Hôn Nhân Đổi Lấy Anh

Chương 3



08.

Kể từ ngày hôm đó, tôi và Tống Thư Thời rơi vào chiến tranh lạnh.

Mà không đúng, cũng chẳng thể gọi là chiến tranh lạnh.

Thái độ của anh đối với tôi xưa nay vốn luôn lãnh đạm, chuyện này cùng lắm chỉ gọi là sự "thức tỉnh của một kẻ lụy tình".

Tôi, Tần An Nhiên, quyết định không tiêu tốn tâm tư vào người không yêu mình nữa.

Còn về cuộc hôn nhân này, vốn dĩ đã hữu danh vô thực, ly hôn hay không cũng chẳng khác gì nhau.

Thế nhưng không biết Tống Thư Thời uống nhầm thuốc gì mà bắt đầu về nhà mỗi ngày. Anh cũng không nói chuyện với tôi, chỉ tìm mọi cách để thể hiện sự hiện diện của mình.

Hết ngồi ở phòng khách làm việc lại đến lén lút quan sát tôi.

Bị ánh mắt của anh làm cho phiền lòng, tôi quyết định dọn ra ngoài ở.

Căn nhà này là do tôi mua lúc kết hôn, để dỗ dành Tống Thư Thời vui vẻ, tôi còn để anh đứng tên.

Không ngờ sau khi biết chuyện anh lại rất tức giận, cứ như thể tôi đang dùng vật chất để sỉ nhục anh ấy vậy.

Sau khi quyết định từ bỏ, tôi đã xem xét Tống Thư Thời một cách toàn diện. Thang điểm 10 thì anh chỉ được 5.

Nhan sắc 10, tính cách 0, trung bình 5 điểm. Chẳng hiểu sao ngày trước tôi lại có thể chịu đựng được cái tính khí thối tha đó của anh nữa.

Để tự lừa dối mình rằng chúng tôi đang yêu nhau, tôi đã mua rất nhiều đồ đôi, bày biện cạnh nhau trông rất thân mật.

Chỉ tiếc là chủ nhân của chúng lại "đồng sàng dị mộng". Càng nhìn càng thấy tức, tôi vứt sạch chúng vào thùng rác.

Căn nhà mới là một căn biệt thự nhỏ ven biển, mở cửa sổ ra là có thể ngắm biển.

Ánh nắng rực rỡ trải dài trên bãi cát đã xua tan đi bóng tối trong lòng tôi. Quyết định buông tay Tống Thư Thời khiến tâm trí tôi như trút bỏ được gánh nặng ngàn cân.

Hồi nhỏ tôi hỏi mẹ tình yêu là gì, mẹ nói tình yêu là khi con ở bên một người mà cảm thấy hạnh phúc và nhẹ nhõm.

Giữa tôi và Tống Thư Thời chỉ có hiểu lầm, cưỡng ép và oán hận. Thậm chí trong quá trình yêu anh, tôi đã đánh mất chính mình.

Đây không phải là tình yêu đáng để níu giữ, đạo lý đơn giản thế này mà bao nhiêu năm qua tôi mới hiểu ra.

Cứ tự cho mình là đúng mà hy sinh, để rồi đâm cả hai bên thương tích đầy mình. Tôi hít một hơi thật sâu không khí trong lành, cảm nhận sự tự do và nhẹ nhõm đã mất từ lâu.

09.

Buổi tối, tôi hẹn Bạch Âm và Cố Tri Ý đến nhà để ăn mừng tân gia. Tôi chuẩn bị một nồi lẩu nghi ngút khói, chúng tôi vừa ăn vừa tán gẫu, không khí nhanh chóng trở nên náo nhiệt.

Suốt bữa ăn, Cố Tri Ý liên tục gắp thức ăn và ân cần bóc tôm cho tôi.

Máu "tám chuyện" của Bạch Âm nổi lên, thừa lúc Cố Tri Ý đi vệ sinh liền dò hỏi thái độ của tôi.

"An Nhiên, hai người có gì đó đúng không?"

Bạch Âm nháy mắt ra hiệu, xán lại gần: "Hồi cấp ba tớ đã thấy anh ta có ý với cậu rồi, cậu đừng nói là không biết nhé."

Cảm giác được thầm thương thực ra rất rõ ràng, tôi quả thật cảm nhận được sự đặc biệt mà Cố Tri Ý dành cho mình.

Nhưng anh ấy luôn giữ đúng vị trí bạn bè, khiến tôi cũng khó lòng nói lời từ chối.

Ngay khi tôi đang phân vân không biết trả lời Bạch Âm thế nào thì giọng của Cố Tri Ý vang lên từ phía sau.

"Em nói đúng đấy, anh thật sự vẫn luôn thích An Nhiên."

"Vốn dĩ định tìm một dịp thích hợp để chính thức nói với em." Cố Tri Ý nhìn tôi cười bất lực. "Nhưng hôm nay đã bị vạch trần mất rồi."

"An Nhiên." Cố Tri Ý gọi khẽ tên tôi, giọng điệu trịnh trọng: "Anh thực sự thích em, từ rất lâu về trước rồi. Trước đây anh không dám tỏ tình vì sợ bị từ chối sẽ không làm bạn được nữa, sau đó em kết hôn với Tống Thư Thời, anh tưởng em đã tìm thấy hạnh phúc nên càng không dám lại gần."

"Không ngờ anh ta đối xử với em không tốt. Xin lỗi em, phản ứng đầu tiên của anh khi biết em ly hôn lại là vui mừng. Anh cũng muốn tranh thủ một lần, em có thể cho anh một cơ hội không?"

"Em..." Lời chưa nói hết đã bị ngắt quãng. Cố Tri Ý dè dặt hỏi: "Đừng vội từ chối anh ngay được không?"

Nhìn ánh mắt tập trung và nồng nhiệt của anh, lại thêm tình cảm lớn lên cùng nhau từ nhỏ, tôi khó lòng nói ra lời từ chối, đành khẽ gật đầu.

Qua khóe mắt, tôi thấy Bạch Âm đang cười đầy ẩn ý, chẳng cần đoán cũng biết đầu óc cậu ấy đang vẽ ra chuyện gì.

Đúng lúc đó, điện thoại đột ngột vang lên, là bản nhạc chuông tôi cài riêng cho Tống Thư Thời.

10.

Tôi vô cảm bấm tắt cuộc gọi, tiếp tục trò chuyện với Bạch Âm. Phía bên kia kiên trì gọi lại, mang theo vẻ áp đặt. Tôi đành phải bắt máy.

Giọng Tống Thư Thời cực kỳ lạnh lùng: "Tần An Nhiên, cô đang ở đâu?"

Tôi thản nhiên đáp: "Tôi ở đâu thì liên quan gì đến anh."

"Đồ đạc của cô trong nhà đều biến mất hết rồi, cô dọn đi rồi à? Tại sao?"

Anh còn có mặt mũi mà hỏi tại sao, tôi cười nhạt: "Vì không muốn nhìn thấy anh nữa."

Giọng Tống Thư Thời trở nên hoảng loạn: "Chúng ta chưa ly hôn, cô không thể..."

"Không thể cái gì?" Tôi ngắt lời: "Vốn dĩ là đã ly rồi, là anh phát điên xé nát bản hợp đồng đấy chứ."

"Dù thế cô cũng không thể..."

Anh chưa nói xong, Cố Tri Ý đã cầm lấy điện thoại từ tay tôi.

"Tống tiên sinh, tôi nghĩ An Nhiên đã nói đủ rõ ràng với anh rồi, nếu không phải chuyện ly hôn thì đừng liên lạc với cô ấy nữa."

Nói xong Cố Tri Ý cúp máy, tôi và Bạch Âm ngây người nhìn anh.

"Xin lỗi," Cố Tri Ý trả điện thoại cho tôi, "Anh hơi có phản ứng thái quá với giọng của tình địch."

Bạch Âm giơ ngón tay cái tán thưởng anh.

11.

Tôi kéo số của Tống Thư Thời vào danh sách đen, không muốn dính dáng gì đến anh nữa.

Tôi đã chữa bệnh cho mẹ anh, anh cũng tiêu tốn ba năm thanh xuân bên tôi. Với tôi, thế là đã sòng phẳng.

Dựa trên những gì tôi biết về Tống Thư Thời, sau khi bị nói những lời nặng nề như vậy, với lòng tự tôn của mình, anh chắc chắn sẽ vạch rõ giới hạn với tôi.

Thế nhưng không ngờ tối hôm sau, tôi lại bắt gặp anh ngay trước cửa nhà.

Trông anh khá tiều tụy, không biết đã ngồi đợi trước cửa bao lâu, lúc đứng dậy bước chân còn hơi lảo đảo.

Thấy tôi, mắt anh sáng rực lên, lao tới như một chú chó nhỏ đang đợi chủ về. Anh ôm chầm lấy tôi, vòng tay siết rất chặt, nhỏ giọng gọi tên tôi: "An Nhiên, An Nhiên."

Ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người anh , tôi cau mày, dứt khoát đẩy anh ra.

Ánh mắt Tống Thư Thời lộ rõ sự tổn thương, đôi mắt vốn lãnh đạm giờ chứa đầy vẻ ấm ức. Tim tôi khẽ run lên, nhưng vẫn sắt đá lách qua người anh để mở cửa.

Tống Thư Thời đứng ngẩn ra đó, đúng lúc tôi định đóng cửa thì anh bất ngờ dùng tay chặn cửa lại.

Cánh cửa chưa kịp khép đã kẹp trúng tay anh, một tiếng kêu đau khẽ thoát ra từ cổ họng Tống Thư Thời.

Tôi vội vàng mở cửa ra. Đốt ngón tay trắng trẻo nhanh chóng bầm tím, trông rất đáng sợ. Tôi hoảng quá đến mức quên cả giận, vội kéo tay anh lại kiểm tra.

May mà không trúng xương, tôi thở phào nhẹ nhõm. Thấy tôi lo lắng, Tống Thư Thời lại nở nụ cười ngây ngô.

Đã say rượu còn để kẹp tay, thế mà còn tâm trí để cười.

Tôi mở cửa ra hiệu cho anh vào, bước chân Tống Thư Thời có chút do dự. Tôi gắt lên: "Bảo anh vào thì vào đi."

Lúc này anh mới yên tâm đi theo sau tôi. Tống Thư Thời bám sát từng bước, cứ như sợ tôi hối hận mà đuổi anh ra ngoài vậy.

Tôi tìm hộp thuốc, khử trùng rồi bôi thuốc cho. Tống Thư Thời lúc say không còn vẻ lạnh lùng thường ngày, dáng vẻ chờ tôi xử lý vết thương trông có vài phần ngoan ngoãn.

Một cảm giác rung động kỳ lạ lướt qua, tôi thầm mắng bản thân thật không tiền đồ. Phải thừa nhận rằng, dù đã quyết định từ bỏ, tôi vẫn không thể hoàn toàn kháng cự lại sức hút của anh ấy.

 

12.

"Mở khóa điện thoại của anh ra."

Tống Thư Thời tuy trông vẫn chưa tỉnh táo lắm, nhưng vẫn ngoan ngoãn mở khóa rồi đưa điện thoại cho tôi. Tôi lật tìm danh bạ, gọi cho trợ lý của anh.

"Alo chào anh, xin lỗi vì đã làm phiền muộn thế này, nhưng hy vọng anh có thể đến một chuyến để đón Tống Thư Thời về."

"Anh không về!"

Tống Thư Thời vừa nghe tôi muốn đuổi đi liền mạnh tay cướp lại điện thoại, cúp máy rồi ôm chặt vào lòng. Tôi bất lực thở dài, nhìn bộ dạng không hợp tác của anh mà thấy đau đầu.

Một tiếng nấc nghẹn không kìm nén được thoát ra từ cổ họng anh, nước mắt Tống Thư Thời lã chã rơi xuống.

"Tại sao lại đuổi anh đi, đừng rời xa anh mà bà xã..."

Bà xã?

Nghe thấy xưng hô này, tôi sững sờ tại chỗ. Kết hôn ba năm, tôi chưa bao giờ nghe thấy từ này thốt ra từ miệng Tống Thư Thời.

Anh vẫn tiếp tục nói: "Rõ ràng anh đã cố gắng đóng giả bộ dạng cao ngạo lạnh lùng mà bà xã thích rồi, tại sao em vẫn không còn thích anh nữa?"

Lần này thì tôi hoàn toàn ngây dại. Vẻ lạnh lùng của Tống Thư Thời là giả vờ sao?

Tôi vội hỏi dồn: "Tại sao anh phải giả vờ lạnh lùng?"

"Vì trước đây bà xã nói em thích đàn ông vừa lạnh lùng vừa kiểu 'muốn khước từ lại không từ chối'."

Ký ức bị kéo về thời đại học, khi đó tôi bị đám người theo đuổi bám đuôi đến phát phiền, đành phải tuyên bố ra ngoài rằng mình chỉ thích những nam thần lạnh lùng, ít nói, ngó lơ mình.

Hóa ra chỉ vì lý do đó mà anh luôn đối xử với tôi xa cách như vậy?

Tôi nhớ lại những lần Tống Thư Thời cố ý né tránh sự đụng chạm, sự lạnh nhạt và lảng tránh suốt bấy lâu nay.

Trước đây tôi đều quy chụp là do anh không yêu mình, chẳng ngờ nguyên nhân lại nực cười đến thế.

Tống Thư Thời đã hoàn toàn say khướt, rượu đã cạy mở cái miệng im lặng suốt bao năm qua của anh.

"Bà xã vẫn đáng yêu như hồi nhỏ vậy, không biết em ấy còn nhớ anh không. Anh không dám thú nhận, hồi nhỏ anh nói nhiều kinh khủng, để em ấy biết chắc chắn sẽ ghét anh cho xem..."

"Ghen tị với Cố Tri Ý quá, dựa vào cái gì mà hắn ta được ở bên cạnh bà xã suốt thế?" Tống Thư Thời lầm bầm chửi rủa: "Giờ còn chưa chịu từ bỏ, không biết đó là bà xã của tôi sao?"

"Bà xã, bà xã, bà xã... thích bà xã lắm..."

Nghe những lời lảm nhảm không ngớt của anh, đầu óc tôi quay cuồng vì lượng thông tin quá lớn.

Tống Thư Thời không những không ghét tôi, mà còn luôn yêu tôi?

Đợi đã, vậy còn "mối tình đầu" của anh thì giải thích thế nào? Tôi lay vai anh, cố gọi chút thần trí anh quay lại:

"Chẳng phải anh thích Ngô Phong sao?"

Ánh mắt Tống Thư Thời ngơ ngác một lát: "Ngô Phong là ai?"

"Mối tình đầu thời đại học của anh đấy."

Tống Thư Thời đột nhiên trở nên tức giận: "Nói bậy, tim anh lúc nào cũng chỉ có bà xã thôi."

"Ngô Phong... cái tên này nghe quen quen." Anh dùng bộ não đang mụ mẫm suy nghĩ một hồi, rồi đột nhiên hằn học nói: "Anh nhớ ra rồi, chính là cái cô ngày nào cũng tung tin đồn nhảm nói là bạn gái anh! Từ chối kiểu gì cũng không xong, may mà sau đó bị anh đuổi đi nên mới ra nước ngoài."

"Gần đây cô ấy về nước còn chưa từ bỏ ý định tìm anh đấy, không lẽ bà xã nghe thấy tin đồn này nên mới muốn ly hôn với anh sao?"

Giọng Tống Thư Thời chùng xuống, nước mắt rơi càng dữ dội: "Anh có thể giải thích mà bà xã, đừng ly hôn với anh..."

Uống rượu lại thêm cảm xúc thăng trầm quá mức, Tống Thư Thời nhanh chóng thiếp đi, để lại một mình tôi tự tiêu hóa khối thông tin khổng lồ này.

Tôi nhìn góc nghiêng yên tĩnh của anh với tâm trạng phức tạp, cảm thấy như đến tận hôm nay mới thực sự hiểu về người đàn ông này.

Chương trước Chương tiếp
Loading...