Hoàng Hậu Bản Sao

Chương 5



“Bắt hết cho ta!”

 

Lão thái thái nhìn cảnh này, hai mắt trợn trắng, sợ đến ngất xỉu.

 

Thẩm Uyển Nghiên được thả ra, mặt đầy dấu bàn tay, vừa khóc vừa hét:

 

“Ta vì muốn cứu tỷ tỷ nên mới thâm nhập hang hổ! Ta vô tội!”

 

Ta trợn trắng mắt:

 

“Thôi đi, có cần ta lặp lại lời vừa rồi nãi nãi của ngươi nói muốn bán ta đi làm thiếp thông phòng không?”

 

“Ta còn có thể học giống hệt cả cái giọng thiếu răng lọt gió của bà ấy đó.”

 

9

 

Sau khi hồi cung, Thẩm gia hoàn toàn gặp đại họa.

 

Tuy lão thái thái vì muốn bảo vệ Thẩm Uyển Nghiên nên một mình gánh hết tội danh, bị lưu đày ngàn dặm, nhưng thái độ của hoàng đế đối với Thẩm Uyển Nghiên đã lạnh đến cực điểm.

 

Thẩm Uyển Nghiên không cam lòng cứ thế thất sủng, quyết định đánh cược lần cuối.

 

Nghe nói gần đây hoàng đế tâm trạng phiền muộn, nàng ta tuyên bố bản thân trong mấy ngày chịu khổ đã ngộ ra tuyệt thế thi thiên, còn phổ ra khúc thần tiên có thể thanh lọc tâm hồn, mời hoàng đế đến Ngự hoa viên thưởng thức.

 

Hoàng đế vốn không muốn đi.

 

Nhưng ta đi.

 

Ta còn đặc biệt mời nhị ca và tam ca đến làm giám khảo.

 

Trong Ngự hoa viên, Thẩm Uyển Nghiên mặc một thân áo trắng, yếu mềm như liễu trước gió, đứng giữa khóm hoa, thâm tình ngâm thơ:

 

“Đầu giường ánh trăng rọi, ngỡ mặt đất phủ sương…”

 

Vừa đọc hai câu, nhị ca đang ngồi ở ghế giám khảo đã mặt không biểu cảm ngắt lời nàng ta:

 

“Dừng. Bài thơ này là ta tùy tay viết lúc ba tuổi đái dầm. Sau đó thấy quá dở nên ném đi rồi, sao ngươi biết được?”

 

Mặt Thẩm Uyển Nghiên cứng lại:

 

“Đây… đây là bổn cung linh cảm chợt lóe…”

 

Ta lập tức đứng dậy, học theo dáng vẻ thâm tình như cả đời chưa từng được ăn bữa ngon của nàng ta, dùng giọng còn làm màu hơn ngâm:

 

“Đầu giường ánh trăng soi, ướt quần một mảng rồi. Ngẩng đầu nhìn trăng sáng, cúi đầu giặt quần thôi.”

 

Toàn bộ thái giám cung nữ nhịn cười đến mặt đỏ bừng.

 

Nhị ca hài lòng gật đầu:

 

“Ừm, đây mới là bản gốc. Muội muội học không tệ, nắm được tinh túy.”

 

Thẩm Uyển Nghiên tức đến cả người run rẩy, nghiến răng nói:

 

“Là thần thiếp nhớ nhầm. Thần thiếp còn một khúc đàn, chính là tác phẩm dốc hết tâm huyết.”

 

Nàng ta ngồi xuống trước cổ cầm, bắt đầu đàn.

 

Tiếng đàn vừa vang lên, tam ca trực tiếp lấy hai cục bông nhét vào tai.

 

“Khúc này chỉ nên có dưới địa phủ, nhân gian khó được mấy lần nghe. Đây đâu phải đàn, rõ ràng là cưa gỗ.”

 

Hoàng đế xoa xoa thái dương.

 

Rõ ràng trước kia người cảm thấy khúc đàn của Thẩm Uyển Nghiên trong trẻo động lòng, hôm nay nghe lại thấy đâm thẳng vào óc.

 

Thẩm Uyển Nghiên biện giải:

 

“Là cây đàn này không tốt! Âm sắc cây đàn này không chuẩn!”

 

Ta cười:

 

“Đàn không tốt? Nào, đưa đàn cho ta.”

 

Ta bước tới, lấy từ trong tay áo ra một miếng vải, thong thả buộc lên mắt.

 

“Tam ca từng dạy ta, nhạc sư chân chính không dùng mắt nhìn, mà dùng tâm nghe. Nếu tâm đã mù, mở mắt cũng chỉ là đàn bừa.”

 

Hai tay ta đặt lên dây đàn, đầu ngón tay tung bay trên dây.

 

Một khúc Cao Sơn Lưu Thủy trút xuống, âm sắc trong trẻo, đoạn hào hùng như vạn mã lao nhanh, đoạn uyển chuyển như cầu nhỏ nước chảy.

 

Một khúc kết thúc, ta bình tĩnh tháo dải vải xuống.

 

Tam ca vỗ tay:

 

“Tuyệt diệu! Thuật nghe âm định vị khi bịt mắt đàn của muội muội đã có chín phần hỏa hầu của ta rồi!”

 

“Mạnh hơn một số kẻ mở mắt mà nói bừa nhiều!”

 

Thẩm Uyển Nghiên hoàn toàn sụp đổ. Nàng ta nhìn ánh mắt càng lúc càng chán ghét của hoàng đế, ác ý nổi lên.

 

“Giang Vân Sở! Ngươi đi chết đi!”

 

Nàng ta đột nhiên lấy từ trong tay áo ra một nắm bột độc, hung hăng hắt về phía ta.

 

“Cẩn thận!”

 

Hoàng đế kinh hô.

 

Nhưng ta không động.

 

Bởi vì nhị ca ta đã động.

 

Huynh ấy tuy là văn nhân, nhưng cây quạt trong tay lại là quạt sắt đại ca đặc chế cho huynh ấy.

 

 

 

Quạt mạnh mẽ xòe ra, một luồng gió lớn nổi lên từ hư không, trực tiếp thổi ngược nguyên đám bột độc về mặt Thẩm Uyển Nghiên.

 

“A——!”

 

Thẩm Uyển Nghiên ôm mặt hét thảm. Bột độc kia dính vào da là thối rữa.

 

Mặt nàng ta lập tức sưng thành đầu heo, đỏ đỏ xanh xanh, vô cùng đặc sắc.

 

Hoàng đế nhìn gương mặt dữ tợn đáng sợ kia, hình tượng bạch nguyệt quang thuần khiết không tì vết trong lòng người cuối cùng cũng vỡ vụn thành cặn.

 

“Người đâu! Lôi tiện phụ điên này xuống cho trẫm!”

 

Hoàng đế lạnh lùng phất tay áo, không nhìn nàng ta thêm một cái nào nữa.

 

10

 

Hoàng đế hạ chỉ, tước bỏ phong hào quý phi của Thẩm Uyển Nghiên, giáng làm đáp ứng, đánh vào lãnh cung, vĩnh viễn không có ngày trở mình.

 

Lúc Thẩm Uyển Nghiên bị kéo đi, vẫn gào đến xé lòng:

 

“Hoàng thượng! Thần thiếp oan uổng! Thần thiếp là Uyển Nghiên của người mà!”

 

Ta đứng trên bậc thềm cao, nhìn bóng dáng chật vật của nàng ta.

 

Ta nghĩ một chút, khí trầm đan điền, mô phỏng tiếng kêu thê lương của nàng ta:

 

“Hoàng thượng——! Thần thiếp oan uổng——!”

 

“Thần thiếp là đầu heo của người mà——!”

 

Hét xong, ta liền chuyển mượt sang tiếng cười như chuông tạ.

 

Thẩm Uyển Nghiên nghe thấy giọng ta, tức đến phun ra một ngụm máu, ngất chết đi.

 

Vào lãnh cung rồi, nàng ta cũng chẳng có ngày lành.

 

Năm vị phế hậu từng bị nàng ta hãm hại vào lãnh cung đang mài dao soàn soạt chờ nàng ta.

 

Nghe nói ngày hôm sau, trong lãnh cung đã truyền ra tiếng kêu thảm như mổ heo.

 

Xử lý xong Thẩm Uyển Nghiên, hoàng đế cảm thấy mình lại được rồi.

 

Người triệu kiến ta ở Ngự thư phòng, vẻ mặt thâm tình nắm tay ta:

 

“Vân Sở, trước kia trẫm bị mỡ heo che mắt, không nhìn rõ dưới lớp da vẽ của nàng ta lại giấu một lòng dạ rắn rết.”

 

“Trẫm còn sai lầm xem mắt cá là trân châu, bỏ qua một kỳ nữ chân thật lại đại tài như nàng.”

 

“Bây giờ trẫm biết rồi, nàng mới là hoàng hậu duy nhất của trẫm. Sau này trẫm nhất định sẽ đối xử tốt với nàng.”

 

Người nói cảm động tận tâm can, hốc mắt cũng đỏ lên.

 

Ta nhìn người, nghiêng đầu.

 

Sau đó, ta học theo biểu cảm vừa rồi của người, thâm tình nhìn người, nắm lấy tay người:

 

“Hoàng thượng, trước kia thần thiếp cũng bị mỡ heo che mắt, mới cảm thấy chỉ cần học giống là có thể nhận được tình yêu. Bây giờ thần thiếp biết rồi…”

 

Ta rút tay về.

 

“Thần thiếp là kẻ chuyên bắt chước, nhưng không muốn học hoàng thượng làm một kẻ mù.”

 

Mặt hoàng đế đen lại:

 

“Giang Vân Sở! Nàng to gan! Trẫm là thiên tử!”

 

“Thiên tử thì sao?”

 

Ngoài cửa đột nhiên truyền đến ba giọng nói.

 

Đại ca vác đại đao, nhị ca cầm bút lông, tam ca ôm cổ cầm, xếp thành một hàng chặn trước cửa.

 

Đại ca: “Ai dám quát muội muội ta?”

 

Nhị ca: “Hôn quân, tin ta viết sách mắng ngươi để tiếng xấu muôn đời không?”

 

Tam ca: “Tin ta nửa đêm ngồi đầu giường ngươi đàn Chiêu Hồn Khúc không?”

 

Hoàng đế nhìn ba vị môn thần này, lại nhìn ta vẻ mặt thờ ơ:

 

“Được được được… trẫm không quản nữa, tùy các ngươi vậy.”

 

Từ đó về sau, ta sống những ngày thần tiên trong cung.

 

Hoàng đế không dám quản ta, còn phải đúng hạn phát lương cho ta.

 

Ta rảnh rỗi không có việc gì, bèn mở một lớp “Đại học đường mô phỏng” trong cung.

 

“Nào nào nào, các vị muội muội nhìn kỹ, hôm nay chúng ta học hoàng đế nổi giận.”

 

“Điểm quan trọng là lỗ mũi phải nở to, ánh mắt phải có ba phần lạnh bạc, ba phần giễu cợt, bốn phần thờ ơ…”

 

Các phi tần mới vào cung người nào người nấy cầm sổ nhỏ ghi chép điên cuồng.

 

Một năm sau, ta đến lãnh cung thăm Thẩm Uyển Nghiên.

 

Nàng ta đã điên rồi.

 

Lúc này nàng ta đang nhìn tường, học dáng vẻ năm xưa của ta, nghiêng đầu, lẩm bẩm một mình.

 

“Ta là kẻ chuyên bắt chước… ta là hoàng hậu…”

 

Thấy ta đến, nàng ta hì hì cười:

 

“Tỷ tỷ, tỷ xem ta học có giống không?”

 

Ta lắc đầu, đưa cho nàng ta một cái màn thầu:

 

 

 

“Ánh mắt không có hồn, động tác cứng đờ, học không giống, đánh giá kém.”

 

Nói xong, ta xoay người rời đi.

 

Trở về Giang gia, ánh nắng vừa đẹp. Đại ca đang luyện kiếm, nhị ca đang viết thơ, tam ca đang đàn.

 

Ta nhặt một cành cây dưới đất, bắt đầu so chiêu với đại ca.

 

Dù sao, học hành là chuyện không có điểm dừng mà.


HẾT

Chương trước
Loading...