Đêm Ở Nhà Thầy

Chương 4



10

 

Cuộc sống đại học rất phong phú.

 

Từ thứ Hai đến thứ Sáu thì ngâm mình ở thư viện cày điểm số, thứ Bảy Chủ nhật thì bôn ba trong đủ kiểu việc làm thêm.

 

Nhưng không biết từ lúc nào, phía sau tôi lại có thêm một cái đuôi nhỏ.

 

Phát tờ rơi trên đường phố, anh ta vô cùng “vô tình” đi ngang qua tám trăm lần.

 

Làm trà sữa ở khu đại học, anh ta vừa nhai trân châu vừa ngồi trong góc học từ vựng.

 

ở quán cà phê lau bàn, anh ta ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ giả vờ xem tài liệu.

 

Chị khóa trên cùng đi làm thêm với tôi ghé lại trêu chọc: “Cậu trai đó tên là Hứa Kim Việt, là người của khoa Tài chính ở bên cạnh.”

 

“Ừ.”

 

“Anh ta lén nhìn em nhiều lần lắm rồi đấy.”

 

“Ừ.”

 

“Không phải đang theo đuổi em chứ?”

 

“Nếu vậy thì kỹ thuật theo đuổi người ta cũng quá kém, tự biến mình thành kẻ bám đuôi rồi.”

 

Cho đến khi tận mắt chứng kiến cái cảnh danh tiếng nổi đình nổi đám ấy.

 

Một cô gái chặn Hứa Kim Việt ở góc tường, đòi WeChat. Lát sau anh ta ấp a ấp úng bật ra một câu.

 

“Cho, cho cô rồi tôi dùng gì?”

 

Cô gái cứng người ngay tại chỗ, chắc cũng không ngờ lại có người dùng kiểu lý do này để từ chối.

 

Tôi vội chạy lên giảng hòa: “Xin lỗi chị đẹp, anh ấy là nhân viên của tiệm bọn em, trong giờ làm không được dùng điện thoại.”

 

Cô gái mỉm cười với tôi, như trút được gánh nặng rồi rời đi. Tôi quay đầu lại thì phát hiện Hứa Kim Việt đang nhìn chằm chằm tôi.

 

“Cảm ơn.”

 

“Không có gì.”

 

Tôi cứ tưởng chuyện này vậy là xong, kết quả anh ta bắt đầu bám lấy tôi một cách đường hoàng.

 

Tôi đi làm anh ta canh điểm, tôi tan làm anh ta tiện đường đưa về, còn tìm đủ loại lý do để tặng quà cho tôi.

 

Tôi hỏi anh ta: “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

 

Tai anh ta đỏ bừng: “T, tôi muốn làm bạn với em.”

 

Câu này làm tôi buồn cười luôn.

 

Ban đầu Trình Dã cũng mang bộ dạng vô hại như vậy, sau này chẳng phải vẫn xoay tôi như chong chóng đấy thôi.

 

Tôi lải nhải một tràng toàn lời khó nghe, từ trên xuống dưới phán xét Hứa Kim Việt một lượt.

 

 

 

Anh ta không nói một lời, mím môi nhìn tôi từ đầu đến cuối.

 

Sau đó còn chân thành nói: “Bộ dạng lúc em tức giận cũng đáng yêu quá!”

 

Não tôi đứng hình luôn.

 

Đây là đang cho tôi xem sức sát thương của sự ngây ngô siêu hạng à?

 

Nhưng Hứa Kim Việt cười càng lúc càng rạng rỡ, cứ như việc bị tôi mắng là một ân huệ to lớn nào đó.

 

Đợi đến khi tâm trạng tôi dịu xuống đôi chút, anh ta cúi người, để tầm mắt ngang bằng với tôi.

 

“Còn gì muốn nói nữa không?”

 

“Kh, không có.”

 

“Vậy anh đưa em về trường.”

 

Hứa Kim Việt quấn lấy tôi suốt hai năm.

 

Bạn cùng phòng đều đoán xem bao giờ anh ta sẽ tỏ tình, kết quả anh ta lặp đi lặp lại vẫn chỉ là câu muốn làm bạn với tôi.

 

Năm tôi thực tập năm tư.

 

Lúc bàn chuyện làm ăn tôi bị ép uống rất nhiều rượu, cả người nóng bừng, đầu óc choáng váng.

 

Cũng không biết Hứa Kim Việt nghe được tin từ đâu, nửa đêm chạy tới chăm tôi.

 

……

 

Sáng hôm sau, tôi bị hành cho tỉnh dậy.

 

Giọng khàn khàn cất lên: “Anh vẫn chưa xong à?”

 

Người phía sau động tác chợt cứng đờ, từng giọt nước mắt rơi xuống vai tôi.

 

“Khóc cái gì?”

 

“Xoa cũng xoa rồi, ôm cũng ôm rồi, hôn cũng hôn rồi.” Giọng anh ta run bần bật như cày sàng, “Tôi là một người đàn ông truyền thống, đàng hoàng, mới không đi theo em một cách không rõ ràng như vậy.”

 

Tôi mất vài giây mới phản ứng lại.

 

À, Hứa Kim Việt hình như đang đòi danh phận.

 

Tôi quay đầu nhìn anh ta.

 

Anh ta khóc đến chóp mũi đỏ lên, hàng mi còn vương nước mắt, cắn chặt môi.

 

Vệt đỏ, vết cào, vết cắn, trên phần da nhìn thấy được gần như không có chỗ nào lành lặn.

 

Tối qua quả thực đã bắt nạt người ta rất tàn nhẫn, nhưng trong lòng tôi lại cuộn lên một cảm giác kỳ lạ.

 

Không phải áy náy, cũng không phải đau lòng, mà giống như một thứ thỏa mãn đã lâu không gặp.

 

Thấy tôi thất thần, anh ta khóc càng lớn tiếng hơn: “Khương Tri Ý, nếu em dám từ chối anh, anh sẽ chết cho em xem!”

 

Tôi thấy buồn cười.

 

Vươn tay lau đi vệt nước mắt trên mặt anh ta, tôi cúi xuống hôn lên trán anh ta.

 

“Nhanh lên, bạn gái anh sắp đi làm muộn rồi.”

 

……

 

Tôi lại biến thành cái em bé nhu cầu cao ấy.

 

Bất kể tôi đưa ra yêu cầu quá đáng đến đâu, Hứa Kim Việt cũng ngoan ngoãn chiều theo.

 

Sau đó, mỗi ngày tan làm trở về căn nhà thuê, thứ chào đón tôi luôn là mâm cơm nóng hổi và ánh mắt tràn đầy yêu thương của anh.

 

Ngày đơn xin chuyển chính thức của tôi được phê duyệt, tôi cố ý mua một cái bánh ngọt nhỏ, muốn cùng anh ăn mừng.

 

Về đến nhà, anh đang gọi điện trong phòng ngủ, giọng nói bị đè rất thấp, nhưng người ở đầu dây bên kia lại vô cùng kích động.

 

“Những kẻ bắt nạt chị dâu kia thì bị điều đi, bị sa thải thì bị sa thải, sẽ không còn ai không biết điều mà sán lại gần nữa.

 

“Việc này anh em làm đẹp chứ, Việt ca anh hứa với em cái máy kia……”

 

Nụ cười trên mặt tôi cứng đờ.

 

Trưởng nhóm nhằm vào tôi bỗng dưng bị điều sang chi nhánh khác, đồng nghiệp cướp công của tôi bị tra ra ăn tiền hoa hồng, quản lý dự án từng quấy rối tôi cũng chủ động xin nghỉ việc.

 

Tôi còn tưởng vận sự nghiệp của mình tốt, không ngờ tất cả đều là do anh làm.

 

Tôi chẳng còn cách nào nữa.

 

Lùi ra ngoài hành lang rồi vừa khóc vừa cười.

 

Hứa Kim Việt nói anh lớn lên cùng ông bà nội, cả năm cũng chẳng gặp bố mẹ được mấy lần.

 

Cho nên, tôi nghĩ chúng tôi là cùng một kiểu người.

 

Anh hay khóc, hay làm nũng, thích bám người, lại còn nghe lời, đều là vì thiếu cảm giác an toàn.

 

Tôi trực tiếp coi mình như vị cứu tinh.

 

Trêu anh, dỗ anh, vẽ cho anh những viễn cảnh đẹp đẽ, để anh cảm thấy tôi chính là cả thế giới của anh.

 

Nhưng bây giờ mới phát hiện, anh căn bản không cần tôi cứu rỗi.

 

Tôi luống cuống chạm vào người mình một lượt, không tìm ra nổi một chỗ nào xứng với Hứa Kim Việt.

 

Thế là, tôi đưa ra một quyết định vô cùng trưởng thành, vô cùng lý trí, vô cùng vì đối phương mà suy nghĩ.

 

Tôi bỏ chạy.

 

Chạy ngay trong đêm, đến cả con chó cùng nuôi tôi cũng không dám mang theo.

 

12

 

Tôi muốn dùng lại chiêu cũ.

 

Kết quả sau một trận náo loạn của Hứa Kim Việt tối qua, tôi ngủ mê man luôn, đến cả giấc mơ cũng không có.

 

Lúc tỉnh dậy, mặt trời đã lên rất cao.

 

 

 

Tôi luống cuống chạy ra khỏi phòng, thầy hướng dẫn và sư mẫu đang ngồi ở phòng khách uống trà.

 

Còn chưa kịp chúc Tết, trong tay tôi đã bị nhét vào hai phong bao lì xì.

 

Từ chối không được, tôi vội nói vài câu chúc lành: “Thầy sư mẫu năm mới vui vẻ, chúc hai người thân thể khỏe mạnh, vạn sự như ý, gia đình hạnh phúc……”

 

Liếc mắt sang bàn trà.

 

Còn một phong bao lì xì nữa.

 

Dày đặc biệt, như thể nhét cả một viên gạch vào trong.

 

Hứa Kim Việt đúng là quá hạnh phúc, năm mới còn nhận được một bao lì xì lớn như vậy!

 

Sư mẫu lần theo ánh mắt tôi nhìn qua, “Đó là chuẩn bị cho cháu dâu tương lai, cũng không biết khi nào Tiểu Việt mới dẫn người về đây.”

 

Nghe thấy câu này, trong lòng tôi bỗng dấy lên một dự cảm chẳng lành.

 

Tôi quay đầu nhìn về phía thầy hướng dẫn.

 

Ông ấy mắt sáng quắc, mặt đầy từ ái, nào có nửa điểm say rượu mất tỉnh táo.

 

Toang rồi.

 

Lão già này tối qua chắc chắn là giả vờ, về phòng rồi cùng sư mẫu bàn bạc với nhau.

 

Một người giả điên giả dại như không có chuyện gì xảy ra, người kia thì kín đáo nhắc nhở, gõ một đòn cảnh cáo.

 

Dịch ra chính là: yêu tinh, tránh xa cháu trai ta ra!

 

Quả nhiên.

 

Gừng càng già càng cay.

 

Tôi hiểu ý ngay, “Tiểu Việt em trai vừa cao vừa đẹp trai, tính cách cũng tốt, bằng cấp thì khỏi phải nói, sau này chắc chắn sẽ tìm được một bạn gái cực kỳ ưu tú.”

 

Nói nghe tình chân ý thiết đến thế, hận không thể ngay tại chỗ đăng thông báo tuyển vợ cho Hứa Kim Việt.

 

Thầy hướng dẫn và sư mẫu nhìn nhau một cái, trên mặt lộ ra nụ cười vừa lòng.

 

Tôi âm thầm giơ ngón cái cho chính mình.

 

Phân tích chuẩn xác, phản ứng chính xác, chỉ số EQ kéo căng hết cỡ, lần này tấm bằng tốt nghiệp coi như nắm chắc trong tay rồi!

 

Tôi ngồi cùng hai người thêm nửa tiếng nữa.

 

Ánh mắt thầy hướng dẫn nhìn tôi càng lúc càng hài lòng, còn sư mẫu thì càng nhìn càng từ ái.

 

Bà còn lấy ra quyển album cất dưới đáy hòm, chỉ vào một đứa bé rụng mất răng mà cho tôi xem.

 

“Tri Ý, để con xem hồi nhỏ của Tiểu Việt nhé!”

 

“Tấm này là lúc đánh nhau với đứa trẻ nhà hàng xóm, gãy mất nửa cái răng cửa, vừa chảy nước dãi vừa đi về nhà.”

 

“Tấm này là ngày đầu tiên đi mẫu giáo, nó ôm chặt khung cửa không chịu buông, ba cô giáo cũng không kéo nổi.”

 

“Tấm này là hôm đi dã ngoại, nhất quyết đòi bắt vịt, đầu chúi xuống ao, được vớt lên rồi trong tay vẫn còn nắm một nắm lông vịt.”

 

Sư mẫu lật từng tấm một, thầy hướng dẫn ở bên cạnh còn bổ sung chi tiết, hai người phối hợp ăn ý vô cùng.

 

Tôi: “???”

 

Rõ ràng tôi đã nói không có ý gì với Hứa Kim Việt rồi, sao còn lôi cả đống hắc lịch sử từ nhỏ đến lớn của anh ta ra thế này? Đây là đang bày hai lớp bảo hiểm à?

 

Tôi thật sự không chịu nổi nữa.

 

Bắt đại một tiếng chuông báo thức, “Gì cơ? Ống nước ở ký túc xá bị vỡ à? Em về ngay đây!”

 

Hai ông bà lưu luyến tiễn tôi ra tận cửa, sư mẫu còn nhét vào túi tôi hai quả quýt.

 

“Tri Ý, rảnh thì thường xuyên qua chơi nhé!”

 

Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: “Vâng vâng, nhất định ạ, nhất định ạ.”

 

13

 

Về đến ký túc xá, tôi ngã vật xuống giường.

 

Mở mắt ra là cậu nhóc trần truồng, nhắm mắt lại vẫn là cậu nhóc trần truồng.

 

Tôi điên cuồng lướt video giải tỏa căng thẳng.

 

Từ xem sửa móng lừa, đến giặt thảm, rồi từ giặt thảm xem cắt xà phòng, cuối cùng là xem hướng dẫn làm slime.

 

Cho đến khi WeChat bật lên một lời mời kết bạn, ảnh đại diện là một con chó con màu vàng đang thè lưỡi.

 

Con chó này tên là Niên Cao, là chó hoang tôi và Hứa Kim Việt nhận nuôi.

 

Ban đầu rõ ràng nó quấn tôi cực kỳ chặt, tối nào cũng lén chui vào chăn tôi.

 

Sau đó chẳng biết bị làm sao, vừa thấy tôi là nó chỉ lắc đuôi lấy lệ hai cái rồi quay đầu lao vào lòng Hứa Kim Việt.

 

Càng nghĩ tôi càng bực, trực tiếp bấm từ chối.

 

Đối phương cũng biết ý, không gửi lại nữa.

 

Mấy ngày tiếp theo tôi ở ký túc xá đọc tài liệu, cố gắng dùng biển học thuật nhấn chìm hết những ý niệm không nên có.

 

Dù thầy hướng dẫn có hơi “dị” nhưng trong học thuật lại vô cùng nghiêm khắc, tôi cũng không muốn bị ông mắng cho không còn manh giáp.

 

Trong buổi họp nhóm đầu tiên sau khi khai giảng, hiếm khi ông không bắt bẻ tôi mấy câu, ngược lại lại xả đạn vào sư huynh sư tỷ.

 

Tôi ngồi co rúm ở góc, cảm thấy đây là sự yên tĩnh trước cơn bão.

 

Quả nhiên, họp xong tôi bị gọi riêng vào văn phòng.

 

Tôi còn đã chuẩn bị sẵn tinh thần gật đầu cúi người nhận lỗi, ai ngờ thầy hướng dẫn lại giới thiệu cho tôi một người đàn ông.

 

Mày mắt, sống mũi, đường quai hàm, thậm chí cả góc nghiêng đầu lúc nói chuyện cũng giống Hứa Kim Việt đến đáng sợ.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...