Hồng Đỏ Trong Mưa

Chương 1



Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đến tiệm hoa làm việc bán thời gian.

 

Khi tiếng chuông “Chào mừng quý khách” vang lên, tôi ngẩng đầu, một người đàn ông mặc sơ mi trắng lịch lãm bước vào phòng.

 

Từ khoảnh khắc người đàn ông đó bước vào cửa, tôi đã nhìn chằm chằm một cách si mê, mãi đến khi anh ấy đi đến trước mặt, tôi mới ngượng ngùng cúi đầu lí nhí một câu.

 

Tôi: “Chào anh, xin hỏi anh cần loại hoa gì?”

 

Anh ấy dường như chẳng hề để ý đến hành động vô lễ khi cứ nhìn chằm chằm của tôi, chỉ chỉ vào những bông hồng đỏ bên phải.

 

Anh: “Chào em, phiền em gói giúp anh một bó hồng đỏ.”

 

Tôi vén tóc ra sau tai, đầy tâm tư riêng mà chọn lấy một bó hồng lớn nhất, đỏ thắm nhất.

 

Tôi ướm hỏi: “Xin hỏi bó hoa này anh định tặng bạn gái ạ? Tiệm em có thể gói cẩn thận hơn một chút cho anh.”

 

Người đàn ông cười cười: “Là người nhà muốn, phiền em nhé.”

 

Tôi mỉm cười: “Gửi anh, quét mã ở đây là được ạ, cảm ơn anh đã ủng hộ.”

 

Người đàn ông gật đầu với tôi, bước chân thanh lịch ra khỏi cửa.

 

Tiễn anh ấy đi rồi, tôi thở phào một hơi dài.

 

Cuối cùng cũng đợi được anh ta.

 

Ngày thứ hai là một ngày mưa, tôi thỉnh thoảng lại ngó ra cửa, mong chờ người đàn ông đó lại ghé thăm lần nữa.

 

Tôi dán c.h.ặ.t mắt vào bóng dáng người đàn ông trong camera giám sát trên phố, đợi đến khoảnh khắc anh ta rẽ ra từ con hẻm, tôi lập tức nằm gục xuống bàn giả vờ ngủ.

 

Đầu hẻm cách tiệm hoa còn một khoảng, tôi nghe thấy tiếng anh ta đẩy cửa bước vào, từng bước từng bước đi đến trước quầy lễ tân của tôi rồi gõ gõ vào mặt kính.

 

Tôi im hơi lặng tiếng, lẳng lặng nằm phục trên bàn ủ mưu, mãi đến khi anh ta cất tiếng gọi lần thứ hai, tôi mới vờ như mơ màng tỉnh giấc.

 

Tôi vẻ mặt hoảng loạn đứng dậy: “Chào anh, xin hỏi anh cần gì?”

 

Tôi: “Xin lỗi, tôi ngủ quên mất, xin anh thứ lỗi.”

 

Anh: “Không sao, ngày mưa lớn thế này, quả thật dễ khiến người ta buồn ngủ.”

 

Gương mặt anh ấy mang theo nụ cười nhạt: “Phiền em lại gói giúp anh một bó hồng đỏ nữa.”

 

Quả nhiên là hồng đỏ như dự đoán.

 

Tôi: “Dạ, em đi ngay đây, anh ngồi đây đợi một chút.”

 

Tôi nhanh nhẹn gói xong bó hồng đỏ, chu đáo l.ồ.ng vào trong túi giấy.

 

Tôi: “Ngoài trời mưa lớn quá, thưa anh, anh có thể dừng lại ở tiệm một lát.”

 

Anh ấy lắng nghe tiếng mưa lớn bên ngoài, hơi nhíu mày ưu tư: “Vậy thì làm phiền em quá.”

 

Cả tiệm hoa chỉ có hai người chúng tôi, chúng tôi trò chuyện đơn giản một lát, anh ấy nói anh ấy tên là Thu Ý.

 

Tôi vò góc áo một hồi lâu, mới lấy hết can đảm, nói hy vọng có thể xin một phương thức liên lạc.

 

Nhìn thấy sự do dự của Thu Ý, tôi vội vàng nói: “À, tôi là muốn kéo anh vào nhóm WeChat của chúng tôi, nếu như có việc gấp, có thể đặt hoa trước, giao hàng tận nơi.”

 

Thu Ý vẫn im hơi lặng tiếng.

 

Tôi hơi cuống lên: “À, tôi thật sự cũng muốn kết bạn với anh, để chuyện trò vài chủ đề khác, tôi...”

 

Thu Ý nhìn thoáng ra ngoài cửa sổ, cơn mưa đang dần nhỏ lại, ngắt lời tôi.

 

Thu Ý: “Lần sau đi, đợi đến lần sau gặp mặt, anh sẽ kết bạn với em.”

 

Tôi: “Vậy ngày mai anh có đến không?”

 

Thu Ý không trả lời, cầm hoa đứng dậy chuẩn bị ra cửa.

 

Tôi đành phải đưa cây dù của mình cho Thu Ý, đi đến cửa nhìn anh ta biến mất trong làn mưa.

 

Xác nhận Thu Ý đã đi xa, tôi lập tức lấy ra một chiếc điện thoại khác.

 

Tôi: “Chính là mấy người bọn họ, ừ, trong tuần này, người đáng nghi nhất chính là Thu Ý, anh ta quá cẩn trọng, bảo cấp trên tra kỹ anh ta một chút, tôi sẽ tiếp tục theo dõi.”

 

Tôi: “Tôi đã lắp thiết bị định vị trong lớp ngăn của túi giấy, xem xem có thể tra ra cụ thể anh ta ở đâu không.”

 

Sau khi gọi điện thoại xong, tôi nhẹ nhàng thở phào một hơi.

 

Cây dù này, chính là cơ hội cho lần gặp mặt thứ ba của chúng tôi.

 

Hôm nay mưa rơi rất lớn.

 

Ngày mưa, là thời tiết rất thích hợp để gây án, tôi dặn dò cục cảnh sát nhất định phải tăng cường nhân lực tuần tra.

 

Cô gái mất tích ba ngày trước rất có khả năng sẽ xuất hiện trong đêm nay.

 

Tôi đang dọn dẹp trong tiệm hoa, lại nhận được điện thoại từ cục.

 

Sếp: “Tiểu Hoan, thiết bị định vị bị vứt trong thùng rác ở khu chung cư An Cư, chúng tôi đã mang nó về rồi.”

 

Tôi: “Khu chung cư An Cư, xác định là ở đây sao?”

 

Sếp: “Trên túi giấy không có một dấu vân tay nào, hơn nữa trên camera giám sát, anh ta trông giống như tiện tay tìm một chỗ, chuyên môn vứt cái túi đó ra.”

 

Tôi: “Không sao, đây mới chỉ là bắt đầu, thân phận của anh ta không quan trọng, quan trọng nhất là bây giờ nhanh ch.óng tìm được người.”

 

Sếp: “Tiểu Hoan, em đừng vội về, tôi bảo Tiểu Chu đi đón em.”

 

Tôi cúp điện thoại, ngồi trên ghế sofa, đợi cùng đồng nghiệp về nhà.

 

Tôi chậm rãi suy ngẫm về những chuyện xảy ra gần đây, đây đã là vụ mất tích thứ hai xuất hiện trong thành phố rồi.

 

Nạn nhân trước đó, được phát hiện mặc váy trắng nằm trên sân thượng của một ngôi nhà dân.

 

Trên tóc, trong miệng, trong ngón tay, thậm chí trong ngón chân của cô ấy đều được cắm những bông hồng đỏ.

 

Do là ở khu bình dân, camera giám sát không bao phủ hoàn toàn, hơn nữa hung thủ dường như biết chọn địa điểm thay đồ, mãi không tìm được manh mối.

 

Cục cảnh sát lập tức phong tỏa khu vực đó, lắp đặt toàn bộ camera giám sát, đồng thời điều tra phỏng vấn từng tiệm hoa, chi tiết đến mức từng bó hoa đã bán cho ai.

 

Nhưng ngoại trừ đơn hàng online, khách hàng của tiệm hoa về cơ bản đều là mua rồi đi ngay, việc rà soát gặp khó khăn lớn.

 

Tôi mua một ngụm trà nóng, lặng lẽ nhìn cảnh đêm mưa này.

 

Bên tai tôi dường như nghe thấy tiếng gì đó.

 

Tôi đứng dậy mở cửa sổ, chăm chú lắng nghe tiếng la hét lẫn trong tiếng mưa.

 

Có người đang kêu cứu! Lại còn là tiếng của con gái!

 

Nghĩ đến những cô gái từng bị hãm hại tàn nhẫn trước đó, tôi vội vội vàng vàng mặc áo vào, một tay cầm dùi cui điện, một tay cầm đèn pin liền xông ra ngoài.

 

Nương theo tiếng thanh, tôi chạy như bay trên phố, chạy về phía nơi tiếng kêu cứu truyền đến.

 

Trong con hẻm nhỏ, một đám người đang đứng tụ tập đông đúc.

 

Thì ra là một đám “báo thủ” trẻ tuổi, tôi đây là lạc vào hiện trường bạo lực học đường nào thế này.

 

 

Cũng may, trái tim đang treo ngược của tôi chậm rãi hạ xuống, may mà không phải là vị “nghệ sĩ” kia.

 

Tôi chiếu đèn pin lên người họ, ở giữa bị vây quanh, là một cô gái mặc áo mỏng manh.

 

Tôi: “Các người đang làm gì thế? Tôi đã báo cảnh sát rồi.”

 

Tôi: “Ngay khi vừa nghe thấy tiếng, tôi đã báo cảnh sát rồi, các người đoán xem cảnh sát còn bao lâu nữa thì đến được đây?”

 

Tên cầm đầu tóc vàng hoe vô cùng khinh khỉnh: “Bà chị, chị dọa ai thế? Ngày mưa thế này cảnh sát sao có thể đến nhanh vậy?”

 

Tôi dùng đèn pin quét qua từng gương mặt của họ.

 

Tôi: “Các người tốt nhất là cút ngay đi, tôi đã nhớ kỹ mặt các người rồi, nếu không tôi sẽ đến trường tìm giáo viên của các người để tố cáo các người.”

 

Tên báo thủ đi đầu vừa xắn tay áo, liền nghe thấy tiếng còi cảnh sát như có như không truyền đến trong không khí.

 

Trong lòng tôi thầm vui mừng: Quá tuyệt vời, Tiểu Chu, may mà hôm nay anh ngồi xe cảnh sát đến đón tôi. Nghe thấy tiếng còi cảnh sát, đám báo thủ cũng không đ.á.n.h nhau nữa, chỉ cầm dù c.h.ử.i bới om sòm rồi bỏ đi.

 

Tôi cầm dù, đỡ cô gái đó dậy, cởi chiếc áo trên người ra, khoác lên người cô ấy, đỡ cô ấy đi về phía trước.

 

Tôi chậm rãi an ủi cô ấy một lát: “Ngày mưa sao không bảo người nhà đến đón em?”

 

Cô ấy: “Nhà em chỉ có bà nội, chân bà không khỏe, em không muốn bà ra ngoài, kết quả là gặp phải đám người đó không cho em đi.”

 

Không còn cách nào khác, tôi đành nói với cô ấy là tôi thật sự đã báo cảnh sát, lát nữa bảo chú cảnh sát đưa cô ấy về.

 

Tôi đỡ cô ấy chậm rãi đi đến tiệm hoa, nhìn thấy xe cảnh sát ở cửa, tôi còn trong lòng khen Tiểu Chu chu đáo, giúp tôi tắt đèn.

 

Tiểu Chu vừa vặn từ trong tiệm hoa đi ra, nhìn thấy tôi dìu một cô gái, lập tức chạy lên.

 

Tôi lập tức hóa thân thành người dân bình thường cảm kích: “Đồng chí cảnh sát, cảm ơn anh đã đến nhanh vậy, có thể đưa chúng tôi về được không?”

 

Tôi và Tiểu Chu nhìn nhau một cái, anh ấy nhanh ch.óng tiếp lời, đưa cô gái lên xe trước.

 

Tôi đang định lên xe, kết quả là Tiểu Chu ra hiệu cho tôi nhìn về phía tiệm hoa. Tôi không hiểu chuyện gì nhìn sang, phát hiện cửa sổ tiệm hoa đang bị thổi bay thê t.h.ả.m trong mưa.

 

Tôi đi vào tiệm hoa muốn bật đèn, kết quả phát hiện đèn không bật được.

 

Tôi lấy đèn pin chiếu ra phía trước, kết quả phát hiện cái giỏ hồng đỏ lớn như vậy của tôi đều không còn nữa.

 

Giỏi thật, gặp cướp rồi.

 

Tôi vội vàng tìm dấu chân, đừng nói dấu chân, ngay cả một vết bùn cũng không có. Tên trộm hoa này, ít nhất đã đi ba lớp bọc giày!

 

Ý thức phản trinh sát cảnh giác thế này, muốn bắt được, quả thật hóc b.úa.

 

Tôi đóng cửa sổ lại, lẳng lặng lui ra ngoài, khóa cửa lại.

 

Chúng tôi đưa cô gái về nhà trước.

 

Ngồi trên xe, tôi đã nghĩ thông suốt rồi thì ra dẫn tôi ra ngoài chỉ là vì những bông hồng đỏ này mà thôi.

 

Bây giờ hồng đỏ được quản lý nghiêm ngặt, không mua được quá nhiều thì chỉ có thể cướp. Các tiệm hoa khác cũng có lác đác vài cành nhưng chỉ có ở chỗ tôi, là nhiều nhất.

 

Xem ra vụ bạo lực của đám báo thủ này, là cố ý điều tôi đi, tạo cơ hội cho vị “nghệ sĩ” kia.

 

Ngay cả cầu d.a.o điện cũng dập của tôi, thật sự là tàn nhẫn quá mà.

 

Tiệm hoa của tôi nhảy ra ngoài từ cửa sổ phía sau, liền lập tức là hẻm nhỏ, khu vực đó không có camera giám sát.

 

Xem ra vị “nghệ sĩ” này, đối với khu vực này quen thuộc lắm.

Chương tiếp
Loading...