Giả Ngoan Để Sống Sót Bên Anh

Chương 6



11

 

Tôi không còn nhìn thấy màn bình luận nữa.

 

Nhưng tôi vẫn phải đối mặt với Cố Tuân.

 

Anh dường như thật sự thấy rất uất ức, kéo tôi đến công ty, nhất định phải chứng minh mình trong sạch.

 

Văn phòng của Cố Tuân rất lớn, ở cửa còn cố ý ngăn riêng ra một phòng tiếp khách bằng kính.

 

Nhân viên của văn phòng tổng giám đốc sẽ thay phiên ngồi trực ở phòng tiếp khách, để phòng có người đến mà chạy không một chuyến.

 

Hôm nay, vừa khéo đến lượt cô nữ chính mà lần trước tôi gặp.

 

Tôi nhìn cô gái đang ngồi ở bàn làm việc, vẻ mặt chuyên chú, khóe miệng giật giật.

 

… Đây là cái gọi là thế giới hai người sao?

 

Cố Tuân đứng ở cửa, ánh mắt không ngừng hướng về phía đó ra hiệu cho tôi, như thể đang tố cáo.

 

Tôi giả vờ như không thấy, ngồi phịch xuống chiếc ghế công thái học của anh.

 

“Ghế của anh không tệ.”

 

Tôi xoay ghế chơi một lúc, chợt nhìn thấy ở góc dưới bàn có đặt ngay ngắn mấy chiếc hộp giữ nhiệt mà lần trước tôi mang cơm đến dùng.

 

Tôi chui vào kéo mấy hộp ra.

 

“Ơ, cái này…”

 

Lời còn chưa dứt, trợ lý của Cố Tuân vừa lúc gõ cửa đi vào.

 

Ánh mắt cậu ta lập tức rơi thẳng vào mấy hộp giữ nhiệt trong tay tôi.

 

Cậu ta nhìn Cố Tuân, rồi lại nhìn tôi, dè dặt lên tiếng.

 

“Cố tổng, hôm nay… vẫn dùng hộp giữ nhiệt này để chuẩn bị bữa trưa cho ngài ạ?”

 

 

 

Cố Tuân vừa định nói, tôi đã kinh ngạc nhướng mày trước.

 

“Ngày nào anh ấy cũng dùng cái này để ăn cơm à?”

 

Trợ lý gãi đầu.

 

“À? Không phải là cô nói sao… sợ Cố tổng ở công ty ăn không ngon, đồ ăn nguội đi sẽ không tốt cho sức khỏe, nên bảo anh ấy mỗi ngày nhất định phải dùng hộp giữ nhiệt cô đưa để đựng cơm và thức ăn sao?”

 

Hả?

 

Tôi nói à?

 

Tôi nói từ lúc nào vậy?

 

Tôi quay đầu nhìn Cố Tuân, lúc này mới phát hiện biểu cảm trên mặt anh bỗng trở nên có chút mất tự nhiên, vành tai cũng đỏ lên quá nửa.

 

“Ồ…”

 

Nhạy bén như tôi, lập tức đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.

 

Trong chốc lát cười đến mức bả vai cũng run lên.

 

“Ừm ừm, đúng đúng, cậu cứ mang đi đi.”

 

Vừa mới đưa tay ra, lại bị Cố Tuân đỏ rực cả tai ngăn lại.

 

“Khoan, hôm nay không cần nữa.”

 

Anh cố gắng giữ gương mặt căng chặt.

 

“Chúng ta lát nữa ra ngoài ăn.”

 

Trợ lý hiểu ngay, cũng vô cùng thức thời, lập tức xoay người nhẹ nhàng đẩy cửa đi ra.

 

“Biết rồi, Cố tổng.”

 

Sau khi trợ lý rời đi, tôi nhìn chằm chằm Cố Tuân, chống cằm, không nhịn được trêu anh.

 

“Cố tổng, em sao lại không biết…”

 

Nhưng vừa nghiêng người về phía trước, khuỷu tay tôi vô tình chạm vào con chuột trên bàn.

 

Màn hình máy tính lập tức sáng lên.

 

Cố Tuân ý thức được điều gì đó, sắc mặt chớp mắt biến đổi, kinh hãi định lao tới.

 

Nhưng hình nền máy tính đã bất ngờ hiện lên trước mắt tôi, là ảnh selfie cận mặt của tôi.

 

Trời đất.

 

Một cái mặt to thật là to!

 

Cái này hình như… là mấy ngày đầu vừa đính hôn tôi gửi cho anh thì phải?

 

Tôi còn nhớ lúc gửi cho anh, bảo anh khen đẹp mà phải dạy dỗ mất cả nửa ngày.

 

Không ngờ anh lại lén dùng làm hình nền ở công ty?

 

Tôi nhìn bàn tay Cố Tuân vươn ra được nửa chừng định che màn hình rồi lại ngượng ngùng rụt về, chớp chớp mắt, rồi như bị ma xui quỷ khiến lại khẽ bấm chuột một cái.

 

Màn hình desktop rất nhanh đã mở khóa trơn tru.

 

Hiện rõ rành rành trang tìm kiếm trên trình duyệt.

 

【Vị hôn thê dẫn một người đàn ông khác về nhà, tôi phải làm sao?】

 

Bên dưới còn kèm theo cả một hàng lịch sử tìm kiếm.

 

【Bạn gái quá thích xem video trai đẹp trên mạng thì phải làm sao?】

 

【Nương theo danh sách lượt thích của bạn gái để thay đổi phong cách của mình thì có tạo được cảm giác mới mẻ không?】

 

【Tại sao bạn gái đột nhiên không cho tôi xoa chân nữa?】

 

【Bạn gái không cho tôi hầu hạ cô ấy thì phải làm sao?】

 

【Bạn gái đột nhiên bắt đầu từ chối sự lấy lòng của tôi là có ý gì?】

 

【Vị hôn thê đột nhiên lạnh nhạt là hết yêu rồi sao?】

 

【Vị hôn thê không yêu tôi nữa, sau khi kết hôn có yêu lại không?】

 

……

 

Dày đặc một chuỗi dài.

 

Sống động đến mức như đang khắc họa cả quá trình một người đàn ông đáng thương bị cô vị hôn thê lăng nhăng làm tổn thương.

 

Mà rõ ràng Cố Tuân hoàn toàn quên mất chuyện này, nhìn chiếc máy tính trước mặt bỗng dưng được mở khóa, biểu cảm cứng đờ ngay tại chỗ.

 

Anh trông như thể trời sập thật rồi.

 

“Không phải…”

 

“Anh…”

 

Hai tay Cố Tuân buông bên người đều hơi run lên.

 

Tôi cũng không biết mình nên cười… hay nên cười nữa.

 

Nghĩ một lúc, vẫn là đừng bắt nạt người đàn ông đáng thương này nữa.

 

Tôi nắm lấy tay anh, kéo anh đến trước mặt mình, chớp mắt, khẽ nói.

 

“Ông xã.”

 

“Để anh phải nghĩ nhiều như vậy, em xin lỗi.”

 

“Thật ra cái tạp dề mới em mua cho anh đã đến từ lâu rồi, mà em vẫn chưa mở ra.”

 

Cố Tuân ngẩn ra.

 

“Tạp dề?”

 

Tôi gật đầu, cố ý kéo dài giọng.

 

“Ừm, chính là——”

 

“Loại trước đây em thích nhất.”

 

“Đêm nay… anh có thể mặc cho em xem không?”

 

Ban đầu vành tai Cố Tuân đã đỏ bừng.

 

Tôi vừa nói xong mấy câu, gương mặt anh đỏ thẳng đến tận cổ.

 

Anh đứng thẳng lưng, ho khan hai tiếng.

 

“Vẫn còn… vẫn còn ở công ty.”

 

Tôi giơ tay, xuyên qua lớp vải chọc nhẹ vào cơ bụng anh.

 

“Em biết mà.”

 

“Chỉ là hỏi anh trước thôi.”

 

 

 

Cố Tuân ho đến suýt nữa sặc chính mình.

 

Đêm đó, tôi và Cố Tuân cuối cùng cũng khôi phục lại kiểu ở chung đã xa cách từ lâu.

 

Anh vô cùng thuận theo mà mặc tạp dề vào, ngoan ngoãn quỳ ngồi ở mép giường.

 

Có vẻ như, khoảng thời gian trước anh thật sự đã bỏ công ra luyện tập…

 

Ngực và mông… đều lớn hơn, nở nang hơn rồi!

 

Tôi đang vừa lòng thưởng thức, trong lòng nổi lên ý nghĩ sắc tình, thì lại thấy những bình luận như ẩn như hiện hiện ra.

 

【Đệt, tôi vừa vào, đôi nam nữ chính này vừa mở màn đã kích thích thế này à?】

 

【Nhịp này tôi thích quá! Mà nam đẹp nữ xinh nữa, tôi ở lại đây luôn!】

 

【Ơ không đúng, sao đột nhiên tắt đèn rồi hả!】

 

【Tôi chính là hội viên cao quý đấy, có gì mà tôi không được xem chứ???】

 

……

 

Đương nhiên rồi… Chu Chỉ Nguyệt đâu phải thứ có thể đem ra xem!

 

HẾT

Chương trước
Loading...