Chưa Cưới Đã Đòi Làm Chủ Nhà Tôi

Chương 2



“Mẹ.”

 

“Ninh Ninh, đừng để ý nó.” Mẹ đưa sữa cho tôi. “Để nó tự chịu khổ một chút, rồi sẽ biết ai mới là người thân.”

 

Tôi gật đầu, nhận lấy ly sữa.

 

Mẹ lại nói: “Ban đầu còn định khi chúng nó kết hôn, số tiền năm trăm nghìn đặt cọc mua nhà có nên thêm tên hai đứa không.”

 

“Giờ nghĩ lại, may mà chưa thêm.”

 

Tôi suýt phun sữa.

 

“Mẹ, bố mẹ đưa anh ấy năm trăm nghìn để mua nhà?”

 

“Ừ.” Mẹ thở dài. “Anh con nói nhà bên Tiểu Ôn yêu cầu phải có nhà, nên bố mẹ mới trả tiền đặt cọc cho nó.”

 

“Nhà xem rồi, ở trung tâm, một trăm hai mươi mét vuông, đứng tên anh con.”

 

Tim tôi chùng xuống.

 

Một ý nghĩ đáng sợ dần hiện ra.

 

Màn kịch hôm nay của Ôn Lị, thật sự chỉ vì cô ta thiếu suy nghĩ sao?

 

Hay là cố tình?

 

Mục đích là đuổi tôi, đuổi cả gia đình tôi, ra khỏi căn nhà đó?

 

Càng nghĩ, tôi càng thấy lạnh sống lưng.

 

04

 

Sáng hôm sau, mắt bố mẹ tôi đều sưng húp.

 

Rõ ràng cả đêm không ngủ được.

 

Không khí trên bàn ăn nặng nề đến nghẹt thở.

 

Mẹ múc cho tôi một bát cháo, muốn nói lại thôi.

 

“Ninh Ninh, anh con nó…”

 

Tôi cắt ngang lời bà.

 

“Mẹ, bây giờ không phải lúc nghĩ về anh ấy.”

 

Tôi đặt thìa xuống, nhìn họ với vẻ nghiêm túc.

 

“Bố, mẹ, con nghi là chúng ta đã rơi vào một cái bẫy.”

 

Hai người sững lại.

 

Tôi nói ra suy nghĩ của mình từ tối qua.

 

“Những lời hôm qua của Ôn Lị không giống kẻ thiếu não, mà giống như cố tình chọc giận chúng ta.”

 

“Mục đích của cô ta có thể chính là khiến chúng ta tự tay đuổi hai người họ đi.”

 

Bố tôi nhíu chặt mày.

 

“Đuổi đi thì có lợi gì cho cô ta?”

 

“Có.” Tôi trả lời dứt khoát.

 

“Lợi ở chỗ tách anh con hoàn toàn khỏi gia đình mình.”

 

“Khiến anh ấy thành kẻ cô độc, chỉ còn biết dựa vào cô ta.”

 

“Sau đó, cô ta có thể danh chính ngôn thuận chiếm trọn căn nhà đó.”

 

Mẹ tôi hít vào một hơi lạnh.

 

“Ý con là… năm trăm nghìn?”

 

Tôi gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo.

 

“Thẻ lương của anh ấy đang ở trong tay cô ta.”

 

“Còn tiền đặt cọc mua nhà là tiền của chúng ta.”

 

“Nhà lại đứng tên anh ấy.”

 

“Nếu chúng ta cắt đứt quan hệ, căn nhà đó và số tiền chúng ta bỏ ra sẽ biến thành tài sản trước hôn nhân của họ.”

 

“Thậm chí, có thể trở thành tài sản riêng của Ôn Lị.”

 

Phòng khách rơi vào tĩnh lặng chết chóc.

 

Sắc mặt bố mẹ tôi tái nhợt.

 

Họ không phải người ngu.

 

Chỉ vì đó là con trai ruột nên chưa từng nghĩ theo hướng xấu nhất.

 

Bây giờ bị tôi vạch trần, mọi chi tiết lập tức xâu chuỗi lại với nhau.

 

Sự ngang ngược của Ôn Lị.

 

Sự nhu nhược của anh tôi.

 

Và câu “tự giác mình là người ngoài.”

 

Tất cả đều chỉ về một âm mưu được tính toán kỹ lưỡng.

 

“Con đàn bà độc ác!” Bố tôi đấm mạnh xuống bàn, bát đũa bật lên.

 

Mẹ tôi lại khóc, lần này là vì tức.

 

“Nhà mình sao lại dính phải loại người như vậy… thằng mù mắt đó!”

 

“Bố mẹ, bây giờ không phải lúc nổi giận.”

 

Tôi đứng dậy, ánh mắt kiên định.

 

“Chúng ta phải hành động ngay.”

 

“Thứ nhất, phải kiểm tra rõ tình trạng pháp lý của căn nhà đó.”

 

 

 

“Hợp đồng mua bán và đăng ký quyền sở hữu được ghi như thế nào.”

 

“Thứ hai, phải tìm luật sư.”

 

“Chúng ta có đầy đủ chứng từ chuyển khoản năm trăm nghìn.”

 

“Phải tìm cách lấy lại tiền, hoặc ít nhất bảo toàn tài sản.”

 

Bố tôi lập tức đứng lên.

 

“Đúng! Đi ngay tới phòng giao dịch!”

 

Mẹ lau nước mắt, ánh mắt lóe lên sự quyết liệt.

 

“Để xem bọn chúng còn giở trò gì nữa!”

 

Cả nhà nhanh chóng thay đồ.

 

Không còn đau buồn, không do dự.

 

Chỉ có phẫn nộ và quyết tâm phản kích.

 

Ngồi trong xe, tôi nhìn phố xá lùi lại phía sau.

 

Trong lòng lạnh như băng.

 

Tống Vũ, anh trai yêu quý của tôi.

 

Tốt nhất anh nên cầu mong mọi chuyện không như tôi nghĩ.

 

Nếu không, tôi sẽ không để anh và người phụ nữ đó sống yên.

 

Chúng tôi nhanh chóng tới trung tâm bán hàng của dự án.

 

Sảnh lớn lộng lẫy, người ra vào tấp nập.

 

Tôi nhận ra ngay quản lý bán hàng họ Vương, người từng tiếp anh tôi.

 

Tôi dẫn bố mẹ đi thẳng tới.

 

“Chào anh Vương.”

 

Anh ta sững lại rồi cười xã giao.

 

“À, gia đình anh Tống đấy à, hôm nay có việc gì vậy?”

 

Tôi đi thẳng vào vấn đề.

 

“Chúng tôi muốn xác nhận chi tiết hợp đồng căn nhà của anh trai tôi.”

 

“Anh ấy bận nên ủy quyền chúng tôi tới xem.”

 

Nụ cười của anh ta cứng lại, ánh mắt né tránh.

 

“Chuyện này… là thông tin riêng của khách hàng, không tiện tiết lộ.”

 

Tôi cười.

 

“Tiền đặt cọc năm trăm nghìn là bố mẹ tôi trả.”

 

“Là bên góp vốn, chúng tôi không có quyền xem hợp đồng sao?”

 

Bố tôi mặt lạnh tanh, đưa điện thoại ra, mở lịch sử chuyển khoản.

 

“Năm trăm nghìn, đủ từng đồng, chuyển thẳng vào tài khoản công ty các anh.”

 

Sắc mặt anh Vương thay đổi.

 

Cuối cùng, anh ta mời chúng tôi vào phòng VIP.

 

“Chú dì đừng nóng, tôi tra giúp.”

 

Anh ta thao tác trên máy tính, trán rịn mồ hôi.

 

Một lúc sau, anh ta ngẩng đầu, vẻ mặt khó xử.

 

“Hợp đồng… có thay đổi.”

 

Tim tôi trùng xuống.

 

“Nói.”

 

“Chiều qua, anh Tống và cô Ôn đã tới.”

 

“Họ ký một phụ lục bổ sung.”

 

“Thêm tên cô Ôn vào giấy chứng nhận quyền sở hữu.”

 

“Ghi là đồng sở hữu.”

 

05

 

“Đồng sở hữu.”

 

Bốn chữ đó như bốn lưỡi dao tẩm độc đâm thẳng vào tim bố mẹ tôi.

 

Mẹ tôi lảo đảo, suýt ngã.

 

Mặt bố tôi đỏ bừng, thở dốc.

 

Tôi đỡ mẹ, ánh mắt lạnh như băng nhìn anh Vương.

 

“Đưa phụ lục cho chúng tôi xem.”

 

Giọng tôi bình tĩnh, nhưng bên dưới là lửa giận bị nén đến cực điểm.

 

Anh ta không dám từ chối, rút bản phụ lục đưa cho tôi.

 

Giấy trắng mực đen, rõ ràng từng chữ.

 

Bên A: Tống Vũ.

 

Bên B: Ôn Lị.

 

Hai bên tự nguyện thỏa thuận thay đổi quyền sở hữu căn hộ tại khu XX thành đồng sở hữu, mỗi người 50%.

 

Bên dưới là chữ ký của hai người.

 

Ngày ký: chiều hôm qua.

 

Ngay sau khi bị đuổi khỏi nhà.

 

Họ không đi tìm chỗ ở.

 

Không suy nghĩ lại.

 

Mà lao thẳng tới đây ký giấy.

 

Tuyệt thật.

 

Chặt đứt mọi đường lui.

 

Bố tôi giật bản hợp đồng, tay run lên vì giận.

 

“Đồ khốn!”

 

Ông đập mạnh xuống bàn.

 

“Tiền đặt cọc là chúng tôi bỏ ra, tại sao hai đứa nó có quyền tự ý chia quyền sở hữu?”

 

“Công ty các anh làm ăn kiểu gì vậy?”

 

Anh Vương khổ sở nói:

 

“Anh Tống là người đứng tên duy nhất trong hợp đồng gốc.”

 

“Anh ấy là chủ thể hợp pháp.”

 

“Anh ấy có quyền xử lý tài sản của mình, kể cả thêm người đồng sở hữu.”

 

“Chúng tôi chỉ làm theo yêu cầu, hoàn toàn hợp pháp.”

 

“Hợp pháp.”

 

Hai chữ chói tai đến tàn nhẫn.

 

Đúng, về pháp lý, anh tôi có đầy đủ năng lực hành vi dân sự.

 

Chữ ký của anh ta là ý chí của anh ta.

 

Chúng tôi không có quyền can thiệp.

 

Mẹ tôi ngồi sụp xuống ghế, nước mắt chảy dài.

 

Không phải vì tiền.

 

Mà vì người con trai bà nuôi hơn hai mươi năm lại có thể tính toán với gia đình như vậy.

 

Vì một người phụ nữ, anh ta sẵn sàng dâng tiền mồ hôi nước mắt của bố mẹ cho người khác.

 

Thậm chí dùng cách này để phản đòn chúng tôi.

 

Tôi nhìn tờ phụ lục, bỗng thấy buồn cười.

 

Ôn Lị, cô nghĩ như vậy là thắng sao?

 

Thêm tên cô vào là nhà và tiền thuộc về cô à?

 

Cô quá coi thường tôi rồi.

 

Tôi lấy điện thoại, chụp rõ từng trang.

 

Sau đó nhìn anh Vương.

 

“Cảm ơn anh.”

 

“Nhưng tôi có một câu hỏi.”

 

 

 

“Vì là đồng sở hữu, khoản vay ngân hàng sau này cũng phải do hai người cùng chịu đúng không?”

 

Anh ta gật đầu.

 

“Đúng, ngân hàng sẽ coi họ là đồng vay.”

 

“Tốt.”

 

Tôi đỡ mẹ đứng dậy.

 

“Bố mẹ, về thôi.”

 

Ra khỏi trung tâm bán hàng, ánh nắng chói lòa.

 

Bố mẹ tôi như bị rút cạn sinh khí.

 

Vừa lên xe, mẹ tôi bật khóc.

 

“Tôi đã tạo nghiệp gì vậy…”

 

“Nuôi phải đứa con vô ơn…”

 

Bố tôi đập mạnh vô lăng, còi xe vang lên chói tai.

 

“Đừng khóc nữa! Không đáng!”

 

Không khí nặng nề đến nghẹt thở.

 

Tôi hít sâu, phá vỡ im lặng.

 

“Bố mẹ, chưa đến mức tệ nhất.”

 

“Chúng ta có chứng cứ.”

 

“Năm trăm nghìn là tiền của bố mẹ.”

 

“Không phải quà tặng, mà là tiền hỗ trợ mua nhà.”

 

“Anh ấy tự ý chia tài sản có sự góp vốn của chúng ta cho người khác, đã xâm phạm quyền lợi.”

 

“Chúng ta có thể kiện đòi lại tiền.”

 

Bố mẹ nhìn tôi, trong mắt lóe lên tia hy vọng.

 

“Thật sao?”

 

“Thật.” Tôi nói chắc chắn. “Tìm luật sư giỏi nhất.”

 

“Vụ này nhất định phải đánh.”

 

“Không chỉ lấy lại tiền, mà còn phải cho họ biết, tính toán chúng ta sẽ phải trả giá.”

 

Ánh mắt bố tôi sắc lại.

 

“Được! Ninh Ninh, con tìm luật sư!”

 

“Bố không tin không trị được hai đứa đó!”

 

Xe lăn bánh trên đường lớn.

 

Một cuộc chiến gia đình chính thức bắt đầu.

 

Và tôi là người cầm quân.

 

Tôi mở điện thoại, tìm luật sư tranh chấp bất động sản nổi tiếng nhất thành phố.

 

Một cái tên hiện ra.

 

Luật sư Tần.

 

Tỷ lệ thắng 95%.

 

Chính là ông ấy.

 

Tôi gọi đến văn phòng luật.

 

Ngay lúc cuộc gọi vừa kết nối, điện thoại mẹ tôi rung lên.

 

Là tin nhắn của Tống Vũ.

 

“Mẹ, con với Tiểu Ôn bị khách sạn đuổi rồi, không còn đồng nào.”

 

“Bố mẹ thật sự nhẫn tâm mặc kệ con sao?”

 

“Chuyển cho con ít tiền đi, không tối nay bọn con phải ngủ ngoài đường.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...