Hầm Mỏ Nhiệt 25 Độ

Chương 4



7

 

Đưa xác con mèo Tịnh Tịnh về phòng thí nghiệm giải phẫu.

 

Đèn sợi đốt sáng lên, ánh sáng trắng bệch chiếu vào cơ thể gầy trơ xương của con mèo vàng.

 

“Nhớ kỹ, phàm là chuyện đã làm, đều sẽ để lại dấu vết. Đối phương làm càng nhiều thì sơ hở càng lớn.” Từ Ngôn nói.

 

Tôi mặc đồ vô trùng, đeo găng tay cao su.

 

Mười năm rồi, khoảnh khắc cầm lại dao mổ, tay tôi vẫn không khỏi run lên.

 

Nhưng có những chuyện tôi buộc phải đối mặt, phải dùng lòng can đảm để khoác lên mình bộ giáp.

 

Chỉ có như vậy mới có thể ra trận giết giặc.

 

“Hà Điềm, em làm được, hãy tin vào bản thân.”

 

Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, dốc hết sức bình sinh để ổn định tâm trí.

 

Lưỡi dao mổ bắt đầu từ khoang miệng của con mèo, từng chút một rạch ra.

 

Tôi cẩn thận bóc tách các lớp cơ, làm lộ ra thực quản và khí quản.

 

Từ Ngôn đứng bên cạnh, lông mày nhíu chặt.

 

Dọc theo yết hầu, rạch mãi xuống đến dạ dày, ngay khoảnh khắc đó, đồng tử của tôi co rút lại, nhịp thở bỗng nhiên ngưng bặt.

 

“Sao rồi?” Từ Ngôn nhạy bén nhận ra sự bất thường của tôi.

 

“Toàn bộ thực quản…”

 

Tay cầm dao mổ của tôi cứng đờ giữa không trung, ánh mắt run rẩy lướt qua từng tấc mô bị rạch ra, toàn thân nổi da gà.

 

“Không có tắc nghẽn cơ học, không có dấu vết ăn mòn do chất độc, cơ trơn không bị bệnh lý.

 

Giống hệt em gái em.”

 

“Mười năm trước, hung thủ dùng chó mèo hoang để luyện tập trước, thấy ổn thỏa rồi mới ra tay giết người.”

 

Ánh mắt Từ Ngôn trầm ngâm, “Hà Điềm, em là tiến sĩ Tâm lý học tội phạm, hãy thể hiện tố chất chuyên môn của mình ra, lùi lại một bước, tự coi mình là một người ngoài cuộc.

 

Quay về xem xét thật kỹ những người xung quanh, đừng bỏ sót một ai.

 

Đừng chỉ tập trung vào cái chết của em gái em, em sẽ bỏ lỡ rất nhiều thứ. Việc mẹ em tự sát, bố em phát điên cũng phải điều tra thật kỹ.”

 

“Giáo sư Từ, ý thầy là… tất cả chuyện này đều là do con người sắp đặt?”

 

Tôi bám chặt vào mép bàn giải phẫu, nổi hết gai ốc.

 

Mười năm nay, tôi luôn đinh ninh rằng vì một câu nói lẫy của mình mà hủy hoại cả gia đình.

 

Nhưng bây giờ, một cảm giác ớn lạnh như bị rắn độc âm thầm nhắm tới bò dọc sống lưng.

 

“Nếu tôi đoán không lầm, kẻ đó vẫn luôn ở ngay bên cạnh em.”

 

Nét mặt Từ Ngôn vô cùng nghiêm túc.

 

“Bây giờ em lập tức liên hệ với cảnh sát phụ trách vụ án năm xưa để điều tra hai việc.

 

Thứ nhất, các mối quan hệ xã hội của gia đình em. Họ hàng, bạn bè, hàng xóm, thậm chí cả đồng nghiệp của bố mẹ em, lập một danh sách ra.

 

Thứ nhất, điều tra những người quen có mặt quanh lớp học của em gái em, hoặc có tiếp xúc với lớp học đó vào ngày xảy ra vụ án. Chắc chắn sẽ phát hiện ra điều gì đó.”

 

Từ Ngôn ngừng một lát rồi nói tiếp, “Nếu phát hiện ra người khả nghi, đừng rút dây động rừng, hãy đến tìm tôi, nhớ kỹ.”

 

Có lẽ sợ tôi chưa đủ thận trọng, trước khi ra cửa anh còn bồi thêm một câu:

 

“Mười năm còn đợi được, đừng nóng vội.”

 

8

 

Ngày 5 tháng 3 năm 2026.

 

Tôi tìm gặp cảnh sát Trương, người phụ trách đôn đốc vụ án của em gái tôi năm xưa, khi đem những suy luận của Từ Ngôn nói cho anh ấy nghe, anh đập đùi cái độp:

 

“Năm đó trọng tâm điều tra của chúng tôi đặt trong phạm vi hai mươi km xung quanh hiện trường, chỉ duy nhất không nghĩ đến người quen.

 

Hai manh mối này của Giáo sư Từ khi tung ra sẽ thành một tấm lưới, kẻ nào mắc lưới, chính là nghi phạm.

 

Yên tâm đi, Hà Điềm, tôi nhất định sẽ lôi cổ tên này ra cho cô!”

 

Thấy có hi vọng phá án, cảnh sát Trương như trẻ lại cả chục tuổi, bước chân thoăn thoắt.

 

Ngày 6 tháng 3, vụ án của em gái tôi chính thức được xác lập là vụ án hình sự.

 

Từ Ngôn với thân phận chuyên gia hình sự đã tham gia vào tổ chuyên án.

 

Cùng ngày, tôi nhờ cảnh sát Trương trích xuất camera khu dân cư trong một tuần gần đây, nhập hình ảnh con mèo hoang Tịnh Tịnh vào, dùng AI để rà soát lại lịch trình hoạt động của nó.

 

Dùng tốc độ nhanh nhất để tìm ra những đối tượng mà nó tiếp xúc trong những ngày này.

 

Nhưng không có gì bất thường.

 

Đến ngày thứ tư, từ một chiếc camera cũ kỹ gần một tiệm tạp hóa, chúng tôi bắt được một bóng dáng mờ ảo nhưng quen thuộc.

 

Hôm đó, tôi đã đến mỏ khoáng bỏ hoang ở núi Sư Tử nơi em gái xảy ra chuyện năm xưa, khám nghiệm lại hiện trường một lần nữa.

 

Khi nhìn thấy những dấu chân nhòe nhoẹt còn sót lại ở hiện trường, đột nhiên, tôi nghĩ đến một khả năng.

 

Luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên bắp chân, chạy vút lên đỉnh đầu, làm da đầu tôi tê rần.

 

Nếu một trong ba người đầu tiên phát hiện ra thi thể của em gái chính là hung thủ.

 

Vậy thì sau khi đến hiện trường, những dấu chân trước đó của hắn sẽ được hợp lý hóa.

 

Hoặc sẽ bị hắn “vô tình” xóa mờ đi.

 

Trước đó Từ Ngôn đã suy luận hung thủ là người quen của em gái.

 

Vậy rốt cuộc quen thuộc đến mức nào?

 

Tôi phải tự mình đi xác nhận lại.

 

Trước khi đi, tôi lại tìm gặp Từ Ngôn.

 

Sau khi nghe tôi suy luận về dấu chân ở hiện trường, cũng như những phát hiện từ camera, ông chỉ nói một câu:

 

“Hà Điềm, nhớ kỹ, em là học giả tâm lý học tội phạm, không được nhìn chăm chú vào vực thẳm quá lâu. Khi vực thẳm nhìn lại em, đừng để nó nuốt chửng.”

 

9

 

7 giờ 25 phút ngày 11, trên đường đến bệnh viện tâm thần thăm bố.

 

Tôi nhận được điện thoại của cảnh sát Trương.

 

Kết quả rà soát những người có liên quan ở núi Sư Tử vào ngày em gái xảy ra chuyện đã có.

 

“Hà Điềm, do tính chất vụ án khá đặc biệt, xuất phát từ việc cân nhắc đến sự an toàn tính mạng của cô, cấp trên và Giáo sư Từ đồng ý cập nhật tiến trình vụ án cho cô, tránh để cô không có sự phòng bị, tạo cơ hội cho hung thủ. Kết quả điều tra và hồ sơ nghi phạm đã được gửi vào email của cô rồi…”

 

Đọc xong tài liệu trong email, tôi cười.

 

Cười đến mức đau thắt ruột gan.

 

Kết hợp với kết quả sàng lọc từ camera mấy ngày nay, lần khám nghiệm hiện trường vụ án ngày hôm qua, cùng với những chuyện lớn nhỏ xảy ra trong gia đình tôi ngần ấy năm.

 

Tôi đã chạm đến một sự thật rợn người, làm sụp đổ hoàn toàn mọi nhận thức của tôi.

 

10

 

Đúng 8 giờ, tôi bước vào nơi mà tôi đã tới vô số lần trong suốt năm năm qua.

 

Sau khi mẹ qua đời, tinh thần bố tôi dần dần mất trí, mỗi lần nhìn thấy tôi, ông đều lao tới, hận không thể bóp chết tôi.

 

Tôi nghĩ ông oán trách tôi, hận tôi, không muốn nhìn mặt tôi.

 

Đành phải thuê người chăm sóc ông.

 

Về sau bệnh tình của ông ngày càng nặng, không còn cách nào khác, tôi đành đưa ông vào viện tâm thần.

 

Nhưng mỗi khi gặp tôi, cảm xúc của ông vẫn cực kỳ kích động.

 

Để không kích thích ông, năm năm qua, cứ cách hai tháng tôi lại đến một lần, chỉ đứng nhìn ông từ xa.

 

Chỉ vậy thôi.

 

Đây cũng là lần đầu tiên tôi đi tìm hiểu kỹ càng và nghiêm túc về bệnh tình của ông sau khi ông bị “bệnh”.

 

Không ai biết, bố tôi, thân là một giáo viên trung học, thực ra luôn muốn trở thành một bác sĩ tâm thần.

 

Vì lẽ đó, ông không chỉ đọc Cẩm nang Chẩn đoán và Thống kê các Rối loạn Tâm thần quanh năm suốt tháng, mà còn tự học các tác phẩm chuyên môn về tâm thần học lâm sàng, sinh lý thần kinh và tâm lý học hành vi.

 

Bây giờ phải sống dài ngày trong bệnh viện tâm thần, cũng coi như được toại nguyện.

 

Bác sĩ điều trị chính của ông, Uông Dục, là học sinh duy nhất trong các thế hệ học trò do ông dạy, theo đuổi công tác lâm sàng khoa tâm lý tâm thần.

 

Trước khi em gái xảy ra chuyện, hai người vừa là thầy trò vừa là bạn bè, là khách quen của nhà tôi.

 

Anh ta cũng là người duy nhất không trách móc tôi sau sự cố của em gái năm xưa, thậm chí còn an ủi tôi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...