Màn Hình Khóa Là Em

Chương 1



Đêm anh trai tôi kết hôn, tôi vô tình cầm nhầm điện thoại của một người anh em của anh ấy.

Không ngờ màn hình khóa lại là một bức ảnh siêu g/ợi c/ảm của tôi trong chiếc váy ngắn.

Tôi như bị sét đánh trúng, nhất quyết phải lôi cho ra tên khốn đó.

Nhưng điều tôi không thể ngờ là, lại có người còn sốt ruột hơn cả tôi.

Nghe nói đêm đó, Hạ Tuấn, người vốn luôn lạnh lùng kiềm chế, đã phát điên đi tìm điện thoại.

1

Người anh ruột đã áp chế tôi suốt hai mươi ba năm cuối cùng cũng kết hôn rồi, tôi vui quá nên uống hơi nhiều.

Sắp đến mười hai giờ đêm, đám anh em chí cốt của ảnh vẫn còn đang say sưa cụng ly.

Tôi vội kiếm cớ chuồn đi vệ sinh.

Cứ uống nữa là tôi đi luôn chứ chẳng đùa!

Hôm sau.

Tôi bị tiếng chuông báo thức lạ hoắc làm tỉnh dậy.

Vớ lấy điện thoại nhìn thử.

Ôi mẹ ơi, không phải máy của tôi!

Tôi chưa bao giờ lấy ảnh mình làm hình nền khóa, huống hồ lại là ảnh gợi cảm thế này!

Phản xạ đầu tiên của tôi: có biến thái!

Nhưng mà tối qua tới toàn anh em thân thiết của anh trai tôi…

Rốt cuộc là thằng nào?!

2

Tôi lết đôi dép xuống lầu, vừa đi vừa không hiểu nổi.

Vừa hay đụng phải anh trai từ phòng bước ra, trông tinh thần sảng khoái hẳn.

“Đêm qua trộm cắp gì đấy, mặt mày phờ phạc thế kia?”

Tôi lườm anh ta một cái, “Anh mới là trộm! Trộm trong trộm ngoài luôn!”

“Miệng lưỡi mày càng ngày càng độc. Có thấy điện thoại của thằng em anh không, giống hệt máy mày, chắc cầm nhầm rồi.”

“Em nào?”

Tôi giả ngu, vội nhét điện thoại vào túi.

“Thằng đẹp trai nhất ấy.”

Đẹp trai nhất… chẳng phải là Hạ Tuấn sao?

Vậy có nghĩa — Hạ Tuấn lấy ảnh tôi mặc váy ngắn làm màn hình khóa?!

Cả người tôi chấn động.

Cầm cái máy này y như cầm cục than hồng.

Tôi nhanh tay tắt nguồn rồi nhét đại vào ổ chó.

3

“Máy biết mọc cánh bay à?”

“Tìm thử trong ổ của Tiểu Tiên đi.” Tôi tốt bụng nhắc.

Tiểu Tiên là con chó nhà tôi, giống nhỏ, đực, không hư hỏng, mỗi tội mê giấu đồ lung tung.

Đổ cho nó là kế vẹn toàn, tôi đúng là thiên tài!

Vừa nghe tôi nói, anh tôi như được khai sáng, ba phát lôi được điện thoại ra.

Lửa giận bốc ngùn ngụt:

“Tiểu Tiên, mày muốn ăn đòn à?!”

Con Tiểu Tiên mập ú bị dồn vào góc tường, run như cầy sấy, còn quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt ai oán.

Tôi giả vờ không thấy, chuẩn bị chuồn lẹ.

“Đứng lại!”

Tôi nghiến răng quay đầu: “Lại gì nữa?”

Anh tôi ném chìa khóa xe qua, “Tới khách sạn đón thằng em anh.”

Lúc này tôi mới sực nhớ hôm nay có chuyến đi tắm suối nóng.

Tôi bĩu môi, “Ơ kìa, lý do đâu em phải đi? Không có thù lao thì em chẳng làm gì hết á.”

Anh tôi nghiến răng rút điện thoại, vừa chuyển tiền vừa chửi thề.

“Tao thấy mày đúng là chết đuối trong hố tiền rồi!”

【Alipay: Bạn nhận được 50.000 tệ.】

Nhận tiền xong, tôi nở nụ cười tươi rói:

“Sếp chơi lớn quá! Nhiệm vụ đảm bảo xong xuôi!”

“Biết điều là tốt!”

Tình anh em giữa tôi và anh trai, mỏng như sợi chỉ, chỉ nhờ tiền mà vẫn chưa đứt.

4

Xe vừa đỗ trước khách sạn, mấy người đàn ông lũ lượt chen nhau trèo lên.

Không gian rộng rãi bỗng chốc chật như hộp diêm.

“Vi Vi, ngại quá nha, xe tụi anh hỏng rồi.”

Tôi cười cười, “Không sao, chuyện nên làm mà.”

Dù gì tôi cũng cầm tiền công của anh tôi rồi còn gì.

Đúng lúc đó, có người ở hàng ghế sau hô lên, “Hạ Tuấn, ngồi ghế trước đi!”

Tôi nghiêng đầu nhìn theo.

Hạ Tuấn vừa đứng ngoài xe vừa cúp điện thoại, chân dài sải bước đi tới chỗ ghế phụ.

Tim tôi bỗng đập loạn.

Chết tiệt, biết thế ảnh cũng đi thì tôi đã chẳng tới!

Quá ư là xấu hổ luôn ấy!

Thôi kệ, tiếp tục giả vờ không biết vậy.

Hạ Tuấn vừa lên xe đã đưa điện thoại cho người ngồi sau.

Người kia hỏi: “Tìm thấy điện thoại rồi à?”

“Ừm.”

Quả nhiên là của anh ta!

Không biết có phải ảo giác không, tôi cứ cảm thấy anh ta nhìn tôi thêm mấy lần.

“Có chuyện gì mờ ám mà hôm qua tìm điên tìm cuồng thế? Không phải có ảnh nào không tiện cho người khác thấy đấy chứ?”

“Khụ khụ khụ!” Tôi bị nước bọt sặc đến suýt chết.

Xe tức thì rơi vào im lặng.

“Mệt không, có cần anh lái thay không?”

Hạ Tuấn nghiêng đầu hỏi, khóe môi khẽ nhếch cười.

“Không… không cần.”

Đừng có cười với tôi, nhìn mà sởn da gà.

Chỉ cần mở miệng nói chuyện với anh là tôi căng thẳng, y như hồi tiểu học gặp cô giáo chủ nhiệm vậy.

Tôi giật giật khóe miệng, nhanh chóng khởi động xe.

Anh ta khẽ cười một tiếng, đáp: “Được.”

Nghĩ đến chuyện anh ta lấy ảnh tôi làm màn hình khóa, tôi không dám nhìn thẳng vào cái mặt đẹp trai lạnh lùng của ảnh nữa.

Thật quá mức hai mặt!

Không lẽ anh ta là kiểu đàn ông âm trầm, thầm mến tôi?

Không không không, tuyệt đối không thể nào!

 

5

Chờ đèn đỏ, có người đột nhiên chọc ghẹo:

“Vi Vi, lái xe cũng khá đấy, có bạn trai chưa?”

Ánh mắt mấy người kia sáng rực như đèn pha, nhìn đầy hứng thú.

Ngay cả Hạ Tuấn cũng liếc sang.

“Chưa… chưa có.”

Tôi suýt thì líu cả lưỡi, mặt đỏ như cà chua.

“Chúng mày đàng hoàng lại cái coi, Vi Vi không phải loại để tụi mày trêu ghẹo.”

Giọng Hạ Tuấn bỗng vang lên, lành lạnh mà rõ ràng.

Mấy người kia im bặt ngay tức khắc.

Vi Vi?

Chúng tôi thân đến mức đó sao?

Đàn ông thời nay đúng là chẳng biết giữ khoảng cách.

Nhưng nói thật, giọng anh ta đúng là nghe rất êm tai…

6

Từ lúc Hạ Tuấn lên xe, tôi cảm thấy trong xe như giảm mấy độ.

Không hổ danh bác sĩ ngoại khoa, khí chất mạnh mẽ đến mức có thể thay điều hòa.

Chỉ có điều… tim tôi lại đập càng lúc càng nhanh.

Mẹ nó… yêu nghiệt!

Cuối cùng cũng đưa được cả bọn về nhà, mẹ tôi đã chuẩn bị sẵn cơm nước.

Anh tôi tiện tay ném điện thoại cho Hạ Tuấn, “Tắt nguồn rồi.”

Nghĩa là… anh tôi không thấy màn hình khóa?!

Tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm.

“Vi Vi, lấy sạc của con cho anh Hạ Tuấn dùng đi.”

Anh Hạ Tuấn?

Khụ khụ.

“Dạ.”

Tôi ngẩng đầu khỏi bát, đặt đũa xuống đứng dậy.

Không ngờ Hạ Tuấn cũng đứng dậy theo.

Tôi còn đang ngạc nhiên.

Anh tôi đã vung chân chặn lại:

“Đi đâu đấy? Muốn tham quan phòng con gái nhà người ta à?”

Khóe môi Hạ Tuấn giật giật: “Đi vệ sinh.”

Tôi cầm sạc xuống lầu, vừa rẽ góc thì bị ai đó nắm lấy cổ tay.

Hạ Tuấn cúi đầu, từ trên cao nhìn xuống, mắt thâm quầng chưa tan hẳn.

Có vẻ tối qua thức trắng đêm tìm điện thoại thật.

Ánh mắt anh ta nhìn tôi làm tôi rùng mình một cái.

“Hạ… Hạ Tuấn… anh?” Tôi run run hỏi thử.

“Em thấy rồi?” Anh hỏi.

“Khụ, thấy gì cơ?” Tôi giả ngu.

“Không có gì, đi thôi.” Tôi thấy rõ anh ta thở phào nhẹ nhõm.

“Dạ.”

Chậc, lạnh lùng thật đấy.

Nhìn bóng lưng thẳng tắp kia, tôi chợt rơi vào trầm tư…

7

Hạ Tuấn và anh tôi là chiến hữu từ hồi mặc quần hở đũng.

Trước khi vào đại học, hai người luôn học cùng lớp.

Dính nhau như sam, nên tôi gặp anh ta cũng không ít.

Thế nhưng… tôi lại chẳng biết gì về anh ta mấy.

Cùng lắm cũng chỉ thân hơn người lạ một xíu thôi.

Mỗi lần thấy mặt là hoặc anh ta đang trốn trong phòng anh tôi chơi game, hoặc đang đánh bóng ngoài sân.

Tóm lại là: thấy thì thấy chứ chả thân thiết gì.

Vì anh ta cực ít nói, cả người toát ra khí chất “người lạ miễn vào”.

Tôi cũng không dám dây vào.

Lần duy nhất có chút tiếp xúc sâu sắc.

Là hôm mẹ bảo tôi sang nhà Hạ Tuấn gọi anh tôi về ăn cơm, kết quả tôi tụt đường huyết suýt xỉu ngay tại nhà người ta.

Biết được cái tên chết tiệt kia vừa rời đi trước đó, tôi chỉ muốn chửi thề.

Thế là tôi – lảo đảo – đổ thẳng vào lòng Hạ Tuấn.

Ảnh cõng tôi chạy tới bệnh viện, tưởng tôi mắc bệnh hiểm nghèo gì đó.

Bác sĩ bảo chỉ là hạ đường huyết.

Ảnh mới thở phào nhẹ nhõm, lại cõng tôi về nhà.

Trước khi đi còn dặn dò một câu:

“Ăn uống cho đàng hoàng, đừng có bắt chước người ta giảm cân.”

Chỉ nhớ khi đó anh ta chẳng bao giờ cười, tính cách thì lạnh như băng.

Lúc đó hai người đã học cấp ba rồi.

Thỉnh thoảng nghe được chút chuyện về anh ta.

Nào là lại đứng nhất khối, lại giành học bổng nọ kia.

Nhưng phần lớn là tin đồn kiểu: gái lớp nọ theo đuổi rồi bị từ chối phũ.

Tôi từng suy nghĩ rất sâu xa.

Một đóa cao lãnh như anh ta, sao lại thân với cái tên trùm buôn gươm dỏm như anh tôi?

Chẳng lẽ vì tính cách bổ khuyết?

Không hiểu nổi.

8

Ăn cơm xong, anh tôi dẫn đám anh em đi đến khu nghỉ dưỡng suối nước nóng đã đặt trước.

Thật ra tôi cũng muốn đi, vì rất muốn dính lấy chị dâu thơm thơm mềm mềm của mình.

Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc Hạ Tuấn cũng sẽ đi, tôi liền mất hứng ngay.

Anh tôi lại muốn bùng nổ:

“Không phải mày năn nỉ đòi đi tắm suối à, giờ lại bày trò gì?”

Tôi bĩu môi, “Có việc.”

“Đồ thần kinh, tự nghĩ cho kỹ đi, lần sau đừng hòng tao chi tiền nữa.”

“Xì, ai thèm!”

Cuối cùng tôi vẫn không đi.

Vì bạn thân của tôi – Hứa Mông – đã về nước!

Một năm rồi mới được gặp lại nhau.

Tôi với Mông ôm nhau, hôn nhau chí chóe, mọi phiền não bay sạch.

9

Haiz.

Bị anh em của anh trai nhắm trúng, thật sự không dễ chịu chút nào.

Dù gì người ta cũng đâu có nói trắng ra, tôi tự mình đa tình thì có.

Thế nên, tôi tiếp tục giả bộ như không biết gì.

Nhưng mỗi lần Hạ Tuấn xuất hiện, trong đầu tôi lại hiện lên cái ảnh siêu chói mắt kia.

Váy ngắn, giày cao gót, vớ đen…

Quá đỗi gợi cảm.

Xin lỗi nhé, từ nay tôi không còn dám nhìn thẳng vào gương mặt thần thánh của anh ta nữa.

Lúc đi làm, đang yên đang lành thì hình ảnh cái mặt đẹp trai đến mức thiên lý khó dung của Hạ Tuấn lại hiện lên.

Tan làm rồi, đầu óc vẫn toàn là anh ta.

Còn anh ta thì ngược lại, bình thản như nước sôi để nguội.

Tức là… chỉ có mình tôi rối như gà mắc tóc?

 

Không được!

Phải nghĩ cách tống cái tên yêu nghiệt này ra khỏi não tôi mới được!

Thế là, tôi đồng ý đi xem mắt do mẹ sắp xếp.

Mẹ tôi nghe xong mừng rỡ kéo tôi chọn váy.

“Vi Vi, mặc cái váy này đi, hồng hồng mềm mềm, tôn da lắm!”

Anh tôi ngồi vắt chân chữ ngũ, khinh bỉ:

“Mặc váy cái gì, tưởng đàn ông tử tế còn vương lại trên thị trường xem mắt chắc?”

“Anh im giùm cái được không, đồ anh trai đáng ghét?”

Không nói thì chẳng ai tưởng anh là người câm đâu!

“Không phải mày từng nói đời này không cưới à?”

Tôi lườm:

“Liên quan gì anh? Tự nhiên muốn yêu đương thì sao?”

Anh tôi ngứa tay gõ lên đầu tôi, “Cái tính xấu của mày, ai mà dám rước!”

Khốn thật.

Sao trên đời lại có anh trai chuyên đi bán kiếm như thế này cơ chứ?!

Tôi tức tới mức muốn nổ tung, đuổi đánh khắp nhà.

“Anh lấy vợ rồi mà vẫn trẻ trâu, anh tưởng anh ngon lành lắm chắc?”

“Đừng tưởng có chị dâu che chở là em không dám đánh anh nhá, tức chết tôi rồi!”

“Đứng lại đó!”

Cũng may ba tôi nghiêm giọng chặn lại, nếu không tôi với anh tôi chắc phải chiến thêm ba trăm hiệp nữa mới xong.

10

Anh tôi thật sự rất phiền.

Trước khi tốt nghiệp đại học, không cho tôi yêu đương.

Còn dám hùng hồn tuyên bố:

“Mày mà dám lén yêu, tao đánh chết thằng đó!”

“Tao tuyệt đối không để bắp cải tao tưới từ bé bị heo gặm đâu!”

Lý do rất đơn giản:

Anh ta cho rằng gu của tôi quá tệ, người lại ngốc, dễ bị lừa.

Chỉ cần tôi thân với thằng con trai nào, anh tôi liền “mài dao soàn soạt” đi cảnh cáo.

Y như trâu điên.

Hậu quả là suốt 23 năm cuộc đời, tôi chưa từng đàng hoàng nắm tay con trai nào.

Đó, giờ thì hay rồi.

Tôi sa sút tới mức phải đi… xem mắt.

Chương tiếp
Loading...