Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Đại Ca Trường Làm Người Hầu Cho Tôi
Chương 2
4
Lúc không có tiết, tôi thường chơi game, và game tôi hay chơi nhất là Liên Quân.
Trong ký túc xá, chỉ có mình tôi chơi game này nên thường không có ai chơi cùng.
Tôi mở phòng trước, lôi kéo bạn bè trong danh sách nhưng chẳng ai chịu vào.
Không sao, chuyện nhỏ, vì tôi có người hầu trung thành.
Tôi nhắn tin cho Chí Nham.
Tôi: “Trong 3 phút vào phòng game với em.”
Đúng lúc đó, màn hình điện thoại của Chí Nham lại đang được chiếu trên máy chiếu.
Tin nhắn nghiêm túc của tôi bị hiện trên một màn hình đầy “mùi không nghiêm túc”.
Cả phòng ồ lên.
“Wow, anh Chí, nhanh lên, đừng để bạn gái phải chờ.”
“Không hổ là anh Chí, tốc độ yêu đương đỉnh ghê, trước giờ chưa thấy anh có bóng dáng phụ nữ bên cạnh, vậy mà giờ…”
“ID của chị dâu thú vị ghê: ‘Ăn trộm đồ lót của Chí Nham’.”
Chí Nham bình thản mở khung chat của tôi.
Chí Nham: “Chờ tôi 10 phút, chơi trước một trận Hỏa Diệm Sơn đi.”
Tôi: “Ờ, được thôi. Nhanh lên, tôi sẽ cưỡi lên đầu anh.”
Chí Nham: “Biết rồi.”
Tôi chọn cặp tướng maloch và telannas, đúng kiểu kết hợp tuyệt đỉnh. So với “joker”, tôi thích “telannas” hơn nhiều.
Narkroth của Chí Nham chơi đỉnh khỏi nói, thao tác mượt mà, phản xạ cực nhanh, khiến tôi không ngừng tán thưởng.
Đúng giờ, Chí Nham xuất hiện, thời gian chuẩn không cần chỉnh. Anh còn dẫn theo hai người bạn: “Kéo thêm một người nữa, chơi đủ năm người.”
“Được.”
Hai người bạn anh vừa vào phòng đã bắt đầu ồn ào: “Chào chị dâu ạ!”
Chí Nham lạnh nhạt: “Đừng quan tâm hai tên ngốc đó. Hai người tắt mic đi, ồn ào chết được.”
“À… vâng.”
Cuối cùng cũng yên tĩnh.
Tôi và Chí Nham chọn cặp tướng “Maloch-telannas” phù hợp với đội hình.
Mic của Chí Nham vang lên tiếng hai người kia: “Anh Chí, sao không chọn Narkroth hay Ngộ Không đi? Em muốn ké điểm kinh nghiệm của anh mà!”
Tôi ngạc nhiên: “Anh còn có tướng kinh nghiệm à?”
“Ừ, giấu đấy.”
Người hầu của tôi đỉnh quá trời!
Hai người bạn của Chí Nham chọn tướng Ngộ Không và
Narkroth.
Tôi và Chí Nham đi đường dưới, chơi rất vui với cặp xạ thủ-hỗ trợ bên đối thủ.
Quay lại nhìn, đồng đội bên mình đã nát hết cả.
Ngộ Không bắt đầu kêu gọi đầu hàng.
Ngộ Không gõ chữ: “Bấm đi, rừng bên kia cứ vào phá bãi quái của tôi, không chơi nổi nữa.”
Narkrotg cũng gõ chữ: “Vậy là mấy lời anh nói sẽ đưa tôi đi lấy kinh đều là giả à?”
Ngộ Không: “Đợi tôi lên được Chiến Tướng đã.”
Tôi cười đến mức ngã khỏi ghế, mấy người này đúng là hết thuốc chữa.
Giọng nói trầm ấm của Chí Nham vang lên:
“Không sao, đánh được mà. Bọn họ chỉ muốn tạo trò thôi.”
“Hiện giờ kinh nghiệp thua 2000, chưa mất trụ nào. Chỉ cần thắng một pha giao tranh là ổn.”
Cuối cùng, trận đấu kết thúc với chiến thắng. Tôi và Chí Nham đều được cộng thêm 1 sao.
Nhìn dãy thành tích toàn thắng cùng huy chương, tôi thầm nghĩ:
Lần sau nhất định phải chơi với Chí Nham tiếp!
Anh ấy có giọng nói hay, thao tác đỉnh, chơi với anh vừa tự hào vừa sướng.
Chơi xong, Chí Nham lập tức đá hai người bạn ra khỏi nhóm:
“Dẫn bọn họ chơi chỉ làm tăng độ khó thôi.”
Tôi cười: “Được, vậy chúng ta tiếp tục chơi đôi, thỏa sức hủy diệt đối thủ.”
Anh ấy lo việc hủy diệt, còn tôi phụ trách về nhà khiêu khích đối phương.
Nhưng lần nào tôi làm vậy, anh ấy cũng nén cười, nói tôi hành xử chẳng khác gì học sinh tiểu học.
5
Chí Nham và tôi có cùng giáo viên hướng nghiệp, mỗi tuần có một tiết học chung.
Hôm nay đến muộn, tôi và Tô Ninh chỉ còn chỗ ngồi ở hai hàng ghế đầu.
“Thôi, ngồi đi, sắp vào học rồi.”
“Ừ.”
Ngồi xuống, Tô Ninh mở balo lấy sách.
Nhưng thay vì sách học, cô ấy lại lôi ra một cái… điều khiển điều hòa.
Tô Ninh sững người, còn tôi thì cười đến đau bụng.
“Đừng cười nữa!” Cô ấy kéo áo tôi, giọng khổ sở: “Ra phía sau ngồi đi, ngồi đầu thế này ngại lắm.”
“Nhưng sau lưng hết chỗ rồi.”
“Chưa chắc đâu.” Cô ấy chỉ về phía chỗ ngồi của Chí Nham.
“Tôi không đi, cậu tự đi mà nói.”
Tô Ninh nài nỉ: “Cậu tốt bụng lắm mà, người đẹp, tâm cũng đẹp. Giúp tớ đi!”
Hết cách, tôi dẫn cô ấy đến chỗ mấy bạn cùng lớp ngồi ở hàng sau.
“Tụi mình đổi chỗ được không? Cô ấy không mang sách, ngồi phía trên ngại lắm.”
Bạn kia quay ra sau nhìn Chí Nham.
Tôi ngơ ngác: “Nhìn anh ấy làm gì?”
“Để hỏi ý kiến anh Chí đã. Anh Chí, em có nên nhường chỗ không?”
Tôi không chỉ ngơ ngác mà còn choáng: “Tại sao?”
Bạn kia nhìn tôi, rồi lại nhìn Chí Nham:
“Không phải hai người đang quen nhau à? Anh Chí ngày nào cũng mang đồ ăn sáng cho cậu. Đến người yêu mà quan tâm được như vậy cũng hiếm lắm, trừ khi là tình yêu đích thực.”
“…”
“Thứ nhất, không phải ngày nào cũng mang, chỉ những hôm tôi có tiết sáng lúc 8 giờ thôi. Thứ hai, anh ấy là người hầu của tôi.”
Chưa kịp nói hết câu, Chí Nham đã ngắt lời:
“Hai người ngồi ghế đầu đi.”
Nói xong, anh ấy đá nhẹ bạn ngồi cạnh ra và vỗ vào chỗ bên cạnh mình:
“Ngồi đây.”
Tôi kéo Tô Ninh đến chỗ ngồi. Cô ấy nhất quyết đòi ngồi ghế ngoài, nhường ghế bên cạnh Chí Nham cho tôi.
“Người hầu của cậu, chỉ cậu mới trị được anh ta. Ngồi cạnh anh ta đi.”
Tôi quay sang nhìn Chí Nham:
“Tay anh có thể bỏ ra được không? Nếu không, nhìn cứ như chúng ta có gì đó mờ ám vậy.”
Chí Nham thản nhiên nói:
“Nhưng để tay thế này thoải mái hơn.”
“Anh dám cãi lời tôi? Anh quên mất thân phận của mình rồi à?”
“Ồ.” Chí Nham miễn cưỡng bỏ tay ra.
Tôi ngẩng đầu lên, đúng lúc đối diện với ánh mắt của mấy bạn cùng lớp đang hóng hớt ở hàng ghế trên.
Họ lập tức quay đầu đi, trông như vừa chứng kiến một cảnh gì đó “hót hòn họt”.
Tôi thấy Tô Ninh nhắn tin cho mình.
Tô Ninh: “Lát nữa tớ phải gặp thầy, cậu tự đi ăn ở căng-tin nhé.”
Tôi: “Một mình ăn không vui đâu.”
Tô Ninh: “Người ngồi cạnh cậu không phải người à?”
Nghe cũng có lý.
Chí Nham đang gục trên bàn ngủ, mái tóc mềm mại của anh ấy khẽ chạm vào cánh tay tôi.
Tôi tò mò đưa tay chạm nhẹ, mềm mượt thật đấy. Chợt có cảm giác muốn “xoa đầu chó”, nhưng không phải, không phải thế.
Tôi ghé sát tai anh ấy thì thầm:
“Anh có đi ăn cơm ở căng-tin không?”
“Ừm.”
Tôi biết ngay là anh ta chưa ngủ thật.
“Vậy anh đi với tôi nhé.”
“Ừm.”
Không hiểu sao, lúc anh ấy ngủ lại ngoan ngoãn như thế, chẳng giống cái vẻ hung dữ, kiêu căng thường ngày.
6
Sau giờ học, Tô Ninh nhét balo vào tay tôi rồi biến mất.
Con bé chết tiệt, balo gì mà nhét đủ thứ, chỉ trừ sách.
Tôi đưa balo cho Chí Nham:
“Cầm lấy.”
“Chỉ giỏi sai bảo tôi.” Khóe miệng anh ấy khẽ cong lên, như cười mà không cười.
Ba tuần rồi mà anh vẫn chưa nhận thức rõ vị trí của mình. Ai làm người hầu mà không bị sai bảo chứ? Người khác còn bị xem như nô lệ, tôi đối xử thế này là nhân đạo lắm rồi.
Trên đường đi, tôi với Chí Nham thu hút không ít ánh mắt.
“Thấy chưa, tôi đã nói rồi, hai người đó đang quen nhau.”
“Wow, đẹp đôi thật sự, cả chiều cao lẫn nhan sắc đều rất hợp.”
“Bảo sao một đại ca ngông cuồng như Chí Nham lại tình nguyện làm hết việc này đến việc kia cho cô gái đó. Đại ca bây giờ sắp thành cháu trai rồi.”
“Cô gái này ghê gớm thật, ngay cả đại ca trường cũng bị cô ấy nắm gọn trong tay.”
Nghe những lời này, tôi bỗng thấy có chút áy náy. Chỉ một cú đấm mà bắt người ta phục vụ mình suốt ba tuần, còn khiến danh tiếng của anh ấy bị hủy hoại.
Vừa rồi, tôi đã quyết định một chuyện.
Đến căng-tin, tôi tùy tiện chọn một chỗ ngồi.
Mỗi lần ăn cùng, đều là Chí Nham đi lấy đồ ăn, tôi ngồi tìm chỗ. Đây là thói quen ba tuần nay rồi.
Chưa ngồi được bao lâu, bên cạnh tôi xuất hiện một bóng người.
Là anh trai tôi, Lương Thuật.
“Em không phải thật sự đang yêu thằng đó đấy chứ? Anh thấy nó không ổn đâu, nhìn kiểu gì cũng thấy khó ưa.”
“Không có yêu, nhưng em thấy Chí Nham cũng tốt mà, ít nhất anh ta ngoan.”
Anh tôi nhíu mày:
“Lần đầu nghe có người khen nó ngoan.”
“Yên tâm đi anh, em biết giữ chừng mực.”
“Vậy anh đi đây, còn nhiều việc phải làm. Hết tiền cứ nói anh.” Anh tôi xoa đầu tôi rồi rời đi.
Anh vừa đi, Chí Nham cũng vừa bưng khay đồ ăn đến, ánh mắt lập tức trầm xuống:
“Hai người…”
“Không sao, anh đừng bận tâm.” Tôi không chờ được nữa, nhanh chóng nhận lấy đồ ăn.
A, sườn xào chua ngọt, trứng xào cà chua mà tôi thích nhất, cuối cùng cũng tới tay rồi!
“À đúng rồi, Chí Nham, em có chuyện muốn nói với anh.”
“Ừ.”
“Em muốn nói là, từ giờ hợp đồng chủ-tớ của chúng ta kết thúc. Anh không cần phải phục vụ em nữa.”
Tay cầm đũa của Chí Nham khựng lại, đũa rơi xuống đất:
“Tại sao? Vì người lúc nãy à?”
“Đừng hỏi nhiều. Anh được giải thoát rồi, chẳng phải nên vui sao?”
Chí Nham không nói gì thêm, chỉ cúi đầu gắp hết sườn xào trong bát của tôi.
“Hả? Anh đang làm gì vậy?”
Chí Nham giận dỗi:
“Không muốn cho em ăn nữa.”
Anh ta thật khó hiểu.
Thấy anh có vẻ không vui, tôi cũng không muốn làm phiền anh thêm, bèn bưng khay cơm sang bàn khác ngồi.
Ánh mắt Chí Nham đầy bối rối, nhìn tôi chằm chằm:
“Hả? Sao em lại ngồi đó?”
Tôi lười trả lời, việc này liên quan gì đến anh.
Mấy bạn ngồi gần đó thì thầm:
“Nhìn kìa, cặp đôi này cãi nhau rồi. Có kịch hay để xem rồi.”
“Hình như là Chí Nham chọc tức chị gái kia. Tốt ghê, tôi muốn xem cảnh đại ca dỗ người.”
“Tôi cũng muốn xem. Thật khó tưởng tượng cảnh đại ca trường phải đi dỗ bạn gái.”
Tôi nghe mà lòng hơi ngại. Nghĩ lại, chỉ vì một cú đấm mà khiến anh làm việc cho mình lâu như vậy, lại còn khiến anh mang tiếng xấu.
Lúc này, Chí Nham bưng khay cơm đi thẳng đến chỗ tôi, ngồi xuống đối diện:
“Rốt cuộc em bị làm sao thế?”
Anh ta nghĩ tôi không biết giận à? Không thích tôi thì thôi, còn chạy theo làm phiền.
“Tôi ăn không nổi nữa. Không muốn ăn.”
Chí Nham khó hiểu:
“Hả? Có chuyện gì vậy?”
Một người bạn của anh ấy trêu:
“Anh Chí, anh chọc chị dâu giận rồi à?”
Chí Nham đá cậu bạn một cái:
“Cút.”
Thực ra, Chí Nham thấy mất mặt vì làm người hầu, nên không nói với hội bạn. Vì vậy, họ cứ tưởng anh ấy đang theo đuổi tôi.
Dù bị đá, cậu bạn kia vẫn cười toe toét:
“Anh Chí, anh đúng là yêu chị dâu thật lòng. Bình thường anh lạnh lùng như ai đụng vào là chết, mà giờ vì chị ấy không vui, anh cũng nhíu mày luôn.”
Chí Nham sững người.
Cô ấy thật sự có thể ảnh hưởng đến cảm xúc của anh sao? Tại sao lại như vậy?