Gặp Lại Anh Giữa Nhân Gian
Chương 1
Tôi đã sống lại.
Trở về đúng ngày tôi đem lòng dũng cảm tỏ tình với Cố Tu Trúc.
Giữa những tiếng reo hò ồn ào đến chói tai, anh ta nhìn tôi — đôi mắt đã khóc đến sưng đỏ — giọng lạnh lẽo như băng tuyết Siberia.
"Tô Vãn Tinh, dùng cái cách gây chú ý lố bịch này, cô thấy có ý nghĩa không?"
Dứt lời, anh ta quay đầu đi. Ánh mắt lập tức rơi xuống Tần Ngữ Phi đang đứng duyên dáng bên cạnh, dịu dàng như nước đầu xuân.
"Ngữ Phi, cậu đợi tớ một lát, tớ xử lý xong phiền phức này sẽ đến ngay."
Anh ta lại nhìn về phía tôi, chân mày nhíu lại, giọng điệu vừa mất kiên nhẫn vừa mang vẻ dạy dỗ.
"Cô không thể học tập Ngữ Phi người ta, trầm tính một chút à? Có thời gian thì đọc thêm sách, nâng cao nội tâm, đừng có cả ngày trong đầu chỉ toàn mấy chuyện yêu đương vớ vẩn..."
Tôi phiền ch//ết đi được.
Thật đấy.
Cái miệng không ngừng lải nhải của anh ta chẳng khác nào một con ruồi ph//iền phức, vo ve bên tai tôi, còn chắn luôn cả tầm nhìn.
Tôi đột ngột đẩy mạnh anh ta ra, dùng toàn bộ sức lực, lao về phía góc kh//uất bị đám đông bỏ quên phía sau lưng anh ta, bổ nhào vào một vòng tay nóng rực, rắn chắc.
"Chồng ơi..."
Tôi ôm ch//ặt người trong lòng. Bao nhiêu t//ủi h//ờn và nhớ nhung dồn nén suốt hai kiếp, vào khoảnh khắc này bỗng vỡ òa thành nước mắt, kh//óc đến x//é lòng.
Văn Dã mười tám tuổi vẫn còn sống. Mùi hương nắng sớm trên người anh ấy không còn lẫn với mùi khói và than ch//áy nữa.
Thật tốt.
Mọi thứ… vẫn còn kịp.
1
Văn Dã ch//ết trong biển lửa vì tôi.
Anh ấy đẩy tôi ra khỏi cửa sổ, còn mình thì bị thanh xà ngang rơi xuống đè trúng, không bao giờ ra ngoài được nữa.
Trước lúc ch//ết, anh ấy cách ngọn lửa hừng hực hét với tôi, bảo tôi phải sống thật tốt, sống đến một trăm tuổi, mang theo bức tranh của con chúng tôi, rồi hãy đến tìm anh ấy.
Tôi vừa khóc vừa đồng ý, nhưng quay lưng đi đã lừa dối anh ấy.
Tôi không có con, ngay cả cọ vẽ cũng không cầm nổi nữa.
Ngày thứ ba sau khi mất anh ấy, tôi đã uống cạn cả lọ thuốc ngủ.
Trước khi ý thức tan rã, tôi đã tự tìm cho mình một cái cớ hoang đường.
Đợi khi xuống dưới đó gặp anh ấy, tôi sẽ nói rằng, tôi mơ thấy anh ấy ở dưới bị nữ qu//ỷ khác dụ dỗ mất rồi, tôi tức quá nên xuống kiểm tra.
Thật ra, tôi chẳng hề mơ mộng gì cả.
Một thế giới không có anh ấy, tôi ngay cả một giây cũng không muốn ở lại, thì làm sao có thể ngủ được chứ.
Khi mở mắt lần nữa, tôi phát hiện mình đã quay về năm mười tám tuổi.
Trong tay là một bó hoa hướng dương được gói cẩn thận, xung quanh là tiếng hò reo của bạn học, ồn ào không ngớt.
"Tỏ tình đi! Tỏ tình đi! Hẹn hò đi!"
Dòng người xô đẩy, đưa tôi ra giữa sân khấu, nhưng ánh mắt tôi lại xuyên qua tất cả, ngay lập tức khóa chặt vào thiếu niên tóc ngắn màu hạt dẻ nổi bật ở góc kia.
Anh ấy lười biếng dựa vào tường, hai tay đút túi quần, ánh mắt như vô tình lướt qua tôi, vừa có vẻ tùy ý, lại vừa có vẻ cố tình.
Chính là anh ấy.
Văn Dã của tôi.
Nhìn thấy anh ấy, nước mắt tôi bỗng chốc vỡ òa.
Vừa định cất tiếng gọi tên anh ấy, một giọng nói lạnh lùng đã kéo tôi về thực tại.
"Tô Vãn Tinh, gây chú ý lố b//ịch có ý nghĩa không?"
Tôi ngơ ngác quay đầu lại, lúc này mới nhận ra trước mặt mình còn có một người nữa.
Cố Tu Trúc.
Anh ta cau mày, vẻ mặt lạnh lùng xa cách, như thể tôi là một phiền phức đáng x//ấu h//ổ.
Bầu không khí vốn đang náo nhiệt, vì câu nói này của anh ta mà lập tức đóng băng.
Mãi đến khi giọng nói của Tần Ngữ Phi vang lên, mới phá vỡ sự ngượng ngùng này.
"Tu Trúc, báo cáo tổng kết năm của hội học sinh, hội trưởng vẫn đang đợi cậu xác nhận đấy."
Cố Tu Trúc nghiêng đầu nhìn cô ta, vẻ mặt dịu dàng chưa từng thấy.
"Đợi tớ một lát, giải quyết xong sẽ đến tìm cậu."
Tần Ngữ Phi cũng giống như Cố Tu Trúc, là "học thần" đứng trên đỉnh kim tự tháp.
Từng có người nói đùa, một người là "học thần", một người là "học bá", đúng là một cặp trời sinh.
Nhưng Tần Ngữ Phi chỉ khinh khỉnh vuốt tóc, buông một câu:
"Sức lực của tôi cần đặt vào những việc có giá trị hơn, chứ không phải như mấy cô gái nhỏ nào đó, trong đầu chỉ toàn chuyện trăng hoa tuyết nguyệt."
Khi đó, ánh mắt Cố Tu Trúc nhìn cô ta tràn đầy sự ngưỡng mộ không hề che giấu.
Anh ta cũng từng nói với tôi câu tương tự, rằng anh ta không thích kiểu con gái trong đầu chỉ có yêu đương vớ vẩn.
Nhưng tôi của năm đó, trớ trêu thay, trong đầu ngoài vẽ tranh ra thì chỉ có anh ta.
Thậm chí còn ngây thơ nghĩ rằng, vào ngày sinh nhật tôi, nếu tỏ tình với anh ta trước mặt toàn trường, ít nhất anh ta cũng sẽ nể tình chúng tôi quen biết nhiều năm mà không làm tôi bị b//ẽ mặt.
Sau này tôi mới hiểu, điều anh ta ghét nhất chính là kiểu "trói buộc đạo đức" tự cho là đúng này của tôi.
Cũng giống hệt như lúc này.
Anh ta rút bó hoa hướng dương từ tay tôi, tiện tay đưa cho người bên cạnh, giọng điệu đầy vẻ mất kiên nhẫn.
"Có thời gian thì đọc thêm sách đi, đừng cả ngày chỉ nghĩ đến mấy chuyện yêu đương vớ vẩn này."
2
Tôi sững sờ.
Trong đám đông vang lên tiếng xì xào bàn tán.
"Mau nhìn kìa, Tô Vãn Tinh bị từ chối trước mặt mọi người, sắp kh//óc đến nơi rồi."
"Trời ơi, cô ta theo đuổi Cố Tu Trúc bao nhiêu năm như thế, phen này mất mặt quá, hoa khôi biến thành trò cười rồi."
"Tôi mà là cô ta chắc ng//ạt th//ở mất, ngại ch//ết đi được."
Kiếp trước, tôi đúng là vì sự bẽ bàng đau thấu tim này mà suy sụp kh//óc ò//a ngay tại chỗ, trở thành trò cười trong mắt mọi người.
Nhưng giờ phút này, trong mắt tôi, trong tim tôi, tất cả, chỉ có thiếu niên tóc màu hạt dẻ ở trong góc kia.
Tôi nhìn anh ấy chằm chằm, môi run rẩy mà không thốt nên lời, nước mắt cứ thế không kìm được mà tuôn rơi.
Thấy bộ dạng "đau lòng muốn ch//ết" này của tôi.
Cố Tu Trúc nhíu mày chặt hơn, cuối cùng vẫn thở dài, giọng điệu dường như dịu đi một chút:
"Tô Vãn Tinh, sao cô vẫn mít ướt như thế?"
Tôi bực mình thật sự.
Cái người này, không chỉ che mất tầm nhìn của tôi đến Văn Dã, mà còn cứ lải nhải bên tai.
Tôi không nhịn được nữa, dùng hết sức đẩy Cố Tu Trúc ra, như một viên đạn bay khỏi nòng, lao thẳng đến báu vật mà tôi vừa tìm lại được.
"Chồng ơi..."
"Chồng ơi anh vẫn còn sống, hu hu hu... tốt quá rồi..."
Lồng ngực anh ấy nóng hổi, mang theo mùi hương quen thuộc đến tận x//ương tủy, mùi của nắng hòa cùng mùi bột giặt thoang thoảng.
Tôi ôm chặt lấy anh ấy, vùi mặt vào lòng anh ấy, khóc nức nở.
Người trong lòng tôi lập tức cứng đờ.
"Này... này, bạn học, cậu có nhận nhầm người không đấy?"
Giọng anh ấy hơi cà lăm, gò má đỏ bừng lên tận mang tai với tốc độ mắt thường cũng thấy được.
3
"Tô Vãn Tinh, cô buông cậu ta ra! Cô gọi ai là chồng?"
Giọng Cố Tu Trúc vọng tới từ sau lưng tôi, mang theo cơn giận không thể kìm nén và một tia hoảng loạn khó nhận ra.
"Cái trò này rốt cuộc cô muốn chơi mấy lần nữa?"
Cũng đúng, kiếp trước để chọc tức Cố Tu Trúc, làm anh ta gh//en, tôi đã không ít lần giả vờ thân thiết với những bạn nam khác.
Anh ta thường sẽ tức giận, rồi lại dỗ dành tôi vài câu qua loa, như thể đang vỗ về thú cưng.
Chỉ là, lần này, người tôi ôm lại là "học sinh cá biệt" mà anh ta khinh thường nhất, kẻ cả ngày chỉ biết chơi bóng.
Tôi ôm Văn Dã, khóc càng dữ dội hơn, như thể muốn khóc hết mọi tủi hờn của hai kiếp:
"Hu hu hu, chồng ơi anh thật sự còn sống... Em nhớ anh lắm..."
Tôi không dám tin đây là sự thật, tay mất kiểm soát luồn vào trong áo phông của anh ấy, vội vàng muốn xác nhận, xác nhận trên người anh ấy không có vết sẹo bỏng d//ữ t//ợn kéo dài từ lưng đến ngực như kiếp trước.
Văn Dã bị hành động bất ngờ này của tôi dọa cho hồn bay phách lạc.
"Đệt! Cô làm gì đấy! Giữa ban ngày ban mặt mà giở trò l//ưu m//anh à!"
Anh ấy vội nắm lấy bàn tay đang làm l//oạn của tôi, giọng cũng lạc đi.
Tôi nức nở, ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên: "Anh c//ởi áo ra, cho em xem một chút... xin anh đấy..."
Mặt anh lập tức đỏ bừng như gan lợn, ngay cả cổ cũng đỏ lựng.
"Anh đây là người đứng đắn! Không bán thân đâu!"
Tôi khóc càng to hơn, gần như không thở nổi:
"Hu hu hu, chồng ơi em muốn xem, xin anh cho em xem một chút đi mà..."
Đôi tay to của anh ấy lơ lửng giữa không trung không biết phải làm sao, cuối cùng đành bất đắc dĩ hạ giọng, trong lời nói vừa thỏa hiệp vừa như muốn phát đ//iên.
"Hầy... Tổ tông của tôi ơi, đợi... đợi đến chỗ không có người rồi xem được không? Tôi cho cô xem thoải mái!"
Nhìn cảnh tượng lố lăng trước mắt, ánh mắt Cố Tu Trúc tràn ngập vẻ ch//án gh//ét và kh//inh b//ỉ.
"Tô Vãn Tinh, lôi lôi k//éo kéo với một thằng côn đồ giữa ban ngày ban mặt, cô không thấy mất mặt à?"
Anh ta lạnh lùng buông một câu.
"Lần này, tôi tuyệt đối sẽ không dỗ cô nữa."
Nói xong, anh ta quay người bỏ đi, Tần Ngữ Phi lập tức đi theo, trước khi đi còn ngoái đầu lại ném cho tôi một ánh mắt khinh miệt.
Đám đông hóng chuyện thấy nhân vật chính đã đi cả, cũng thấy nhạt nhẽo, bèn tản ra.
4
"Đại tiểu thư này, kịch diễn xong rồi, có thể xuống khỏi người tôi được chưa?"
Giọng nói mang vài phần tự giễu và bất lực của Văn Dã vang lên trên đỉnh đầu.
Nhưng tôi như không nghe thấy, cứ lắc đầu quầy quậy, hai tay càng siết chặt cổ anh ấy, cả người như con gấu koala đu trên người anh, vừa khóc thút thít vừa run rẩy.
"Không buông, đời này, đời sau, đời sau nữa, em cũng sẽ không bao giờ buông anh ra..."
Tô Vãn Tinh mười tám tuổi vẫn chưa vì trận hỏa hoạn đó mà gân tay bị b//ỏng nặng, đến nỗi không thể vẽ được những nét tinh xảo nữa.
Tô Vãn Tinh mười tám tuổi vẫn chưa mắc chứng trầm cảm nặng, đêm nào cũng phải dựa vào thuốc mới ngủ được.
Văn Dã mười tám tuổi, cũng chưa vì c//ứu tôi mà chôn mình tron//g biển lửa.
Mọi thứ… vẫn còn kịp.
Văn Dã rõ ràng không coi lời tôi là thật, chỉ nghĩ tôi bị từ chối nên nói năng linh tinh, anh ấy có chút không tin nổi, bắt đầu uy hiếp tôi:
"Cô mà không xuống, tôi bế cô ra ngoài đấy? Đến lúc bị toàn trường thông báo phê bình, cô đừng có khóc."
"Vâng..." Tôi vùi mặt vào hõm cổ anh ấy, rầu rĩ đáp một tiếng.
Anh ấy chắc tưởng tôi sợ rồi, không ngờ tôi lại chẳng thèm chơi theo luật.
Cuối cùng, anh ấy vẫn bế tôi ra khỏi phòng học đó.
Vừa ra khỏi cửa, liền đụng phải thầy giám thị.
"Văn Dã! Em lại giở trò gì đấy? Không lo tập luyện, lại bế bạn nữ trong khu giảng đường, ra thể thống gì nữa! Em đang giở trò lưu manh đấy à!" Giọng thầy giám thị sang sảng.
Tôi vẫn ôm chặt anh ấy, giấu mặt đi.
Thấy tôi không có phản ứng gì, Văn Dã nhanh trí ứng biến, đỏ mặt giải thích:
"Báo cáo thầy! Bạn này bị tụt đường huyết ngất xỉu, em đang chuẩn bị đưa bạn ấy đến phòng y tế ạ!"
Thầy giám thị ngờ vực nhìn chúng tôi một cái, giọng điệu dịu xuống:
"Thật à? Cậu nhóc này, trông thì cà lơ phất phơ, không ngờ cũng tốt bụng gớm. Mau đi đi."
Nước mắt tôi lại trào ra.
Tôi chợt nhớ ra, Văn Dã của kiếp trước cũng như vậy.
Sau khi tôi bị bỏng, anh ấy đã bế tôi chạy vạy khắp các bệnh viện tốt nhất cả nước, cùng tôi trải qua hết đợt trị liệu phục hồi đau đớn này đến đợt khác, những lúc tôi tuyệt vọng, anh ấy lại vụng về kể chuyện cười cho tôi nghe.
Đợi mọi người đi xa rồi.
Anh ấy nhìn tôi vẫn đang thút thít trong lòng, cuối cùng cũng hơi phát điên:
"Này, cô Tô, rốt cuộc cô đang diễn vở kịch gì vậy? Không xuống nữa là tôi báo cảnh sát thật đấy!"
Tôi vòng tay qua cổ anh ấy, nhất quyết không buông, còn ghé sát vào tai anh, dùng giọng nói nũng nịu mang theo tiếng khóc gọi anh:
"Chồng ơi..."
Anh ấy rùng mình một cái, da đầu tê dại, nghiến răng nghiến lợi nói:
"Đừng gọi tôi là chồng!! Ai là chồng của cô?"
"Anh chính là chồng em mà..." Tôi tủi thân bĩu môi, "Là người chồng mà em yêu nhất..."
Anh ấy cảm thấy đầu mình sắp nổ tung.
Hít sâu một hơi, cậu ấy trầm giọng nhắc nhở tôi:
"Cô Tô, cô còn nhớ hôm qua là ai đã ném thư tình của tôi vào thùng rác trước mặt cả lớp không?"
Tôi lập tức nghẹn họng, nhất thời hơi lúng túng.
Cái thời điểm tôi quay về, đúng là không đúng lúc chút nào.
Mới hôm qua, Văn Dã nhờ người đưa cho tôi một bức thư tình, lúc đó trong lòng tôi chỉ có Cố Tu Trúc, nhìn cũng không thèm nhìn, đã vò nát bức thư, ném vào thùng rác, còn buông một câu:
"Tôi ghét nhất là cái loại học sinh thể thao tay chân phát triển mà đầu óc đơn giản như cậu."
Giờ nghĩ lại, thật mỉa mai. Bản thân tôi cũng là một học sinh nghệ thuật, ngoài vẽ ra thì chẳng biết gì.
Thật ra tôi chưa bao giờ ghét Văn Dã.
Là Cố Tu Trúc ghét, anh ta nói loại người như Văn Dã, ngoài đánh nhau gây sự, kéo điểm trung bình của trường xuống, thì chẳng có tác dụng gì.
Thế là tôi cũng hùa theo, ghét lây cả anh ấy.
Tôi chớp chớp mắt, cố nặn ra một vẻ mặt chân thành hết mức, bắt đầu nói bừa:
"À thì, hôm qua thật ra em đang thử thách anh! Đúng, thử thách tấm lòng chân thật của anh!"
Rồi còn giơ ba ngón tay lên, nghiêm túc đảm bảo:
"Chồng ơi, em thề, sau này em chỉ thích một mình anh, chỉ đối xử tốt với một mình anh thôi."
Khóe miệng Văn Dã không kiềm chế được mà giật giật:
"Hầy... Chúng ta có thể không gọi là 'chồng' được không? Tôi có hơi chịu không nổi."
Tôi dứt khoát lắc đầu: "Không được."
Anh ấy nghiến răng, cuối cùng như thể chấp nhận số phận, bất cần nói:
"Haizz, cô con mẹ nó thích gọi thế nào thì gọi..."
Anh ấy cúi đầu nhìn "con gấu koala" đang bám dính lấy mình như bạch tuộc trong lòng, thở dài thườn thượt, "Nhưng mà, Tô Vãn Tinh... cô là người, không phải khỉ, có thể xuống khỏi người tôi trước được không?"
"Nhưng em muốn ôm anh thêm một lúc nữa, chồng ơi~" Tôi cố tình kéo dài giọng.
Yết hầu anh ấy trượt lên xuống một cái.
Vành tai đỏ bừng như sắp rỉ máu.
Văn Dã mười tám tuổi, vừa ngây thơ vừa hoang dã, vừa hung dữ vừa ngọt ngào, thật sự đáng yêu chết đi được.