vào một mối quan hệ nào nữa. Quãng đời còn lại về sau, tôi chỉ muốn làm việc cho tốt, sống tốt cuộc đời của chính mình.”
Cô nhìn ánh sáng trong mắt anh từng chút từng chút tắt đi, nhưng không hề dao động chút nào.
“Cho nên, đừng hỏi nữa.”
Cô xoay người đi về phía chung cư.
Đúng lúc ấy, cửa tòa nhà từ bên trong bị đẩy mở.
Tạ Nghiêu bưng hai ly sữa nóng bước ra, nhìn thấy cô, đôi mắt cong cong lên.
“Đang định gọi điện cho cô đây, sữa nóng xong rồi, cô mà còn chưa về nữa thì sẽ nguội mất.”
Vừa nói, anh vừa rất tự nhiên đi đến bên cạnh cô, đưa một ly trong đó cho cô, rồi lại nhìn Cố Úy Trì ở không xa một cái, nhướng mày.
“Cố tổng? Muộn thế này rồi, có chuyện gì sao?”
Ánh mắt Cố Úy Trì dừng trên người anh, rồi dừng lên ly sữa trong tay anh, cuối cùng dừng trên gương mặt Chung Ý Uyển.
Cô nhận lấy ly sữa, nơi khóe môi thậm chí còn mang theo một nụ cười dịu dàng mà chính anh cũng chưa từng thấy qua.
“Không có gì.” Anh nghe thấy chính mình lên tiếng, giọng khô khốc như giấy nhám, “Chỉ tiện đường đưa cô ấy về thôi.”
“Vậy cảm ơn Cố tổng.” Tạ Nghiêu cười gật đầu, “Trời không còn sớm nữa, Cố tổng đi đường cẩn thận.”
Nói xong, anh cúi đầu nhìn Chung Ý Uyển: “Đi thôi, thang máy đang đợi.”
Hai người sóng vai đi vào cửa tòa nhà, biến mất trong thang máy.
Cố Úy Trì đứng nguyên tại chỗ, nhìn cánh cửa chậm rãi khép lại, nhìn con số tầng của thang máy từng ô từng ô nhảy lên, cuối cùng dừng ở tầng tám.
Anh nhớ lại ngày hôm đó ở sân bay, cũng là người đàn ông này, cũng đứng bên cạnh Chung Ý Uyển như thế.
Giữa bọn họ, sự ăn ý và thân cận ấy, là thứ anh chưa từng có được.
Anh nhớ lại ánh mắt Chung Ý Uyển nhìn mình khi nãy, bình tĩnh như nhìn một người xa lạ.
Thế mà khi nhìn người đàn ông kia, nơi đáy mắt cô lại có ánh sáng.
Đó là ánh sáng mà anh từng có, rồi lại tự tay đánh mất.
Gió đêm lại càng lạnh hơn.
Cố Úy Trì đứng dưới lầu rất lâu, mãi đến khi ánh đèn của cả tòa nhà tắt dần từng ngọn từng ngọn, anh mới cuối cùng xoay người lên xe.
Anh không lập tức rời đi, mà chỉ ngồi ở ghế lái, nhìn lên cửa sổ tầng tám còn sáng đèn.
Người đàn ông kia, cũng ở phía sau ô cửa ấy.
Trong lòng anh như bị chặn bởi một tảng đá, nặng trĩu, đè đến mức anh không thở nổi.
Nhưng cô nói đúng.
Anh không còn tư cách nữa.
Kể từ ngày cô rời đi, anh đã không còn nữa rồi.
Nhưng anh không muốn cứ thế mà bỏ cuộc.
Tiếng động cơ vang lên, chiếc xe màu đen chậm rãi rời đi.
Cố Úy Trì nắm vô lăng, ánh mắt trầm xuống như mặt biển giữa đêm khuya.
Nếu đã bỏ lỡ bảy năm, vậy thì dùng quãng đời còn lại để theo đuổi.
Cho dù bên cạnh cô đã có người khác, cho dù trong mắt cô không còn nhìn thấy anh nữa.
Anh cũng phải để cô thấy, anh thật sự biết sai rồi.
Sáng sớm ngày hôm sau, Chung Ý Uyển đẩy cửa viện nghiên cứu ra, liền sững người.
Cả khu làm việc bị hoa hồng phủ kín.
Chung Ý Uyển khựng lại một chút, không biết nên kinh ngạc hay ngạc nhiên.
Mỗi bông hoa hồng trong phòng đều kiều diễm ướt át, còn đọng sương sớm, nhìn một cái là biết đã tốn không ít tâm tư.
Chung Ý Uyển đứng ở cửa, nhìn con đường dưới chân được trải đầy cánh hoa, kéo dài mãi đến vị trí làm việc của cô.
Trên bàn làm việc đặt một chiếc hộp nhung tinh xảo.
Cô bước tới, mở ra.
Bên trong là một chiếc nhẫn.
Không phải nhẫn cưới, mà là chiếc nhẫn cô đánh mất từ thời đại học.
Đó là di vật mẹ cô để lại.
Năm đó cô tưởng mình làm mất rồi, khóc suốt mấy ngày, sau đó Cố Úy Trì an ủi cô, nói sẽ mua cho cô một cái tốt hơn.
Cô đã từ chối.
Bởi vì đó là di vật của mẹ, độc nhất vô nhị.
“Chiếc nhẫn này sao lại ở chỗ anh?”
Phía sau truyền đến tiếng bước chân, cô quay đầu lại, thấy Cố Úy Trì đang đứng giữa rừng hoa hồng.
Hôm nay anh ăn mặc không giống một vị tổng tài, áo sơ mi trắng, quần thường, trên mặt mang theo vài phần chờ mong dè dặt.
“Năm đó sau khi em làm mất, anh đã tìm rất lâu.”
Anh bước tới gần một bước, giọng nói hạ rất nhẹ.
“Cuối cùng tìm thấy trong khe sofa. Vốn định cho em một bất ngờ, kết quả mãi vẫn không tìm được cơ hội thích hợp.”
Về sau thì quên luôn.
Anh quên mất, cô cũng không nhắc nữa.
Cho đến hôm đó dọn dẹp đồ cũ, lục ra được chiếc hộp nhỏ này từ nơi sâu nhất trong két sắt.
Chung Ý Uyển cúi mắt nhìn chiếc nhẫn trong lòng bàn tay, đầu ngón tay vuốt ve những đường vân quen thuộc trên đó.
Là chiếc nhẫn của mẹ.
Cô đã tìm rất lâu, hóa ra nó vẫn luôn ở nhà họ Cố.
“Cảm ơn.” Cô cất chiếc nhẫn vào trong túi, giọng điệu bình thản.
“Thứ này rất quan trọng với tôi, anh muốn đáp lễ gì, có thể nói ra.”
Cố Úy Trì sững người, trong đáy mắt thoáng qua một tia đau đớn.
“Ý Uyển, anh không đến để đòi em báo đáp.”
“Vậy anh làm vậy là để làm gì?”
Chung Ý Uyển ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt lướt qua đầy đất hoa hồng, cuối cùng dừng trên gương mặt anh.
“Tặng hoa? Tặng nhẫn? Anh cho rằng như vậy là có thể xóa sạch tất cả mọi chuyện trong quá khứ sao?”
“Không phải, anh…”
Cố Úy Trì sốt ruột muốn giải thích, nhưng lại phát hiện mình không biết phải bắt đầu từ đâu.
Anh đã chuẩn bị rất nhiều lời, nhưng giờ phút này đứng trước mặt cô, nhìn đôi mắt bình lặng đến mức không gợn một chút sóng kia.
Mọi lời nói đều nghẹn lại trong cổ họng.
Không nói ra được.
Bởi vì quá đỗi nhạt nhẽo và vô lực.
“Cố Úy Trì.”
Chung Ý Uyển lên tiếng, trong giọng nói không có phẫn nộ, không có oán hận, chỉ có mỏi mệt.
“Anh không cần làm vậy, tôi đã nói rồi, tôi không trách anh, cũng không muốn hận anh. Những chuyện đó đều đã qua rồi, anh buông tha cho tôi, cũng buông tha cho chính anh đi, được không?”
Cố Úy Trì đứng nguyên tại chỗ, giống như một cái cây bị sương giá quật qua.
Anh nhìn cô lướt qua mình, đi về phía phòng thí nghiệm.
“Ý Uyển.”
Anh gọi cô lại.
Chung Ý Uyển dừng bước, nhưng không quay đầu.
“Anh biết anh đã làm tổn thương em, anh biết anh không xứng để cầu xin em tha thứ.”
Giọng anh truyền tới từ phía sau, khàn đến lợi hại.
“Nhưng anh sẽ không từ bỏ đâu, năm năm qua anh đã bỏ lỡ em, quãng đời còn lại về sau, anh sẽ luôn đợi…”
“Đợi đến ngày em chịu nhìn anh một lần.”
Chung Ý Uyển im lặng vài giây, không nói gì, chỉ tiếp tục đi về phía trước.
Cố Úy Trì đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng biến mất ở cuối hành lang kia, trong lòng như bị khoét rỗng mất một mảng.
“Cố tổng.”
Không biết từ lúc nào Tạ Nghiêu đã đứng bên cạnh, trong tay cầm một ly cà phê, vẻ mặt nhàn nhạt dựa vào tường.
“Trận thế của anh cũng lớn thật đấy.”
Anh liếc nhìn hoa hồng đầy đất, khóe môi khẽ nhếch.
“Nhưng cô ấy không thích hoa hồng.”
Cố Úy Trì quay đầu nhìn anh.
“Cô ấy thích gì?”
Tạ Nghiêu không trả lời, chỉ cúi đầu uống một ngụm cà phê, rồi ngẩng mắt nhìn anh.
“Anh đến việc cô ấy thích gì còn không biết, theo đuổi cái gì?”
Nói xong, anh cầm ly cà phê đi về phía phòng thí nghiệm, để lại một mình Cố Úy Trì đứng trong đám hoa hồng.
Đúng vậy.
Anh đến việc cô thích gì cũng không biết.
Hoa hồng đầy đất khẽ run rẩy trong luồng gió điều hòa, cánh hoa rơi vãi khắp nơi.
Những ngày tiếp theo, Cố Úy Trì thật sự không xuất hiện nữa.
Người trong viện nghiên cứu âm thầm bàn tán, nói rằng có lẽ Cố tổng đã từ bỏ rồi.
Dù sao theo đuổi lâu như vậy mà vẫn không có kết quả, bên cạnh cô Chung lại còn có một cộng sự ưu tú như thầy Tạ, đổi lại là ai cũng biết phải chọn thế nào.
Chung Ý Uyển nghe thấy, không nói gì.
Tạ Nghiêu cũng nghe thấy, cũng không nói gì.
Hai người vẫn như thường cùng nhau đi làm rồi tan ca, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau tăng ca đến khuya.
Chỉ là có những lúc, Chung Ý Uyển sẽ phát hiện ánh mắt Tạ Nghiêu nhìn mình, không còn giống như trước nữa.
Loại ánh mắt ấy rất nhẹ, như lông vũ rơi xuống mặt nước, không có âm thanh, nhưng lại khiến người ta không cách nào phớt lờ.
Cô giả vờ như không nhìn thấy.
Không phải không muốn đáp lại, mà là không dám.
Vết sẹo mà bảy năm hôn nhân để lại vẫn còn âm ỉ đau.
Cô khó khăn lắm mới bò ra khỏi đoạn bóng tối ấy, không muốn lại đem chính mình giao cho bất kỳ ai nữa.
Cho dù người đó là Tạ Nghiêu.
Chớp mắt đã đến tháng mười hai, Kinh thị đổ trận tuyết đầu tiên.
Dự án bước vào giai đoạn then chốt nhất, Chung Ý Uyển liên tiếp thức trắng ba đêm, đến sáng ngày cuối cùng, cô vừa mới đứng dậy, trước mắt đã tối sầm, cả người ngã chúi về phía trước.
Một bàn tay vững vàng đỡ lấy cô.
“Cẩn thận.”
Là giọng của Tạ Nghiêu.
Chung Ý Uyển hoãn lại vài giây, tầm nhìn mới lần nữa tập trung lại.
Lúc này mới phát hiện mình đang tựa vào lòng Tạ Nghiêu, tay anh vẫn còn đỡ nơi eo cô.
“Không sao chứ?” Anh cúi đầu nhìn cô, đáy mắt là vẻ lo lắng không giấu nổi.
“Sắc mặt cô trắng như giấy vậy.”
“Không sao.” Chung Ý Uyển muốn đứng thẳng dậy, nhưng chân lại mềm nhũn đến lợi hại.
Tạ Nghiêu không nói hai lời, trực tiếp bế ngang cô lên.
“Tạ Nghiêu!” Chung Ý Uyển giật nảy mình, “Anh làm gì vậy?”
“Đưa cô đi bệnh viện.” Anh bế cô đi ra ngoài, “Đừng gượng nữa, với bộ dạng này của cô, không chống nổi đâu.”
Mọi người trong hành lang lần lượt quay đầu nhìn, có người che miệng cười khúc khích, có người lấy điện thoại ra chụp ảnh.
Mặt Chung Ý Uyển nóng bừng, giãy giụa muốn xuống: “Tôi tự đi được mà…”
“Đừng động.” Giọng Tạ Nghiêu rất nhẹ, nhưng vô cùng kiên định.
Anh cúi đầu nhìn cô, trong ánh mắt có một thứ mà cô chưa từng nhìn thấy bao giờ.
“Chung Ý Uyển, cô không thể để tôi chăm sóc cô một lần sao?”
Chung Ý Uyển ngẩn người.
Cô nhìn gương mặt gần trong gang tấc ấy, đột nhiên không biết nên nói gì.
Tạ Nghiêu cũng không nói thêm gì nữa, chỉ ôm cô đi ra ngoài.
Bên ngoài tuyết rơi càng lúc càng lớn.
Anh quấn áo khoác của mình lên người cô, ôm cô lên taxi.
Suốt dọc đường, không ai lên tiếng.
Đến bệnh viện, làm kiểm tra, chờ kết quả.
Chung Ý Uyển ngồi trên ghế dài ngoài phòng khám, Tạ Nghiêu đứng bên cửa sổ, nhìn tuyết lớn bay tán loạn bên ngoài.
Cô đột nhiên lên tiếng: “Tạ Nghiêu, anh có điều gì muốn nói với tôi không?”
Tạ Nghiêu im lặng vài giây, sau đó đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô.
“Có.”
Anh quay đầu nhìn cô, ánh mắt rất nghiêm túc.
“Chung Ý Uyển, tôi thích em.”
Chung Ý Uyển rũ mắt xuống, không nói gì.
“Không phải kiểu thích giữa cộng sự với nhau, không phải kiểu thích giữa bạn bè với nhau, mà là kiểu thích muốn cùng em sống hết quãng đời còn lại.”
Giọng anh giống như bông tuyết ngoài cửa sổ, tuy nhẹ nhưng từng tiếng rơi xuống tim cô.
“Tôi biết em từng bị tổn thương, tôi biết em còn chưa chuẩn bị xong, tôi có thể đợi. Đợi bao lâu cũng được.”
“Nhưng tôi muốn em biết, có một người ở đây, vẫn luôn đợi em.”
Chung Ý Uyển cúi đầu, do dự rất lâu mới lên tiếng.
“Tạ Nghiêu, tôi không biết…”
Tạ Nghiêu nhìn hàng mi đang rũ xuống của cô, nơi khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười, nhàn nhạt nói.
“Ý Uyển, em không cần lập tức cho tôi đáp án, tôi chỉ là muốn em biết thôi.”
“Còn việc em có chấp nhận hay không, đó là chuyện của em .”
Anh đứng dậy, cúi đầu nhìn cô.
“Nhưng trước khi có câu trả lời, cứ để tôi chăm sóc em , không phải với thân phận người theo đuổi, mà là với thân phận cộng sự và bạn bè.”
“em đã thức trắng ba đêm, mệt thành thế này, tôi không thể mặc kệ được.”
Anh nói xong, quay người đi lấy kết quả kiểm tra.
Chung Ý Uyển nhìn bóng lưng anh, nhìn tuyết lớn bay đầy ngoài cửa sổ, trong lòng có thứ gì đó, lặng lẽ nới lỏng một chút.
Kết quả kiểm tra có rồi, chỉ là mệt mỏi quá độ cộng với hạ đường huyết, không có vấn đề gì nghiêm trọng.
Bác sĩ kê chút thuốc, dặn dò nghỉ ngơi cho tốt.
Tạ Nghiêu đưa cô về nhà, dừng lại trước cửa.
“Ngủ một giấc cho tử tế đi, ngày mai đừng đi làm nữa, tôi xin nghỉ giúp em .”
Chung Ý Uyển gật đầu.
Tạ Nghiêu xoay người định đi, nhưng lại dừng lại.
“Chung Ý Uyển.”