Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Đêm Ở Nhà Thầy
Chương 2
4
Đang tự xây dựng tâm lý, Hứa Kim Việt đột nhiên bước đến bằng đôi chân dài.
Tôi theo phản xạ lùi nửa bước, nhưng cậu ta đã nhận lấy đồ trên tay tôi.
Đầu ngón tay ấm áp lướt qua lòng bàn tay, một luồng điện như chạy loạn khắp người tôi.
Nhịp tim đột ngột tăng nhanh.
Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là tình cũ chưa dứt?
Khoan đã.
Tôi cúi đầu nhìn.
Toàn thân đều là sợi polyester.
Ha, tự mình dọa mình thôi.
“Cảm ơn,” giọng Hứa Kim Việt hơi khàn, “em rất thích món quà của chị.”
Tôi lập tức ngẩng đầu, “Thích cái gì?”
Cậu ta lại như đang xào một đĩa thức ăn trong miệng, rồi mới chậm rãi bổ sung nửa câu sau, “của chị.”
Chỉ có mấy chữ mà còn cố ngắt quãng như vậy, tuổi còn trẻ mà đã yếu thế này à?
“Không có gì,” tôi nở một nụ cười, “em trai Tiểu Việt thích là tốt rồi.”
Vừa dứt lời, Hứa Kim Việt như chạy trốn mà chui vào phòng ngủ.
Rầm!
Cửa đóng vang đến chấn động.
Tôi ngây người.
Tay trống không, đầu óc cũng trống không.
Sư mẫu cười hòa giải: “Đứa nhỏ này từ bé đã nhút nhát, không mấy khi giao tiếp với con gái.”
Thầy hướng dẫn cũng ở bên cạnh gọi: “Đừng để ý đến nó nữa, ngồi xuống uống chén trà đi!”
Tôi lập tức chuyển sang trạng thái học trò ngoan, cùng họ từ hướng nghiên cứu nói đến trà bánh ngon.
Cho đến khi bữa cơm tất niên lần lượt được bưng lên bàn, Hứa Kim Việt mới chậm rì rì bước ra khỏi phòng ngủ.
Bốn mắt chạm nhau, tôi suýt nữa trợn rớt cả mắt.
Cậu ta thay quần áo.
Áo len ôm sát màu đen, tay áo xắn lên tới cẳng tay, đường nét cơ bắp được siết rõ ràng.
Tóc nửa khô, vài sợi tóc mái rủ xuống trước trán, giống như đã được chăm chút tỉ mỉ rồi lại cố ý vò cho rối đi.
Cậu ta ngồi thẳng xuống bên cạnh tôi.
Mùi sữa tắm bất ngờ chui vào mũi.
Tôi khựng lại.
Lại là mùi lan chuông tôi thích nhất.
Trước kia lúc còn ở bên nhau, tôi luôn ép cậu ta dùng mùi này.
Tắm xong là chui vào ngực cậu ta mà cắn, thơm đến ngây người rồi còn nhào người đè xuống làm chuyện xấu.
Nhưng bây giờ…
Tôi chỉ thấy Hứa Kim Việt có vấn đề.
Ăn bữa cơm còn phải tắm rửa thay đồ, làm ra vẻ trang trọng, là nhất định muốn tìm lại thể diện trước mặt bạn gái cũ sao?
Được.
Tôi thừa nhận.
Mục đích của cậu ta đã đạt được rồi.
Tôi lặng lẽ dịch sang bên nửa thân vị trí.
Chỉ sợ mình không nhịn được, ngay trước mặt thầy hướng dẫn và sư mẫu mà lỡ miệng nói ra một câu: “Anh bạn, cậu thơm quá.”
5
Thầy hướng dẫn uống đến say rồi.
mặt đỏ tai tía vỗ bàn: “Năm đó sư mẫu của con chính là hoa khôi của khoa, người theo đuổi bà ấy xếp từ ký túc xá đến tận cổng trường cơ mà!”
Tôi: “…”
Không có gì bất ngờ thì ông ấy lại sắp kể chuyện sư mẫu được chọn giữa vô số người theo đuổi như thế nào.
Đoạn này tôi nghe không dưới mười lần rồi!
Đến cả trên bím tóc sam của sư mẫu cài mấy cái kẹp tóc tôi cũng nhớ rõ.
Tôi vừa dùng đũa chọc miếng sườn xào chua ngọt trong bát, vừa tự động bật chế độ chặn âm thanh trong tai.
Cho đến khi nghe thấy một câu: “Thật ra, lúc đó sư mẫu của con đã có bạn trai.”
“Hả?”
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu lên.
Lão già này trước kia kể chuyện hóa ra toàn là bản rút gọn!
Sư mẫu cố sức huých ông ấy: “Ông nói mấy chuyện này làm gì?”
Nhưng thầy hướng dẫn căn bản không dừng lại được, bắt đầu kể cảm tình sử một cách sống động như thật.
Hóa ra bạn trai cũ của sư mẫu là một tên cặn bã.
Bề ngoài thì là một đôi tình nhân đang yêu nhau say đắm với sư mẫu, nhưng trong phòng thí nghiệm lại còn có một cô sư muội nhỏ ngọt ngào.
Cô sư muội này đúng là cao tay, chủ trương một câu: “Tôi không phải đến để phá hoại hai người, mà là để gia nhập vào hai người.”
Tên đàn ông đó hoàn toàn không thấy có vấn đề gì, ngược lại còn chê sư mẫu không đủ dịu dàng, không biết quan tâm.
Sư mẫu ngày nào mở mắt ra cũng chỉ biết khóc, cảm thấy mình chỗ nào cũng không tốt.
Thầy hướng dẫn từ trên trời giáng xuống.
Quan tâm đủ điều, bưng trà rót nước, bầu bạn dỗ dành, cùng khóc cùng trò chuyện.
Mỗi câu sư mẫu nói ra ông ấy đều coi như thánh chỉ, chỉ vì bà ấy nhíu mày một cái mà có thể nghĩ ngợi cả đêm.
“Khoảng thời gian đó còn có người tung tin đồn, nói tôi chen vào chuyện tình cảm của người khác.”
“Chen vào là thế nào?” Thầy hướng dẫn mặt mày oán trách, “Rõ ràng là vợ tôi bị lừa gạt nên mới thành bạn gái của người khác trước, tôi còn muốn tìm chỗ mà nói lý đây này!”
Tôi chết lặng.
Đây là logic cướp đoạt kiểu gì vậy?
Nhưng nghĩ kỹ lại, hình như cũng có chút đạo lý.
6
Đang tiêu hóa quả dưa động trời này, trước mặt tôi bỗng nhiên xuất hiện thêm một đĩa tôm.
Tôi tiện tay gắp một con.
Tươi.
Lại gắp thêm một con nữa.
Thật tươi.
Tôi nhai nhai nhai nhai nhai nhai.
Ăn sạch một đĩa xong, lại tự động được thêm tiếp một đĩa.
Tôi máy móc gắp lên bỏ vào miệng, vừa ăn vừa nghe kinh nghiệm thượng vị của thầy hướng dẫn.
“Cho nên, trước hết muốn theo đuổi vợ thì da mặt phải dày!”
Tôi điên cuồng gật đầu.
Dày, da tôm này đúng là dày thật!
Không đúng.
Sao lại là tôm bóc vỏ?
Tôi quay đầu lại.
Ngón tay Hứa Kim Việt chuyển động như bay.
Cắt đầu, bóc vỏ, liền một mạch.
Thịt tôm được bày ngay ngắn trong đĩa, đầu ngón tay anh còn dính chút nước canh lấp lánh.
Phát hiện ánh mắt tôi, động tác anh khựng lại.
“Tay đã rửa rồi, rất sạch.”
Khóe miệng tôi giật giật.
Trọng điểm là tay sạch hay không sạch sao?
Hai chúng tôi căn bản không phải quan hệ có thể đút cho nhau ăn!
“Anh…”
Môi vừa mở ra một khe, anh đã trực tiếp nhét con tôm vào.
Tôi theo phản xạ ngậm lấy.
Đầu ngón tay ấm nóng chạm thẳng lên đầu lưỡi.
Ánh mắt Hứa Kim Việt tối đi mấy phần, như bị bỏng mà rụt tay về thật nhanh.
Sau khi nuốt vội con tôm xuống, tôi hạ giọng quát anh: “Anh làm gì vậy!”
Anh cụp mắt nhìn tôi, giọng điệu có chút vô tội: “Em há miệng, chẳng phải là muốn anh đút sao?”
Tôi: “…”
Tôi nghẹn đến không nói được lời nào.
Hồi còn yêu nhau, tôi không chỉ sai anh như sai hầu sai hạ, mà ngày nào cũng CPU anh.
“Người theo đuổi tôi nhiều lắm, xếp từ cổng Đông sang cổng Tây, tôi chọn anh là phúc của anh đấy.
“Hơn nữa, kiểu người cứng đầu như anh là kiểu con gái ghét nhất, rời khỏi tôi là cả đời phải ế.”
「Cho nên em phải ngoan ngoãn nghe lời, tận tâm tận lực hầu hạ anh, biết chưa?」
Hứa Kim Việt bị tôi dỗ đến mức tin sái cổ.
Chăm sóc tôi từ trong ra ngoài, chu đáo đến không thể chu đáo hơn.
Tôi chẳng hề khách khí, ăn sạch còn tiện tay “mang” luôn, cuối cùng phủi mông ung dung bỏ đi.
Giờ thì hay rồi, báo ứng tới rồi.
Tôi chột dạ liếc nhìn thầy hướng dẫn và sư mẫu, may mà hai ông bà đang say sưa cụng chén tình ý dạt dào.
Ánh mắt lại không có tiền đồ mà liếc sang Hứa Kim Việt.
Anh đang lau tay.
Đến ngón tay từng bị ngậm qua, ngón cái còn nhẹ nhàng vê một cái trên đó.
Như đang hồi tưởng điều gì.
Tôi vội cúi đầu bới cơm, hận không thể nhét cả mặt vào bát.
Trời ơi.
Điên mất thôi.
Rốt cuộc anh ta có ý gì vậy!