Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Mèo Hoang Trong Tiệc Hào Môn
Chương 3
6
Hà Tịch nghe vậy khẽ cười: “Nếu tôi nói con bé là cố ý thì sao?”
“Rầm——”
Cửa phòng bệnh bị đẩy mạnh ra, Tô Cẩn xông vào, giọng nghẹn ngào như chịu oan ức tày trời.
“Hà tiểu thư, cô lén lút véo cấu đánh Tiểu Nhu Mễ, tôi đều nhịn rồi, nhưng sao cô lại có thể dùng suy nghĩ độc ác như vậy để suy đoán một đứa trẻ?”
Ông bà nhà họ Bùi đi theo phía sau nghe vậy, sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Cô nói cái gì?!”
Ông Bùi quát lớn, vừa nói vừa vén tay áo Tiểu Nhu Mễ lên, trên đó rõ ràng là mấy vết bầm tím do bị véo!
Hà Tịch sững sờ mở to mắt: “Không phải tôi!”
“Chát!”
Lời còn chưa dứt, một cái tát đã giáng mạnh xuống mặt cô.
“Con tiện nhân! Dám ra tay độc ác với đứa trẻ nhỏ như vậy!”
Vừa dứt lời, Bùi mẫu dường như vẫn chưa hả giận, trở tay tát thêm một cái nữa, hận không thể xé xác cô ra.
Hà Tịch vừa mới từ quỷ môn quan trở về, cơ thể còn yếu, hai cái tát ấy đánh đến mức mắt cô tối sầm, khóe môi rịn máu.
Bùi Thư Thừa siết chặt nắm tay, bước lên chặn Bùi mẫu đang không chịu dừng lại.
“Mẹ——”
“Con còn muốn che chở cho nó?!”
Bùi mẫu quát lớn ngắt lời: “Nó hại chính con gái ruột của con! Còn chưa biết sau lưng đã giở bao nhiêu thủ đoạn hèn hạ, khổ thân cháu ngoan của ta!”
“Tiểu Cẩn, con cũng thế, chuyện này sao có thể nhịn nhục cho qua! Một con hồ ly tinh không lên nổi mặt bàn, lại dám để nó lật trời trong nhà họ Bùi sao! Con chính là quá lương thiện nên mới bị nó bắt nạt!”
Vừa dứt lời, ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng cười khẽ.
Mọi người quay đầu nhìn, chỉ thấy Tiêu Dục Hành dựa ở cửa phòng bệnh, vẻ mặt lười nhác nói: “Nhà họ Bùi lớn như vậy, chẳng lẽ đến cái camera giám sát cũng không có? Thật hay giả, xem camera là biết ngay.”
Ánh mắt Tô Cẩn lóe lên, nhìn Tiêu Dục Hành đầy ý cảnh cáo.
Tiêu Dục Hành lại hoàn toàn không để tâm.
Anh thong thả bước đến bên giường bệnh, cúi người nhìn kỹ gương mặt Hà Tịch, thần sắc dần trở nên phức tạp.
“Sao lại ra nông nỗi này? Anh ta hứa sẽ cùng em rời đi, vậy mà lại đẩy em vào tình cảnh thế này. Nếu đã vậy, chi bằng theo tôi. Ít nhất có một điểm tôi hơn anh ta, tôi không có con cái, không vướng bận.”
Ông bà nhà họ Bùi nghe vậy kinh ngạc ngẩng đầu, ánh mắt nhìn Hà Tịch càng thêm khinh bỉ không che giấu.
Bùi Thư Thừa siết chặt nắm tay, vừa định bước tới kéo Tiêu Dục Hành ra thì bị Ông Bùi chặn lại.
“Đồ vô dụng!”
Ông trợn mắt trừng trừng nhìn Bùi Thư Thừa, giơ tay định tát anh, nhưng lại bị Tô Cẩn chắn ngang.
Tiếng tát nặng nề vang vọng khắp phòng bệnh, Tiểu Nhu Mễ lập tức sợ hãi òa khóc.
Cảnh tượng trong chốc lát trở nên hỗn loạn.
Ông Bùi chỉ đành tạm bỏ qua, trước khi rời đi còn chỉ thẳng vào mũi Bùi Thư Thừa mắng: “Nếu con dám cùng con đàn bà rách nát này bỏ trốn, thì đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Bùi! Ta và mẹ con coi như chưa từng sinh ra con!”
Nói xong, ông bà nhà họ Bùi bế Tiểu Nhu Mễ, tức giận rời khỏi phòng bệnh.
“Đau không?”
Bùi Thư Thừa ôm Tô Cẩn đang cúi đầu nức nở vào lòng, giọng đầy xót xa.
“Những chuyện này sao em không nói sớm với anh?”
Tô Cẩn đôi mắt long lanh nước lắc đầu: “Em muốn cho Tiểu Nhu Mễ một gia đình trọn vẹn, nên có thể nhẫn nhịn sự sỉ nhục của cô ta. Nhưng lần này cô ta quá đáng rồi! Vì muốn chia rẽ chúng ta mà không tiếc vu oan cho một đứa trẻ!”
“Thư Thừa, em không đấu lại cô ta. Cô ta có thể dựa vào tình yêu của anh mà muốn làm gì thì làm, còn em và con gái chẳng có chỗ dựa nào. Em thật sự mệt rồi, hay là… chúng ta ly hôn đi.”
“Em không cần tranh giành với cô ta điều gì cả, A Cẩn. Em là Bà bùi cưới hỏi đàng hoàng, Tiểu Nhu Mễ là con gái của chúng ta…”
Bùi Thư Thừa nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cô ta: “Cô ấy cơ thể có tổn hại, đời này không thể có con nữa, nên em yên tâm, không ai có thể cướp đi những gì thuộc về em.”
Thì ra, anh biết hết tất cả!
7
Nhưng anh lại có thể vì dỗ Tô Cẩn vui, không chút do dự xé toạc vết sẹo của cô.
Hà Tịch đỏ hoe mắt, trái tim vốn đã chết lặng bỗng đau đến tận cùng.
Tô Cẩn che giấu đắc ý trong mắt, nghẹn ngào nói: “Em tin anh, Thư Thừa. Anh đi cùng em xem Tiểu Nhu Mễ được không, con bé chắc sợ lắm.”
Bùi Thư Thừa khẽ đáp một tiếng “Ừ.”
Đến cửa, Hà Tịch gọi anh lại.
Bùi Thư Thừa lại lộ vẻ mất kiên nhẫn: “Đủ rồi, Hà Tịch! Ngoài lời xin lỗi ra, những lời khác tôi không muốn nghe một chữ nào. Những thủ đoạn bẩn thỉu cô giở sau lưng, bây giờ tôi không rảnh nghe cô ngụy biện. Mấy ngày này cô tự kiểm điểm đi. Trước khi cô nhận sai, tôi sẽ không đến gặp cô nữa.”
Hà Tịch thu lại cảm xúc, nhẹ nhàng ném chìa khóa xe trên tủ đầu giường cho anh.
Bùi Thư Thừa nhìn chìa khóa trong tay rồi nhìn vẻ thờ ơ của cô, tim chợt trĩu xuống.
Ánh mắt anh khẽ biến đổi: “Hà Tịch, bây giờ em thật sự khiến tôi rất thất vọng.”
Nói xong, anh ôm Tô Cẩn rời khỏi phòng bệnh không quay đầu lại.
Hà Tịch thu hồi ánh nhìn, bình thản nhìn Tiêu Dục Hành đang tỏ vẻ xem kịch hay.
“Tiêu tổng, kịch xem xong rồi, anh có thể đi chưa?”
Tiêu Dục Hành như không nghe thấy, cúi xuống, ngón tay khẽ chạm vào vết thương trên trán cô: “Thấy rõ hiện thực chưa? Có muốn cân nhắc tôi không, hửm?”
Hà Tịch túm lấy cổ áo sơ mi anh, kéo mạnh về phía trước, từng chữ rõ ràng: “Không. Cân. Nhắc.”
Ánh mắt Tiêu Dục Hành trầm xuống, ngón tay đang chạm vết thương của cô đột nhiên ấn mạnh, đau đến mức Hà Tịch nhíu chặt mày.
Cô giãy giụa hất tay anh ra, nhưng ngay sau đó lại bị anh ấn vai đè xuống giường.
“Hà Tịch, em thật sự luyến tiếc anh ta đến vậy sao? Cam tâm làm kẻ thứ ba cũng được?”
Tiêu Dục Hành cúi xuống, đầu gối chèn giữa hai chân cô, đôi mắt đen bỗng trở nên u ám: “Nếu anh ta có thể, vậy thì tại sao tôi——”
“Reng reng reng!”
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên cắt ngang lời anh.
Tiêu Dục Hành liếc nhìn tên trên màn hình rồi đứng dậy đi ra ngoài.
“A Hành, cảm ơn anh đã giúp em, đem chuyện này bày ra trước mặt ông bà nhà họ Bùi, tiện thể để họ nhìn rõ bộ mặt thật của Hà Tịch. Bùi Thư Thừa muốn đi cũng đâu dễ.”
“Tô Cẩn, lần này em làm hơi quá rồi.”
“Sao, anh đau lòng à?”
“Em nói rồi, chỉ cần khiến cô ấy biết khó mà lui là được.”
Tô Cẩn cười hờ hững: “Yên tâm, chưa đến mức chết đâu. Anh quan tâm cô ta như vậy, chẳng lẽ thật sự yêu rồi?”
“A Cẩn, em muốn giành lại tình yêu của Bùi Thư Thừa, tôi mới không ngại ngàn dặm ép Hà Tịch về nước. Em biết rõ trong lòng tôi có ai, hà tất nói mấy lời này kích tôi.”
________________________________________
Liên tiếp mấy ngày, Bùi Thư Thừa không những không đến bệnh viện, còn ra lệnh cho người trong bệnh viện không được giúp đỡ cô, càng không được thuê hộ lý cho cô, cho đến khi cô nhận lỗi mới thôi.
Hà Tịch lại chẳng mảy may để tâm, mỗi ngày ăn uống bình thường, cong ngón tay đếm từng ngày rời đi.
Chỉ có điều bất tiện duy nhất là cô bị gãy chân, đi vệ sinh phải chống tường, lết từng bước một rất lâu, mỗi lần vào nhà vệ sinh đều mệt đến toát mồ hôi.
Buổi tối nằm trên giường, người dính dấp khó chịu không ngủ được, cô chỉ có thể vào phòng tắm lau người bằng nước lạnh, không ngờ trượt chân, cả người ngã mạnh xuống nền gạch ướt lạnh.
Cô gắng sức muốn bò dậy, nhưng rất lâu không thể hồi lại sức, vết thương trên người dường như lại nứt ra.
Hà Tịch khàn giọng gọi mấy tiếng, nhưng không ai đáp lại.
Cô chỉ có thể mặc cho mình nằm bẹp dưới đất như một con cá ươn.
Mãi đến khi một cô y tá nhỏ đến kiểm tra phòng, mới đỡ cô dậy.
“Cô bị thương nặng thế này mà không có người trông nom sao?”
Hà Tịch dò hỏi: “Cô mới đến à?”
“Vâng, Bùi tổng đưa phu nhân đến khám thai, viện trưởng đích thân tiếp đón, bác sĩ y tá đều bị gọi qua đó hết. Em mới vào làm hôm nay nên được phân ở lại trực. Vết thương của cô lại rách rồi, em đi báo bác sĩ điều trị của cô.”
“Không cần đâu…”
Hà Tịch còn chưa kịp giữ cô lại, cô y tá đã chạy ra ngoài.
8
Không lâu sau, bác sĩ đến khâu lại vết thương cho cô.
Nhưng cô không còn gặp lại cô y tá kia nữa.
Mãi vài ngày sau, cô mới nghe tin cô y tá nhỏ đã bị sa thải.
Biết mình liên lụy đến cô ấy, Hà Tịch tức giận siết chặt nắm tay, chủ động gọi cho Bùi Thư Thừa.
Điện thoại vừa kết nối, cô còn chưa kịp nói gì thì trong ống nghe đã vang lên giọng trầm thấp của anh: “Hôm nay ba kể chuyện vịt con nhé…”
Cùng với tiếng cười lanh lảnh của bé gái, Tô Cẩn lên tiếng: “Hà tiểu thư có việc gì sao? Thư Thừa đang kể chuyện cho con gái chúng tôi, e là không tiện nghe điện thoại. Nếu cô có việc, tôi có thể chuyển lời.”
Hà Tịch mím môi: “Bà bùi, xin cô giơ cao đánh khẽ. Cô y tá đó chỉ làm đúng trách nhiệm của mình. Có gì cô cứ nhằm vào tôi.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi bật cười: “Được thôi. Chỉ cần cô đến đây, quỳ xuống dập đầu nhận lỗi với tôi, tôi sẽ để cô ta quay lại làm việc.”
Hà Tịch siết chặt điện thoại, rất lâu sau mới khẽ đáp một tiếng “Được.”
Khi cô đến biệt thự, Tô Cẩn đang nằm trên ghế dài bên hồ bơi, xem video Bùi Thư Thừa chơi với Tiểu Nhu Mễ.
Cô ta ngẩng lên nhìn Hà Tịch, ý cười nơi khóe môi sâu hơn: “Nghe nói trước đó cô ngã bị thương, vẫn ổn chứ? Hôm đó vốn định đến thăm, nhưng Thư Thừa sợ tôi mệt nên nhất quyết đưa tôi về nhà.”
Nói rồi, cô ta che miệng khan một tiếng: “Xin lỗi nhé, gần đây tôi nghén hơi nặng, Thư Thừa tìm đủ cách mà vẫn không đỡ.”
Móng tay Hà Tịch cắm sâu vào lòng bàn tay, chỉ muốn nhanh chóng dẹp yên chuyện này.
“Xin lỗi Bà bùi, tôi xin lỗi cô.”
Tô Cẩn chậm rãi đứng dậy khỏi ghế, khẽ cười: “Cô không có thành ý, vậy thì về đi.”
Hà Tịch cắn chặt môi, ánh mắt nhìn cô ta đầy cố chấp gượng gạo.
Cuối cùng, hai đầu gối nặng nề quỳ xuống.
Ba cái dập đầu, khiến mắt cô tối sầm.
Tô Cẩn bật cười: “Đồ quê mùa từ nông thôn lên, dựa vào gương mặt giống tôi vài phần mà tưởng có thể bay lên cành cao hóa phượng hoàng sao?”
Cô ta đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống: “Không có gương mặt này, cô sớm đã bị ông bố say rượu bán đi rồi. Hàng giả mãi là hàng giả, cả đời chỉ xứng bị tôi giẫm dưới chân.”
Nói xong, cô ta giơ chân đá Hà Tịch đang quỳ bên hồ bơi xuống nước.
Ngay sau đó cũng nhảy xuống theo.
“Cứu tôi! Con tôi——”
Cô ta vùng vẫy trong nước, tiếng kêu thê lương.
Bùi Thư Thừa nghe tiếng chạy tới, không chút do dự nhảy xuống vớt người lên.
Tô Cẩn sợ hãi nhào vào lòng anh, ho sặc sụa đến đỏ mặt: “Thư Thừa… khụ khụ… Hà tiểu thư điên rồi, cô ta muốn dìm chết em và đứa bé trong bụng, em sợ lắm.”
“Tại sao em lại làm vậy?!”
Bùi Thư Thừa nhìn Hà Tịch đã bơi lên bờ từ lúc nào, vẻ mặt khó tin.
“Tôi đã cho em toàn bộ tình yêu của mình. Tô Cẩn cũng chưa từng tranh giành với em, còn luôn nhường nhịn. Vậy mà em ngay cả cô ấy và đứa con trong bụng cũng không dung được sao? Từ khi nào em trở nên độc ác như vậy?”
Hà Tịch lau nước trên mặt, nhưng không muốn nói một lời.
Có giải thích hay không, anh cũng không tin.
Vậy còn gì để nói nữa.
Cô bình thản bước đến trước mặt hai người.
Khi Bùi Thư Thừa tưởng cô sẽ xin lỗi, cô lại bất ngờ đá mạnh cả hai xuống hồ.
“Ùm!”
Hai người rơi thẳng xuống nước, bắn tung tóe.
“Nhớ cho kỹ. Cái này không gọi là độc ác. Cái này gọi là ăn miếng trả miếng.”
Bùi Thư Thừa kéo Tô Cẩn đang vùng vẫy lên bờ, sắc mặt âm trầm nhìn bóng lưng Hà Tịch.
Giây sau, anh lạnh giọng ra lệnh: “Người đâu, Hà tiểu thư phát điên rồi. Đưa cô ta vào bệnh viện tâm thần điều trị cho tốt.”
Anh bế Tô Cẩn đang run rẩy lên, lướt qua Hà Tịch, liếc cô một cái lạnh lẽo.
“Vào đó mà xem kẻ điên thật sự sống thế nào. Khi nào tỉnh táo lại, tôi sẽ đón em về.”
Hà Tịch khẽ nhếch môi, giọng nhỏ đến mức không nghe rõ: “Bùi Thư Thừa, người không tỉnh táo là anh.”
Bùi Thư Thừa khựng bước một thoáng, cuối cùng vẫn rời đi không ngoảnh lại.
Tô Cẩn từ trong lòng anh thò đầu ra, ánh mắt nhìn cô đầy đắc ý chế giễu.