Chú Ba Quỳ Trước Cửa Nhà Tôi

Chương 2



02

Nhóm người của chú Ba cuối cùng dừng lại ở nền nhà cũ của chú phía Tây làng.

Mảnh đất đó đã hoang tàn từ lâu, giờ lại đang đỗ mấy chiếc xe công trình.

Hóa ra lần này chú về là để xây lại nhà từ đường.

Ngay buổi chiều hôm đó, tin tức lan truyền khắp làng. Chú Ba định xây một căn biệt thự 3 tầng trên nền đất cũ, lại còn tự bỏ tiền túi trải nhựa toàn bộ con đường từ nhà ra đến cổng làng.

Cả làng sôi sục.

Điều này có nghĩa là nhà nhà đều được hưởng sái.

Người đến nhà trưởng thôn lân la hỏi chuyện đông đến mức muốn sập cả bậu cửa.

Còn nhà tôi thì lạnh lẽo như một ốc đảo.

Đến bữa tối, mẹ tôi đập mạnh đũa xuống bàn.

“Trần Kiến Quân! Ông thấy chưa! Ông sáng mắt ra chưa!”

Rất hiếm khi mẹ tôi gọi thẳng cả họ lẫn tên bố tôi như thế.

“Đây là đứa em trai tốt mà ông vứt bỏ cả mạng sống của gia đình ra để cứu đấy! Giờ người ta mắt để trên đỉnh đầu, đến ông là ai người ta cũng chẳng nhận ra nữa rồi!”

Bố tôi cúi gầm mặt, không nói một lời, chỉ cắm cúi uống rượu. Ly rượu trắng rẻ tiền, ông uống vừa vội vừa gắt.

“Mười sáu vạn đó! Cứ nghĩ đến là tôi lại đau thắt ruột gan! Chuyện cưới xin của con trai tan tành, mười lăm năm qua không ngóc đầu lên nổi ở cái làng này! Rốt cuộc ông làm thế để được cái gì hả!”

Mẹ tôi nói rồi bật khóc nức nở.

Tôi thấy nghẹn ứ ở cổ, mới ăn vài miếng cơm đã không sao nuốt nổi nữa.

“Mẹ, đừng nói nữa.”

“Sao mẹ lại không nói! Cục tức này mẹ nuốt không trôi! Đám người năm xưa cười nhạo nhà mình, hôm nay chúng nó còn cười to hơn kìa! Bố mày đúng là đồ ngốc! Tên đại ngốc!”

Bố tôi đập mạnh ly rượu xuống bàn.

“Đủ rồi!”

Ly không vỡ, nhưng rượu tràn ra đầy bàn.

Mắt bố tôi đỏ ngầu, trợn mắt nhìn mẹ tôi, lồng ngực phập phồng dữ dội. Đây là lần đầu tiên sau 15 năm ông nổi nóng với mẹ.

Mẹ tôi cũng sững sờ, rồi khóc to hơn.

“Ông còn dám quát tôi… tôi nói có câu nào sai à…”

Bữa cơm giải tán trong không khí nặng nề.

Đêm đó, tôi nghe thấy tiếng thở dài não nuột của bố ngoài sân, hết tiếng này đến tiếng khác.

Hôm sau, một tin tức khiến cả làng điên cuồng hơn nữa lại ập đến.

Chú Ba sẽ mở tiệc linh đình ở nhà văn hóa thôn, mở liền 3 ngày để chiêu đãi bà con. Không nhận tiền mừng, ai đến ăn cũng được phát một tút thuốc lá xịn và một can dầu ăn mang về.

Trưởng thôn cầm loa phóng thanh đi dọc làng thông báo.

“Thằng Ba nói rồi, cảm ơn bà con xóm giềng năm xưa đã chiếu cố! Giờ nó giàu rồi nhưng không quên gốc! 6 giờ tối nay mở tiệc, mọi người không say không về nhé!”

“Chiếu cố?”

Nghe tiếng loa chói tai đó, tôi chỉ thấy buồn cười.

Năm xưa, nhà chú Ba thiếu ăn, là kẻ nào đã lén ném nửa bao cát vào thùng gạo nhà chú?

Lúc con gái chú ốm sốt cao, là kẻ nào thấy chú đến vay tiền đã cố tình thả chó ra cắn?

Bây giờ, chỉ bằng một câu “tình nghĩa xóm làng” là có thể xóa sạch mọi chuyện trong quá khứ sao?

Mẹ tôi ngồi trong nhà, mặt tái mét.

Cả ngày hôm đó, người qua kẻ lại trước cửa nhà tôi tấp nập. Ai nấy đều hớn hở, tay xách túi nilon rỗng chuẩn bị tối đi ăn cỗ lấy phần.

Lúc đi qua nhà tôi, bước chân họ chậm lại, lén ném ánh nhìn vào trong, khóe miệng giấu không nổi nụ cười chế giễu.

Những lời xì xầm bàn tán trong làng bay vo ve như ruồi nhặng.

“Nghe nói chưa? Nhà Trần Kiến Quân đợt này mất mặt chết đi được.”

“Chứ sao nữa, năm xưa dốc hết gia tài giúp em trai, giờ người ta phất lên lại giả vờ không quen.”

“Thế mới gọi là ‘cho một đấu gạo là ân, cho một gánh gạo là oán’. Giúp người không được giúp quá tay.”

“Tôi thấy thằng Ba họ Trần cũng là đứa cạn tình. Nhưng cũng đúng thôi, thà thế còn hơn phải nhận họ hàng với bọn nghèo hèn.”

Những lời đó lọt vào tai tôi không sót chữ nào.

Tôi nắm chặt nắm đấm, móng tay bấu sâu vào da thịt.

Tôi không bận tâm đến tiền. Thật đấy.

16 vạn đó, coi như ném xuống sông, tôi chịu.

Nhưng tôi không thể chịu đựng được cảnh bố tôi bị người ta chọc gậy bánh xe, lôi ra xỉa xói như vậy.

Ông cả đời thật thà chất phác, sống tốt với mọi người, để rồi cuối cùng mang tiếng là “đồ ngốc” sao?

Đến xẩm tối, chú Tư trong làng – chính là người năm xưa ném cát vào thùng gạo nhà chú Ba – cố tình đi lượn qua cửa nhà tôi. Ông ta là họ hàng xa, quan hệ cũng nhạt từ lâu rồi.

“Anh Kiến Quân, không ra nhà văn hóa ăn cỗ à?” Ông ta dựa vào khung cửa, vừa xỉa răng vừa liếc bố tôi.

Bố tôi ngồi trên ghế đẩu hút thuốc, không thèm để ý.

“Chậc, cũng phải. Thằng Ba giờ là sếp lớn, chắc cũng chẳng thèm để mắt tới mấy người họ hàng nghèo nữa. Không như em, năm xưa dù sao cũng… khụ, tình nghĩa xóm giềng, nó còn mời em điếu thuốc Trung Hoa đây này.”

Ông ta cố tình chìa nửa điếu thuốc đang hút dở ra ngoáy ngoáy trước mặt bố tôi.

“Anh ạ, anh cũng đừng nghĩ ngợi nhiều. Chuyện năm xưa coi như bố thí cho chó đi. Làm người thì phải biết chấp nhận số phận.”

Nói xong, ông ta cười hề hề rồi quay lưng đi.

Nhìn bóng lưng đắc ý của ông ta, cục tức trong lồng ngực tôi bốc lên ngùn ngụt.

Tôi đứng bật dậy.

“Bố, mẹ, con ra ngoài một lát.”

Mẹ tôi tóm chặt lấy tay tôi.

“Tiểu Viễn, con định làm gì! Đừng có ra đó làm loạn!”

Bố tôi cũng ngẩng lên nhìn tôi, mày cau chặt. “Đừng đi.” Giọng ông rất trầm.

“Bố.” Tôi nhìn vào đôi mắt đầy tia máu của ông, “Con không đi làm loạn.”

Tôi khựng lại một nhịp, gằn từng chữ:

“Con chỉ muốn đi hỏi chú Ba một câu.”

“Tiếng ‘anh cả’ lúc chú ấy quỳ dập đầu năm xưa…”

“Bây giờ còn tính nữa không.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...