Hoàng Hậu Thế Thân

Chương 4



17

Suốt cả ngày hôm sau, ta không tìm được cơ hội gặp Mộ Dung Chiêu.

Sau khi dùng bữa sáng cùng cha mẹ, nỗi nghi hoặc trong lòng càng lúc càng lớn, ta bèn dùng lệnh bài triệu thủ lĩnh Ảnh Vệ đến.

Khi hỏi về cha mẹ mình, hắn nói rằng trước cả khi ta cầu xin, Mộ Dung Chiêu đã hạ lệnh cho họ bí mật sang Đại Lương tìm người.

Dù phải trả giá thế nào… cũng phải đưa cha mẹ ta về bình an.

Vì vậy ngay khi Ngao Ngọc Hy lên đường đến Bắc Yên, bọn họ đã ra tay trước.

Hắn còn nói trong quá trình hành động, họ phát hiện trước khi khởi hành, nàng ta từng gặp một cổ sư.

Chuyện này cũng đã được bẩm báo với Mộ Dung Chiêu.

Vậy nghĩa là…

Hắn đã sớm biết tất cả?

Tim ta khẽ run lên, vội hỏi:

“Bệ hạ hiện đang ở đâu?”

Thủ lĩnh Ảnh Vệ đáp:

“Bẩm nương nương, bệ hạ sau triều sớm vẫn chưa hồi cung.”

Ta sững người.

“Chưa hồi cung?”

Nhưng giờ này đã qua hơn nửa canh giờ so với thời điểm bình thường hạ triều.

Sao triều sớm vẫn chưa kết thúc?

“Có phải xảy ra chuyện gì không?”

Trong lòng ta dâng lên cảm giác bất an.

“Dẫn bản cung đi xem.”

Thủ lĩnh Ảnh Vệ lập tức tuân lệnh, dẫn ta đến điện phía sau triều đình.

Từ phía sau màn trướng, ta nhìn thấy Mộ Dung Chiêu đang ngồi nghiêng trên long ỷ.

Hắn chậm rãi xoay ngọc bội trên ngón tay.

Ánh mắt cụp xuống, dường như không có biểu cảm gì.

Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy ánh mắt lạnh lẽo sắc bén, như con đại bàng đang rình mồi, khiến người ta lạnh sống lưng.

Giữa đại điện, Ngao Ngọc Hy cùng đoàn sứ thần Đại Lương quỳ rạp dưới đất.

Dù bị trói chặt, nàng ta vẫn điên cuồng gào thét:

“Mộ Dung Chiêu! Bổn cung đã nói rồi!”

“Giang Phù Doanh chỉ là kẻ giả mạo!”

“Ả chỉ là tiện tỳ thấp hèn, xuất thân bần tiện! Vậy mà ngươi lại vì một con tiện nhân mà bắt giữ bổn cung?!”

“Ngươi không sợ hai nước khai chiến sao?!”

Lúc này Mộ Dung Chiêu mới chậm rãi ngẩng đầu, cười lạnh.

“Ngươi nói xem… trẫm có sợ không?”

Ngao Ngọc Hy há miệng, dường như không thể tin nổi hắn lại nói như vậy.

Hắn nhìn xuống quần thần, nhàn nhạt hỏi:

“Chư vị đã đứng nửa ngày rồi.”

“Vậy đối với lời của Nhị công chúa… có ý kiến gì?”

Các đại thần nhìn nhau.

Rất lâu sau mới có người bước ra.

“Bệ hạ, thần cho rằng chuyện này cần tra xét rõ ràng.”

“Nếu thân phận hoàng hậu thực sự có vấn đề, vậy nàng ta không nên tiếp tục ở lại.”

“Thần đồng ý!”

“Vị trí hoàng hậu liên quan đến quốc bản, cần phải tra xét cẩn thận!”

“Nếu nữ nhân này thực sự giả mạo, đánh tráo thân phận, làm nhục huyết thống hoàng tộc Bắc Yên… thì dù lăng trì cũng không oan!”

“Đúng vậy bệ hạ!”

“Xin bệ hạ sớm quyết định, ban chết hoàng hậu!”

Mộ Dung Chiêu nghe xong, khẽ gật đầu.

“Rất có lý.”

“Giết.”

Ngay lập tức, thị vệ bên ngoài xông vào.

Bọn họ xé toạc quan bào của những kẻ vừa lên tiếng, không nói thêm lời nào, lôi thẳng ra ngoài điện.

Cả đại điện lập tức rơi vào hỗn loạn.

Ngao Ngọc Hy trợn tròn mắt nhìn Mộ Dung Chiêu.

“Mộ Dung Chiêu! Ngươi điên rồi sao?!”

Nhưng hắn dường như không nghe thấy.

Chỉ lạnh lùng nhìn xuống đám quần thần, giọng nói lạnh như băng:

“Còn ai muốn dâng sớ nữa không?”

“Trẫm không có nhiều kiên nhẫn đâu.”

Trong chớp mắt, toàn bộ đại thần đều quỳ rạp xuống đất, đồng loạt hô vang:

“Vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!”

Lúc này Mộ Dung Chiêu mới chậm rãi đứng dậy.

Ánh mắt hắn rơi xuống gương mặt trắng bệch của Ngao Ngọc Hy.

Hắn quay sang Lý công công, giọng nói lạnh lẽo:

“Truyền tin cho Hoàng đế Đại Lương.”

“Nói rằng vị Nhị công chúa thất lạc nhiều năm của hắn… chẳng qua chỉ là kẻ nói dối lừa trên gạt dưới, muốn hạ độc hoàng hậu, làm loạn hoàng tộc Bắc Yên.”

“Trẫm nghi ngờ đây chỉ là kẻ mạo danh, có mưu đồ bất chính.”

“Bảo hắn tự thân sang Bắc Yên nhận người, rồi đem về xử lý.”

“Bằng không…”

Hắn khẽ nhếch môi.

“Trẫm cũng không ngại thay hắn… tiễn ả xuống hoàng tuyền.”

18

Thiên thư lại hiện lên trước mắt ta.

【Nam chính làm tốt lắm! Hoàng đế Đại Lương vốn chỉ là một kẻ nhu nhược. Đừng nói vì cái gọi là muội muội duy nhất, mà cho dù không có Ngao Ngọc Hy, chỉ cần nhận được thư của nam chính, hắn cũng không dám không đến. Bằng không một khi Mộ Dung Chiêu nổi điên, kéo quân nam tiến, thì Đại Lương coi như xong đời.】

【Liệu có khả năng… hắn vừa đến đã bị nam chính giữ lại làm con tin không? Nếu vậy thì dù hắn đến hay không, Đại Lương cũng diệt vong.】

【Không giống nhau đâu. Nếu hắn đến, tức là chịu thần phục. Nếu hắn không đến, tức là chống đối. Thần phục thì còn có thể làm một vương gia nhàn tản dưới trướng Đại Yên.】

【Còn nếu chống đối… thì nước mất nhà tan, xác phơi khắp nơi, máu chảy thành sông. Dù hắn chọn con đường nào, nam chính cũng chẳng hề e ngại.】

【Khoan đã… vậy rốt cuộc nam chính bắt đầu bày mưu từ lúc nào?】

Ta sững sờ nhìn những dòng chữ ấy.

Trong đầu vẫn chưa kịp sắp xếp lại mọi chuyện, cho đến khi triều sớm kết thúc.

Mộ Dung Chiêu khoác long bào vàng rực, từng bước tiến về phía ta.

Mỗi bước đi đều mang theo uy nghi của bậc đế vương.

Nhưng trong ánh mắt hắn… dường như lại thoáng qua một tia dịu dàng.

Đứng trước mặt ta, hắn rất tự nhiên nắm lấy tay ta, kéo ta rời khỏi đại điện, trở về hậu cung.

Lý công công dẫn theo đoàn cung nhân lặng lẽ đi phía sau.

Ta nhìn hắn, nhất thời không biết nên nói gì.

Ngược lại, hắn lại chủ động lên tiếng, giọng nói mang theo chút bất đắc dĩ và nuông chiều.

“Chỗ ở của nhạc phụ nhạc mẫu vẫn chưa sắp xếp xong.”

“Trong thời gian này… trẫm đành phải nhường Thanh Chính Điện cho họ ở tạm.”

“Vài ngày tới, trẫm cùng hoàng hậu ngắm trăng ở Phượng Nghi Cung… được không?”

Ta không nhịn được bật cười.

Nhưng trong mắt lại dần dần nhòe đi.

Hít nhẹ một hơi, ta khẽ đáp:

“Vậy… tất cả đều nghe theo phu quân.”

Bàn tay hắn siết chặt tay ta hơn.

Trên con đường dài của hoàng cung Bắc Yên, lần đầu tiên vang lên tiếng cười sảng khoái hiếm hoi của Mộ Dung Chiêu.

19

Một tháng sau.

Hoàng đế Đại Lương đích thân đến Bắc Yên triều cống, dâng chiếu thư quy hàng.

Trước mặt văn võ bá quan, Mộ Dung Chiêu một cước đá văng Ngao Ngọc Hy — người đã bị cắt lưỡi — trả về cho huynh trưởng của nàng ta.

Sau đó hắn cũng ném theo Lục Hành.

Kẻ đã bị chặt đứt gân tay gân chân, nằm rũ rượi trên mặt đất như một cái xác không hồn.

Kể từ ngày ấy…

Bắc Yên đổi tên thành Đại Yên, thống nhất Nam Bắc, thiên hạ quy về một mối.

Mộ Dung Chiêu lại một lần nữa cử hành đại lễ sắc phong hoàng hậu.

Trịnh trọng tuyên cáo trước thiên hạ:

“Cả đời này, trẫm chỉ có một hoàng hậu.”

“Nàng tên là Giang Phù Doanh.”

“Dù xuất thân hàn môn… nhưng là nữ nhân mà trẫm yêu nhất.”

“Dù sống hay chết… lòng trẫm vĩnh viễn không đổi.”

Bách tính khắp nơi hoan hô.

Khắp thiên hạ truyền tụng chuyện tình sâu nặng của đế hậu, ca ngợi mối tình trọn đời không đổi.

Đêm đại hôn.

Mộ Dung Chiêu ôm ta vào lòng.

Hơi men nhàn nhạt vương nơi cổ áo, khiến bầu không khí càng thêm quyến luyến.

“Doanh Doanh…”

“Ừm?”

“Gọi lại lần nữa.”

“Gọi gì?”

“Gọi một tiếng ‘phu quân’ cho trẫm nghe… được không?”

“… Phu quân.”

Hồng trướng lay động.

Đêm xuân không phụ lòng người.

Trên long sàng, rồng vút lên mây, khí thế ngạo nghễ, tựa như trấn giữ thiên hạ.

Phượng hoàng tung cánh, kiêu hãnh bay giữa biển mây, rực rỡ soi sáng muôn dân.

Quả đúng như câu nói:

“Tình yêu không biết bắt đầu từ đâu…

Nhưng một khi đã nảy sinh, chỉ có thể ngày càng sâu đậm.”

Ngoại truyện – Kiếp trước

1

Ta là Lý Thường Đức, đại tổng quản Nội Vụ Phủ.

Đã hầu hạ bệ hạ suốt hai mươi năm.

Trong hai mươi năm ấy, ta từng nhìn thấy rất nhiều bộ mặt của hắn.

Khi còn nhỏ, cùng tiên hoàng hậu sống lay lắt trong lãnh cung, ánh mắt yếu ớt bất lực.

Khi trưởng thành, hai tay nhuốm máu, cùng huynh đệ ruột thịt chém giết lẫn nhau, lạnh lùng tàn nhẫn.

Khi đấu trí với tiên hoàng, từng bước thoát khỏi tử cục, cuối cùng đăng cơ… trở thành một đế vương cô độc mà không ai có thể chạm đến.

Nhưng đây vẫn là lần đầu tiên…

Ta nhìn thấy hắn mang biểu cảm như đêm nay.

Có chút khó hiểu.

Có chút do dự.

Có chút hoài nghi.

Và còn có một chút… hứng thú.

Ta không nhịn được mà hỏi:

“Bệ hạ, hôm nay là đại hôn của người.”

“Vì sao lại quay về Ngự Thư Phòng?”

Nhưng hắn không trả lời.

Chỉ nhàn nhạt hỏi lại:

“Thường Đức, ngươi nói xem…”

“Hoàng đế Đại Lương… có hận vị muội muội này của hắn không?”

Câu hỏi ấy khiến ta hoàn toàn sững sờ.

Cho đến khi ta vâng lệnh bệ hạ mang lễ vật đến Phượng Nghi Cung.

Tận mắt nhìn thấy hoàng hậu quỳ xuống tạ ơn.

Ống tay áo rộng vô tình trượt xuống, để lộ vết roi trên cổ tay.

Dù đã được xử lý… nhưng vẫn có thể nhìn ra rõ ràng.

Ngay khoảnh khắc ấy…

Ta chợt hiểu ra.

Hoàng đế Đại Lương quả thật gan to bằng trời.

Nữ nhân này tuy dung mạo khuynh thành.

Nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một kẻ giả mạo.

Sao có thể xứng đáng cùng bệ hạ chia sẻ giang sơn?

Nhưng điều khiến ta kinh ngạc hơn…

Là bệ hạ dường như không hề có ý vạch trần ngay lập tức.

Hắn chỉ ra lệnh cho ta âm thầm theo dõi nữ nhân này.

Khi ấy ta còn tưởng…

Đây hẳn là một mỹ nhân kế mà Đại Lương sắp đặt.

Bệ hạ… có lẽ định dùng kế phản kế.

2

Nhưng nữ nhân này… dường như không giống những gì chúng ta nghĩ.

Nàng không có vẻ gì là tâm cơ sâu nặng.

Sau khi thành thân, nàng hầu như không rời khỏi Phượng Nghi Cung.

Ngoan ngoãn như một cái bóng.

Cho đến khi bệ hạ tuần tra biên cương phía Bắc trở về.

Có lẽ vì đường xa mệt mỏi, nên mắc trọng bệnh.

Ban đầu ta định sai Nguyệt Nga và các cung nữ đến hầu hạ.

Nhưng bệ hạ lại truyền lệnh…

Gọi hoàng hậu đến chăm sóc.

Ta hoảng hốt lập tức can gián:

“Bệ hạ, long thể của người quan trọng hơn hết thảy!”

“Nếu nữ nhân kia có ý đồ bất chính…”

Hắn khẽ cười.

Trong nụ cười mang theo vài phần trêu chọc.

“Vậy cứ để nàng ta ra tay.”

“Trẫm cũng muốn xem thử… gian tế mà Đại Lương phái tới… rốt cuộc còn định nhẫn nhịn đến bao giờ.”

Nhưng có vẻ như…

Chúng ta đã sai.

Suốt mười ngày ấy, nàng ngày nào cũng đến Thanh Chính Điện.

Tự tay dâng trà, thay nước.

Thức cả đêm trông chừng.

Lau mồ hôi.

Chăm sóc không chút lười biếng.

Từng động tác đều dịu dàng cẩn thận.

Không nhiều lời.

Không khoe khoang.

Chỉ lặng lẽ làm tròn bổn phận của mình.

Ngay cả Nguyệt Nga cũng không nhịn được mà nói với ta:

“Lý công công, ta thật không ngờ hoàng hậu nương nương lại chăm sóc bệ hạ chu đáo đến vậy.”

“Ngài nhìn bệ hạ đi, mấy ngày nay tâm trạng rõ ràng tốt hơn rất nhiều. Ngay cả sắc mặt cũng hồng hào hơn.”

Ngay cả ta… cũng bắt đầu cảm thấy kỳ lạ.

Những món ăn nàng mang đến, ta bí mật mời ngự y giỏi nhất Thái Y Viện kiểm tra.

Kết quả…

Không có gì bất thường.

Thật sự kỳ quái.

Nhưng thay đổi lớn nhất…

Không phải là nàng.

Mà là bệ hạ.

Ban đầu hắn vẫn giữ khoảng cách.

Mỗi lời mỗi chữ đều mang theo tính toán.

Nhưng dần dần…

Hắn bắt đầu chủ động trò chuyện với nàng.

Dù chỉ là những chuyện phong thổ nhân tình của Đại Lương.

Nhưng cũng đủ khiến đôi mắt vốn cô độc của nữ nhân kia…

Dần dần sáng lên một tia ánh sáng.

Chỉ tiếc rằng…

Giả thì vẫn là giả.

Một ngày nọ, nữ nhân ấy lỡ lời trước mặt bệ hạ.

Hắn thoáng ngẩng đầu hỏi:

“Doanh Doanh?”

“Là nhũ danh của nàng sao?”

Ta thấy nàng khẽ siết chặt tay áo, cúi đầu đáp nhỏ:

“Vâng.”

Khi ấy ta chỉ cười lạnh trong lòng.

Ngay cả nói dối… cũng không biết cách nói cho khéo.

Nhưng ta không ngờ…

Đêm hôm đó, khi bệ hạ luyện chữ trong Ngự Thư Phòng…

Hắn viết đầy mười tờ giấy.

Trên mỗi tờ…

Chỉ có hai chữ.

“Doanh Doanh.”

Sau khi khỏi bệnh, bệ hạ còn ra lệnh cho ta.

Từ nay về sau…

Mỗi tháng hai lần.

Ngày mùng một và ngày rằm.

Đều phải đến Phượng Nghi Cung dùng bữa cùng hoàng hậu.

Đến lúc ấy…

Ta mới nhận ra.

Bệ hạ đối với nữ nhân này…

Quả thật đã khác rồi.

3

Suốt một năm, bệ hạ và hoàng hậu nương nương vẫn luôn tương kính như tân, giữa họ hầu như không có chút thân mật nào.

Cho đến vài ngày trước, biên cương truyền về tin khẩn.

Nghe nói binh sĩ Đại Lương bắt đầu có động tĩnh bất thường, dường như muốn gây rối. Có lẽ hoàng đế Đại Lương vẫn chưa cam tâm chuyện phải nhượng ba thành.

Hôm đó là mùng một, theo lệ bệ hạ phải đến Phượng Nghi Cung.

Nhưng lần này, bệ hạ lại truyền hoàng hậu đến Ngự Thư Phòng dùng bữa.

Khi yến tiệc đã bày xong… bệ hạ vẫn không xuất hiện.

Hắn ẩn mình sau tấm bình phong, lặng lẽ quan sát từ mật thất phía sau.

Sau đó ra lệnh đuổi hết cung nhân, chỉ bảo ta đợi nửa canh giờ, rồi mới vào báo với hoàng hậu rằng bệ hạ bận quốc sự, không thể đến.

Dặn nàng cứ dùng bữa một mình rồi trở về Phượng Nghi Cung.

Khi ta bước vào truyền lời, tim bỗng thót lên một cái.

Bởi vì ta phát hiện - tấm bản đồ phòng thủ biên cương, vốn đặt trên long án từ tối qua… đã biến mất.

Lẽ nào… chính nàng ta đã lấy?

Ta thầm lắc đầu, nghĩ rằng lần này nàng ta chết chắc rồi.

Nhưng khi hoàng hậu rời đi, bệ hạ mới bước ra khỏi mật thất, đi đến kệ sách, mở một chiếc hộp gỗ.

Vốn dĩ đó chỉ là chiếc hộp rỗng.

Thế nhưng lúc này…

Bên trong lại có một tấm bản đồ phòng thủ biên cương, được xếp ngay ngắn như cũ.

Ta bừng tỉnh, lắp bắp hỏi:

“Bẩm bệ hạ… đây… là hoàng hậu đặt lại sao?”

Nàng ta đã có một cơ hội ngàn năm có một.

Vì sao lại không ra tay?

Dường như ngay cả bệ hạ cũng không hiểu.

Nhưng khóe môi hắn chậm rãi cong lên.

Hắn khẽ cười, lẩm bẩm một câu:

“Thú vị thật.”

4

Kể từ đó, bệ hạ bắt đầu chú ý đến hoàng hậu nhiều hơn.

Khi nàng vẽ tranh trong ngự hoa viên, lúc nào cũng không hài lòng, hết lần này đến lần khác vò nát giấy.

Bệ hạ liền sai người nhặt lại toàn bộ, xem từng bức một.

Sau đó bình thản nhận xét:

“Nét bút không tệ… chỉ là đã lâu không luyện.”

Ta không khỏi khó hiểu.

Chẳng lẽ gian tế Đại Lương còn được dạy cả cầm kỳ thi họa?

Nếu đây thật sự là mỹ nhân kế…

Thì nàng ta cũng kín đáo quá mức rồi.

Thỉnh thoảng, bệ hạ lại nổi hứng.

Nửa đêm lặng lẽ đi cửa bên, lén vào Phượng Nghi Cung.

Chỉ để xem… nàng đang làm gì.

Nhưng lần nào cũng chỉ thấy nàng ngồi một mình trong sân, lặng lẽ nhìn trăng.

Thần sắc cô độc, buồn bã.

Lúc ấy, cả ta và bệ hạ đều nghĩ rằng…

Có lẽ nàng chỉ là một nữ nhân tha hương nơi đất khách, cảm thấy cô đơn mà thôi.

Cho đến khi…

Một ngày nọ.

Hoàng hậu giả chết bỏ trốn.

Bệ hạ nổi giận lôi đình, lập tức sai người truy bắt.

Không ngờ lại bắt được thêm một nam nhân trẻ tuổi.

Tên đó cực kỳ ngông cuồng, vỗ ngực tự xưng:

“Ta là Phiêu Kỵ tướng quân Đại Lương, cũng là thanh mai trúc mã của hoàng hậu.”

“Bệ hạ không thể động đến ta!”

Câu nói này khiến bệ hạ giận dữ tột độ.

Hắn rút kiếm ngay tại chỗ, suýt nữa tự tay xẻ thịt tên đó.

Nhưng đúng lúc ấy…

Từ Phượng Nghi Cung truyền đến tin.

Nói rằng hoàng hậu đang lấy cái chết ép bệ hạ, cầu xin hắn thả người kia.

Khoảnh khắc đó…

Sau bao nhiêu năm.

Ta lại nhìn thấy trong mắt bệ hạ....nỗi đau sâu đến tận cùng.

5

Những chuyện sau đó…

Thật khiến người ta không nỡ nhắc lại.

Dù bị giam vào lãnh cung.

Nhưng bệ hạ vẫn không nỡ bạc đãi nàng.

Lụa là gấm vóc.

Sơn hào hải vị.

Chưa từng thiếu thốn.

Thế nhưng…

Nàng dường như đã chết tâm.

Đến khi bệ hạ dằn xuống cơn giận, chủ động đến gặp nàng.

Nàng lại lạnh lùng nói:

“Giữa ta và ngươi… là huyết hải thâm thù.”

“Mộ Dung Chiêu.”

“Cả đời này… ta không thể yêu ngươi.”

“Chi bằng ban cho ta cái chết… giải thoát cho cả hai.”

Bệ hạ tức giận đến mức vừa về cung đã lật đổ long án.

Tự nhốt mình trong Ngự Thư Phòng bảy ngày bảy đêm.

Bảy ngày sau.

Hắn hạ lệnh:

Mở rộng quân đội.

Rèn luyện binh mã.

Trong vòng ba năm, nhất định phải san bằng Đại Lương.

Ba năm ấy…

Ta nhìn thấy bệ hạ nhiều lần đến lãnh cung.

Hoặc mang theo nỗi đau mà quay về.

Hoặc giận dữ tột cùng mà rời đi.

Có khi còn bị nàng chọc giận đến mức thổ huyết.

Nhưng ta biết.

Nàng sống… cũng chẳng khá hơn.

Theo lời cung nhân giám sát suốt ba năm.

Nàng chỉ giống như một cái xác biết đi.

Ta không hiểu…

Vì sao mọi chuyện lại đi đến mức này.

Nhưng ta vẫn không khỏi đau lòng thay bệ hạ.

Cho đến đêm trước ngày xuất chinh.

Ngự y vội vàng vào bẩm báo:

Hoàng hậu đã mang long thai.

6

Đây là đứa con đầu tiên của bệ hạ.

Hầu hạ hắn hơn hai mươi năm.

Ta chưa từng thấy hắn vui mừng đến vậy.

Đến mức đứng trước cây ngân sam trong ngự hoa viên, hắn cũng hỏi:

“Ngươi có vui thay cho trẫm không?”

Cây không trả lời.

Hắn liền vỗ thân cây, cười lớn:

“Không nói tức là đồng ý rồi đúng không? Ha ha ha!”

Đêm đó.

Bệ hạ đích thân viết thánh chỉ.

Lập đứa trẻ trong bụng hoàng hậu làm thái tử tương lai.

Đồng thời đại xá thiên hạ.

Nhưng sáng hôm sau.

Trên triều.

Quần thần đồng loạt phản đối:

“Nữ nhân này đã phạm đại tội!”

“Con của nàng không xứng làm quân vương Bắc Yên!”

Bệ hạ chỉ lạnh lùng nói một câu:

“Lôi ra ngoài… chém.”

Ngay lập tức năm sáu vị đại thần bị xử trảm.

Cả triều đình im phăng phắc.

Không còn ai dám nói thêm.

Sau khi hạ triều.

Bệ hạ dặn ta vô cùng nghiêm túc:

“Trùng tu Phượng Nghi Cung.”

“Mọi thứ phải là tốt nhất.”

“Đại lễ sắc phong hoàng hậu cũng phải chuẩn bị ngay.”

“Nữ nhân đều yêu cái đẹp.”

“Đừng để nàng thấy bụng lớn… mà mặc phượng bào không đẹp.”

Ta nghe vậy chỉ cười.

Trong lòng cũng vui mừng thay cho bệ hạ.

Ba năm khổ sở vì tình…

Có lẽ cuối cùng cũng sắp kết thúc.

7

Nhưng không ai ngờ…

Mọi chuyện lại kết thúc như vậy.

Ta chết lặng.

Vội ra lệnh mở cửa Ngự Thư Phòng.

Nàng…

Đã tự tận.

Một xác hai mạng.

Không hề lưu luyến.

Bệ hạ ôm thi thể nàng.

Ngồi bất động trong lãnh cung ba ngày ba đêm.

Đến ngày thứ ba.

Hắn mới bế nàng ra ngoài.

Hạ lệnh chế tạo băng quan.

Dùng lễ nghi hoàng hậu Bắc Yên…

An táng nàng trong Thái Lăng.

Sau đó.

Hắn đích thân dẫn quân, nam tiến.

Chỉ trong ba tháng.

Đánh hạ Đại Lương trong một trận.

Ba ngày sau khi khải hoàn hồi triều.

Bệ hạ hạ chiếu truyền ngôi cho hoàng tộc.

Rồi một mình đi đến Thái Lăng.

Ta không yên tâm.

Lặng lẽ đi theo.

Sau tấm bia đá ngoài lăng.

Ta nhìn thấy bệ hạ quỳ trước băng quan.

Ôm lấy thi thể nàng.

Khóc đến đứt từng khúc ruột.

Ta cũng không kìm được nước mắt.

Nhưng ngay lúc đó…

Trên không trung bỗng vang lên một giọng nói xa lạ:

“Nếu dùng chính mạng sống của ngươi… đổi lấy một cơ hội để nàng chống lại số mệnh…”

“Ngươi có nguyện ý không?”

Ta giật mình, quát lớn:

“Ai?!”

“Kẻ nào dám xông vào Thái Lăng?!”

Nhưng từ trong lăng.

Giọng bệ hạ khàn đặc.

Nhưng lại mang theo sự kích động khó giấu:

“Chỉ cần nàng có thể trở lại…”

“Trẫm có gì mà không nguyện ý?!”

Ta sững sờ.

Chỉ thấy hắn lấy từ tay áo ra một lọ hạc đỉnh hồng.

“Bệ hạ! Vạn lần không thể....”

Nhưng hắn đã vung chưởng vào cơ quan trong lăng.

Cửa đá nặng ngàn cân sập xuống.

Đóng chặt trước mắt ta.

Không cách nào mở ra nữa.

Ngay lúc ấy.

Giọng nói trên không trung lại vang lên lần nữa:

“Phó bản tái khởi động.”

“Lần sửa lỗi này: thêm chức năng hiển thị bình luận chạy ngang cho nhân vật Giang Phù Doanh.”

Hoàn 

 

Chương trước
Loading...