Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bị Từ Hôn Giữa Điện Kim Loan
Chương 7
Thái tử, Tiêu Vân Trạm.
Vị hôn phu từng có của ta.
Người đàn ông vì cứu ta ba năm trước, đã đơn thương độc mã dẫn dụ đại quân dã man, cuối cùng tử trận sa trường.
Chàng không chết.
Chàng đã trở về rồi.
“Điện hạ!”
“Là Thái tử điện hạ!”
Bách quan văn võ vốn dĩ đang tuyệt vọng, khi nhìn thấy chàng khoảnh khắc đó, bùng nổ những tiếng reo hò rung trời.
Còn đội quân phòng vệ kinh thành lẽ ra phải nghe lệnh Tiêu Cảnh Từ, khi nhìn thấy chàng cũng đều sững người.
Sau đó, họ đồng loạt bỏ cung tên trong tay xuống, quỳ một gối.
“Tham kiến Thái tử điện hạ!” Tiếng hô chấn động trời cao.
Cơ thể Tiêu Cảnh Từ lảo đảo.
Hắn biết hắn thua rồi.
Thua không còn mảnh giáp.
Toàn bộ át chủ bài của hắn, ngay khoảnh khắc Tiêu Vân Trạm xuất hiện đều biến thành trò cười.
Bởi vì đội quân phòng vệ kinh thành này vốn dĩ là người của Thái tử.
Họ chỉ giả vờ đầu hàng.
Chính là vì chờ đợi ngày hôm nay.
Đợi Tiêu Cảnh Từ tự mình nhảy vào cái hố đã được đào sẵn cho hắn suốt ba năm nay.
20
“Tại sao…”
Tiêu Cảnh Từ thất thần nhìn Tiêu Vân Trạm lẩm bẩm.
“Tại sao ngươi chưa chết… Tại sao ngươi còn quay lại…”
Tiêu Vân Trạm không thèm để ý đến hắn.
Ánh mắt chàng vẫn luôn hướng về phía ta.
Ánh mắt ấy dịu dàng đến mức có thể làm tan chảy băng tuyết.
“Vi Vi, qua đây.”
Chàng vươn tay về phía ta.
Ta đầm đìa nước mắt nhìn chàng, nhưng nửa bước cũng không đi nổi.
Trên cổ ta vẫn còn kề con dao của Tiêu Cảnh Từ.
“Thả nàng ấy ra.” Giọng Tiêu Vân Trạm lạnh xuống.
Chàng nhìn Tiêu Cảnh Từ, ánh mắt đầy sát ý lẫm liệt.
“Nếu không, ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết.”
“Ha ha ha!” Tiêu Cảnh Từ cười lớn như điên.
Cười đến trào cả nước mắt.
“Hoàng huynh à Hoàng huynh, huynh vẫn giống như ngày xưa, luôn quan tâm nàng ta như vậy.”
“Vì nàng ta, huynh ngay cả giang sơn cũng có thể bỏ mặc. Thật cảm động làm sao.”
Hắn nói, ánh mắt trở nên vô cùng oán độc: “Nhưng ta cứ không để huynh toại nguyện đấy!”
“Thứ mà ta không có được, huynh cũng đừng hòng có được! Ta phải bắt nàng ta chôn cùng ta!”
Hắn gào thét, chủy thủ trong tay hung hăng rạch về phía cổ ta.
Ta nhắm mắt lại.
Trong lòng tĩnh lặng một mảnh.
Có thể gặp lại chàng một lần.
Chết cũng đáng rồi.
Nhưng cơn đau dự liệu không hề truyền đến.
Chỉ nghe một tiếng “keng” giòn giã và một tiếng rên nghẹn của Tiêu Cảnh Từ.
Ta mở mắt.
Một chiếc phi tiêu bạc đang cắm phập vào cổ tay cầm dao của Tiêu Cảnh Từ.
Máu tươi chảy ròng ròng.
Chủy thủ cũng rơi xuống đất.
Là Tiêu Vân Trạm đã ra tay.
Chàng tranh thủ khoảnh khắc Tiêu Cảnh Từ mải nói chuyện để cứu ta.
Ta mượn cơ hội giãy khỏi sự trói buộc, dốc hết toàn lực chạy về phía Tiêu Vân Trạm.
Lao vào vòng tay ấm áp mà ta đã nhớ nhung suốt ba năm trời.
“Vân Trạm…” Ta ôm chặt lấy chàng khóc nức nở.
“Thiếp còn tưởng… không bao giờ gặp lại chàng nữa…”
“Ngốc ạ.”
Chàng ôm chặt ta, giọng nghẹn ngào.
“Ta đã hứa sẽ trở về cưới nàng, sao ta có thể nuốt lời chứ.”
Chàng lau đi giọt nước mắt trên khóe mi ta.
Động tác dịu dàng và trân trọng.
Cứ như đang nâng niu một kỳ trân dị bảo vừa tìm lại được.
Còn Tiêu Cảnh Từ bị phế cổ tay đã bị quân giáp bạc đè chặt xuống đất.
Hắn hệt như một con chó dại, vẫn không ngừng chửi rủa.
“Tiêu Vân Trạm! Tên ngụy quân tử nhà ngươi! Ngươi lừa gạt tất cả mọi người!”
“Ngươi căn bản chưa chết! Ba năm nay ngươi đều trốn ở Bắc cảnh có phải không!”
Tiêu Vân Trạm ôm ta xoay người lại, lạnh lùng nhìn hắn.
“Đúng thế. Ba năm trước là ngươi cố ý tiết lộ hành tung của ta, dụ dỗ đại quân dã man, muốn ta chết trên chiến trường.”
“Đáng tiếc, mạng ta lớn được Yến Vân cứu sống.”
Chàng chỉ tay về phía người đàn ông cách đó không xa.
Người đàn ông đang đỡ cha ta dậy, băng bó vết thương cho ông, Yến Vân hàng thật giá thật.
“Ba năm nay ta vẫn luôn ở ngoài Ngọc Môn Quan dưỡng thương luyện binh.”
“Chính là vì đợi ngày hôm nay.”
“Đợi ngươi lòi cái đuôi cáo ra.”
Thì ra mọi chuyện đều là một ván cờ.
Một thiên la địa võng do đích thân Thái tử giăng ra.
Mục đích là để tóm gọn Tiêu Cảnh Từ và bè lũ đảng phái của hắn.
“Vậy còn cái chết của mẫu thân thiếp?” Ta chợt nhớ ra.
“Cũng là một phần trong kế hoạch của chàng sao?”
Trong mắt Tiêu Vân Trạm lóe lên nét đau đớn.
Chàng lắc đầu.
“Không. Mẫu hậu qua đời là một tai nạn.”
“Ta không ngờ Khương Nguyệt Nhi lại ác độc đến thế, cũng không ngờ Tiêu Cảnh Từ sẽ lợi dụng ả để đối phó với nhà nàng.”
“Vi Vi, xin lỗi nàng. Là ta liên lụy đến mọi người.”
Ta lắc đầu: “Không liên quan đến chàng. Kẻ đáng chết là bọn chúng.”
Ta nhìn về phía Khương Nguyệt Nhi đang sợ đến nhũn cả người cách đó không xa.
Ả nhìn ta, ánh mắt ngập tràn sợ hãi và van xin.
“Tỷ tỷ… Tỷ tỷ tha cho muội… Muội đều là bị ép buộc… Là Tần vương, là hắn ép muội làm như vậy…”
Đến nước này rồi ả vẫn còn diễn kịch.
Vẫn còn đùn đẩy trách nhiệm.
Ta từ từ thoát khỏi vòng tay Tiêu Vân Trạm, từng bước từng bước đi đến trước mặt ả.
Từ trên cao nhìn xuống ả.
“Bị ép buộc?” Ta bật cười, tiếng cười lạnh lẽo thấu xương.
“Vậy ngươi nói cho ta nghe xem.”
“Ba năm trước khi ngươi thêm Ô đầu vào thuốc của mẫu thân ta, là ai ép ngươi?”
“Khi ngươi cướp đi vị hôn phu của ta, khiến ta trở thành trò cười của cả kinh thành, lại là ai ép ngươi?”
“Còn hôm nay, ngươi biết rõ hương này có độc mà vẫn trơ mắt nhìn cha ta ngã xuống, là ai ép ngươi!”
Ả bị hỏi cho cứng họng, chỉ biết run rẩy liên hồi.
“Khương Nguyệt Nhi.” Ta nhìn ả, gằn từng chữ tuyên án.
“Ngươi, đáng chết.”
Ta nhặt con dao găm Tiêu Cảnh Từ làm rơi trên mặt đất lên, giơ lên cao.
Nhắm thẳng vào khuôn mặt điềm đạm đáng yêu của ả.
21
“Không!” Khương Nguyệt Nhi phát ra tiếng hét tuyệt vọng chói tai.
Tay ta dừng lại giữa không trung.
Không phải vì ta mềm lòng.
Mà là Tiêu Vân Trạm đã giữ chặt lấy cổ tay ta.
“Vi Vi.” Chàng nhìn ta, nhẹ nhàng lắc đầu.
“Đừng vì hạng người này mà làm bẩn tay nàng.”
“Giao cho Hình bộ đi. Họ sẽ trả lại công đạo cho nàng, cho bá mẫu.”
Ta nhìn chàng, sát ý trong mắt dần tan biến.
Chàng nói đúng.
Giết ả thì quá hời cho ả rồi.
Ta phải để ả sống.
Trải qua quãng đời còn lại trong sự hối hận và sợ hãi vô tận.
Để ả phải trả cái giá thảm khốc nhất cho tất cả những việc mình đã làm.
Ta ném con dao xuống, gật đầu: “Được. Nghe lời chàng.”
Cuộc bạo loạn trong cung rất nhanh được dập tắt.
Tiêu Cảnh Từ và toàn bộ vây cánh của hắn đều bị bắt giữ chờ xét xử.
Hoàng đế tuy trúng độc, nhưng vì được cấp cứu kịp thời nên giữ được một mạng.
Chỉ là sức khỏe sụt giảm, không còn được như trước nữa.
Nửa tháng sau, ông hạ chỉ: Tước bỏ Vương vị của Tiêu Cảnh Từ, giáng làm thứ dân, giam cầm chung thân tại Tông nhân phủ.
Mẫu phi của hắn vì tội mưu hại Tiên Hoàng hậu bị ban chết.
Cố gia vì dính líu đến mưu phản nên bị tru di cả tộc.
Tô Liên Nhi bị sung vào Giáo phường ty.
Khương Nguyệt Nhi và Nguyệt di nương vì tội đầu độc chủ mẫu, bị phán hình phạt lăng trì.
Ngày thi hành án, ta đã đến xem.
Nhìn chúng trong tiếng gào thét thảm thiết bị lóc từng mảnh da thịt.
Lòng ta không hề có nửa gợn sóng.
Chỉ có sự bình yên khi mọi chuyện đã lắng đọng như bụi trần.
Nương, thù của người, con gái đã báo cho người rồi.
Ba tháng sau.
Hoàng đế hạ chiếu nhường ngôi cho Thái tử Tiêu Vân Trạm.
Tự xưng là Thái thượng hoàng, từ đó không màng chính sự, an tâm tịnh dưỡng.
Đại Chu đón chào một tân quân vương.
Việc đầu tiên Tân hoàng đăng cơ làm, chính là hạ chỉ sắc phong con gái Trấn Quốc Đại tướng quân – Khương Niệm Vi làm Hoàng hậu.
Thập lý hồng trang, phổ thiên đồng khánh.
Ta khoác trên mình phượng quan hà bí, đứng trước gương đồng.
Nhìn người con gái trong gương vừa xa lạ vừa vô cùng quen thuộc, cứ ngỡ như đã trải qua mấy kiếp người.
Mọi chuyện xảy ra trong mấy tháng qua giống hệt như một giấc mộng.
Một cơn ác mộng ngập tràn máu tanh, phản bội và chém giết.
Nhưng may thay, mộng đã tỉnh rồi.
Trước mắt là ánh hào quang vạn trượng.
Sau lưng là vòng tay ấm áp.
Tiêu Vân Trạm ôm nhẹ ta từ phía sau, tì cằm lên hõm vai ta.
“Vi Vi, nàng đang nghĩ gì thế?”
Ta nhìn chàng trong gương, khẽ cười: “Đang nghĩ, mọi thứ trước mắt có phải là sự thật không.”
“Đương nhiên là sự thật.”
Chàng nắm lấy tay ta, mười ngón tay đan cài thật chặt.
“Từ nay về sau, sẽ không còn ai tổn thương nàng được nữa.”
“Ta sẽ dùng sinh mạng của mình, bảo vệ nàng một đời bình an.”
Ta quay người lại, đối diện với chàng.
Nhìn đôi mắt chứa chan tinh tú và dịu dàng của chàng.
“Vân Trạm, thiếp có thể hỏi chàng một câu được không?”
“Hửm?”
“Dòng chữ máu đó… là do chàng tạo ra sao?”
Đây là thắc mắc cuối cùng, và cũng là lớn nhất trong lòng ta.
Chàng sững người một chút rồi bật cười.
Nụ cười có phần bất đắc dĩ, lại có phần nuông chiều.
“Nàng đó. Chuyện gì cũng không giấu được nàng.”
Chàng lấy từ trong ngực ra một viên ngọc nhỏ trong suốt lấp lánh.
Trên mặt ngọc khắc những phù văn phức tạp mà ta không hiểu được.
“Đây là ‘Đồng tâm ngọc’, là mẫu hậu để lại cho ta.”
“Người nói chỉ cần nhỏ máu của hai chúng ta lên đó, ta và nàng sẽ tâm ý tương thông.”
“Cho dù cách xa ngàn dặm, ta vẫn có thể cảm nhận được khi nàng gặp nguy hiểm.”
“Và thông qua khối ngọc này, truyền tải những lời ta muốn nói đến nàng.”
Thì ra là vậy.
Cuối cùng ta cũng hiểu rồi.
Những dòng chữ máu hết lần này đến lần khác cứu vớt ta trong thời khắc sinh tử ấy, chẳng phải ma quỷ thần tiên gì.
Mà là tình yêu và sự bảo bọc chàng truyền đến cho ta vượt qua ngàn vạn dặm sơn hà.
“Vậy tại sao chàng không nói sớm cho thiếp biết là chàng còn sống?”
Ta hờn dỗi nhìn chàng.
Chàng thở dài: “Ta không dám. Thế lực của Tiêu Cảnh Từ bắt rễ đan xen khắp triều đình.”
“Ta sợ ta vừa xuất hiện sẽ bứt dây động rừng, khiến hắn sinh lòng đề phòng.”
“Càng sợ hắn sẽ dùng nàng để uy hiếp ta.”
“Nên ta chỉ có thể âm thầm đứng trong tối bảo vệ nàng.”
“Vi Vi, xin lỗi nàng. Đã để nàng phải chịu nhiều đau khổ rồi.”
Ta lắc đầu, đưa tay vuốt ve gò má chàng.
“Không khổ. Chỉ cần chàng còn sống, chỉ cần chúng ta vẫn có thể ở bên nhau, thì mọi cay đắng đều biến thành ngọt ngào.”
Chàng cúi đầu, dịu dàng đặt một nụ hôn lên môi ta.
Ánh nắng ngoài cửa sổ rực rỡ, tháng ngày tĩnh lặng tốt đẹp.
Ta biết, bắt đầu từ ngày hôm nay.
Khương Niệm Vi ta sẽ cùng chàng khai sáng một vương triều thịnh thế thuộc về chúng ta.
Và ta cũng sẽ không còn là một quân cờ mặc người sai bảo nữa.
Mà sẽ là một vị hiền hậu sát cánh cùng chàng nắm giữ thiên hạ.
Tân sinh của ta, mới chỉ vừa bắt đầu.
【Hoàn chính văn】