Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Cổng Quỷ Môn Quan
Chương 2
3
Thời gian cứ thế trôi qua từng phút từng giây.
Chúng tôi đã phí phạm khá nhiều thời gian ở trong hang động này rồi.
Theo kế hoạch, giờ này đáng lẽ chúng tôi đã lên đến mặt đất, rồi như mọi khi tìm một quán lẩu để hàn huyên tâm sự về cuộc đời.
Dẫu sao cũng là đồng đội quen biết nhau nhiều năm, không ai nỡ ra tay tàn nhẫn với Quan Trí Viễn.
Triệu Vũ lạnh mặt, dùng chân đá phăng hành lý của Quan Trí Viễn đi thật xa, rồi nói:
"Từ giờ chúng ta đường ai nấy đi. Sau khi ra ngoài, nếu mày dám hé nửa lời với bất kỳ ai, tao sẽ khiến cả nhà mày không được yên ổn. Nếu mày không tin thì cứ thử xem."
Trong bầu không khí nặng nề, chúng tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc để trở về.
Quan Trí Viễn nhặt từng món đồ bị rơi vãi trên mặt đất rồi bỏ vào ba lô.
Khi ba người chúng tôi bắt đầu rời đi, anh ta cố gắng đi theo phía sau.
Triệu Vũ nhặt một viên đá rồi ném thẳng xuống nền đất trước chân Quan Trí Viễn.
Chúng tôi đều hiểu rõ mục đích của anh ta là để uy h.i.ế.p Quan Trí Viễn.
Nhưng sự chú ý của chúng tôi bị viên đá kia thu hút, nên đã lơ là rằng nơi chúng tôi nghỉ ngơi thực chất cách miệng vực không xa.
Còn Quan Trí Viễn, vì mải nhặt đồ, lại càng đi sát ra mép vực.
Khi viên đá bay đến, anh ta theo bản năng lùi lại một bước, sau đó hụt chân.
Tôi ở gần anh ta nhất, vội vàng lao tới.
Nhưng vẫn không kịp.
Tay tôi và tay anh ta vừa chạm vào nhau đã lập tức rời ra.
Sau đó, Quan Trí Viễn rơi thẳng xuống vực sâu.
Cảm giác như đã qua rất lâu, rất lâu, bên dưới mới vọng lên một tiếng "rầm".
Ba người còn lại của chúng tôi đứng chôn chân tại chỗ, mãi lâu sau mới hoàn hồn.
Ở độ cao này, rơi xuống thì chắc chắn không còn đường sống.
Nhưng chúng tôi vẫn ôm hy vọng mong manh, run rẩy lấy dây leo núi và dụng cụ cố định ra khỏi ba lô.
Triệu Vũ có thân thủ nhanh nhẹn. Từ trước đến nay, mỗi lần vào hang, anh ta luôn là người dẫn đầu mở đường.
Lần này đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Vì sơ suất của mình dẫn đến việc Quan Trí Viễn rơi xuống vực, sắc mặt Triệu Vũ khó coi vô cùng.
Mười phút sau khi Triệu Vũ bắt đầu xuống, giọng anh ta truyền đến từ bộ đàm:
"Không xuống được nữa, dây gần hết rồi."
Lưu Béo run rẩy hỏi: "Vậy Quan Trí Viễn, anh ta..."
Triệu Vũ đáp: "Tôi chỉ thấy một vệt bùn m.á.u trên vách đá lồi ra thôi..."
......
Ba chúng tôi thống nhất lời khai, xác định cái c.h.ế.t của Quan Trí Viễn là một tai nạn.
Chúng tôi thám hiểm đến miệng vực, Quan Trí Viễn tò mò muốn xem bên dưới sâu đến mức nào, kết quả là vô tình trượt chân ngã xuống.
Anh ta vốn là người thích tìm hiểu đến cùng.
Những lần thám hiểm trước, anh ta cũng rất hứng thú với những việc như vậy.
Các video quay lại trước đây cũng có thể chứng minh điều này.
Lần này, do đang nghỉ ngơi và chỉnh đốn đồ đạc, nên chúng tôi mới không đeo dây an toàn cho anh ta.
Trùng hợp là trong lúc nghỉ giải lao, tất cả thiết bị quay phim của chúng tôi đều đã tắt.
Ngoại trừ ba chúng tôi, không ai biết chuyện gì đã xảy ra trong hang.
Chúng tôi và Quan Trí Viễn không hề có thù oán, trên vách núi còn lưu lại dấu vết giải cứu, cho dù cảnh sát có điều tra cũng không tìm ra được gì.
Hơn nữa, hai năm trước, hang Âm Dương cũng từng xảy ra trường hợp người thám hiểm vô tình t.ử vong.
"Không thể trách chúng ta quá tàn nhẫn được. Nếu nguyên nhân cái c.h.ế.t của cậu ta bị bại lộ, chắc chắn sẽ lôi ra hòn đá kia. Đến lúc đó, chúng ta không chỉ phải chịu trách nhiệm mà còn không thể sử dụng hòn đá này nữa."
Triệu Vũ cố gắng hết sức lôi kéo tôi và Lưu Béo trở thành đồng phạm.
Nhưng lời anh ta nói cũng không phải là vô lý. Chỉ cần mang hòn đá này ra khỏi hang, ba chúng tôi sẽ có được nguồn tài sản dồi dào, vô tận.
Hơn nữa, Quan Trí Viễn vốn dĩ tự mình trượt chân ngã xuống.
Tuy nhiên, ngoài lòng tham ra.
Tôi và Lưu Béo còn sợ hãi, nếu không cùng thuyền với anh ta, Triệu Vũ sẽ làm gì chúng tôi đây.
Đứng trước anh ta, cả hai chúng tôi đều coi như là kẻ tay không tấc sắt.
Ra khỏi hang, điện thoại vừa có tín hiệu là chúng tôi lập tức gọi báo cảnh sát, nói rằng đồng đội bị t.a.i n.ạ.n rơi xuống vách đá và mất tích.
Quan Trí Viễn là con trai độc nhất trong gia đình.
Nếu báo cáo trực tiếp rằng anh ta đã c.h.ế.t, gia đình anh ta trong lúc kích động chắc chắn sẽ dây dưa, làm khó chúng tôi rất lâu.
Tốt nhất là nên báo mất tích trước, sau đó để đội cứu hộ chuyên nghiệp tiến hành tìm kiếm, giống như dùng nước ấm luộc ếch vậy.
Mặc dù đã tự trấn an tâm lý rất lâu.
Nhưng khi nhìn thấy cảnh cha mẹ Quan Trí Viễn đau đớn tột cùng ở trụ sở cảnh sát.
Tim tôi vẫn như bị d.a.o cứa hàng trăm nghìn nhát.
Ba chúng tôi hùn tiền thuê đội cứu hộ đến hang Âm Dương, mang theo cả các thiết bị hỗ trợ hạng sang nhất hiện nay.
Có lẽ ngay cả ông trời cũng đang giúp đỡ chúng tôi.
Ngày thứ hai sau khi chúng tôi ra khỏi hang là mùa lũ.
Nước sông ngầm dâng lên, cuốn trôi t.h.i t.h.ể Quan Trí Viễn đi mất, không biết lưu lạc đến đâu.
Các thành viên đội cứu hộ đã thăm dò theo lộ trình Triệu Vũ xuống trước đó, sau khi trở lên, họ lắc đầu với chúng tôi và nói: "Rơi từ độ cao này xuống chắc chắn là không còn hy vọng sống sót. Những người hoạt động ngoài trời như các bạn hẳn phải rõ điều này."
Tôi lau nước mắt trên mặt, nói: "Chúng tôi chỉ là không muốn tin rằng anh ấy thật sự đã ra đi như vậy..."
Lưu Béo ngồi thụp xuống đất, gào khóc t.h.ả.m thiết: "Bạn tôi ơi, bạn tôi ơi..."
Triệu Vũ cũng tát mạnh vào mặt mình mấy cái.
"Đáng lẽ tôi không nên đến thám hiểm cái hang này! Đáng lẽ tôi không nên dẫn các cậu đến đây!"
Nỗi buồn của anh ta là giả, lời nói cũng là giả nốt.
Người đề nghị đến hang Âm Dương ngay từ đầu, thực ra là Quan Trí Viễn.
Đội cứu hộ đã đưa ra bằng chứng xác nhận không thể sống sót, nhưng cha mẹ Quan Trí Viễn không chấp nhận điều đó.
Họ vẫn nộp đơn lên tòa án xin tuyên bố mất tích.
Cứ như thể chỉ cần không tuyên bố t.ử vong, không có giấy chứng t.ử, thì sớm muộn gì con trai họ cũng sẽ trở về nhà.
Tôi, Lưu Béo và Triệu Vũ cùng nhau góp mười lăm vạn tệ, muốn đưa cho cha mẹ Quan Trí Viễn.
Nhưng khi đến tận nhà đưa tiền, chúng tôi đã bị họ đ.á.n.h đuổi ra ngoài.
Mẹ Quan Trí Viễn vớ lấy đồ đạc ném về phía chúng tôi.
"Tất cả cút hết cho tôi! Nếu không phải vì tụi bây, con trai tôi làm sao xảy ra chuyện được chứ?"
Lưu Béo luôn là kiểu người hiền lành, anh ta khom lưng nói:
"Dì ơi, không ai muốn chuyện này xảy ra đâu. Dì phải giữ gìn sức khỏe, Trí Viễn đã không còn nữa rồi..."
Mẹ Quan Trí Viễn cầm chổi phang tới tấp vào người Lưu Béo, gào lên khản cổ:
"Con trai tôi vẫn còn sống! Nó vẫn còn sống! Tụi bây cút đi! Cút hết!"
Ba chúng tôi ê chề rời đi.
Lúc đi, chúng tôi ném chiếc thẻ ngân hàng vào trong nhà. Mật khẩu là ngày sinh của Quan Trí Viễn.
4
Vì lương tâm c.ắ.n rứt, chúng tôi phải đợi đến hai tháng sau cái c.h.ế.t của Quan Trí Viễn mới bắt đầu hành động.
Chúng tôi đến ngân hàng mua một thỏi vàng 100 gram.
Sau đó đặt thỏi vàng và hòn đá kia vào cùng một chỗ.
Sau khi về, chúng tôi đã làm thử nghiệm.
Hòn đá đó mang tính phóng xạ.
Trong phạm vi bức xạ của nó, mọi vật phẩm đều sẽ được sao chép trong vòng mười phút.
Mỗi lần một cái.
Lưu Béo đã cố ý nhờ bạn bè đặt làm riêng một chiếc hộp trong suốt chống phóng xạ.
Một tiếng sau, số thỏi vàng trong hộp trong suốt đã biến thành sáu thỏi.
Giá vàng quốc tế hiện tại là 750 tệ/gram.
Giá thu mua lại vào khoảng 740 tệ.
Tương đương với việc trong một giờ, mỗi người chúng tôi kiếm được mười lăm vạn tệ.
Để tránh rủi ro tài khoản ngân hàng bị đóng băng, chúng tôi không tìm đến các tiệm vàng nhỏ lẻ.
Chúng tôi có hóa đơn do ngân hàng cấp khi mua thỏi vàng, nên nhân viên ở tiệm vàng có thương hiệu lớn đã nhanh ch.óng hoàn tất thủ tục giao dịch.
Để tránh việc bị cơ quan chức năng theo dõi vì các giao dịch lớn thường xuyên.
Sau khi bán sáu thỏi vàng đầu tiên, chúng tôi quyết định tạm dừng hành động và quay về cuộc sống bình thường.
Sau khi tiền về tài khoản, tôi thuê nguyên một căn hộ gần trung tâm thành phố và công ty.
Chín ngàn tệ mỗi tháng.
Tôi mua những chiếc túi xách hàng hiệu và mỹ phẩm cao cấp mà tôi hằng mong muốn.
Tôi còn đi ăn buffet với mức giá 1.500 tệ một người.
Tôi xin nghỉ phép năm đưa bố mẹ đi máy bay đến thủ đô chơi một tuần.
Sau đó tôi nhận ra, tiền quả thực rất dễ tiêu.
Trước kia, lương sau thuế của tôi là bảy ngàn rưỡi, mỗi tháng vẫn tiết kiệm được một ngàn tệ.
Bây giờ, mười lăm vạn tệ chỉ trong một tháng đã bị tôi tiêu gần hết.
Triệu Vũ là người đầu tiên đề nghị tiếp tục bán vàng.
Vài ngày trước, bạn gái cũ của anh ta kết hôn. Anh ta sắm một bộ đồ đắt tiền, thuê một chiếc xe thể thao, sau đó rút năm vạn tệ tiền mặt đến thẳng lễ cưới rải khắp nơi.
"Con khốn đó đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, còn cái thằng công t.ử bột kia nữa, chẳng qua nhà nó có vài căn mặt tiền cho thuê thôi chứ gì? Có gì ghê gớm? Bây giờ một ngày tao có thể kiếm được cả trăm ngàn, thậm chí hàng triệu tệ!"
Nói xong, Triệu Vũ tu một ngụm rượu lớn.
Trước đây chúng tôi tụ tập thì uống rượu trắng bình dân, giờ thì toàn là rượu Mao Đài đắt tiền.
Tôi có chút ý kiến về lời nói và hành vi của anh ta, nhưng tôi không hề bộc lộ ra ngoài.
Lưu Béo thì tiếp tục hùa theo, tâng bốc Triệu Vũ.
"Anh Triệu này, không phải em nói chứ, anh nhìn xem vóc dáng anh, rồi nhìn nhan sắc của anh đi, con ả đó đúng là không biết điều mà!"
"May mà giờ chúng ta phát tài rồi, muốn phụ nữ bao nhiêu mà chẳng có. Sau này ba anh em mình sẽ sống cuộc đời giàu sang phú quý!"
Mối quan hệ giữa ba chúng tôi hiện tại rất khó xử.
Dù miễn cưỡng được xem là chung một con thuyền, nhưng quyền chủ động hình như luôn nằm trong tay Triệu Vũ.
Rõ ràng là cả ba cùng tìm thấy hòn đá, vậy mà Triệu Vũ lại cho rằng tôi và Lưu Béo có được tiền là nhờ công lao của anh ta.
Ngay cả hòn đá, anh ta cũng chuyển về nhà mình.
Sau khi chứng kiến thủ đoạn tàn nhẫn của anh ta, tôi và Lưu Béo chỉ biết giận mà không dám hé răng.
Lời tâng bốc của Lưu Béo khiến Triệu Vũ sung sướng ra mặt, anh ta giơ ly rượu lên và nói:
"Nào, vì cuộc sống vinh hoa phú quý của chúng ta, cạn ly!"
Lưu Béo vội vã nâng cốc lên, "Cạn!"
Tôi cũng chầm chậm giơ ly lên.
Rồi chạm phải ánh mắt nhớp nháp, dán c.h.ặ.t của Triệu Vũ.
......
Số lượng vàng thỏi đã được sao chép lên tới hơn bốn nghìn cây.
Mỗi người chúng tôi chia nhau hơn một nghìn cây.
Lòng tham của con người với tiền bạc, giống như ngọn lửa đối với xăng dầu.
Một khi đã được châm ngòi, nó sẽ cháy càng lúc càng mãnh liệt.
Triệu Vũ mua một chiếc G-Class.
Lưu Béo mua một căn biệt thự ngoại ô.
Tôi mua cho mình một căn hộ cao cấp lớn ở trung tâm thành phố, tiện thể sửa sang lại nhà cửa ở quê.
Ba chúng tôi sống trong cuộc sống xa hoa trụy lạc, mỗi ngày mở mắt ra là đã có phần lời từ hàng chục thỏi vàng.
Chúng tôi đều nghỉ việc, không ngừng thỏa mãn d.ụ.c vọng của bản thân, gần như quên mất cả ngày tháng.
Tiền càng ngày càng nhiều, chúng tôi tiêu xài cũng càng lúc càng nhanh.
Một lần nữa, khi chúng tôi đang chia vàng thỏi tại nhà Triệu Vũ, tiếng gõ cửa vang lên.
Ba chúng tôi, như chim sợ cành cong, vội vàng cất giấu mọi thứ, sau đó nhét chúng vào căn phòng bí mật Triệu Vũ đã đặc biệt xây.
Sau khi trao đổi ánh mắt, Triệu Vũ từ từ tiến đến cửa, cẩn thận hỏi: "Ai đấy?"
Một giọng nói quen thuộc vọng đến từ phía bên kia cánh cửa: "Anh Triệu, là em đây, Quan Trí Viễn."