Chưa Cưới Đã Đòi Làm Chủ Nhà Tôi

Chương 7



14

 

Tôi và Trương Vĩ không lãng phí dù chỉ một phút.

 

Rời quán cà phê, chúng tôi đi thẳng đến văn phòng luật sư Tần.

 

Trên đường đi, cảm xúc của Trương Vĩ đã hoàn toàn ổn định, thay vào đó là sự bình tĩnh kiểu được ăn cả ngã về không.

 

Anh đã lưu toàn bộ chứng cứ của mình lên đám mây.

 

Đến nơi, anh đăng nhập tài khoản, từng file một trình bày trước mặt luật sư Tần.

 

Biên lai chuyển khoản ghi rõ tám mươi vạn từ tài khoản của bố mẹ anh đã được chuyển vào tài khoản của chủ đầu tư như thế nào.

 

Lịch sử trò chuyện tái hiện chi tiết quá trình Ôn Lị dùng chiêu bài “thiếu cảm giác an toàn”, “bạn thân ai cũng vậy” để từng bước dụ anh thêm tên vào sổ đỏ.

 

Còn có bản thỏa thuận phân chia tài sản có chữ ký của anh, và hóa đơn chuyển khoản năm mươi vạn gọi là “phí chia tay”.

 

Mỗi chứng cứ đều như một lưỡi dao đâm thẳng về phía Ôn Lị.

 

Luật sư Tần xem rất kỹ, biểu cảm ngày càng nghiêm trọng.

 

Xem xong tài liệu cuối cùng, ông tháo kính xuống, chậm rãi dùng khăn nhung lau sạch.

 

Động tác đó là dấu hiệu ông đang suy nghĩ sâu.

 

Trong phòng làm việc yên lặng đến mức nghe rõ tiếng hít thở.

 

Tôi và Trương Vĩ đều không lên tiếng, chỉ chờ kết luận của ông.

 

Một lúc lâu sau, ông đeo lại kính, ánh mắt lần lượt quét qua hai chúng tôi.

 

“Cô Tống, anh Trương.”

 

Giọng ông trầm hơn bao giờ hết.

 

“Tình hình tốt hơn chúng ta dự đoán, nhưng cũng tệ hơn chúng ta nghĩ.”

 

“Tốt ở chỗ, chuỗi chứng cứ của anh Trương rất hoàn chỉnh.”

 

“Kết hợp với những gì gia đình cô gặp phải, đã có thể hình thành một mô thức phạm tội khép kín.”

 

“Hành vi của Ôn Lị đã hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi tranh chấp dân sự.”

 

“Đây không phải là tặng cho có điều kiện, cũng không phải mâu thuẫn tình cảm.”

 

“Đây là một vụ lừa đảo có hệ thống, có mục đích chiếm đoạt tài sản giá trị lớn.”

 

“Tệ ở chỗ, người phụ nữ này có ác ý chủ quan rất rõ ràng và khả năng né tránh pháp luật khá cao.”

 

“Mỗi lần ra tay, cô ta đều lợi dụng đúng những khoảng mờ của pháp luật và điểm yếu trong lòng người.”

 

“Nếu hai nạn nhân không tìm được nhau, riêng lẻ từng gia đình rất khó kết tội cô ta.”

 

Lời luật sư Tần khiến chúng tôi rùng mình.

 

Chúng tôi may mắn vì đã tìm thấy nhau, đồng thời càng căm ghét sự xảo quyệt của Ôn Lị.

 

“Luật sư Tần, vậy bước tiếp theo chúng ta làm gì?” tôi hỏi.

 

“Rất đơn giản.”

 

Ánh mắt ông sắc như dao.

 

“Tạm dừng vụ kiện dân sự.”

 

 

 

“Điều chỉnh chiến lược, chuyển sang tấn công hình sự.”

 

“Tôi sẽ thức đêm sắp xếp toàn bộ chứng cứ, lập một bản đơn tố giác hình sự chi tiết.”

 

“Sáng mai, cô Tống, anh Trương, hai người đi cùng tôi đến đội điều tra kinh tế của công an thành phố.”

 

“Chúng ta trình báo.”

 

“Phải để phía công an thấy đây không phải mâu thuẫn gia đình đơn thuần, mà là một vụ lừa đảo hôn nhân liên hoàn, ảnh hưởng nghiêm trọng.”

 

“Chỉ cần họ lập án, mọi thứ sẽ bước vào quy trình hình sự.”

 

“Điều tra, bắt giữ, xét xử.”

 

“Thứ chờ cô ta, sẽ là sự trừng phạt nghiêm khắc nhất của pháp luật.”

 

Mỗi chữ ông nói đều đanh thép.

 

Tiếng kèn phản công, chính thức vang lên.

 

Khi rời văn phòng luật, màn đêm đã buông xuống.

 

Đèn neon trong thành phố lập lòe, nhưng không soi nổi bóng tối trong lòng người.

 

Trương Vĩ thở dài một hơi thật sâu, như trút bỏ tảng đá đè nặng nhiều năm.

 

“Cô Tống, cảm ơn cô.”

 

Anh nói chân thành.

 

“Nếu không phải cô tìm đến tôi, có lẽ cả đời tôi vẫn sống trong cái bóng đó.”

 

Tôi lắc đầu.

 

“Chúng ta nên cảm ơn chính mình, vì đã không chọn thỏa hiệp.”

 

Chúng tôi chia tay.

 

Tôi lái xe về nhà.

 

Trên đường, mẹ gửi cho tôi một tin nhắn WeChat.

 

Là đoạn ghi âm dài của Tống Vũ gửi cho bà, vừa khóc vừa kể lể.

 

Nội dung chẳng qua là công ty đã cảnh cáo nội bộ, nếu còn tái diễn sẽ sa thải.

 

Anh ta cầu xin mẹ tôi đến giải thích với lãnh đạo, xin chúng tôi rút đơn.

 

Còn nói Ôn Lị vì vụ gây rối ở công ty mà tinh thần bất ổn, bác sĩ nói có nguy cơ sảy thai.

 

Anh ta nói nếu chúng tôi tiếp tục ép, tức là ép anh ta nhà tan cửa nát, một xác hai mạng.

 

Diễn.

 

Vẫn đang diễn.

 

Tôi nghe giọng khóc giả tạo ấy chỉ thấy buồn nôn.

 

Tôi không trả lời.

 

Thay vào đó, tôi mở WeChat tìm Ôn Lị.

 

Chúng tôi đã chặn nhau từ lâu.

 

Nhưng tôi dùng điện thoại của bố, gửi cho cô ta một tin.

 

Chỉ một câu.

 

“Sáng mai mười giờ, đội điều tra kinh tế công an thành phố, chúng tôi đợi cô.”

 

Gửi xong, chặn luôn.

 

Tôi muốn nói cho cô ta biết.

 

Đừng diễn mấy trò rẻ tiền đó nữa.

 

Ván cờ đã nâng cấp.

 

Không gặp nhau ở tòa, thì gặp nhau ở đồn công an.

 

15

 

Sáng hôm sau, chín giờ rưỡi, tôi và Trương Vĩ, dưới sự tháp tùng của luật sư Tần, đúng giờ có mặt trước cổng Cục Công an thành phố.

 

Ánh nắng rực rỡ, phù hiệu cảnh sát dưới nắng lấp lánh, trang nghiêm đến lạ.

 

Chúng tôi bước vào sảnh tiếp nhận tố giác của đội điều tra kinh tế, nộp bộ hồ sơ dày hàng chục trang do chính tay luật sư Tần chuẩn bị suốt đêm.

 

Người tiếp chúng tôi là một điều tra viên kỳ cựu họ Lý.

 

Ông lật từng trang tài liệu, mày càng lúc càng nhíu chặt.

 

Thỉnh thoảng ông ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén lần lượt nhìn tôi rồi nhìn Trương Vĩ.

 

Khi thấy hai bản thỏa thuận phân chia tài sản gần như giống hệt nhau, cùng số tiền liên quan lên tới năm mươi vạn và tám mươi vạn.

 

Biểu cảm của ông không còn chỉ là nghiêm túc, mà là nặng nề.

 

“Ôn Lị hiện đang ở đâu?”

 

Sau khi đọc xong toàn bộ tài liệu, ông trầm giọng hỏi.

 

“Khả năng cao đang ở công ty anh trai tôi.” tôi đáp.

 

“Hôm qua họ đến đó gây rối, còn dọa nếu công ty sa thải anh tôi vì chuyện này, cô ta sẽ nhảy từ trên lầu xuống.”

 

“Có lẽ giờ vẫn đang dùng chiêu đó để lấy lòng thương hại và gây áp lực.”

 

Cảnh sát Lý cười lạnh.

 

“Nhảy lầu à? Tôi thấy cô ta nên để dành sức mà nói chuyện với cán bộ thẩm vấn thì hơn.”

 

Ông nhấc điện thoại trên bàn, bấm một dãy số.

 

“Tiểu Vương, dẫn thêm hai người theo tôi xuống hiện trường.”

 

“Địa chỉ: Tòa nhà Hằng Thông, tầng 22, Viễn Cảnh Network.”

 

“Mục tiêu: Ôn Lị, nữ, 26 tuổi.”

 

“Nghi liên quan vụ lừa đảo liên hoàn quy mô lớn.”

 

“Đúng, xuất phát ngay.”

 

Cúp máy, ông đứng dậy nhìn chúng tôi.

 

“Hai người ở lại đây làm biên bản chi tiết.”

 

“Chúng tôi đi bắt người.”

 

“Yên tâm, nếu chứng cứ các anh chị cung cấp là thật, chúng tôi sẽ không bỏ sót bất kỳ tội phạm nào.”

 

Khoảnh khắc ấy, tảng đá trong lòng tôi rơi xuống đánh ầm một tiếng.

 

Tôi biết, ngày tàn của Ôn Lị đã đến.

 

Cùng lúc đó, tầng 22 tòa nhà Hằng Thông, công ty Viễn Cảnh Network.

 

 

 

Ôn Lị đang ngồi ở khu tiếp khách, vẻ mặt tiều tụy đầy ấm ức.

 

Tống Vũ thì đứng trong phòng giám đốc, như một đứa trẻ mắc lỗi, bị khiển trách nặng nề.

 

Nhân viên trong công ty thì xì xào bàn tán, chỉ trỏ về phía Ôn Lị.

 

Ôn Lị rất hưởng thụ cảm giác được “thương hại” và “chú ý” ấy.

 

Cô ta tin rằng kế hoạch của mình đã thành công.

 

Nhà họ Tống sĩ diện, chắc chắn không muốn Tống Vũ mất việc.

 

Chỉ cần cô ta làm ầm đủ lớn, họ nhất định sẽ nhượng bộ.

 

Đến lúc đó, nhà là của cô ta, tiền cũng là của cô ta.

 

Còn Tống Vũ, cái máy rút tiền di động ấy, vẫn nằm gọn trong tay cô ta.

 

Cô ta thậm chí đã tính toán, đợi lấy được tiền xong sẽ tìm cớ đá văng cái tên ngu ngốc đó.

 

Còn cái thai trong bụng?

 

Hừ, một thứ không tồn tại, ai thèm quan tâm.

 

Ngay khi cô ta còn chìm trong mộng tưởng.

 

Cửa kính công ty bị đẩy mở.

 

Vài cảnh sát mặc đồng phục, vẻ mặt nghiêm nghị bước vào.

 

Cả văn phòng lập tức im bặt.

 

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía những vị khách không mời mà đến.

 

Dẫn đầu chính là cảnh sát Lý.

 

Ánh mắt ông như chim ưng, quét một vòng sảnh rồi dừng chính xác trên người Ôn Lị.

 

Ông sải bước thẳng đến trước mặt cô ta.

 

“Ôn Lị?”

 

Giọng ông không lớn, nhưng đầy uy nghi.

 

Ôn Lị khựng lại, rồi nhanh chóng thay bằng vẻ mặt đáng thương quen thuộc.

 

“Đồng chí cảnh sát, các anh là…”

 

“Có phải hiểu lầm rồi không? Là nhà chồng tôi muốn ép chết tôi…”

 

Cảnh sát Lý chẳng buồn nghe cô ta diễn.

 

Ông rút từ túi ra một tờ giấy.

 

“Chúng tôi là đội điều tra kinh tế Cục Công an thành phố.”

 

“Ôn Lị, cô bị nghi liên quan đến một vụ lừa đảo nghiêm trọng.”

 

“Hiện nay chúng tôi triệu tập cô theo quy định pháp luật.”

 

“Mời cô theo chúng tôi.”

 

Lừa đảo?

 

Biểu cảm trên mặt Ôn Lị đông cứng.

 

Đầu óc cô ta trống rỗng.

 

Sao lại là lừa đảo?

 

Chẳng phải chỉ là tranh chấp tài sản gia đình sao?

 

Sao lại kinh động đến đội điều tra kinh tế?

 

Tống Vũ cũng lao ra khỏi phòng giám đốc, nhìn thấy cảnh tượng này thì chết lặng.

 

“Đồng chí cảnh sát, có phải nhầm rồi không?”

 

“Đây là vị hôn thê của tôi, chúng tôi chỉ là… chỉ là có chút mâu thuẫn gia đình.”

 

Cảnh sát Lý thậm chí không thèm nhìn anh ta, chỉ chăm chăm nhìn Ôn Lị.

 

“Có gì về đồn rồi nói.”

 

Ông ra hiệu cho hai cảnh sát trẻ phía sau.

 

Họ lập tức tiến lên, mỗi người giữ một bên cánh tay Ôn Lị.

 

Lúc này cô ta mới thực sự tỉnh táo lại, bắt đầu vùng vẫy điên cuồng.

 

“Các anh buông tôi ra! Dựa vào đâu bắt tôi!”

 

“Tôi không phạm tội! Là Tống Ninh hãm hại tôi!”

 

“Tống Vũ! Tống Vũ cứu em!”

 

Tiếng hét chói tai vang khắp văn phòng.

 

Cô “bạch phú mỹ” tinh tế tao nhã ngày nào giờ như một kẻ điên bị bóc trần tất cả lời dối trá.

 

Ánh mắt đồng nghiệp nhìn cô ta chỉ còn lại kinh ngạc và khinh miệt.

 

Một chiếc còng lạnh lẽo kêu “cạch” một tiếng, khóa chặt lên cổ tay trắng nõn của cô ta.

 

Trong khoảnh khắc ấy, mọi ngạo mạn và giả tạo của Ôn Lị vỡ tan hoàn toàn.

 

Cô ta mềm nhũn ngã xuống đất, mặt trắng bệch như tro.

 

Tống Vũ đứng đờ tại chỗ, nhìn Ôn Lị bị áp giải đi.

 

Anh nhìn còng tay, rồi nhìn khuôn mặt méo mó vì sợ hãi của cô ta.

 

Một ý nghĩ mà anh chưa từng dám đối diện, như con rắn độc len vào đầu.

 

Chẳng lẽ…

 

Những gì cô ta nói đều là giả?

 

Đứa bé…

 

Cũng là giả?

 

Giờ thanh toán cuối cùng đã đến.

 

Và đây mới chỉ là bắt đầu.

 

16

 

Tống Vũ bị bảo vệ công ty dìu ra khỏi tòa nhà văn phòng.

 

Tinh thần anh ta đã sụp đổ hoàn toàn.

 

Như một con rối bị rút mất linh hồn.

 

Anh ta đã nhìn thấy sự thật.

 

Nhìn thấy sự điên cuồng và tuyệt vọng cuối cùng của Ôn Lị.

 

Trong đầu anh ta không ngừng vang lên câu nói của cảnh sát Lý.

 

“Vụ lừa đảo liên hoàn quy mô lớn.”

 

Mỗi chữ như một cú búa nặng nề, đập nát toàn bộ nhận thức của anh ta.

 

Tình yêu là giả.

 

Tương lai là giả.

 

Ngay cả đứa bé khiến anh ta bất chấp trở mặt với gia đình… cũng là giả.

 

Trong lúc thẩm vấn, phía công an chỉ buông một câu sẽ đưa cô ta đến bệnh viện kiểm tra.

 

Hàng phòng tuyến tâm lý của Ôn Lị lập tức sụp đổ.

 

Cô ta biết mình không thể diễn tiếp được nữa.

 

Vừa khóc vừa thừa nhận, chưa từng có cái gọi là mang thai.

 

Đó chỉ là lá bài cuối cùng để ép chúng tôi nhượng bộ, để trói chặt Tống Vũ.

 

Lá bài ấy cô ta đã đánh ra.

 

Cũng tự tay đẩy mình vào đường cùng.

 

Tống Vũ không biết mình đã về nhà bằng cách nào.

 

 

 

Không phải ngôi nhà của chúng tôi.

 

Mà là căn phòng thuê tạm bợ, chỉ có một chiếc giường và đống hành lý.

 

Anh ta nhốt mình trong đó, không ăn không uống.

 

Điện thoại bị gọi đến liên tục.

 

Lãnh đạo công ty, phòng nhân sự, đồng nghiệp tò mò kéo đến hóng chuyện.

 

Anh ta không nghe bất kỳ cuộc nào.

 

Âm thanh của thế giới này đối với anh ta đã không còn ý nghĩa.

 

Thế giới của anh ta chỉ còn lại đống đổ nát.

 

Còn tôi và bố mẹ thì ở nhà tiếp cảnh sát Lý sau khi ông hoàn tất biên bản.

 

Cảnh sát Lý nói Ôn Lị đã bước đầu khai nhận.

 

Nhưng cô ta vẫn rất xảo quyệt.

 

Cô ta đẩy tất cả về “mâu thuẫn tình cảm” và “tranh chấp kinh tế”.

 

Thừa nhận phóng đại gia cảnh nhưng nói là để giữ thể diện.

 

Thừa nhận yêu cầu thêm tên vào sổ đỏ nhưng biện minh là vì cảm giác an toàn trong hôn nhân.

 

Thừa nhận nhận tiền của Trương Vĩ nhưng nói đó là “phí tổn thất thanh xuân”.

 

Cô ta cố đánh tráo khái niệm, hạ thấp tội hình sự xuống thành vấn đề đạo đức.

 

Từ đó tìm đường thoát tội hoặc giảm nhẹ trách nhiệm.

 

“Cô ta khó đối phó hơn chúng ta tưởng.”

 

Cảnh sát Lý nghiêm giọng.

 

“Khả năng né tránh điều tra của cô ta rất mạnh, lại hiểu biết nhất định về pháp luật.”

 

“Cô ta biết rõ yếu tố cốt lõi của tội lừa đảo là ‘bịa đặt sự thật, che giấu chân tướng’.”

 

“Vì vậy cô ta liều mạng phủ nhận ác ý chủ quan.”

 

Bố tôi tức đến mức đập bàn.

 

“Thế này mà không gọi là ác ý à? Trên đời làm gì có kiểu mâu thuẫn tình cảm như vậy!”

 

Cảnh sát Lý lắc đầu.

 

“Pháp luật nói bằng chứng.”

 

“Chỉ lời khai của hai gia đình và anh Trương thì chưa đủ.”

 

“Cô ta hoàn toàn có thể nói là hai bên tự nguyện tặng cho, sau đó đổi ý nên trả thù.”

 

“Chúng tôi cần chứng cứ trực tiếp hơn, chứng minh cô ta có ‘mục đích chiếm đoạt trái pháp luật’.”

 

Mẹ tôi sốt ruột.

 

“Vậy… vậy phải làm sao?”

 

“Chẳng lẽ để người xấu nhởn nhơ sao?”

 

Luật sư Tần nãy giờ vẫn im lặng.

 

Lúc này ông đẩy nhẹ gọng kính, chậm rãi lên tiếng.

 

“Cảnh sát Lý, tôi có một ý tưởng.”

 

“Điện thoại và máy tính của Ôn Lị chắc đã bị tạm giữ làm vật chứng rồi?”

 

“Đúng vậy.”

 

“Tôi đề nghị xin bộ phận kỹ thuật tiến hành khôi phục dữ liệu ở mức sâu nhất.”

 

“Đặc biệt là lịch sử trò chuyện trên mạng xã hội, ổ đám mây, thậm chí email và ghi chú đã xóa.”

 

“Một người sống bằng lừa đảo, tôi không tin cô ta không để lại dấu vết.”

 

“Có thể cô ta từng trao đổi với đồng phạm, có thể từng ghi lại ‘chiến tích’ ở một góc riêng tư nào đó.”

 

“Cô ta nghĩ xóa đi là an toàn.”

 

“Nhưng internet có trí nhớ.”

 

“Chỉ cần tìm được một bản ‘sổ tay tác án’ hay một đoạn chat khoe thành tích.”

 

“Đó sẽ là cọng rơm cuối cùng đè gãy cô ta.”

 

Ánh mắt cảnh sát Lý bừng sáng.

 

Ông đập mạnh xuống bàn.

 

“Đúng! Sao tôi lại quên mất chuyện này!”

 

“Luật sư Tần, anh nhắc tôi quá đúng!”

 

Ông lập tức gọi điện cho bộ phận kỹ thuật.

 

“Khôi phục dữ liệu ở cấp cao nhất cho toàn bộ thiết bị điện tử!”

 

“Không bỏ sót dù chỉ một byte!”

 

Cúp máy, trong lòng tất cả chúng tôi lại bùng lên hy vọng.

 

Ôn Lị, cô tưởng mình thông minh lắm sao.

 

Nhưng cô không biết lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt.

 

Mỗi dấu chân cô để lại trong thế giới ảo.

 

Đều sẽ trở thành chứng cứ chôn vùi chính cô.

 

Bóng đêm trước phiên thẩm vấn đang dần bị xé toạc.

 

Bình minh đã ở rất gần.

Chương trước Chương tiếp
Loading...