Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Hồng Đỏ Trong Mưa
Chương 4
Anh gọi đây là cưng chiều ư? Anh lấy mạng sống của người khác làm đồ chơi cho em trai mình. Anh cưng chiều Thu Mộ, lẽ nào các cô gái ấy lại không phải là những viên ngọc quý được gia đình nâng niu sao?
So với cái ác thuần túy, thứ đạo đức giả thế này càng khiến tôi buồn nôn tột độ.
Tôi: “Vậy anh ta định g.i.ế.c em sao? Cũng sẽ cắt đứt cổ tay cổ chân em rồi cắm đầy hoa hồng lên người em phải không?”
Tôi xắn tay áo lên lau nước mắt, một tay khác lặng lẽ thò xuống dưới chăn. Tôi thầm mừng rỡ: May quá, vẫn còn, chưa bị chập điện hỏng.
Ngoài mặt tôi vẫn nức nở thút thít: “Bó hoa đó là em cố ý giữ lại cho anh, ngày nào em cũng phần anh một bó nhưng anh mãi chẳng chịu đến.”
Tôi: “Có phải hoa của em cũng là do anh ta trộm không? Cái chậu hoa đó đắt như vậy, mà lương của em lại ít ỏi nhường nào.”
Nhớ tới tiền lương, tôi càng nghĩ càng thấy đau lòng, khóc lóc lại càng thêm phần chân thật.
Trên mặt Thu Ý hiện lên nét bất đắc dĩ: “Tiền bình hoa, anh đền gấp đôi cho em.”
Tôi sững sờ.
Vậy còn... mạng sống của những cô gái kia thì sao? Anh lấy cái gì ra để đền, lấy mạng của anh ra đền sao? Tiền nhiều đến mấy thì có tác dụng gì? Bọn họ có thể sống lại được nữa không?
Tôi cố sức kiềm chế ngọn lửa giận đang bùng lên trong lòng: “Anh định đốt vàng mã cho em à? Em sợ đau lắm, anh ta giật điện em mấy lần liền, đau muốn c.h.ế.t đi được.”
Cửa phòng bị một cước đá văng.
13
Tôi bị dọa giật nảy mình, cố tình co rúm người lại, nép sát vào n.g.ự.c Thu Ý.
Trong tay Thu Mộ vẫn đang lăm lăm con d.a.o, tôi thật sự sợ mình còn chưa thu thập được chứng cứ mà đã phải bỏ mạng luôn tại nơi này.
Thu Mộ: “Anh hai, đủ rồi đấy, nể mặt anh nên em đã dung túng cho cô ta lâu lắm rồi.”
Thu Mộ: “Giờ cô ta phải trở thành tác phẩm nghệ thuật của em.”
Thu Ý rầu rĩ day day mi tâm: “Anh đi tìm người khác cho em, cô ấy thì không được.”
Cục diện phát triển ngày càng mang lại nhiều bất ngờ cho tôi.
Thu Mộ: “Anh hai, anh ra tay lúc nào cũng lề mề chậm chạp. Nếu hôm nay em không được chế tác nghệ thuật, em sẽ phát điên mất.”
Vậy thì hôm nay, sẽ cho cưng vào tù mà phát điên nhé, để chị đây thêm dầu vào lửa một tay.
Tôi bưng miệng thốt lên: “Anh Thu, anh ta nói thế là ý gì? Kẻ bắt cóc những cô gái đó là anh sao?”
Thu Ý: “Em nghe anh giải thích.”
Thu Mộ lách thẳng qua Thu Ý, hung hăng túm lấy cổ áo tôi.
Thu Mộ: “Cô muốn nghe giải thích cái gì? Cứ để tôi nói cho cô biết, dù sao cô cũng sắp c.h.ế.t rồi.”
Thu Mộ: “Tất cả chuyện này đều do hai anh em chúng tôi cùng làm. Anh ta chịu trách nhiệm mang những cô gái tươi sống về, còn tôi phụ trách cải tạo bọn họ thành tác phẩm nghệ thuật.”
Thu Mộ: “Đúng rồi, người cuỗm sạch hoa của cô cũng là tôi đấy. Lúc đó vốn định bắt cóc cô đi luôn nhưng tiếc là lại có người tới.”
Tôi giơ tay, vung hết sức tát cho Thu Mộ một bạt tai.
Cặn bã! Đồ cặn bã mặt người dạ thú!
Thu Mộ bóp c.h.ặ.t lấy cổ tôi, khiến tôi không thở nổi. Tôi liều mạng vùng vẫy đ.á.n.h vào tay hắn.
Thu Ý: “Đủ rồi! Anh bảo em không được chạm vào cô ấy!”
Tôi được buông ra, miệng há to hớp lấy từng ngụm khí nhọc nhằn của người vừa thoát cửa t.ử.
Thu Ý: “Cô ấy không thể c.h.ế.t, chúng ta đã bị cảnh sát theo dõi rồi.”
Thu Mộ: “Vậy thì càng phải g.i.ế.c.”
Thu Mộ đột nhiên lấy điện thoại ra, dí sát vào mặt tôi. Trong ảnh rành rành là thiết bị định vị siêu nhỏ được giấu sâu trong bó hoa.
Thu Mộ: “Thứ này người bình thường có được sao? Chỉ có bọn cớm mới có thôi, cô ta là cảnh sát đấy anh hai!”
Thân phận của tôi, đã bị lộ rồi.
14
Đã bại lộ thì tôi cũng chẳng buồn đóng kịch nữa.
Tôi cấu mạnh vào đùi một cái, đến lúc phải ra tay rồi.
Sự dịu dàng trong mắt Thu Ý tan biến: “Hoan Hoan, nói cho anh biết, em là cảnh sát sao?”
Tôi trố mắt lên, mang đầy vẻ ngu ngơ trong trẻo, hùng hồn hỏi vặn lại: “Anh thấy cái dáng vẻ này của tôi thì giống cảnh sát ở chỗ nào?”
Cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng.
Thu Ý và Thu Mộ xoay người bước ra ngoài, nhốt trái tôi trong phòng. Tôi áp tai vào cửa, nghe ngóng thì thấy hình như bọn họ đang cãi vã chuẩn bị chuồn lẹ.
Thời gian dành cho tôi không còn nhiều.
Tôi liều mạng đập đập đùi mình, cầu mong thứ đó có tác dụng. Đây là át chủ bài bảo mệnh cuối cùng của tôi rồi.
Chỉ trong vòng nửa tiếng, hai người đó đã dọn xong hành lý, sẵn sàng bỏ trốn.
Thu Mộ một mực đòi “xử” tôi, hắn rất để tâm đến việc xóa dấu vết hành tung của mình.
Tôi đứng nhìn bọn chúng cãi nhau, trong lòng càng lúc càng sung sướng. Tốt lắm, các người cãi nhau càng lâu, người của tôi đến càng nhanh.
Thu Mộ cầm dùi cui điện đi về phía tôi, tôi hốt hoảng né người về sau.
Thu Ý: “Để anh làm.”
Thu Mộ: “Em có thể không g.i.ế.c cô ta nhưng nhất định phải để em làm. Giật một cái không c.h.ế.t được đâu, cứ kéo dài thêm thì chẳng ai đi thoát cả.”
Tôi cấu c.h.ặ.t vào phần đùi non đau nhất của mình, nhẩm đếm trong đầu, khi luồng điện giật đến giây thứ mười, Thu Mộ mới chịu buông tay.
Thu Ý: “Đủ rồi, cô ấy không chịu nổi đâu.”
Tôi kiệt sức ngất xỉu, câu nói cuối cùng lọt vào tai là: “Đợi anh quay lại tìm em.”
Tôi thầm nghĩ: Chẳng cần đợi lâu đâu, chúng ta sẽ gặp lại nhau ngay thôi, tôi cá đấy.
Thu Ý và Thu Mộ đã rời đi.
Tôi từ từ bò dậy, nhìn vùng da bị mình cào xước tứa m.á.u, khe khẽ thở ra một hơi.
Không ngờ hai anh em nhà họ Thu này lại tàn nhẫn muốn phi tang vật chứng như vậy. Tôi nhìn xuống từ cửa sổ, từ trên lầu đã không còn thấy bóng dáng họ nữa.
Nhưng chẳng sao, ngay trước cổng chung cư đã có người của tôi phục kích sẵn.
Ngay cả chiếc dùi cui điện kia cũng đã được tôi cải tiến, lắp sẵn thiết bị định vị bên trong.
Bọn chúng, không thoát được đâu.
Tôi liếc nhìn chiếc váy trắng, lặng lẽ mặc vào, lảo đảo lê bước tới cửa.
Cửa lớn mở ra, tôi nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, liền theo bản năng lùi về phía sau.
Giây tiếp theo, cửa phòng tôi bị đạp văng, là Tiểu Chu.
Ngồi trên xe, ánh mắt tôi lạnh lẽo: “Chứng cứ đều truyền qua chỗ các cậu rồi chứ? Đã tóm được người chưa?”
Tiểu Chu: “Người đã bị bao vây rồi, bọn chúng không thoát được đâu.”
Tôi: “Chú ý bảo vệ người dân. Đưa s.ú.n.g cho tôi.”
Tiểu Chu: “Đùi chị vẫn đang rỉ m.á.u kìa, cứ ngoan ngoãn ngồi trong xe đi, hung thủ chắc chắn sẽ bị bắt.”
Tôi: “Cậu hiểu tính tôi mà. Tôi không muốn lặp lại lần thứ hai đâu, đưa s.ú.n.g đây.”
15
Khi tôi đuổi tới nơi, một chiếc xe đã nát bươm nằm chỏng chơ bên vệ đường, chiếc còn lại thì bị xe cảnh sát vây kín như nêm cối.
Thu Ý và Thu Mộ vừa bước xuống xe, lăm lăm dùi cui điện cùng d.a.o găm trong tay, đối kháng với lực lượng của chúng tôi.
Thu Mộ tức giận bại hoại gào lên: “Em đã bảo rồi mà, con ả đó là cảnh sát ngầm, giờ thì hay rồi.”
Thu Ý: “Là lỗi của anh hai, là anh hại em.”
Tôi mở cửa xe, gạt đi ý tốt muốn dìu đỡ của Tiểu Chu, tự mình từng bước tiến thẳng về phía trước.
Thu Ý thấy tôi bước xuống, vẻ mặt vẫn thoáng nét kinh ngạc.
Tôi: “Anh Thu Ý, chúng ta lại gặp nhau nhanh quá nhỉ, anh đã nghĩ thông suốt chưa?”
Thu Ý: “Chân em sao rồi, vẫn còn chảy m.á.u kìa, bị giật điện có đau không?”
Tôi chĩa nòng s.ú.n.g thẳng vào Thu Ý: “Vẫn ổn, chỉ là hơi đau tê dại một chút thôi nhưng anh Thu đây vẫn nên lo cho thân mình trước đi thì hơn.”
Thu Ý vẫn giữ nguyên dáng vẻ điềm nhiên tĩnh lặng đó, mặc cho nòng s.ú.n.g đang chĩa thẳng vào đầu.
Thu Ý nhìn tôi: “Nó sẽ bị t.ử hình sao?”
Tôi mỉm cười: “Anh Thu Ý à, tôi đã thấy cuốn sách luật trong tủ đầu giường của anh rồi, anh phải rõ điều này hơn tôi chứ.”
Thu Ý vẫn cười dịu dàng đến thế: “Anh làm như vậy, sẽ được giảm án, phải không?”
16
Thu Ý đầu thú, Thu Mộ cũng chẳng muốn một mình bỏ trốn, lại biết rõ bản thân đằng nào cũng mang án t.ử, bèn dứt khoát buông xuôi không vùng vẫy nữa.
Chúng tôi áp giải nghi phạm về quy án. Mọi chuyện suôn sẻ ngoài mong đợi.
Người nhà của các nạn nhân khi nhìn thấy chiếc còng bạc trên tay hai anh em, tâm trạng vô cùng kích động muốn lao lên ăn thua đủ.
Những chuyện tiếp theo tôi đều không tham gia, vì cơ thể đã thật sự chẳng thể chống đỡ nổi nữa. Tôi được đưa thẳng vào phòng bệnh tĩnh dưỡng, tiện thể lấy luôn máy ghi âm và thiết bị định vị được cấy sẵn dưới lớp da đùi non ra.
Nghe Tiểu Chu kể lại, trên phiên tòa, sau khi nghe đoạn ghi âm, Thu Ý đã im lặng rất lâu, cuối cùng cũng chịu cúi đầu nhận toàn bộ tội lỗi.
Thu Mộ thì ra sức giành hết mọi tội về phía mình nhưng Thu Ý là tòng phạm, đây là sự thật không thể chối cãi.
Lần tiếp theo tôi gặp mặt Thu Ý, là vào ngày cuối cùng trước khi anh ta bị chuyển đến trại giam.
Tôi khoác lên mình bộ cảnh phục uy nghiêm, mang theo một nhánh hoa nhài, ngồi xuống đối diện Thu Ý.
Anh ta dường như rất kinh ngạc trước sự xuất hiện của tôi, cẩn thận đ.á.n.h giá tôi một lượt, sau đó lại nở nụ cười ấm áp dịu dàng, tựa như ngày đầu tiên hai chúng tôi gặp gỡ.
Tôi: “Anh Thu, anh có hối hận không?”
Thu Ý: “Tôi rất hối hận, hối hận vì đã không dạy dỗ đàng hoàng Thu Mộ, luôn bao che cho nó, dung túng nó. Có thể phiền cô thay mặt tôi gửi lời xin lỗi đến gia đình các nạn nhân được không?”
Tôi lạnh nhạt đáp: “Anh rồi sẽ ra tù thôi, muốn xin lỗi thì tự mình đi mà xin.”
Thu Ý hỏi: “Thu Mộ khi nào sẽ thi hành án?”
Tôi đáp: “Cùng thời điểm với anh, ngày đầu tiên anh thi hành án tù cũng là ngày hắn lên đường.”
Thu Ý lẩm bẩm một mình: “Là vậy sao?”
Tôi tiếp lời: “Anh vốn không hề thích hoa hồng đỏ đúng không? Kẻ thích là cái tên tiểu biến... là Thu Mộ.”
Tôi đẩy nhành hoa lên bàn: “Nhành hoa nhài này tặng anh, hy vọng ngày anh bước ra khỏi cánh cổng kia, sẽ cải tà quy chính, làm lại cuộc đời.”
Tôi xoay người định rời đi thì Thu Ý gọi với lại.
Thu Ý: “Chắc hẳn em trai tôi đã cho cô uống t.h.u.ố.c gì đó rồi, cô nhớ đi kiểm tra cẩn thận nhé.”
Thu Ý mỉm cười: “Đồng chí cảnh sát Thịnh, Hoan Hoan, cảm ơn em.”
Tội danh của Thu Ý lẽ ra phải chịu mức án từ ba năm đến mười năm tù giam, do vụ án có nhiều tình tiết tăng nặng nên anh ta bị phán mức kịch khung là mười năm.
Mười năm, đủ để thay đổi hoàn toàn một con người. Bất luận là khí chất hay cách đối nhân xử thế.
Thời gian trôi qua như thoi đưa, vào lúc tôi đã sớm quên đi cái tên Thu Ý thì bất chợt nhận được cuộc gọi từ anh ta.
Thu Ý nói, anh ta đã tìm được một chốn dung thân, sống cuộc đời mai danh ẩn tích.
Cuộc gặp gỡ của chúng tôi vốn dĩ là một vở kịch được dàn xếp tỉ mỉ từ trước.
Giờ đây, tôi vẫn tiếp tục kiên định với sự lựa chọn của mình, còn anh ta trải qua chuỗi ngày bình lặng lánh đời của riêng anh ta.
HẾT