Chú Ba Quỳ Trước Cửa Nhà Tôi

Chương 8



08

Các cơ trên mặt Vương Phú Quý bắt đầu co giật không kiểm soát được.

Ông ta không ngu.

Ông ta thừa biết, giữa một ông sếp lớn mang đến khoản đầu tư 30 triệu tệ, và một tay trưởng thôn tép riu chuyên chọc gậy bánh xe, trong lòng Bí thư Lý bên nào nặng bên nào nhẹ.

Bí thư Lý vì thành tích chính trị, vì sự phát triển của thị trấn, đừng nói là bãi nhiệm ông ta khỏi chức trưởng thôn, có khi đuổi cổ cả nhà ông ta khỏi làng cũng chẳng chớp mắt lấy một cái.

Nỗi sợ hãi như một cơn sóng thần, nhấn chìm toàn bộ lý trí của ông ta.

Chai rượu trong tay ông ta rơi “xoảng” xuống đất.

Mấy kẻ như chú Tư vừa nãy còn bu quanh ông ta ra oai, lúc này cũng như thấy ma, lén lút lùi lại rúc vào đám đông phía sau, hận không thể tàng hình.

Cả nhà văn hóa một lần nữa chìm vào tĩnh lặng.

Nhưng lần này không phải là sự im lặng hóng hớt, mà là sự im bặt vì sợ hãi tột độ khi bị sức mạnh tuyệt đối nghiền nát.

Chú Ba không thèm liếc ông ta thêm một cái nào nữa, cứ như thể ông ta chỉ là một con kiến hôi không đáng bận tâm.

Chú xoay người, lại đỡ lấy tay bố tôi.

“Anh cả, chúng ta đi.”

Lần này, không một ai dám cản đường.

Đám đông như vùng biển bị chẻ đôi, tự động tách ra nhường đường.

Gia đình chúng tôi, dưới sự tháp tùng của Tiểu Trương, hiên ngang bước ra khỏi nhà văn hóa.

Gió đêm bên ngoài thổi rất lạnh, phả vào mặt, nhưng lại khiến tôi cảm thấy tỉnh táo vô cùng.

Tôi ngoái đầu nhìn lại.

Trong nhà văn hóa, đèn vẫn sáng trưng, nhưng trên từng khuôn mặt kia đều hiện rõ vẻ thất thần, hoang mang.

Vương Phú Quý như một đống bùn nhão nhoét, trượt hẳn xuống ghế.

Gia đình Vương Lệ cũng đã chuồn mất dạng từ lúc nào.

Một màn kịch lố bịch, rốt cuộc cũng hạ màn.

Lên xe chú Ba, chiếc Rolls-Royce màu đen sang trọng.

Không gian bên trong rộng rãi khó tin, ghế ngồi êm ái, thoang thoảng mùi da cao cấp.

Hoàn toàn trái ngược với cái ngôi làng ồn ào, bẩn thỉu ngoài kia. Cứ như hai thế giới khác biệt.

Chiếc xe êm ái khởi động, lăn bánh dọc theo con đường ổ gà nhấp nhô, hướng về phía cổng làng.

Trong xe rất yên tĩnh.

Mẹ tôi nhìn khung cảnh vun vút lùi lại qua cửa kính, nước mắt cứ thế rơi xuống trong im lặng.

Bố tôi trầm ngâm hút thuốc, hết điếu này đến điếu khác.

Tôi hiểu, trong lòng họ đều không phẳng lặng.

Nơi họ đã sống cả đời này, dù mang lại những kỷ niệm ấm áp, nhưng nhiều hơn cả là sự nhục nhã và tổn thương.

Hôm nay, chú Ba đã dùng cách dứt khoát nhất để giúp họ cắt đứt tất cả những thứ đó.

“Anh cả, chị dâu.” Chú Ba vừa lái xe, vừa nhìn qua gương chiếu hậu, “Xin lỗi anh chị, hôm nay làm hai người sợ rồi.”

Mẹ tôi lau nước mắt, lắc đầu.

“Chú Ba, không trách chú, là bọn chị… là bọn chị quá vô dụng.”

“Chị dâu, tuyệt đối đừng nói vậy.” Giọng chú Ba vô cùng nghiêm túc, “Năm xưa nếu không có anh chị, làm gì có Trần Kiến Nghiệp của ngày hôm nay. Anh chị là ân nhân lớn nhất đời em.”

“Tất cả những chuyện hôm nay đều là việc em nên làm.”

“Em chính là muốn cho đám người đó thấy, ở hiền gặp lành, ác giả ác báo. Em muốn Tiểu Viễn biết rằng, quyết định của bố nó năm xưa không hề sai!”

Nghe đến đây, bờ vai bố tôi khẽ run lên.

Người đàn ông trầm lặng cả đời này, khoảnh khắc ấy cũng không kìm được mà đỏ hoe đôi mắt.

Chiếc xe chạy thẳng đến nhà mới trên thành phố.

Khu căn hộ cao cấp nhất, vị trí đắc địa nhất, mở cửa sổ ra là nhìn thấy trọn vẹn cảnh đêm của thành phố.

Căn hộ duplex ở tầng cao nhất, trang hoàng xa hoa mà ấm cúng, mọi đồ đạc, thiết bị điện đều đã sắm sửa đầy đủ.

Mẹ tôi bước vào bếp, nhìn bộ dụng cụ nấu ăn mới cáu, sờ đi sờ lại, nước mắt lại rơi.

“Cái này… thế này thì tốn bao nhiêu tiền đây…”

“Chị dâu, tiền bạc không quan trọng.” Chú Ba đặt cuốn sổ đỏ và một xấp giấy tờ lên bàn, “Quan trọng là từ nay anh chị được sống thoải mái.”

Chú chỉ vào xấp tài liệu, nói với tôi:

“Tiểu Viễn, đây là công ty chú đăng ký tên cháu, chuyên làm mảng thương mại vật liệu xây dựng. Vốn khởi điểm và các kênh kết nối ban đầu chú đã lo liệu hết rồi.”

“Chiếc xe kia cũng đứng tên công ty, tiện cho cháu chạy việc.”

“Chú Ba chỉ có thể giúp cháu đến đây thôi. Đường sau này, cháu phải tự mình bước đi.”

Tôi nhìn xấp tài liệu dày cộp trên bàn, nhất thời không nói nên lời.

Mọi thứ đến quá nhanh, quá đỗi ảo mộng.

“Chú Ba… thế này đắt giá quá, cháu không thể…”

“Cầm lấy!” Giọng chú Ba không cho phép từ chối, “Đây là những gì cháu xứng đáng được nhận! Là cơ hội mà bố cháu đã dùng hạnh phúc của cháu để đổi lấy cho chú! Bây giờ, chú trả lại nó cho cháu, trả lại gấp đôi!”

 

Chú nhìn tôi, ánh mắt chan chứa sự kỳ vọng.

“Tiểu Viễn, đừng làm chú thất vọng.”

Tiễn chú Ba và Tiểu Trương về, trong nhà chỉ còn lại ba người chúng tôi.

Mẹ tôi ngồi trên sô pha, vẫn còn thút thít khóc.

Bố tôi đứng ngoài ban công, nhìn ngắm ánh đèn rực rỡ của thành phố, rất lâu không nói gì.

Tôi bước đến cạnh ông.

“Bố.”

“Ừ.” Ông đáp lời, đưa cho tôi một điếu thuốc.

Tôi nhận lấy, châm lửa.

“Bố, bố có từng hối hận không?” Tôi hỏi.

“Hối hận cái gì?”

“Hối hận vì năm đó đã đem 16 vạn đưa cho chú Ba.”

Bố tôi rít một hơi thuốc thật sâu, từ từ nhả khói.

Giữa làn khói mờ ảo, giọng ông có chút xa xăm.

“Chưa từng hối hận.”

“Chú Ba mày là em ruột tao.”

“Lúc đó, tao không cứu nó, nó mất mạng thật đấy.”

“Tiền mất rồi có thể kiếm lại. Người chết rồi thì chẳng còn gì nữa.”

Ông khựng lại, quay đầu nhìn tôi, ánh mắt mang theo sự áy náy.

“Chỉ là… để mày phải chịu thiệt thòi rồi.”

Mắt tôi bỗng chốc đỏ lên.

Mười lăm năm qua.

Tất cả những uất ức, không cam lòng, oán trách trong tôi, ngay khoảnh khắc này tan biến hết.

Chỉ vì một câu nói này của bố.

“Con không thấy thiệt thòi.” Tôi sụt sịt mũi, cố gắng giữ giọng bình thường, “Bố, bố làm đúng lắm.”

“Bố là người tuyệt vời nhất mà con từng biết.”

Bố tôi cười, vỗ vỗ vai tôi.

Đúng lúc đó, điện thoại của tôi đổ chuông.

Là một số máy lạ ở địa phương.

Tôi bắt máy.

Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói cẩn trọng, rụt rè, lại mang mấy phần nịnh bợ.

“Alo? Có phải… có phải là Trần Viễn, anh Viễn không ạ?”

Tôi nhíu mày, “Ai đấy?”

“Ây da, anh Viễn, quý nhân hay quên rồi! Tôi là Vương Phú Quý đây! Trưởng thôn làng cậu đây!”

Chương trước Chương tiếp
Loading...