Luật Ngầm Của Chung Cư - Người Sống Trong Khu Chết (Phần 1)
Chương 1
Sau khi mẹ tôi qua đời, bà đã để lại căn nhà tôi mới mua cho em trai.
Nó cầm di chúc xông vào, ném hành lý của tôi, lột sống lớp da con ch.ó của tôi, lại còn huênh hoang rằng c.h.ế.t cũng phải được chôn ở đây.
Vừa nghe thấy thế, hàng xóm đã đào một cái hố lớn ngay trong đêm.
Băm nó ra thành từng mảnh rồi chôn xuống.
Lúc tôi chạy đến, em trai đã bị phanh thây vứt vào trong hố.
Tôi nhìn chiếc túi da rắn dính đầy vết máu, người lảo đảo rồi quỳ sụp xuống đất.
"Cái túi này là phiên bản giới hạn của LV đó, tôi đã để dành tiền nửa năm trời mới mua được!"
Mấy người nghe vậy liền dừng tay, tiện tay ném cái đầu của em trai tôi đi, rồi trả lại túi cho tôi.
"Ngại quá, cô cầm về giặt đi, chắc vẫn còn dùng được."
Cái đầu nó lăn mấy vòng, vừa hay rơi ngay xuống chân chú bảo vệ đi tuần tra.
Chú ấy liếc nhìn, rồi rọi đèn pin vào người tôi và kinh ngạc thốt lên.
"Đây không phải là cô giáo Châu sao?"
"Ban ngày dạy học đã vất vả như vậy, tối muộn thế này còn phải ra ngoài phanh thây nữa à?"
Tôi ngượng ngùng cười, vội vàng nhặt cái đầu về.
Trong mắt người ngoài, mỗi người trong khu chung cư này đều có công việc đàng hoàng, tử tế và dễ gần.
Nhưng sự thật là, những người sống ở đây đều là những kẻ g.i.ế.c người hàng loạt.
Ngay cả bãi cỏ trang trí trước cửa cũng chôn vô số xác chết.
Cho nên tôi thật sự không hiểu, tại sao trước lúc lâm chung, mẹ tôi lại nhất quyết đem căn nhà của tôi cho em trai.
Và rồi em trai tôi, cũng thật sự cầm tờ di chúc đó tìm đến tận cửa.
Cả nhà lớn nhỏ của họ hùng hổ xông vào, ném hành lý của tôi, còn g.i.ế.c con ch.ó của tôi để nấu lẩu.
Lại còn tuyên bố: "Dù có c.h.ế.t cũng phải được chôn ở đây."
Hôm đó, bên ngoài có rất đông hàng xóm đến xem, vừa nghe thấy câu này liền chạy cả lại.
Họ khuyên tôi đừng đuổi gia đình nó đi, cùng lắm thì ở chung với nhau.
Gia đình em trai mắng tôi là đồ vong ân bội nghĩa, không tốt bụng bằng hàng xóm.
Đương nhiên rồi, bọn họ thích nhất là dụ những kẻ khốn nạn khét tiếng đến chung cư để giết, bây giờ nó tự dâng mạng đến cửa, ai mà không muốn chứ?
Giờ thì tốt rồi, nó đúng là đã được chôn ở đây, chỉ là hơi nát một chút thôi.
Chôn xác xong đã là rạng sáng.
Tôi cầm túi về nhà, lại phát hiện cửa đã bị khóa trái từ bên trong.
Bên trong vọng ra tiếng cười nói vui vẻ, nhưng mặc cho tôi có đập cửa đến nát bét, cũng không ai ra mở.
Chẳng thèm chiều bọn họ nữa, tôi gõ thẳng cửa nhà hàng xóm bên cạnh.
"Anh Diễm, nhà anh có dụng cụ không?"
Giang Diễm vui mừng, lập tức lấy ra cả một bộ d.a.o lóc xương.
"Sắp ra tay rồi à? Cho tôi tham gia với!"
Tôi lườm anh ta một cái, tự mình vào nhà lấy chiếc cưa máy rồi đi đến trước cửa nhà mình.
Sau đó nhắm thẳng vào ổ khóa mà bổ xuống.
Chẳng mấy chốc, trên cửa đã xuất hiện một cái lỗ lớn.
Tôi thò tay vào tự mở cửa, rồi thong thả bước vào nhà.
Chỉ thấy cô em dâu Châu Kiều Kiều và bố mẹ cô ta đang ngồi trên sô pha, vẻ mặt kinh ngạc, như thể vừa thấy cảnh tượng gì ghê gớm lắm.
Rồi họ nhanh chóng xông tới.
"Mày cưa cửa đấy à?"
"Chứ sao?"
Tôi vứt chiếc cưa máy, phủi phủi mùn cưa trên người.
"Tôi cũng gõ cửa rồi, nhưng không có ai mở."
Châu Kiều trợn mắt mắng tôi là đồ điên, rồi hỏi em trai tôi, Châu Dương đã đi đâu.
"Đó là chồng cô, làm sao tôi biết được?"
"Sao mày lại không biết!"
Cô ta lườm tôi một cái, nghiến răng nghiến lợi nói:
"Nó đi ra ngoài với mày đấy, đừng tưởng tao không biết chuyện mờ ám của hai đứa bay! Tao thấy ghê tởm!"
Tôi vốn định vào phòng, nghe thấy vậy liền dừng bước.
Rồi từ từ bước lại gần, ánh mắt quét qua n.g.ự.c cô ta.
"Nó đúng là có đi theo tôi, nhưng chỉ nói với tôi một câu, cô có muốn nghe không?"
Mặt Châu Kiều đỏ bừng, hung dữ trừng mắt nhìn tôi.
Tôi ưỡn ngực, cười phá lên.
"Nó nói nó không thích sân bay, mà thích người như tôi đây này."
Nghe câu này, Châu Kiều như phát điên mà đập cửa nhà tôi, đủ mọi lời lẽ lăng mạ không ngừng tuôn ra.
"Đến cả em trai ruột cũng quyến rũ, mày đúng là con đĩ trơ trẽn, đồ lỗ cống công cộng!"
Tôi không nói gì, lặng lẽ nhìn vết sẹo trên cổ tay.
Cô ta nói không sai, tôi và Châu Dương đúng là có mối quan hệ không trong sạch.
Có lẽ bắt đầu từ hồi tiểu học, nó đã thích động tay động chân với tôi, thậm chí còn đòi ngủ chung.
Lúc đó tôi rất vui, vì bình thường tôi đều ngủ dưới sàn nhà ngoài phòng khách.
Thỉnh thoảng mẹ tôi không vui, thậm chí còn bắt tôi ra ngoài ngủ.
Nhưng sau này nó ngày càng quá đáng, thậm chí còn thò tay vào váy tôi ngay trước mặt mẹ.
Mẹ tôi thấy hết, nhưng chỉ nói.
"Đừng quá trớn, mất cái đó rồi nó sẽ không còn giá trị nữa."
Tôi biết, đối với họ, tôi chỉ là một món tiền thách cưới mà thôi.
Nhưng cuối cùng, món tiền đó họ lại không nhận được.
Một năm trước, tôi bị mấy tên côn đồ lôi vào con hẻm, hành hạ suốt một ngày một đêm.
Nhưng mẹ tôi lại chọn cách giải quyết riêng.
Tổng cộng 800 nghìn tệ, dùng để cưới vợ cho em trai tôi, và sửa sang lại căn nhà ở quê.
Không biết có phải là quả báo của ông trời không, mẹ tôi vừa dọn vào nhà mới thì chẳng may bị ngã từ trên lầu xuống.
Nằm viện ba tháng, tiêu sạch tiền cũng không cứu sống được.
Nhưng trước khi chết, bà phát hiện tôi có một căn nhà riêng.
Thế là trong di chúc, bà để lại căn nhà này cho em trai.
Điều bà không biết là, di chúc như vậy pháp luật không công nhận.
Nhưng không sao, trước khi bà chết, tôi cũng đã phát hiện ra vài chuyện.
Ví dụ như việc bà bị ngã, là do Châu Kiều đã bôi sáp lên sàn nhà từ trước.
Ví dụ như đám côn đồ đã hại tôi năm đó, đều có liên quan đến Châu Kiều.
Vốn dĩ tôi định điều tra rõ mọi chuyện rồi mới g.i.ế.c chúng.
Nhưng không ngờ Châu Dương lại nhân lúc Châu Kiều không có ở đó, lén vào phòng tôi.
"Chỉ cần mày hầu hạ tao như trước đây, tao sẽ cho phép mày tiếp tục ở lại đây."
Tôi không nhịn được, một d.a.o thiến nó luôn.
Vậy là kế hoạch được đẩy lên sớm hơn, và những người hàng xóm trong tòa nhà này cũng càng thêm phấn khích.
Ngày hôm sau, tôi vẫn đi làm như thường lệ, tôi kiểm tra điện thoại của Châu Dương.
Rồi mở một khung chat có tên là Trương Hằng.
Sau đó gửi một đoạn tin nhắn.
[Anh bạn, mấy hôm nay tôi về quê, có muốn tụ tập không?]
Bên kia hiện lên dòng chữ "đang nhập", nhưng cuối cùng lại là lời từ chối khéo.
[Xin lỗi nhé anh bạn, mấy hôm nay nhà có việc.]
Điều này lại hợp ý tôi.
Bởi vì "việc nhà" của hắn, chính là đến tìm Châu Kiều hẹn hò.
Quả nhiên đến chiều, bảo vệ đã gửi một bức ảnh vào nhóm chat của cư dân.
[Có người đến thăm, là hàng hóa của ai vậy?]
Tôi bấm vào ảnh của Trương Hằng, lập tức trả lời tin nhắn.
[Của tôi, nhưng mọi người có thể dùng chung.]
Cả nhóm reo hò, tôi xin phép chủ nhiệm nghỉ hôm nay, chạy một mạch về nhà.
Khi bước vào khu chung cư, dưới lầu đã có vài người hàng xóm đứng sẵn, ngay cả ánh mắt của chú bảo vệ cũng tràn đầy vẻ hào hứng hóng chuyện.
Giang Diễm đứng ở cửa thang máy, kéo tôi đi vào.
"Cô nghe đi, bên trong đang gay cấn lắm đấy!"
Để mọi người dễ dàng nghe thấy những tiếng la hét đau đớn, khu chung cư này có khả năng cách âm rất kém.
Chỉ cần đứng ở cửa, đã nghe thấy những âm thanh không thể miêu tả của Châu Kiều bên trong, tôi vội lùi ra xa một chút, ngượng ngùng liếc nhìn những người hàng xóm phía sau.
Cánh cửa gỗ hôm qua đã bị tôi cưa nát, đây là cửa mật mã mới thay sáng nay.
Tôi đặt ngón tay lên, rồi đẩy thẳng cửa bước vào.
Chỉ nghe một tiếng thét chói tai, Châu Kiều đẩy người đàn ông đang đè trên người ra rồi trốn sau rèm cửa, mặt đỏ bừng trừng mắt nhìn tôi.
"Sao mày lại về giờ này?!!"
Tôi không trả lời, quay người nhìn người đàn ông đang trốn sau TV.
"Tại sao anh lại ở trong nhà tôi?"
Câu trả lời đã quá rõ ràng, nhưng Trương Hằng vẫn ngoan cố nói dối:
"Tôi đến đưa ít đồ, cô vào mà không biết gõ cửa à!"
Tôi lười trả lời thêm, vẫy tay ra hiệu cho Giang Diễm vào.
Nhìn thấy chiếc máy ảnh trên tay anh ta, sắc mặt hai người kia lập tức thay đổi.
Tôi đã điều tra từ lâu, Trương Hằng đã bỏ học từ sớm, lêu lổng ngoài đường, hai năm nay không biết đã bám víu vào ai mà tìm được một công việc tử tế.
Nhưng có những kẻ dù đã khoác lên mình lớp vỏ bọc, bản chất bên trong vẫn là súc sinh.
Hắn và Châu Kiều là thanh mai trúc mã, năm đó cũng là qua sự giới thiệu của hắn mà mới thành đôi cuộc hôn nhân tra nam tiện nữ của em trai tôi.
Còn về việc hai người họ gian díu với nhau từ lúc nào, có lẽ còn sớm hơn chúng tôi đoán.
Thấy ống kính lia tới, Châu Kiều vớ lấy bình hoa ném về phía tôi.
"Mày ngứa đòn rồi phải không!"
Câu nói này gần như buột miệng thốt ra.
Năm đó khi cả gia đình chúng tôi còn chen chúc sống cùng nhau, mỗi khi tôi hầu hạ cô ta không tốt, cô ta đều nói câu này.
Và ngày hôm sau, chỉ cần tôi ra khỏi cửa, chắc chắn sẽ gặp côn đồ kiếm chuyện, thậm chí có lần còn xé rách quần áo của tôi rồi vứt ra giữa đường.
Ai là kẻ chủ mưu, không cần nói cũng biết.
Sau này, mấy tên côn đồ đó cũng trở thành những người đầu tiên tôi giết.
Tôi cười lạnh một tiếng, thuận tiện cho cô ta một tấm ảnh chụp cận mặt.
"Tôi nhớ di chúc chỉ nói để lại căn nhà này cho em trai tôi, chứ không nói để lại cho cô."
"Bây giờ cô gây ra những chuyện này, mau ly hôn rồi cút đi!"
Châu Kiều nghe vậy, mặt trắng bệch, lập tức mắng tôi là đã lớn gan rồi.
Gia đình họ nghèo rớt mồng tơi, nếu vì chuyện này mà ly hôn, không những chẳng được gì mà còn phải dắt díu cha mẹ ra đường ngủ.
Thấy cô ta im bặt, tôi bắt đầu cười khẩy.
"Hai người cởi truồng hết cả, hiểu lầm cái gì? Chẳng lẽ là anh ta cưỡng bức cô?"
"Đúng!"