Căn Nhà Thiếu Một Cái Đầu

Chương 5



Đại sư huynh không quá nghiêm khắc, giọng điệu như đang khuyên bảo tôi, khi ngước mắt lên nhìn tôi, ánh nhìn rất dịu dàng: "Tiểu Lương, phải nghe lời sư huynh."

 

"Em không chịu!"

 

Tôi lo sư huynh sẽ cưỡng ép dùng biện pháp bắt tôi tránh xa chuyện này.

 

Dù thế nào tôi cũng không thể quá cứng rắn với sư huynh. Nhưng tôi vẫn phải đấu tranh.

 

Đúng lúc này, cổ tôi bỗng nóng ran.

 

Cơn đau nhói bất ngờ ập tới khiến tôi cau mày, bản năng đưa tay lên chạm vào.

 

"Em sao vậy? Không khỏe à?”

 

Đại sư huynh nhận ra điều bất thường, lập tức hỏi dồn.

 

"Em không sao.”

 

"Không, em có sao!"

 

Trong giọng nói của anh ấy mang theo một tia căng thẳng mà tôi chưa từng nghe thấy: "Em tưởng anh không ngửi thấy mùi chu sa trên người em à? Quay người lại."

 

Tôi có chút ngại ngùng.

 

Chuyện này vốn không muốn để sư huynh biết, tôi định tranh thủ lúc nghỉ ngơi tự mình giải quyết.

 

Anh ấy thông minh như vậy, nếu biết tôi dùng thuật viên quang mà còn bị hung thủ phản đòn, e là sẽ nhốt tôi ở sơn môn mấy năm, bắt tôi tu luyện thêm đạo hạnh.

 

Dù sao thì, tôi có thể ra ngoài một phần cũng là do đã trốn khỏi sơn môn mấy lần. Anh ấy bất lực quá nên mới chọn cách mắt nhắm mắt mở cho qua.

 

Tôi nghiêng người, để lộ bùa chú chu sa trên cổ.

 

Ngón tay đại sư huynh chạm nhẹ vào cổ tôi.

 

"Cái này là vừa bị ở trung tâm giám định pháp y đúng không? Chuyện là thế nào?"

 

Dù xấu hổ thì giờ cũng phải nói thôi.

 

Tôi thành thật kể toàn bộ sự việc cho anh ấy nghe.

 

Ngón tay anh ấy di chuyển dọc theo đường vân bùa chú.

 

"Đây là ‘ấn tỏa hồn’, một trong những pháp thuật âm độc nhất của miền nam. Người bị trúng chú sẽ dần mất đi ý thức bản thân, trở thành con rối của kẻ thi chú."

 

Ba chữ "ấn tỏa hồn" vừa thốt ra, tôi bỗng cảm thấy cả người nóng bừng. Nhưng vị trí ấn chú lại bắt đầu lạnh buốt thấu xương một cách quái dị.

 

Thấy phản ứng của tôi, đại sư huynh nghiêm túc nói: "Pháp thuật này thế mà lại kích hoạt từ khóa với cả anh, cởi áo ngoài ra, nhanh lên!"

 

Đại sư huynh đẩy Tần Nguyên đang ngơ ngác ra khỏi phòng thẩm vấn, khóa trái cửa lại, rồi kéo rèm xuống. Thấy tôi vẫn đứng trân trân ở đó chưa động đậy, anh quát: "Nhanh lên! Bùa chú đã bắt đầu lan rộng rồi, không xử lý ngay là không kịp đâu."

 

Dù sao tôi cũng là con gái, để lộ vai lưng trước mặt đại sư huynh, ít nhiều vẫn có chút xấu hổ.

 

Tôi vội c.ắ.n răng cởi áo sơ mi trắng, gió lạnh từ điều hòa trong phòng thẩm vấn khiến tôi rùng mình.

 

Cùng lúc đó, đại sư huynh không biết lấy từ đâu ra một chiếc hộp gỗ đàn hương. Mở hộp gỗ ra, bên trong là một hàng kim châm bạc và vài lọ sứ chứa chất lỏng bí ẩn.

 

"Sẽ hơi đau đấy."

 

Đại sư huynh rút ra một cây kim bạc, chấm vào chất lỏng trong lọ sứ.

 

"Bùa chú này được vẽ bằng dầu xác c.h.ế.t và chu sa, đã thấm vào da thịt, bắt buộc phải dùng m.á.u ch.ó mực và tàn hương mới hóa giải được."

 

"Không sao, em không sợ đau."

 

Tuy miệng nói vậy, nhưng người tôi vẫn hơi run.

 

Khoảnh khắc kim bạc đ.â.m vào da, tôi đau đến mức hít sâu một hơi. Tay đại sư huynh rất vững, kim bạc di chuyển nhanh thoăn thoắt dọc theo đường vân bùa chú.

 

Tôi cảm thấy cổ nóng rát, trong không khí tỏa ra một mùi khét lẹt.

 

"Bùa chú này đang liên kết với hồn phách của em, cưỡng ép loại bỏ sẽ rất đau đớn. Nhưng nếu không xử lý ngay bây giờ, chỉ nửa canh giờ nữa, em sẽ hoàn toàn bị khống chế.”

 

Đại sư huynh nói mà trán lấm tấm mồ hôi, nhưng kim bạc trong tay vẫn vững như núi Thái Sơn.

 

Ngay sau đó, dường như có thứ gì đó bị lôi ra ngoài. Đại sư huynh lập tức chĩa một chiếc gương đồng vào cổ tôi, trong gương phản chiếu một luồng khí đen đang điên cuồng giãy giụa.

 

"Đây là... một phách?"

 

Đại sư huynh nheo mắt, tay bắt quyết, miệng lẩm bẩm niệm chú. Gương đồng phát ra tiếng ong ong, các văn tự bùa chú trên đó lần lượt sáng lên, rồi ngưng tụ thành một hình vẽ phức tạp.

 

"Quả nhiên là vậy, kẻ thi chú này chịu chơi thật. Để khống chế em, hắn không tiếc phân ra một phách của mình để hạ chú.”

 

Đại sư huynh cười lạnh một tiếng, lấy ra một lá bùa vàng, niệm nhanh một đoạn chú ngữ, rồi dán lá bùa lên mặt sau gương đồng.

 

Khí đen phát ra tiếng rít chói tai, sau đó bị giam cầm hoàn toàn trong gương đồng, không thể thoát ra.

 

Cảm giác nóng bức khắp người tôi cũng dần tan biến.

 

"Tuy đã trấn áp được, nhưng tàn dư chú thuật trên người em vẫn là mối họa tiềm ẩn, muốn giải trừ triệt để, phải tìm được kẻ thi chú."

 

Tôi mặc áo vào, quay người nhìn đại sư huynh, mặt hơi đỏ vì chuyện vừa xảy ra.

 

"Vậy bây giờ anh đồng ý cho em tiếp tục điều tra rồi hả?"

 

"Em tự do mà, anh chưa bao giờ có quyền ngăn cản em."

 

Đại sư huynh thở dài, nhìn tôi đầy xót xa: "Những thứ liên quan đến vụ án này có thể phức tạp hơn em tưởng tượng nhiều. Còn tên đeo mặt nạ em nói, trong một phách này vẫn còn lưu lại mảnh ký ức của kẻ thi chú. Dùng thuật chiêu hồn, biết đâu có thể tìm được manh mối về thân phận hắn."

 

Đại sư huynh bắt một ấn quyết, mặt gương đồng gợn sóng, hình ảnh dần hiện ra.

 

Tôi thấy hắn bước vào một mật thất chứa đầy chai lọ, đôi tay đang bận rộn trước bàn giải phẫu. Thủ pháp của người đó cực kỳ thành thạo và chuyên nghiệp.

 

"Đây là... phòng thí nghiệm của trường y? Không đúng, thiết bị ở đó không chuyên nghiệp đến mức này."

 

Hình ảnh đổi sang một địa điểm khác. Qua góc nhìn thứ ba, người đó đeo một chiếc mặt nạ kịch Nuo, chính là tên đeo mặt nạ mà tôi đã nhìn thấy bằng thuật viên quang.

 

Tôi ghé sát vào gương đồng, chợt chú ý thấy bên cạnh có đặt một chiếc hộp vật chứng quen thuộc. Hộp vật chứng đó bị vứt tùy tiện sang một bên, bên trong chính là mảnh t.h.i t.h.ể của Trần Thượng Hán.

 

Tên đeo mặt nạ đi đến trước một bàn thờ, trên đó đặt một chiếc bát Kapala - bát sọ người. Đó là một chiếc bát Kapala khảm đầy đá quý, trên thân bát khắc đầy bùa chú Mật tông.

 

 

Đáng sợ hơn là, trong lòng bát lờ mờ hiện ra một khuôn mặt người vặn vẹo, chính là Trần Thượng Hán mà tôi từng thấy trong hồ sơ vụ án!

 

"Quả nhiên, hắn đang luyện chế hồn khí! Đầu của Trần Thượng Hán chính là bị gã này lấy đi!"

 

Ngón tay đại sư huynh chạm nhẹ vào mép gương đồng, hình ảnh tiếp tục thay đổi.

 

Tên đeo mặt nạ đang cử hành một nghi thức quỷ dị nào đó. Hắn đặt bát Kapala vào giữa một trận pháp bằng đồng xanh, xung quanh thắp bảy ngọn đèn mỡ người. Theo tiếng niệm chú, khuôn mặt người trong bát bắt đầu vặn vẹo, phát ra tiếng gào thét không thành tiếng.

 

Đại sư huynh chỉ vào một góc hình ảnh: "Em nhìn trận pháp kia xem."

 

Tôi quan sát kỹ lưỡng, sau khi nhận ra đó là gì, tôi rùng mình kinh hãi.

 

"Đây là... trận tụ âm! Hắn muốn dùng hồn phách người c.h.ế.t để thay đổi hướng đi của địa mạch, cưỡng ép xoay chuyển phong thủy của một nơi nào đó?”

 

"Anh nghĩ là vậy."

 

Đại sư huynh nói: "Loại trận pháp này, oán khí của người c.h.ế.t càng lớn, hiệu quả càng mạnh. Sau khi Trần Thượng Hán bị bọn chúng g.i.ế.c c.h.ế.t, chế tạo thành bát Kapala, trở thành vật trấn yểm. Chỉ cần Trần Thượng Hán liên tục tỏa ra oán khí, thì phong thủy nơi này sẽ được duy trì ổn định."

 

"Vậy nên, người có thể dùng đến loại trận pháp và vật trấn yểm này, chắc chắn là chủ đầu tư."

 

Tôi thốt lên: "Chẳng lẽ chính là khu chung cư em đang ở?!"

 

Đang nói chuyện, hình ảnh trên gương đồng lại thay đổi.

 

Tên đeo mặt nạ đang nói chuyện với một người đàn ông trung niên mặc vest đi giày da. Người đàn ông trung niên nói giọng miền nam đặc trưng.

 

Trước mặt họ trải một bản vẽ kiến trúc, tên khu chung cư được ghi chú trên bản vẽ, chính là khu chung cư có ngôi nhà ma mà tôi đã mua.

 

"Thí chủ yên tâm." Giọng tên đeo mặt nạ khàn khàn, dường như đã qua xử lý đặc biệt.

 

"Tuy trận pháp trước đó đã mất hiệu lực, nhưng may mà tôi làm ra chiếc bát Kapala này. Chỉ cần đặt bát Kapala phối hợp với trận pháp ở ngay chính giữa dự án, phong thủy sẽ được đảm bảo tuyệt đối, không xảy ra bất cứ sự cố nào."

 

"Nhưng mà... hồn phách trong cái bát này..."

 

Người đàn ông trung niên có vẻ rất sợ hãi, do dự không quyết.

 

"Đây là vật trấn yểm mạnh nhất, được luyện từ oán hồn của người c.h.ế.t oan, khả năng trấn áp địa khí rất tốt. Ông làm chuyện lớn, vài mạng người đâu đáng để bận tâm.”

 

Người đàn ông trung niên cuối cùng cũng hạ quyết tâm, rút ra một tấm thẻ ngân hàng, đưa cho tên đeo mặt nạ, rồi chìa tay ra, muốn bắt tay với đối phương.

 

Kẻ đeo mặt nạ tháo găng tay, để lộ bàn tay phải. Trên tay hắn, chính là chiếc nhẫn cóc vàng đó.

 

Mọi thứ đã khớp hoàn toàn.

 

"Bây giờ có thể xác định, người đàn ông trung niên kia chắc chắn là chủ đầu tư của khu chung cư đó, chúng ta phải bắt ông ta về.”

 

"Lúc nãy thẩm vấn, những kẻ vây bắt em chính là do tên chủ đầu tư này thuê đến, mục đích là bịt miệng em. Nhưng không ngờ em biết thuật pháp ngoài phong thủy, trong tay lại có bùa hộ mệnh, nên mới thất bại.”

 

"Hơn nữa, bọn chúng không biết mình bị hạ bùa cấm nói. Với cáo buộc thuê người g.i.ế.c người, chúng ta hoàn toàn có thể bắt giữ ông ta.”

 

10.

 

Chúng tôi đang nói chuyện, đột nhiên gương đồng rung lên bần bật.

 

Khí đen trong gương cuộn trào điên cuồng, dường như muốn phá vỡ sự giam cầm của bùa chú.

 

Đại sư huynh phản ứng lại, nhanh chóng bắt quyết trấn áp, nhưng hình ảnh trong gương đồng đã bắt đầu vặn vẹo.

 

“Không ổn rồi!”

 

Sắc mặt đại sư huynh thay đổi.

 

"Kẻ thi chú đã phát hiện chú thuật được hóa giải, hắn đang gọi phách này trở về!”

 

Miệng anh ấy niệm nhanh chú ngữ, nhưng khí đen đã phá vỡ sự giam cầm của bùa chú, xuyên thẳng qua tường bay đi.

 

"Đuổi theo!"

 

Đại sư huynh lập tức lao ra cửa.

 

"Bây giờ đuổi theo vẫn còn kịp!"

 

Chúng tôi chạy thục mạng ra đại sảnh, Tần Nguyên vẫn đang ngồi đó nghịch điện thoại.

 

"Đưa chìa khóa đây!"

 

Tôi chìa tay về phía Tần Nguyên. Anh ta ngơ ngác nhìn tôi, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Thấy vậy, tôi lao tới tự lấy luôn.

 

"Ấy ấy ấy! Đừng thò tay vào… đũng quần tôi chứ!”

 

Mặt Tần Nguyên lập tức đỏ bừng.

 

Tôi chẳng buồn để ý, vớ lấy chìa khóa rồi chạy như bay ra chiếc siêu xe đậu ngoài cửa. Tôi ngồi vào ghế phụ, đại sư huynh đạp ga phóng ra khỏi đồn cảnh sát.

 

Thành phố về đêm chìm trong làn sương mỏng. Khói đen lượn lờ trên không trung, bay về hướng đông thành phố.

 

Đại sư huynh tập trung lái xe, còn tôi nhìn chằm chằm vào la bàn. Kim chỉ nam xoay một hồi, cuối cùng dừng lại, hướng thẳng về khu chung cư có căn nhà ma.

 

"Hiện giờ, cả khu chung cư đều nằm trong phạm vi của trận tụ âm.”

 

Đại sư huynh ném cho tôi một cái bộ đàm.

 

"Liên hệ với lão Hà, bảo họ phối hợp hành động với chúng ta!"

 

Tôi liên lạc với lão Hà, bảo ông ấy dựa theo manh mối thẩm vấn, ra lệnh bắt giữ chủ đầu tư và xuất phát ngay lập tức.

 

Vài phút sau, xe lao thẳng vào khu chung cư. Giờ đang là lúc vừa tan tầm, đèn bếp của nhiều căn hộ vẫn còn sáng.

 

Khói đen bay thẳng xuống lòng đất khu chung cư.

 

"Ở bãi đỗ xe!"

 

Đại sư huynh lái xe tăng tốc lao thẳng xuống bãi đỗ xe. La bàn trong tay tôi ngừng xoay, chỉ cố định về một hướng.

 

"Ngay phía trước."

 

Đại sư huynh đột ngột phanh gấp. Đầu tôi suýt thì va vào kính chắn gió phía trước.

 

Trên mặt la bàn, kim chỉ nam đang rung lắc dữ dội.

 

Tôi ngẩng đầu nhìn lên, một cánh cổng sắt rỉ sét đang khép hờ. Dưới pháp nhãn, tôi nhìn thấy qua khe cửa hắt ra ánh sáng màu xanh quỷ dị - đặc trưng của trận tụ âm.

 

Chúng tôi bước xuống xe và tiến lại gần. Vừa đẩy cửa ra, một mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi.

 

Trước mắt chúng tôi, trận tụ âm ở giữa mật thất đang vận hành. Bảy đạo bùa chú đỏ như m.á.u đang chậm rãi xoay quanh trận pháp.

 

Người đàn ông đeo mặt nạ kịch Nuo đứng ngay tại tâm trận. Thấy chúng tôi xuất hiện, hắn nhếch mép cười lạnh: "Quả nhiên mấy người sẽ đến.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...