Đứa Bé Bị Vứt Lại Là Con Của Tổng Tài

Chương 5



Vừa có thể cho đứa trẻ một thân phận danh chính ngôn thuận.

 

Lại vừa cắt đứt hoàn toàn mọi mộng tưởng gả vào hào môn của Hứa Thanh.

 

Chẳng có gì đau đớn hơn việc nhìn thấy chính em gái ruột của mình ngồi lên vị trí mà mình luôn khao khát.

 

Quả là một đòn chí mạng.

 

Người đàn ông này, thật sự vừa máu lạnh, vừa tàn nhẫn.

 

Tôi thích.

 

“Đây là một cuộc giao dịch, đúng không?” Tôi hỏi.

 

“Đúng.”

 

Cố Dữ Châu gật đầu, không hề che giấu.

 

“Một bản hợp đồng hôn nhân.”

 

“Tôi cho cô thân phận Cố phu nhân, cho cô khối tài sản xài cả đời không hết, cho cô những nguồn tài nguyên hàng đầu, để cô hoàn thành việc học, thậm chí là tự tạo dựng sự nghiệp riêng của mình.”

 

“Tôi sẽ làm chỗ dựa vững chắc cho cô, để cô không bao giờ phải nhìn sắc mặt kẻ khác mà sống nữa.”

 

“Đổi lại.”

 

“Cô làm vợ tôi, làm mẹ của Hứa Nặc, diễn tốt vai diễn của mình, cho đến khi con trai tôi trưởng thành.”

 

“Chúng ta có thể ký một bản thỏa thuận, trong đó ghi rõ, chúng ta chỉ là quan hệ hợp tác, không can thiệp vào đời sống tình cảm riêng tư của nhau.”

 

“Đợi thằng bé tròn mười tám tuổi, thỏa thuận tự động hủy bỏ, đến lúc đó, mười phần trăm tài sản của nhà họ Cố sẽ được chuyển sang tên cô coi như tiền bồi thường.”

 

Mười phần trăm!

 

Tôi hít sâu một hơi.

 

Mười phần trăm của Tập đoàn Cố thị, đó là một con số khổng lồ mà tôi nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

 

Anh ta dùng tôi làm bia đỡ đạn.

 

Còn thứ anh ta cho tôi, là vinh hoa phú quý mà nửa đời sau tôi cũng không thể chạm tới, và cả sự tự do.

 

Cuộc giao dịch này, tôi không những không thiệt, mà còn lời to.

 

Quan trọng nhất là.

 

Tôi có thể tận mắt nhìn thấy Hứa Thanh, Triệu Lan, Hứa Kiến Công… bọn họ khi biết tôi trở thành Cố phu nhân, sẽ bày ra cái bộ dạng ghen tị, hối hận nhưng lại chẳng thể làm gì được.

 

Chắc chắn sẽ đặc sắc lắm đây.

 

“Được.”

 

Tôi nhìn anh ta, gần như không chút do dự.

 

“Tôi đồng ý.”

 

“Nhưng, tôi cũng có điều kiện của tôi.”

 

“Nói đi.”

 

“Thứ nhất, sau khi kết hôn tôi không ở nhà họ Cố, tôi muốn có không gian riêng, tôi phải tiếp tục đi học.”

 

“Thứ hai, như anh nói, không can thiệp vào đời sống riêng tư của nhau, điều này phải ghi rõ trong hợp đồng.”

 

“Thứ ba, cũng là điểm quan trọng nhất.”

 

Tôi đối diện với đôi mắt sâu không thấy đáy của anh ta, gằn từng chữ:

 

“Anh không được chạm vào tôi.”

 

Bầu không khí trong văn phòng tức khắc đóng băng.

 

Trán của trợ lý Lý đứng phía sau Cố Dữ Châu đã lấm tấm mồ hôi.

 

Có lẽ đây là lần đầu tiên nghe thấy có người dám đưa ra yêu cầu này với Cố Dữ Châu.

 

Cố Dữ Châu nhìn tôi.

 

Trên khuôn mặt tảng băng kia, lại từ từ xuất hiện một nụ cười trêu tức cực kỳ nhạt.

 

Anh ta đứng dậy, từng bước đi đến trước mặt tôi.

 

Bóng người cao lớn che khuất tôi hoàn toàn.

 

Anh ta cúi đầu, ghé sát vào tai tôi.

 

Dùng chất giọng trầm ấm, từ tính mà chỉ hai chúng tôi mới nghe thấy.

 

“Hứa Niệm.”

 

“Cô yên tâm.”

 

“Tôi không có hứng thú với thứ giá đỗ chưa trổ mã hết như cô đâu.”

 

Mặt tôi “bùng” một cái, đỏ lựng.

 

Từ má lan thẳng đến tận mang tai.

 

Tên khốn này!

 

Anh ta dám trêu ghẹo tôi!

 

“Thành giao.”

 

Cố Dữ Châu đứng thẳng dậy, khôi phục lại dáng vẻ tổng tài lạnh lùng.

 

Cứ như tên lưu manh vừa rồi không phải là anh ta vậy.

 

Anh ta dặn dò trợ lý Lý:

 

“Đến bộ phận pháp chế bảo họ phác thảo một bản hợp đồng tiền hôn nhân, thêm tất cả yêu cầu của cô Hứa vào, trong vòng nửa tiếng nữa, tôi muốn nhìn thấy nó.”

 

“Vâng, Cố tổng.”

 

Trợ lý Lý như được đại xá, lui ra ngoài với tốc độ ánh sáng.

 

“Bây giờ.”

 

Cố Dữ Châu nhìn lại tôi.

 

“Đã sắp trở thành người một nhà rồi.”

 

“Có phải nên đưa cô đi gặp người nhà của tôi không nhỉ?”

 

“Ông nội tôi, ông ấy vẫn luôn mong bế chắt.”

 

“Bây giờ cả chắt trai và cháu dâu cùng dâng đến tận cửa, chắc ông ấy sẽ vui lắm.”

 

Tim tôi đánh thót một cái.

 

Ra mắt phụ huynh?

 

 

 

Lại còn là gặp mặt vị lão gia tử huyền thoại, người đã một tay tạo dựng nên đế chế thương mại của nhà họ Cố trong truyền thuyết?

 

Bàn tay ôm đứa bé của tôi bất giác siết chặt.

 

Tôi… vẫn chưa chuẩn bị tâm lý.

 

08

 

Trang viên cũ nhà họ Cố tọa lạc ở lưng chừng núi, thuộc khu đất vàng đắt đỏ bậc nhất thành phố.

 

Không phải kiểu xa hoa hiện đại như biệt thự Vân Đỉnh.

 

Mà là một trang viên mang đậm phong cách Trung Hoa cổ kính, chạm trổ rồng phượng tinh xảo.

 

Ngói xám gạch xanh, lầu các đình đài.

 

Mỗi một bước đi, đều toát lên sự quyền uy và bề dày lịch sử.

 

Một chiếc Rolls-Royce màu đen lướt êm ái tiến vào sâu trong trang viên.

 

Cửa xe mở ra.

 

Cố Dữ Châu bước xuống trước, sau đó vòng qua, đích thân mở cửa xe cho tôi.

 

Anh đưa tay về phía tôi.

 

Bàn tay ấy khớp xương rõ ràng, thon dài và mạnh mẽ.

 

Tôi ngập ngừng một chút, nhưng rồi cũng đặt tay mình lên tay anh.

 

Lòng bàn tay anh rất ấm, khô ráo, mang lại một cảm giác an toàn vững chãi.

 

Tôi ôm Hứa Nặc đang ngủ say, theo anh bước vào tòa nhà chính uy nghi bề thế.

 

Trong phòng khách, hương trầm thoang thoảng.

 

Một ông cụ tóc hoa râm nhưng tinh thần minh mẫn, mặc bộ đồ Đường trang tối màu, đang ngồi trên chiếc ghế thái sư.

 

Trên tay ông lần chuỗi hạt Phật, uy nghiêm không cần nổi giận cũng khiến người ta sợ hãi.

 

Cho dù chỉ ngồi đó, áp lực của một người ở vị trí cao bấy lâu nay còn bức người hơn cả Cố Dữ Châu.

 

Ông, chính là trụ cột vững chắc của nhà họ Cố, Cố lão gia tử.

 

Cố Dữ Châu kéo tôi đi đến trước mặt ông.

 

“Ông nội.”

 

Anh cất lời, giọng điệu vẫn mang vẻ lạnh lùng thường ngày, nhưng thêm vài phần kính trọng.

 

“Cháu đưa cô ấy, và chắt của ông, về thăm ông đây.”

 

Ánh mắt Cố lão gia tử sắc bén như chim ưng.

 

Đầu tiên, ánh mắt ông dừng lại trên người Hứa Nặc trong lòng tôi, ngay lập tức dịu đi rất nhiều, tràn ngập sự xúc động.

 

Sau đó, ánh mắt ông chuyển sang tôi.

 

Sự dịu dàng ấy lập tức biến mất, thay vào đó là sự đánh giá, dò xét và hoài nghi.

 

Như muốn nhìn thấu tôi từ trong ra ngoài.

 

Dưới ánh mắt này, tôi có cảm giác mình như một con kiến bị đặt dưới kính lúp.

 

Bất kỳ sự chột dạ hay sợ hãi nào cũng sẽ bị phóng đại lên vô hạn.

 

Tôi hít một hơi thật sâu, thẳng lưng lên.

 

Không kiêu ngạo, không tự ti đón lấy ánh mắt của ông.

 

“Cháu chào ông Cố ạ.”

 

Tôi hơi cúi người, giọng nói trong trẻo, bình tĩnh.

 

“Cháu tên là Hứa Niệm.”

 

Ông cụ không đáp lời.

 

Ông chỉ nhìn tôi.

 

Ánh mắt đó, dường như đang nói, ta biết cô là ai, cũng biết tại sao cô lại đứng ở đây.

 

Bầu không khí trong phòng khách ngột ngạt đến khó thở.

 

Rất lâu sau, ông cụ mới chậm rãi lên tiếng.

 

Giọng nói tuy già nua nhưng nội lực tràn trề.

 

“Dữ Châu, cháu ra ngoài trước đi.”

 

“Ta muốn nói chuyện riêng với cô Hứa đây một lát.”

 

Cố Dữ Châu liếc nhìn tôi, ánh mắt mang theo sự dò hỏi.

 

Tôi khẽ gật đầu với anh.

 

Anh không nói thêm gì nữa, quay người đi ra ngoài.

 

Trong phòng khách, chỉ còn lại tôi, ông cụ, cùng với một người quản gia già đứng phía sau ông.

 

Và, sinh linh bé nhỏ không biết trời trăng gì đang ngủ say sưa trong lòng tôi.

 

“Ngồi đi.”

 

Ông cụ chỉ vào chiếc ghế gỗ đỏ đối diện.

 

Tôi làm theo, tư thế ngay ngắn.

 

“Cô Hứa.”

 

Cuối cùng ông cụ cũng vào thẳng vấn đề.

 

“Ra giá đi.”

 

“Bao nhiêu tiền, cô mới chịu để đứa bé lại và rời xa cháu trai tôi.”

 

Đến rồi.

 

Quả nhiên là kịch bản kinh điển.

 

Dùng tiền để đuổi một nàng Lọ Lem “chim sẻ hóa phượng hoàng” như tôi.

 

Trong lòng tôi ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm.

 

Vấn đề có thể giải quyết bằng tiền, thì không phải là vấn đề.

 

Tôi nhìn ông, khẽ mỉm cười.

 

“Ông Cố, ông nghĩ xem, cháu đáng giá bao nhiêu?”

 

Ông cụ bị tôi hỏi vặn lại thì sững sờ.

 

Chắc là chưa thấy ai vừa vào đã không khóc lóc ỉ ôi, không thề thốt chung thủy, mà lại quay ngược lại hỏi ông như vậy.

 

Ông híp mắt.

 

 

 

“Mười triệu? Năm mươi triệu?”

 

“Hay là một trăm triệu?”

 

“Chỉ cần cô mở miệng, và miễn là ta thấy cô xứng đáng với cái giá đó.”

 

Tôi lắc đầu.

 

“Cháu trai ông, đã ra giá cho cháu rồi.”

 

“Hơn nữa còn nhiều hơn mức ông đưa ra rất nhiều.”

 

Tôi kể lại rành mạch “hợp đồng hôn nhân” giữa tôi và Cố Dữ Châu cho ông nghe.

 

Bao gồm cả việc chúng tôi chỉ là quan hệ hợp tác, bao gồm cả việc không can thiệp vào đời sống của nhau, và cả chuyện chia tài sản sau mười tám năm nữa.

 

Tôi không giấu giếm nửa lời.

 

Bởi vì tôi biết, trước mặt những người lõi đời như vậy, giở trò khôn vặt là hành vi ngu xuẩn nhất.

 

Thành thật, mới là lối thoát duy nhất.

 

Nghe xong lời tôi, trên khuôn mặt ông cụ lần đầu tiên lộ ra vẻ ngạc nhiên.

 

Ánh mắt ông nhìn tôi, cũng từ sự dò xét đơn thuần, nay có thêm những thứ khác.

 

“Cô cũng… thành thật đấy.”

 

“Bởi vì cháu không có gì để giấu giếm cả.”

 

Tôi bình tĩnh nói.

 

“Cháu đến tìm nhà họ Cố, không phải vì tiền, cũng không phải vì cái ghế Cố phu nhân.”

 

“Chỉ là muốn tìm cho mình, và cho cả đứa bé này, một con đường sống.”

 

“Hoàn cảnh gia đình cháu ra sao, tin rằng với thế lực của nhà họ Cố, ông đã điều tra rõ ràng từ lâu rồi.”

 

“Cháu không còn đường lùi.”

 

“Kết hôn với Cố Dữ Châu, là lựa chọn duy nhất và cũng là tốt nhất của cháu hiện tại.”

 

“Cháu cần nhà họ Cố làm chỗ dựa, để cháu có thể rũ bỏ quá khứ, yên tâm học hành, bắt đầu lại cuộc đời.”

 

“Còn Cố tiên sinh, cần cháu làm vợ anh ấy, để cho con trai anh ấy một gia đình trọn vẹn, và để chặn đứng những rắc rối không cần thiết.”

 

“Chúng ta mỗi bên đều có thứ mình cần, trao đổi công bằng.”

 

Tôi nói xong, phòng khách lại chìm vào im lặng hồi lâu.

 

Bàn tay lần chuỗi hạt của ông cụ dừng lại.

 

Ông nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm, không biết đang nghĩ gì.

 

Ngay lúc tôi tưởng ông sắp nổi giận.

 

Ông bỗng nhiên bật cười.

 

Nụ cười ấy rất nhạt, nhưng lại như làm tan chảy lớp băng tuyết khắp phòng.

 

“Cô nhóc, cháu thú vị đấy.”

 

“Thú vị hơn những người phụ nữ cứ thấy Dữ Châu là hận không thể cởi sạch đồ lao vào nó nhiều.”

 

“Và cũng có trách nhiệm hơn cái loại đàn bà sinh con xong rồi bỏ chạy kia.”

 

Người ông nói đến, chính là Hứa Thanh.

 

“Cháu tên Hứa Niệm, đúng không?”

 

“Vâng ạ, ông Cố.”

 

“Cháu xứng đáng với nhà họ Cố chúng ta.”

 

Câu nói này của ông, như một tiếng sấm nổ vang bên tai tôi.

 

Ý gì đây?

 

Ông công nhận tôi rồi sao?

 

“Thằng ranh Dữ Châu kia, cuối cùng mắt nhìn người cũng tốt lên được một lần.”

 

Ông cụ nói rồi, vậy mà lại đứng lên, đi về phía tôi.

 

Ông cẩn thận từng li từng tí, đón lấy Hứa Nặc từ trong lòng tôi.

 

Động tác lóng ngóng, nhưng lại tràn ngập sự trân trọng và vui sướng khó tả bằng lời.

 

“Tốt, tốt lắm, nhà họ Cố ta, cuối cùng cũng có người nối dõi rồi!”

 

Ông ôm đứa chắt, hốc mắt thậm chí hơi ửng đỏ.

 

Tôi chứng kiến cảnh này, trong lòng ngổn ngang trăm mối.

 

Đây chính là tình thân sao?

 

Cảm giác máu mủ ruột rà.

 

Là thứ mà tôi chưa từng được cảm nhận từ đôi vợ chồng gọi là bố mẹ nuôi kia.

 

Đúng lúc bầu không khí đang vô cùng hòa thuận.

 

Bên ngoài biệt thự bỗng truyền đến tiếng cãi vã chói tai.

 

“Thả tôi ra! Tôi đến tìm Cố tổng! Tôi là mẹ của con trai anh ấy!”

 

“Để tôi vào! Cố Dữ Châu! Anh ra đây gặp tôi!”

 

Giọng nói này…

 

Là Hứa Thanh!

 

Chị ta vậy mà dám tìm đến tận đây!

 

Tim tôi ngay lập tức vọt lên tận cổ họng.

 

Nụ cười trên mặt Cố lão gia tử cũng lập tức biến mất.

 

Ông ôm đứa chắt, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.

 

“Chuyện gì thế này?”

 

Quản gia già lập tức cúi người:

 

“Lão gia, là… là bên ngoài có một người phụ nữ họ Hứa đang làm loạn, nói là muốn tìm đại thiếu gia.”

 

“Cô ta nói, cô ta là mẹ ruột của tiểu thiếu gia.”

 

Vừa dứt lời.

 

Cửa phòng khách đã bị người ta từ bên ngoài đẩy mạnh vào.

 

Cố Dữ Châu mặt mày sầm sì bước vào.

 

Và đi theo phía sau anh ta.

Chương trước Chương tiếp
Loading...