Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Họ Chỉ Xem Tôi Là Cái Ví
Chương 4
Tô Chí Quốc. Vương Tú Phân.
Bố tôi, mẹ tôi.
Ông ta viết cả tên bố mẹ tôi vào đó.
“Bố.” Tôi đẩy tờ giấy đó về lại. “Bố mẹ con đồng ý làm Bên B từ lúc nào vậy?”
Lục Kiến Dân hơi sững lại. “Thì cái này đưa con xem trước mà. Con thấy không có vấn đề gì thì hẵng nói với bố mẹ con.”
“Nghĩa là, bố mẹ con không hề biết đến bản thỏa thuận này.”
“…Niệm Tình, đây chỉ là bản nháp.”
“Nháp cũng không được.” Tôi đứng lên. “Điều khoản ở giữa ghi ‘thời gian chuyển nhượng xác định sau’, đồng nghĩa với việc 45 vạn này đưa ra rồi, nhà khi nào mới đứng tên con thì không ai biết được. Cho dù bố thực tâm muốn cho, thì việc sang tên nhà Lục Hạo Thiên có đồng ý không? Hai căn nhà đó bố luôn nói là để lại cho anh ta, anh ta chịu nhường chắc?”
Nụ cười của Lục Kiến Dân cứng đờ nửa giây. Nửa giây đó đủ để tôi xác nhận một chuyện: Ông ta chưa hề bàn bạc với Lục Hạo Thiên. Cái gọi là “thỏa thuận” này từ đầu đến cuối chỉ là một cú lừa, đem một căn nhà vô định ra vẽ bánh vẽ để tôi phải bỏ ra 45 vạn tiền tươi thóc thật.
“Bố, bản thỏa thuận này con không ký. 45 vạn con cũng không đưa.”
Giọng tôi không lớn, nhưng tất cả những người trong phòng khách đều nghe rõ. Tiếng xào nấu trong bếp im bặt. Điếu thuốc ngoài ban công bị dập tắt.
“Niệm Tình.” Nụ cười của Lục Kiến Dân biến mất. “Con có phải đang có định kiến gì với cái nhà này không?”
“Con không có định kiến.” Tôi bình tĩnh nhìn ông ta. “Con chỉ không muốn làm kẻ ngốc để người ta bòn rút nữa.”
Chương 9
Tối hôm đó Lục Kiến Dân không ăn cơm mà bỏ về luôn. Trước khi đi còn vứt lại một câu cho Lục Thừa Hiên: “Công tác tư tưởng cho vợ con, tự con làm đi.”
Lục Thừa Hiên không dám nhìn tôi. Bữa cơm Lưu Quế Lan nấu được một nửa bỏ dở trên bếp, đến nồi dầu cũng chưa kịp tắt đã xách túi hậm hực đi theo. Tôi dọn dẹp tàn cuộc, đổ nồi sườn xào chua ngọt nửa sống nửa chín vào thùng rác.
Đêm đó, Lục Thừa Hiên ngủ ở phòng làm việc. Ngày thứ hai, ngày thứ ba, vẫn là phòng làm việc.
Đến ngày thứ tư, trên đường tới công ty, trong lòng tôi bỗng sinh ra một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ. Giống như một sợi chun bị kéo căng suốt 5 năm, ngay vào thời khắc sắp đứt phựt, cuối cùng cũng có người buông tay.
Không phải nhà họ Lục buông. Mà là chính tôi.
10 giờ sáng, thư ký của sếp Lý sang gọi tôi.
“Giám đốc Tô, sếp Lý gọi chị vào văn phòng.”
Tôi cứ tưởng là chuyện dự án. Mở cửa ra mới phát hiện trong văn phòng có thêm một người: Ân Nhược Hoa. Phó Tổng Giám đốc tập đoàn.
Hơn một năm không gặp, tóc cô ấy cắt ngắn hơn, khí chất càng mạnh mẽ, đang vắt chéo chân ngồi đối diện sếp Lý, trên bàn đặt một bản kế hoạch dự án.
“Niệm Tình.” Sếp Lý gọi tôi ngồi xuống. “Sếp Ân hôm nay đặc biệt đến đây, dự án thị trường Hoa Nam đã có tiến triển mới, cô ấy muốn đích thân nói chuyện với cô.”
Ân Nhược Hoa ngẩng đầu nhìn tôi, khẽ mỉm cười. “Tiểu Tô, ngồi đi.”
Tôi ngồi xuống, lưng thẳng tắp.
“Chuyện dự án Hoa Nam chắc lão Lý đã nói với em rồi đúng không?” Ân Nhược Hoa vào thẳng vấn đề. “Tôi cần một người đến Thâm Quyến khai thác thị trường, xây dựng team từ con số 0. Em có hứng thú không?”
“Có ạ.”
“Mức lương sẽ tăng 40% so với hiện tại, cộng thêm cổ phần phân chia lợi nhuận dự án.”
Tăng 40%. Cộng phân chia dự án. Điều này có nghĩa là thu nhập hàng năm của tôi sẽ vượt qua con số 70 vạn.
“Nhưng có một điều kiện.” Ánh mắt Ân Nhược Hoa rất sắc bén. “Dự án này ít nhất phải bám rễ ở Thâm Quyến hai năm. Không phải đi công tác, mà là thường trú. Chấp nhận được không?”
Hai năm. Cách Thượng Hải 2.000 cây số. Cách Lục Thừa Hiên 2.000 cây số. Cách Lưu Quế Lan, Lục Uyển Như, Lục Kiến Dân, Lục Hạo Thiên 2.000 cây số.
“Được ạ.”
Ân Nhược Hoa nhìn tôi chằm chằm vài giây, rồi gật đầu. “Trước thứ Hai tuần sau cho tôi câu trả lời chính thức.”
Cô ấy đứng lên, thuận tay đẩy bản kế hoạch đến trước mặt tôi. Ra đến cửa còn dừng lại một nhịp: “Tiểu Tô, tiệc tất niên năm ngoái tôi đã nói với em, em là người trẻ có sự nhạy bén thương mại đỉnh nhất mà tôi từng gặp. Dự án này nếu làm tốt, trần nhà của em không chỉ dừng lại ở vị trí Giám đốc khu vực đâu.”
Cô ấy đi rồi. Tôi ngồi trong phòng sếp Lý, tay rịn mồ hôi. Trên bìa bản kế hoạch in bốn chữ: Thịnh Hằng Hoa Nam.
Sếp Lý nhìn tôi cười: “Về suy nghĩ cho kỹ, đừng nóng vội.”
Tôi cầm bản kế hoạch quay về chỗ ngồi. Ngồi ngây ra 5 phút, rồi rút điện thoại, định nhắn tin cho Lục Thừa Hiên. Ngón tay khựng lại trên màn hình. Anh ta đã ngủ ở phòng làm việc ba ngày rồi, nói không quá 10 câu.
Tôi cất điện thoại, lật mở bản kế hoạch ra.
Tối về đến nhà, phòng khách tối om. Lục Thừa Hiên không có nhà. Dưới cốc nước trên bàn trà có đè một tờ giấy: “Đi chơi với bạn rồi, đừng đợi.”
Tôi vò nát tờ giấy ném vào thùng rác, tự nấu một bát mì, ăn xong rửa bát, rồi ngồi trên sô pha lướt điện thoại.
Vòng bạn bè WeChat hiện lên một thông báo mới. Là của Lục Uyển Như.
Bức ảnh đính kèm là một tấm siêu âm thai, chú thích viết: “Bé con 2 tháng rồi, mẹ sẽ bảo vệ con.”
Bên dưới là một tràng bình luận, toàn là những lời chúc phúc. Trong số những người thả tim, có một người tôi biết.
Hứa Chân Chân. Đồng nghiệp của tôi.
Cô ta để lại bình luận: “Cố lên Uyển Như! Em bé chắc chắn sẽ rất đáng yêu!” Kèm theo hai trái tim.
Ánh mắt tôi từ từ thu lại khỏi màn hình. Hứa Chân Chân quen Lục Uyển Như? Giọng điệu bình luận không giống như bạn bè bình thường trên mạng, mà giống như mối quan hệ khá thân thiết.
Thêm vào chuyện trước đây cô ta từng đến quán trà sữa của Lục Hạo Thiên, lại còn hỏi tôi được thưởng Tết bao nhiêu. Những chuyện này nếu tách lẻ ra thì chẳng có gì, nhưng chắp vá lại với nhau…
Tôi đặt điện thoại sang một bên. Có thể tôi đã nghĩ nhiều. Nhưng tôi vẫn chụp màn hình bình luận đó, lưu vào thư mục “Backup Công Việc”.
Chương 10
Sáng thứ Hai, tôi báo chuyện đi Thâm Quyến cho Lục Thừa Hiên biết.
“Cái gì? Đi Thâm Quyến?” Anh ta vừa ngủ dậy, tóc tai bù xù, trừng mắt nhìn tôi. “Thường trú 2 năm? Em điên à?”
“Lương tăng 40%, có chia hoa hồng dự án.” Tôi cầm cốc nước dựa vào khung cửa bếp nhìn anh ta. “Đây là cơ hội thăng tiến.”
“Thế còn nhà thì sao? Cái nhà này em bỏ mặc à?”
“Cái nhà nào?” Tôi không nhịn được bật cười một tiếng. “Anh một mình ngủ phòng làm việc 3 ngày, cơm tôi nấu không ăn, cũng không nói với tôi câu nào. Tôi đi hay không đi thì có gì khác nhau?”
Mặt anh ta lúc đỏ lúc trắng. “Đó là vì em… hôm đó em với bố anh…”
“Tôi chỉ là không ký cái bản thỏa thuận vô lý của ông ấy.” Tôi ngắt lời. “Lục Thừa Hiên, 5 năm qua anh có từng vì tôi mà nghĩ đến chuyện này chưa? Mẹ anh đến đòi tiền thì anh trốn, em gái anh đến khóc lóc thì anh nói đỡ, bố anh cầm cái hợp đồng ma đến lừa người thì anh rít thuốc đứng nhìn ngoài ban công. Rốt cuộc anh đứng về phe nào?”
Anh ta há miệng. “Anh… chuyện giữa em với bố mẹ, anh nói gì cũng không đúng.”
“Anh không nói gì cả, cũng là không đúng.”
Tôi đặt cốc nước lên mặt bếp. “Chuyện đi Thâm Quyến, tôi sẽ nhận lời sếp Ân. Anh nếu có ý kiến, thì nói ngay bây giờ.”
Anh ta nhìn tôi, môi mấp máy vài cái, cuối cùng chẳng thốt ra được chữ nào.
Tôi vào phòng ngủ thay quần áo, xách túi ra khỏi cửa. Trên đường đi, thư ký của Ân Nhược Hoa gửi email, đính kèm giấy điều động nhân sự chính thức, yêu cầu tôi ký tên rồi nộp lại trước thứ Tư.
Tôi mở điện thoại, nghĩ ngợi một lúc, chưa vội ký.
2 giờ chiều, group chat công ty nảy lên một tin nhắn. Của Hứa Chân Chân.
“Chào mọi người, thứ Bảy tuần sau studio thiết kế của Lục Uyển Như khai trương, Uyển Như là bạn thân của em, mời mọi người có thời gian đến chung vui ạ.”
Bên dưới đính kèm một tấm poster. “Studio Thiết kế Lục Uyển Như — Không gian lý tưởng của bạn bắt đầu từ đây.”
Ngày khai trương: Thứ Bảy tuần sau. Địa điểm: Khu Phố Đông.
Tôi nhìn chằm chằm tấm poster rất lâu.
Lục Uyển Như không phải làm trợ lý trong công ty thiết kế sao? Mở studio riêng từ lúc nào?
Mở studio cần vốn khởi nghiệp, cần tiền thuê mặt bằng, cần tiền trang trí. Cô ta lương tháng 6.500, lấy tiền đâu ra? Cô ta than thiếu 45 vạn đổi nhà, đến tiền trả góp hàng tháng còn thiếu lên thiếu xuống; cô ta khóc lóc bù lu bù loa trước mặt tôi, bảo không có tiền thì không lấy được chồng.
Thế mà quay ngoắt đi đã mở một cái studio?
Tôi cầm điện thoại, mở khung chat với Lục Thừa Hiên. Định hỏi anh ta. Ngón tay khựng lại trên không trung vài giây.
Rồi thoát khỏi cuộc trò chuyện. Không cần hỏi anh ta. Hỏi rồi anh ta cũng sẽ không nói thật, hoặc chính anh ta cũng bị cho ra rìa không biết gì.
Nhưng tôi biết phải hỏi ai. Tôi mở danh bạ, tìm đến cái tên đó: Số cá nhân của Ân Nhược Hoa.
Không phải tìm cô ấy để hỏi chuyện của Uyển Như. Mà là để chốt cái tờ giấy điều chuyển công tác.
Đi Thâm Quyến. Rời Thượng Hải. Rời khỏi nhà họ Lục. Quyết định này tôi không cần phải suy nghĩ thêm nữa.
Tôi gọi điện. Chuông reo ba tiếng thì có người bắt máy.
“Alo?”
“Sếp Ân, em là Tô Niệm Tình.”
“Tiểu Tô.” Giọng đầu dây bên kia mang chút bất ngờ. “Suy nghĩ kỹ rồi à?”
“Dạ vâng. Đơn điều chuyển ngày mai em sẽ ký.”
Bên kia im lặng hai giây. “Có một chuyện tôi phải báo trước cho em.” Ân Nhược Hoa nói. “Dự án Hoa Nam không chỉ đơn thuần là quảng bá thương hiệu. Tôi chuẩn bị đăng ký thành lập một công ty con ở Thâm Quyến, vận hành độc lập. Sau khi chuyển qua, chức danh của em không phải là Giám đốc khu vực, mà là Tổng Giám đốc công ty con.”
Tay tôi siết chặt điện thoại. “Sếp Ân…”
“Chi tiết gặp nhau nói. Ngày mốt tôi bay Thượng Hải, em ra đón tôi, chúng ta trao đổi trực tiếp.”
Cô ấy cúp máy.
Tôi cầm điện thoại đứng ngoài hành lang, ngoài cửa sổ là bầu trời xám xịt của Thượng Hải. Điện thoại lại rung, tin nhắn của Lục Thừa Hiên.
“Mẹ bảo em định đi Thâm Quyến? Em quyết tâm đi thật đấy à?”
Tôi nhìn tin nhắn, khóe môi nhếch lên. Mẹ anh ta sao mà biết được? Mới sáng nay tôi vừa nói với anh ta. Đương nhiên là anh ta lập tức gọi điện báo cáo cho mẹ mình rồi.
“Phải.” Tôi đáp lại một chữ.
Anh ta nhắn lại trong một giây: “Em đi rồi chuyện của Uyển Như tính sao? Em đã hứa giúp nó cơ mà.”
Tôi lật úp điện thoại, úp sấp xuống bậu cửa sổ.
Giúp nó? Tôi hứa giúp nó lúc nào?
Điện thoại lại rung. Một cái. Hai cái. Ba cái. Tôi không thèm xem.
Quay lại bàn làm việc, mở hòm mail, tôi in tờ quyết định điều chuyển ra, ký tên mình vào. Lúc đặt bút ký, tay tôi không hề run một chút nào. Trước khi tan làm, tôi đặt tờ đơn đã ký lên bàn sếp Lý. Anh ấy nhìn thoáng qua, gật đầu: “Thứ Tư sếp Ân đến Thượng Hải, em ra sân bay đón cô ấy, chuẩn bị bàn giao công việc chính thức đi.”
“Vâng.”
Bước ra khỏi công ty, trời đã tối mịt. Trong điện thoại có 9 tin nhắn của Lục Thừa Hiên và 4 cuộc gọi nhỡ của Lưu Quế Lan. Tôi lướt xem từng tin một. Tin nhắn của Lục Thừa Hiên chuyển từ “Em quyết tâm đi thật đấy à” sang “Em muốn ly hôn phải không”, rồi biến thành “Em đang ở đâu? Mau về nhà, chúng ta nói chuyện đàng hoàng”.
Các cuộc gọi nhỡ của Lưu Quế Lan, từ 3 giờ chiều đến 5 giờ rưỡi, tần suất ngày càng dày đặc.
Tôi cất điện thoại, đứng trước cửa tòa nhà đón gió một lúc.
Thẩm Khả gửi tin nhắn: “Nghe nói bà sắp đi Thâm Quyến à?”
“Sao bà biết?”
“Người trong tòa nhà của bà nhiều kẻ nhanh miệng lắm.”
“Ừ, chốt rồi.”
“Đi đi.” Thẩm Khả gửi một icon thả tim. “Cái nhà đó không đáng để bà ở lại.”
Tôi bước xuống ga tàu điện, quẹt thẻ vào cửa. Tàu đến. Tôi chen vào toa, nắm lấy tay vịn trên đầu, bị kẹp giữa hai hàng người. Trùng khớp với vị trí của một tháng trước, ngày tôi nhận được 78 vạn thưởng Tết. Nhưng con người tôi đã khác. Ngày hôm đó tôi nắm chặt điện thoại, sợ người khác nhìn thấy dãy số kia. Hôm nay tôi nắm chặt điện thoại, bên trong có 9 tin nhắn tôi không muốn trả lời.
Tàu đến bến. Tôi không đi về hướng nhà mình. Tôi quay đầu đi hướng ngược lại, bước vào một khách sạn hạng sang, thuê một phòng. Đêm nay, tôi không muốn về cái nhà đó nữa.
Phòng không lớn nhưng sạch sẽ, không có tiếng game ồn ào của Lục Thừa Hiên, không có đĩa trái cây giả tạo của Lưu Quế Lan, không có nước mắt cá sấu của Lục Uyển Như.
Tôi tắm xong, quấn khăn tắm ngồi trên giường. Mở điện thoại. Lục Thừa Hiên lại gửi thêm hai tin.
“Rốt cuộc em đang ở đâu? Không về anh báo cảnh sát đấy.”
“Niệm Tình, có phải em có người bên ngoài rồi không?”
Tôi nhìn chằm chằm câu cuối cùng, sững sờ mất vài giây, rồi bật cười thành tiếng. Có người bên ngoài. Cái lý do duy nhất mà anh ta có thể nghĩ ra, mãi mãi chỉ là cái này.
Điện thoại lại rung. Không phải Lục Thừa Hiên. Là một số lạ.
Tôi mở ra.
“Chào chị Tô Niệm Tình, em là Tưởng Duệ, bạn trai của Uyển Như. Em muốn hẹn gặp chị một lát, về chuyện studio của Uyển Như. Có một số tình huống, em nghĩ chị nên biết.”
Chương 11
Trưa hôm sau, tôi gặp Tưởng Duệ ở quán cà phê gần công ty.
Cậu ta tầm 27, 28 tuổi, cúc áo sơ mi cài kín đến tận họng, tư thế ngồi thẳng tắp, nhìn là biết người làm trong cơ quan nhà nước.
“Cảm ơn chị Tô đã đến.” Cậu ta đứng lên bắt tay tôi, rồi nhanh chóng rút lại. “Em biết quan hệ giữa chị và nhà Uyển Như không được tốt, nên cuộc gọi này em đắn đo rất lâu mới dám gọi.”
“Nói vào việc chính đi.”
Cậu ta gật đầu, mở điện thoại, quay màn hình về phía tôi.
Đó là một bức ảnh chụp màn hình sao kê ngân hàng của Lục Uyển Như. Lịch sử nhận tiền có 6 khoản chuyển khoản liên tiếp, mỗi khoản dao động từ 3 đến 5 vạn, kéo dài từ 3 tháng trước đến tận tuần trước, tổng cộng là 22 vạn.
Người chuyển tiền: Lục Hạo Thiên.
“Thế này là có ý gì?” Tôi liếc qua rồi ngẩng đầu.
“Vốn khởi nghiệp studio của Uyển Như tổng cộng là 28 vạn, trong đó 22 vạn là Hạo Thiên chuyển.” Tưởng Duệ nói. “Uyển Như nói với em tiền đó là do tự cô ấy dành dụm, tháng trước em vô tình nhìn thấy lịch sử giao dịch trên điện thoại cô ấy mới phát hiện ra.”
Ngón tay tôi gõ hai nhịp xuống mặt bàn.
Lục Hạo Thiên. Ba năm trước mượn tôi 8 vạn nói là xoay vòng vốn khởi nghiệp. Một năm trước lại rút 5 vạn từ thẻ tín dụng của tôi nói là có việc gấp. Cho đến tận bây giờ một xu cũng chưa trả.
Anh ta tiện tay một cái là ném 22 vạn cho Lục Uyển Như mở studio?
“Cô ta nói gì với cậu?” Tôi dựa lưng vào ghế.