Mười Năm Thành Trò Cười

Chương 2



03

Để ép anh ly hôn, tôi đăng chuyện của Cố Kế Huyên và Hứa Dĩnh Dĩnh lên nhóm WeChat của toàn bộ nhân viên văn phòng luật Cố thị.

Vừa gửi đi, Cố Kế Huyên đã gọi tới.

“Kiều Ly, em điên rồi à? Mau thu hồi lại ngay!”

Trong điện thoại vang lên tiếng Hứa Dĩnh Dĩnh khóc lóc.

“Chuyện nhỏ xíu thôi, em nhất định phải dồn Dĩnh Dĩnh vào chỗ chết mới chịu sao?”

Tôi bình thản nói: “Chỉ cần anh ký đơn ly hôn, tôi sẽ thu hồi ngay. Nếu không, tôi còn đăng lên các nhóm trong ngành, để hai người thân bại danh liệt.”

“Kiều Ly, em đừng quá đáng!”

“Quá đáng là tôi hay là hai người? Nếu anh không ký, tôi chỉ còn quá đáng hơn.”

Anh nghiến răng: “Được, tôi ký.”

Sau khi tôi thu hồi tin nhắn, anh lập tức đá tôi ra khỏi nhóm.

Sáng hôm sau, chúng tôi đến cục dân chính.

Vừa làm xong thủ tục bước ra, đã thấy Hứa Dĩnh Dĩnh đứng đợi ở cửa, nụ cười rạng rỡ.

Cố Kế Huyên nhìn tôi nói: “Ở đây khó bắt xe, để anh đưa em một đoạn nhé.”

Do dự một chút, tôi gật đầu.

Tôi theo thói quen đi về phía ghế phụ, Hứa Dĩnh Dĩnh đẩy tôi ra rồi ngồi vào.

Trong xe, cô ta líu ríu nói không ngừng.

Trên mặt Cố Kế Huyên nở nụ cười, thỉnh thoảng đáp lại.

Ngày trước tôi cũng từng như Hứa Dĩnh Dĩnh, nhưng thứ nhận lại chỉ là gương mặt lạnh lùng của anh.

Chính miệng anh từng nói, ghét nhất là lúc lái xe mà người bên cạnh cứ nói chuyện.

Đến mức tôi hình thành thói quen lên xe là im lặng.

Mà bây giờ…

Tôi tự giễu cười.

Có lẽ con người ta đều sẽ thay đổi vì người mình yêu.

Buổi chiều, tôi hẹn bạn ở quán cà phê gần đó.

Bạn vừa rời đi, Hứa Dĩnh Dĩnh đã ngồi xuống trước mặt tôi.

 

“Không ngờ chuyện tôi cố gắng lâu như vậy cũng không thành, chị lại có thể ép anh Cố ly hôn. Chị thật sự có người bên ngoài rồi à? Thế thì về chia tài sản, tôi không thể để chị chiếm lợi đâu.”

Tôi cười lạnh.

“Chuyện của chúng tôi, cô không có quyền xen vào.”

Cô ta nhếch môi cười.

“Kiều Ly, rời khỏi anh Cố, chị thật sự cam tâm sao?”

Tôi trợn mắt.

“Một người đàn ông đã bẩn rồi thôi, có gì mà không cam tâm.”

“Kiều Ly, thật ra tôi cũng thấy chị đáng thương. Những ngày khổ cực đều chị chịu, giờ lại bị đá văng, để người đến sau hưởng thành quả. May mà người đó là tôi.”

“Hứa Dĩnh Dĩnh, tôi thật sự hối hận vì đã tài trợ cho cô, lương tâm đúng là cho chó ăn rồi.”

“Chị còn dám nhắc chuyện tài trợ à? Tài trợ tôi chỉ để thể hiện lòng tốt của chị thôi, chính tôi mới cho chị cơ hội đó, chị phải cảm ơn tôi mới đúng.”

Lần đầu nghe kiểu lý lẽ này, tôi tức đến bật cười.

“Vì chị tài trợ tôi, nên tôi cướp chồng chị, chúng ta huề nhau, ai cũng không nợ ai.”

Cô ta bỗng lùi hai bước rồi ngã xuống đất.

Giây tiếp theo, Cố Kế Huyên xuất hiện trước mặt.

“Kiều Ly, em làm gì vậy?”

Anh đưa tay đỡ Hứa Dĩnh Dĩnh.

Cô ta lao vào lòng anh, nghẹn ngào: “Em đến xin lỗi chị Kiều, nhưng chị ấy không chịu bỏ qua, nói rất nhiều lời khó nghe, còn đánh em. Em là kẻ thứ ba bị cả vạn người ghét, em không muốn sống nữa.”

Nói xong cô ta định đâm đầu vào tường, bị anh kéo lại ôm chặt.

Trong mắt anh như tẩm độc.

“Kiều Ly, em làm chuyện tốt đấy! Tại sao lại bắt nạt Dĩnh Dĩnh?”

Tôi còn chưa kịp nói, Hứa Dĩnh Dĩnh đã vội lên tiếng: “Là lỗi của em, anh đừng trách chị Kiều, em đã cướp chồng chị ấy.”

“Ai nói em là kẻ thứ ba? Đừng ôm hết trách nhiệm vào mình, không có em thì bọn anh cũng sẽ ly hôn thôi.”

Anh quay sang tôi: “Kiều Ly, em dám ra tay đánh Dĩnh Dĩnh? Em thật làm anh thất vọng. Anh đưa cô ấy đi bệnh viện trước, chuyện của chúng ta tính sau.”

Nói rồi anh bế Hứa Dĩnh Dĩnh đi ra ngoài, trước khi đi còn liếc tôi một cái.

Hứa Dĩnh Dĩnh nhìn tôi, khóe miệng cong lên nụ cười đắc ý.

Tôi tức không chịu nổi, cầm chiếc cốc bên cạnh ném vào mặt cô ta.

Ngay lập tức, trán cô ta chảy máu.

Cố Kế Huyên giận dữ: “Kiều Ly, em!”

“Chẳng phải đi bệnh viện sao? Đỡ cho anh phải nghĩ xem nên đăng ký khoa nào.”

【Chương 2】

Buổi tối, Cố Kế Huyên gửi một tin nhắn.

“Ngày mai sinh nhật ông nội, em đừng quên. Chuyện chúng ta ly hôn, anh chưa nói với họ.”

Ông bà nội luôn đối xử rất tốt với tôi, tôi không muốn họ nghi ngờ nên lập tức đồng ý.

“Được, em sẽ tới.”

Trong bữa tiệc sinh nhật, tôi đến rất sớm, chào hỏi ông bà xong thì ngồi yên trong phòng khách lướt điện thoại.

Mẹ chồng ngồi bên cạnh nói mát.

“Cả người toàn hàng hiệu, trang sức lấp lánh, đều là tiền con trai tôi mua đúng không?”

“Không đi làm, cũng chẳng đẻ nổi đứa nào, con trai tôi cưới cô đúng là xui tám đời.”

Tôi nhìn bà, bình tĩnh nói: “Vậy con và Cố Kế Huyên ly hôn nhé?”

Bà liếc tôi một cái rồi hừ lạnh.

“Lấy ly hôn ra dọa ai? Từng tuổi này rồi, không có năng lực kiếm tiền, rời con trai tôi chắc chết đói mất.”

Khóe môi tôi cong lên.

“Yên tâm, con sẽ ly hôn với anh ấy.”

Nói xong tôi đứng dậy sang phòng khác.

Một lúc sau, Cố Kế Huyên cũng tới.

Anh vừa bước vào, Hứa Dĩnh Dĩnh cũng đi theo.

Anh ngạc nhiên: “Sao em cũng tới?”

Cô ta tinh nghịch: “Sao, không hoan nghênh em à?”

 

Anh có chút khó xử nhưng vẫn để cô ta vào.

Anh giới thiệu cô ta với gia đình dưới danh nghĩa đồng nghiệp.

Mẹ chồng liếc tôi rồi kéo tay Hứa Dĩnh Dĩnh, cười tươi:

“Phụ nữ có sự nghiệp vẫn tốt hơn, đừng giống một số người ham ăn lười làm, chờ người khác nuôi.”

Sau bữa tối, Cố Kế Huyên ở trong phòng nói chuyện với mẹ.

Tôi đứng ngoài cửa vô tình nghe thấy.

“Mẹ nhìn ra rồi, Hứa Dĩnh Dĩnh với con không đơn giản đâu, không thì sao con lại đưa nó về?”

“Mẹ, mẹ nghĩ nhiều rồi, là cô ấy tự muốn đến.”

“Cũng không trách con ngoại tình, cái Kiều Ly mẹ nhìn đã thấy phiền. Nếu con thật sự ở bên Hứa Dĩnh Dĩnh, mẹ ủng hộ.”

“Mẹ, mẹ nghĩ đi đâu vậy.”

Hứa Dĩnh Dĩnh gõ cửa bước vào.

Mẹ chồng nhìn cô ta, cười rạng rỡ.

“Dĩnh Dĩnh à, lúc nào rảnh thì qua nhà chơi nhé.”

Cô ta vui vẻ gật đầu.

Chào tạm biệt ông bà xong, tôi rời đi trước.

Chưa về đến nhà đã nhận được tin nhắn trách móc của Cố Kế Huyên.

“Em quá không nể mặt rồi đấy? Dù sao chúng ta vẫn chưa hoàn tất thủ tục, em vẫn là vợ anh.”

“Gọi điện em cũng không nghe, giờ lập tức quay lại cho anh.”

Tôi chặn toàn bộ liên lạc của anh.

Về đến nơi chúng tôi từng sống, tôi nhanh chóng thu dọn đồ đạc, lên xe ra sân bay.

Ngồi trên máy bay, tâm trạng tôi bình lặng lạ thường.

Tạm biệt nhé, Cố Kế Huyên.

Tạm biệt, mười năm của tôi.

Nhìn thành phố dưới chân dần thu nhỏ, tôi rơi giọt nước mắt cuối cùng.

Sau khi hạ cánh, công ty sắp xếp xe đưa đón.

Tôi bắt đầu guồng quay công việc bận rộn.

05

Sau khi Kiều Ly mất liên lạc, Cố Kế Huyên đạp ga về thẳng nhà họ ở.

Trong phòng, ngoài giấy tờ và đồ cá nhân của Kiều Ly ra, không thiếu thứ gì.

“Kiều Ly!”

Anh gọi to tên cô, tiếng vang trong không khí nhưng không ai đáp.

Anh liên lạc tất cả bạn bè chung, không ai biết cô ở đâu.

Nằm trên giường nhìn tấm ảnh cưới trên tường, đầu anh đầy ắp ký ức.

Khi anh cưới Kiều Ly, văn phòng luật đang trên đà phát triển, tiền bạc cũng không dư dả.

Kiều Ly đề nghị mọi thứ đơn giản.

Họ không tổ chức nghi lễ, chỉ mời người thân bạn bè ăn bữa cơm.

Ngay cả ảnh cưới cũng chỉ chụp một tấm.

Đáng lẽ thời gian trăng mật, Kiều Ly lại ngày đêm ở văn phòng làm việc cùng anh.

Anh thường nói sẽ tổ chức lại đám cưới cho cô, cô chỉ lắc đầu.

“Nghi thức không quan trọng, chúng ta yêu nhau mới là quan trọng nhất.”

Những năm qua, Kiều Ly hiếm khi mua sắm cho bản thân.

Nhìn khắp căn nhà, toàn là đồ của Cố Kế Huyên.

Anh chưa từng nghĩ cô sẽ rời đi không lời từ biệt, có lẽ chỉ là giận dỗi về nhà mẹ?

Anh lái xe suốt đêm đến nhà mẹ cô.

Đáng tiếc vẫn không thấy cô đâu.

Nghe tin Kiều Ly mất liên lạc, Hứa Dĩnh Dĩnh mừng rỡ.

Trong văn phòng luật, cô ta như thường lệ, không gõ cửa mà bước thẳng vào phòng làm việc của Cố Kế Huyên.

Anh đang định gọi điện tìm tung tích Kiều Ly.

Thấy cô ta, anh nhíu mày.

“Anh đang gọi điện, sao không gõ cửa?”

 

Cô ta lè lưỡi làm mặt quỷ.

Nếu là trước kia, anh chắc chắn sẽ chiều chuộng búng mũi cô.

Nhưng giờ trong lòng anh chỉ có bực bội.

“Ra ngoài, có chuyện gì đợi anh gọi xong rồi vào.”

Cô ta khóc chạy ra ngoài, ngồi ở chỗ làm lau nước mắt.

Gọi điện xong, anh cũng không ra dỗ cô ta.

Sau giờ làm, trong lòng bực bội, anh một mình đến quán bar uống rượu.

Hứa Dĩnh Dĩnh đứng ở xa nhìn anh.

Sáng hôm sau, Cố Kế Huyên tỉnh dậy trong phòng khách sạn.

Anh và Hứa Dĩnh Dĩnh bên cạnh đều trần truồng.

Dù không phải lần đầu họ ngủ với nhau, anh vẫn giật mình.

Cô ta chui vào lòng anh, ngọt ngào nói: “Tối qua anh dữ quá.”

Cô ôm lấy cánh tay anh.

“Em dọn tới ở cùng anh nhé?”

Anh gỡ tay cô ra.

“Đừng làm loạn nữa, dậy đi làm thôi.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...