Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Máu Lam Dưới Thành Chu
Chương 4
10
Kỳ Thác dạy ta cưỡi ngựa.
Hôm qua ông nhận thêm một con gái, hôm nay lại dạy ta cưỡi ngựa, ta thấy không được tự nhiên lắm.
“Dù thế nào, con vẫn là con gái của trẫm.”
Giọng ông kiên định.
Ta yên tâm hơn một chút.
Ngựa trong giáo trường đều là tuấn mã cao lớn.
Ta đứng dưới đất, lưng ngựa còn cao hơn ta một cái đầu.
Ta cứng miệng không chịu để Kỳ Thác giúp, nhất quyết tự lên ngựa.
Ta nắm dây cương trèo lên, trèo mười lần đều trượt xuống.
Giày cọ lên bụng ngựa thành từng vệt bùn.
Kỳ Thác nhìn không nổi nữa, bước tới, một tay đỡ eo ta, nhấc ta lên.
Ta ngồi trên lưng ngựa, chân không với tới bàn đạp, cả người như con mèo bị treo trên cây.
Ông nhìn ta một lát, khóe miệng khẽ động.
Không biết là muốn cười hay thế nào.
“Đổi ngựa nhỏ hơn.”
Thống lĩnh cấm vệ dắt một con ngựa trắng nhỏ tới.
Ta lên ngựa xong, Kỳ Thác kéo dây cương.
Ngựa nhỏ ngoan lắm, đi chậm rì rì, ta cưỡi nó vòng quanh giáo trường.
Gió thổi tóc vào mặt, hơi ngứa.
Ta cúi mắt nhìn Kỳ Thác bên cạnh, chậm rãi cong môi.
Thôi vậy, tha thứ cho ông ấy.
Ông không có mắt tiên tri, không biết những tính kế trong đó.
Thẩm Sương Nhi mặc một bộ y phục màu hồng nhạt, cười dịu dàng đi từ xa tới.
“Phụ hoàng, nữ nhi cũng muốn cưỡi ngựa.”
Nụ cười trên mặt ta khựng lại.
Kỳ Thác thần sắc nhàn nhạt, hơi gật đầu.
Đại giám từ phía sau chạy chậm tới, ghé bên tai ông nói gì đó.
Kỳ Thác nhíu mày, quay đầu nhìn Thẩm Sương Nhi một cái:
“Hôm nay trẫm bận chính vụ, hôm khác dạy con.”
Thẩm Sương Nhi mím môi, rất nhanh lại cười gật đầu:
“Nữ nhi đợi phụ hoàng.”
Ta muốn cưỡi ngựa, thuận miệng nói:
“A cha, để Vương thống lĩnh dạy con được không?”
Kỳ Thác dừng bước, sắc mặt hơi trầm xuống.
“Tùy con.”
Vương thống lĩnh căng da đầu bước tới, quỳ một gối xuống:
“Công chúa, hôm đó trong quân doanh, mạt tướng không biết là người, đã nói lời đại bất kính…”
Ta nhớ ra rồi.
Hôm đó hắn trói ta, ngạo mạn tuyên bố:
“Gặp tướng quân xong thì lấy mạng ngươi.”
“Vậy ngươi phải bù đắp cho ta thật tốt.”
Ta nâng cằm.
Hắn gãi đầu, đứng dậy nắm lấy dây cương, dẫn ta chạy hai vòng.
Gió tràn vào tay áo.
Bên tai là tiếng gió vù vù.
Lòng ta không còn nhẹ nhõm như vừa rồi.
Chạy xong xuống ngựa, Thẩm Sương Nhi tiến lên đón, trên mặt treo nụ cười.
“Đại Đại, nghe nói di mẫu đang dưỡng bệnh trong cung, không biết ta có thể gặp người không?”
Ta dứt khoát nói:
“Không được.”
Nụ cười trên mặt nàng ta không đổi, nhưng mắt cụp xuống trong chớp mắt.
Lúc này, mẫu thân ta đến, phía sau có bốn cung nữ đi theo.
Người nhìn thấy ta liền cười, dang tay chạy chậm tới:
“A Bảo.”
Ta vội vàng ôm lấy người.
Thẩm Sương Nhi tiến lên hai bước, cười gọi một tiếng:
“Di mẫu.”
Mẫu thân trốn sau lưng ta, nắm tay áo ta không chịu buông, giọng run rẩy:
“A Bảo… nàng ta là ai?”
“Không quen.”
Ta nói.
Nụ cười trên mặt Thẩm Sương Nhi cuối cùng không giữ nổi nữa.
Đến đêm, mẫu thân lại phát điên.
Người xé gối, lông ngỗng bay đầy phòng.
Cung nữ co rúm trong góc tường không dám động.
Mẫu thân ném vỡ hết đồ sứ xuống đất, mảnh sứ văng khắp nơi.
Ta sợ người bị thương, ôm chặt lấy người.
Người bấu lấy cánh tay ta, móng tay cắm vào da thịt, miệng lặp đi lặp lại một câu:
“Đừng giết ta… đừng giết ta…”
Kỳ Thác vội vàng chạy tới, áo ngoài xộc xệch.
Ông nhìn thấy người co ro trên giường, bước chân khựng lại, yết hầu chuyển động lên xuống.
Thái y đang châm cứu cho người.
Kỳ Thác đứng bên cạnh, hai tay siết thành nắm đấm, đầu ngón tay trắng bệch.
Thái y rút kim, run rẩy nói:
“Bệ hạ, tình hình phu nhân không ổn, e là… đại hạn sắp đến.”
Mẫu thân không còn làm loạn nữa, sắc mặt trắng bệch tựa lên vai ta, lẩm bẩm kêu đau.
Kỳ Thác rũ mắt một lát, dùng dao găm rạch cổ tay, đưa máu vào miệng mẫu thân.
Thái y kinh hãi đến mức không nói nên lời.
Mẫu thân không chịu nuốt, vô thức vung tay.
Ta xoa đầu người, nhẹ giọng dụ dỗ:
“A nương ngoan, lát nữa ăn bánh ngọt nhé.”
Máu nhuộm đỏ môi dưới, mẫu thân chu môi:
“Cái này không ngon.”
Kỳ Thác loạng choạng, trong mắt lóe lên vẻ bất đắc dĩ.
Khóe miệng ta khẽ giật.
Ai biết Kỳ Thác lên cơn gì.
Ông tưởng máu mình là linh đan diệu dược chắc!
Bình luận lặng lẽ bay qua:
【Kỳ Thác có thể chất bách độc bất xâm, máu của hắn có thể cải tử hoàn sinh, tái tạo xương thịt, là vật đại bổ. Không ngờ hắn lại bằng lòng lấy máu cho Thẩm Thương Thương!】
【Dù sao cũng là người phụ nữ đầu tiên trong đời, có chút khác biệt mà!】
【Hôm qua ta còn rất lo cho nữ phụ, mẫu thân nàng lợi hại như vậy, đúng là ta lo bò trắng răng!】
【Chậc, nhìn là biết các ngươi đều là đám độc thân ngu ngốc. Ánh mắt Kỳ Thác nhìn Thẩm Thương Thương gần như dính chết trên người nàng rồi đó được chưa! Nếu không phải Thẩm Thương Thương hiện giờ thần trí ngây dại, hắn đã sớm ôm người mà cắn rồi!】
Hàng mi ta run lên, nhìn thấy sự cưng chiều trong mắt ông chưa kịp giấu đi.
Ông thật sự thích mẫu thân ta, không tiếc làm tổn thương bản thân.
Mẫu thân ngáp một cái, mơ màng ngủ thiếp đi.
Kỳ Thác đưa tay muốn chạm vào mặt người, ngón tay đưa đến nửa đường lại rụt về, giọng khàn thấp:
“Tối nay mẫu thân con bị kích thích bởi chuyện gì?”
Ta cẩn thận suy nghĩ, hôm nay người chỉ gặp mỗi Thẩm Sương Nhi.
Chân mày Kỳ Thác nhíu lại.
“Người đâu, truyền Thẩm Sương Nhi.”
11
Hàng mi Thẩm Sương Nhi run lên, giọng nhẹ nhàng:
“Không biết phụ hoàng đêm khuya gọi nữ nhi đến là vì chuyện gì?”
“Ngươi động tay với nàng?”
Kỳ Thác ngồi trên ghế, nụ cười lạnh lẽo.
Thẩm Sương Nhi đầy mặt mờ mịt:
“Nữ nhi không hiểu phụ hoàng đang nói gì.”
Kỳ Thác đứng dậy, một bước đã đến trước mặt nàng ta, đưa tay bóp cổ nàng ta.
Mặt Thẩm Sương Nhi lập tức trắng bệch.
Giọng Kỳ Thác ép xuống rất thấp, từng chữ cứng rắn bật ra:
“Trẫm không quan tâm các ngươi muốn làm gì. Nhưng không nên động đến nàng, nghe hiểu chưa?”
Thẩm Sương Nhi ngã ngồi xuống đất, há miệng thở không ra hơi, nước mắt lộp bộp rơi xuống.
Kỳ Thác ném một tờ giấy lên mặt nàng ta.
Ta lại gần nhặt lên, nhận ra đó là chữ của Thẩm Sương Nhi.
“Thẩm Thương Thương còn sống, vướng víu.”
Đầu ta ong lên. Nắm đấm không chút lưu tình đấm vào mặt nàng ta.
Trán Thẩm Sương Nhi đập xuống gạch, rên lên một tiếng đau đớn.
Ta còn muốn đánh nữa, Kỳ Thác đưa tay ngăn ta lại.
Ông lấy từ trong tay áo ra một bình sứ nhỏ, đổ một viên thuốc màu đen, bóp cằm Thẩm Sương Nhi, cưỡng ép nhét vào.
Thẩm Sương Nhi bị ép nuốt xuống, nằm bò trên đất nôn khan.
“Đây là Nhật Bán.”
Kỳ Thác từ trên cao nhìn xuống nàng ta, giọng bình tĩnh.
“Mỗi ngày cần uống giải dược. Ba ngày không uống, chắc chắn phải chết. Bây giờ viết thư, gọi kẻ đứng sau ngươi ngày mai vào cung.”
Ta trợn to mắt, không hiểu Kỳ Thác đang làm gì.
Hôm qua còn thân mật gọi nàng ta là con gái cố nhân, ngầm cho phép nàng ta gọi phụ hoàng.
Hôm nay lại tuyệt tình hạ độc nàng ta.
Thẩm Sương Nhi run rẩy toàn thân, nước mắt lăn xuống từ đôi mắt xanh.
“Phụ hoàng, tại sao chứ? Con là con gái của người!”
Đáp lại nàng ta chỉ có ánh mắt lạnh lùng của Kỳ Thác.
Bình luận bỗng bay qua:
【Không hổ là bạo quân bạc tình bạc nghĩa, giây trước còn cười nói vui vẻ, giây sau đã trở mặt vô tình.】
【Ta nhớ ra rồi, mẫu thân nữ phụ không phải điên, mà là trúng cổ độc. Nhìn dáng vẻ này, hình như không còn sống được mấy ngày nữa.】
【Đây là cổ do mẫu thân nữ chính hạ! Mẫu cổ ở trên người bà ta, tử cổ ở trong người mẫu thân nữ phụ.】
【Thẩm Ngọc Châu ghen tị muội muội thân thể khỏe mạnh nên hạ cổ trả thù. Mẫu cổ cướp đoạt sinh cơ của tử cổ, Thẩm Thương Thương bị giày vò thành như vậy, còn Thẩm Ngọc Châu thì càng sống càng khỏe mạnh.】
【Thẩm Ngọc Châu quá độc ác, căn bản không xứng làm mẫu thân nữ chính.】
Cả người ta run lên.
Hóa ra là Thẩm Ngọc Châu hại mẫu thân ta.
Vì sao bà ta phải làm vậy?
Bà ta không phải tỷ tỷ ruột của mẫu thân sao?
Ta nhịn nỗi căm hận, nhỏ giọng mở miệng:
“A cha, a nương có thể đã trúng cổ không?”
Trong mắt Kỳ Thác lóe sáng.
Thái y lại chẩn trị lần nữa, xác định:
“Là cổ.”
Ý cười nơi khóe môi Kỳ Thác càng thêm lạnh lẽo.
Thẩm Sương Nhi vô thức rùng mình.
Thư gửi đi chưa đầy một canh giờ, hồi âm đã tới.
“Không hổ là con ta, làm rất tốt. Ngày mai vào cung.”
Ta cắn môi.
Dù thế nào, nhất định phải cứu mẫu thân.
Kỳ Thác bóp lá thư, âm khí âm trầm.
“Trẫm cũng muốn xem xem, bà ta là thứ gì.”
Thẩm Sương Nhi cúi mắt quỳ trên đất, vai run rẩy.
Xong rồi.
12
Ngày hôm sau.
Thẩm Ngọc Châu mặc váy áo màu trắng ánh trăng, dáng vẻ yếu mềm như cành liễu trước gió.
Bà ta quỳ dưới đất, để lộ một đoạn xương quai xanh trắng nõn, giọng mềm yếu sợ sệt.
“Bệ hạ, thần nữ ái mộ bệ hạ đã lâu. Năm đó khi bệ hạ làm con tin ở Đại Chu, thần nữ đã muốn gả cho bệ hạ.”
Bà ta quỳ tiến lên hai bước, ngẩng mặt, trong mắt đầy nước, trông yếu đuối đáng thương.
“Nhưng năm đó thần nữ và Chu Dư Tung có hôn ước, không thể xuất đầu lộ diện, nếu không sẽ liên lụy đến bệ hạ.”
Kỳ Thác đá một cước vào vai bà ta.
Cả người Thẩm Ngọc Châu bay ra ngoài, đập vào cột, trượt xuống đất, ôm vai kêu thảm.
“Bẩn.”