Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bị Từ Hôn Giữa Điện Kim Loan
Chương 2
Ta coi như không nghe thấy, lẳng lặng nhìn Hoàng đế chờ ông quyết định.
Ánh mắt Hoàng đế nán lại trên mặt ta rất lâu, như muốn nhìn thấu tâm can ta.
Ông không lập tức đồng ý cũng không từ chối, mà ném ra một câu hỏi.
“Khương Niệm Vi, ngươi có biết vì sao trẫm lập ra Hàn lâm viện không?”
“Thần nữ không biết.” Ta cung kính đáp.
Ông mỉm cười, giọng mang theo uy nghiêm của bậc đế vương: “Vì quốc gia mà dự trữ nhân tài.”
“Cố Ngôn Triệt là một nhân tài.”
“Trẫm không muốn lãng phí ba năm thanh xuân của một nhân tài.”
Trong mắt Cố Ngôn Triệt lại thắp lên hy vọng, Cố Tu cũng thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra Hoàng đế vẫn có chừng mực, sẽ không mặc kệ ta làm càn.
Ta chẳng hề hoảng hốt chút nào.
Vì Hoàng đế vẫn chưa nói hết.
Quả nhiên ông đổi giọng: “Nhưng mà, đức hạnh của kẻ làm tôi quan trọng hơn tài năng.”
“Một kẻ ngay cả chữ tín trong hôn ước cũng không giữ, trẫm làm sao tin được?”
Giọng Hoàng đế lạnh xuống.
Hy vọng của Cố Ngôn Triệt vừa lóe lên đã bị dập tắt ngúm.
Ta cụp mắt, che giấu tia sáng tinh ranh nơi đáy mắt.
Tâm thuật đế vương quả nhiên lợi hại. Bề ngoài là trả lời ta, nhưng thực chất là cảnh cáo bá quan văn võ.
Nói cho họ biết, lòng trung thành và đức hạnh mãi mãi xếp trên tài năng.
Hoàng đế nhìn Cố Ngôn Triệt mặt xám như tro, nhạt giọng cất lời.
“Trẫm cho ngươi một cơ hội, cũng cho Khương ái khanh một câu trả lời thỏa đáng.”
Ông nhìn cha ta: “Cố Ngôn Triệt phạt bổng lộc ba năm, cấm túc trong phủ ba tháng đóng cửa tự ngẫm lỗi.”
“Còn chuyện thăng quan tiến chức, thì phải xem tạo hóa của hắn thôi.”
Hình phạt này nhẹ hơn điều ta đề xuất, nhưng cũng đủ rồi.
Hoàng đế đang dùng cách của ông để nói cho ta biết ông tự có chừng mực, đồng thời nói với Cố gia chuyện này đến đây là kết thúc.
Ta dập đầu tạ ơn: “Bệ hạ thánh minh.”
Cố Ngôn Triệt tuy thoát được lệnh chết “ba năm không được thăng quan”.
Nhưng ba chữ “xem tạo hóa” cũng gần như chặn đứng con đường thanh vân ba năm tới của hắn.
Làm gì có cấp trên nào dám đề bạt một kẻ từng bị Hoàng đế chỉ mặt điểm tên gõ đầu cảnh cáo?
Tiền đồ ba năm của hắn coi như bỏ.
Ta từ từ đứng lên. Thời khắc quan trọng nhất đã đến.
Điều kiện thứ ba mới là sát chiêu thật sự của ngày hôm nay.
“Bệ hạ, điều kiện thứ ba của thần nữ…”
Giọng ta không lớn, nhưng làm cơ thể Cố Tu cứng đờ.
Ông ta có một dự cảm chẳng lành.
Ta nhìn ông ta, cũng nhìn Cố Ngôn Triệt, từng chữ từng chữ nói rõ ràng.
“Xin bệ hạ cho phép thần nữ thu hồi Binh phù Bắc cảnh của Khương gia ta——vật vốn được dùng làm sính lễ tặng cho Cố gia!”
05
Cả triều đình văn võ không sót một ai đều biến sắc.
Hai điều kiện trước là sỉ nhục, là chèn ép, điều kiện thứ ba này chính là trắng trợn tước đoạt quyền lực!
Binh phù là gì? Là tín vật điều động tam quân!
Khương gia ta đời đời trấn thủ Bắc cảnh, mảnh binh phù đó là biểu tượng cho tâm huyết nửa đời người của cha ta.
Năm xưa khi định ra hôn ước, cha ta vì muốn thể hiện sự coi trọng đối với Cố gia.
Cũng là để cho Cố gia vốn là quan văn có thêm vài phần tiếng nói trên triều đường.
Mới đem Binh phù của ba vạn quân thủ Bắc cảnh giao cho Cố gia bảo quản dưới danh nghĩa sính lễ.
Đây là sự tín nhiệm, càng là vinh quang.
Nay ta muốn chính tay nhổ tận gốc phần vinh quang này!
Cố Tu không thể ngồi yên được nữa, bước vội ra khỏi hàng quỳ phịch xuống.
“Bệ hạ, vạn vạn lần không thể!”
Ông ta nước mắt giàn giụa, giọng nói bi thương.
“Binh phù là trọng khí quốc gia, sao có thể vì chuyện cưới xin của trẻ con mà tùy tiện thu hồi?”
“Như thế không hợp quy củ!”
Ông ta bắt đầu nói chuyện quy củ rồi đấy.
Ban nãy con trai ông ta hối hôn trên điện Kim Loan, sao ông ta không nhắc tới quy củ?
Trong lòng ta cười nhạt, nét mặt nghiêm nghị.
“Cố tướng nói sai rồi.”
“Năm xưa tặng Binh phù là vì hai nhà kết giao mối duyên trăm năm.”
“Nay hôn ước đã hủy, tình nghĩa đã cạn, Khương gia ta lấy lại đồ của nhà mình là lẽ đương nhiên.”
“Sao lại không hợp quy củ?”
“Ngươi!” Cố Tu tức giận chỉ tay vào ta, không nói nên lời.
Cố Ngôn Triệt cũng bừng tỉnh.
Hắn cuối cùng cũng hiểu mục đích cuối cùng của ta là gì.
Ta không phải là đang báo thù hắn vì sỉ nhục Tô Liên Nhi.
Ta đang muốn mượn chuyện này để chặt đứt hoàn toàn cánh tay của Cố gia đang với tới quân quyền!
“Khương Niệm Vi!” Đôi mắt hắn đỏ ngầu.
“Cô thật thâm độc!”
Ta nhạt nhẽo liếc hắn một cái.
“So với việc Cố đại nhân làm cha ta bẽ mặt ngay trên điện Kim Loan, chút thủ đoạn này của ta có tính là gì?”
“Là ngươi bất nhân trước, thì đừng trách ta bất nghĩa.”
Đại điện nháy mắt chia làm hai phe.
Đa số quan văn ủng hộ Cố tướng, cho rằng trọng khí quốc gia không thể khinh suất thay đổi.
Võ tướng đều đứng về phía cha ta, họ đã sớm chướng mắt chuyện quan văn nắm giữ binh quyền.
Hai bên tranh cãi không dứt.
Tất cả đều biết, điểm mấu chốt hôm nay đã không còn là một cuộc hôn nhân nữa.
Mà là màn so kè giữa quân quyền và tướng quyền, là cuộc đối đầu trực diện giữa tập đoàn võ tướng và tập đoàn quan văn.
Và người khơi mào mọi chuyện, chính là ta —— một thiếu nữ mười bảy tuổi.
Quyền quyết định cuối cùng nằm trong tay người đàn ông ngồi trên ngai vàng kia.
Hoàng đế vẫn chưa lên tiếng, chỉ lặng lẽ quan sát đám thần tử đang cãi vã ỏm tỏi bên dưới.
Ánh mắt thâm thúy, không ai đoán được ông đang nghĩ gì.
Rất lâu sau, ông mới chậm rãi mở lời: “Khương Hoành.”
Ông gọi tên cha ta.
Cha ta lập tức bước ra khỏi hàng, quỳ một gối: “Thần có mặt.”
“Chuyện này, khanh thấy thế nào?”
Hoàng đế đá quả bóng trách nhiệm về phía cha ta.
Cha ta trầm ngâm giây lát, ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như đuốc.
Đó là ánh mắt vững chãi như núi đồi được rèn giũa từ chiến trường.
“Hồi bẩm bệ hạ, thần nửa đời chinh chiến, không rành những vòng vèo uẩn khúc trên triều đường.”
“Thần chỉ biết một đạo lý.”
Ông dừng lại một chút, giọng nói vang dội, mạnh mẽ, đanh thép.
“Con gái Khương gia ta không thể chịu nhục uổng phí.”
“Binh phù của Khương gia ta không thể nằm trong tay một kẻ lúc nào cũng có thể bội tín vong nghĩa.”
“Thần ủng hộ con gái thần.”
“Xin bệ hạ cho phép Khương gia thu hồi Binh phù!”
Hay! Ta thầm reo hò cổ vũ cho cha trong lòng.
Đây mới đúng là cốt cách của Trấn Quốc Đại tướng quân!
Không bàn quyền mưu, chỉ nói đạo lý, không màng lợi hại, chỉ giữ lấy cốt khí!
Lời của cha khiến tất cả võ tướng đồng loạt ưỡn thẳng lưng, cũng làm sắc mặt Cố Tu càng thêm khó coi.
Hoàng đế nhìn cha ta khẽ gật đầu, có vẻ rất hài lòng.
Sau đó ông lại nhìn ta: “Khương Niệm Vi.”
“Thần nữ có mặt.”
“Ngươi chắc chắn muốn dùng ân điển thứ ba để đổi lấy Binh phù này sao?”
“Không đổi lấy một mối hôn sự tốt hơn, hay xin cho mình một tước vị Quận chúa?”
Ta không do dự đáp ngay: “Thần nữ chắc chắn.”
“Ruộng tốt ngàn khoảnh không bằng một nghề mọn trong tay, vinh hoa phú quý không bằng quyền bính nắm giữ.”
“Nhân duyên không đáng tin, tước vị cũng chỉ là hư danh.”
“Chỉ có thứ nắm trong tay mình mới là chân thực nhất.”
Câu nói của ta khiến ánh mắt Hoàng đế bùng lên tia sáng chưa từng có.
Ông nhìn ta chằm chằm hồi lâu, rồi bật cười, nụ cười vô cùng sảng khoái.
“Hay cho câu ‘quyền bính nắm giữ’!”
Ông đập mạnh tay xuống tay vịn ngai vàng: “Chuẩn tấu!”
“Cố Tu, lập tức hoàn trả Binh phù Bắc cảnh cho Khương gia!”
Cơ thể Cố Tu lảo đảo, ông ta biết mình thua rồi, thua triệt để.
Ta thắng rồi, ta đã giành lại tôn nghiêm và quyền lực cho Khương gia.
Ta quay người, chuẩn bị cùng cha dập đầu tạ ơn thánh ân.
Nhưng ngay lúc đó, những dòng chữ máu biến mất đã lâu lại xuất hiện.
06
Chữ viết vặn vẹo, mang theo sự gấp gáp và cảnh báo chưa từng thấy.
【Nhanh! Từ chối Binh phù!】
【Binh phù là đồ giả!】
【Chiếc thật đã bị Cố Ngôn Triệt lén đưa đến Bắc cảnh rồi.】
【Chúng chuẩn bị cấu kết vu oan cha ngươi thông đồng với địch phản quốc!】
【Binh phù là giả!】
【Chiếc thật đã bị đưa đến Bắc cảnh!】
【Cấu kết vu oan cha ngươi thông đồng phản quốc!】
Máu trong người ta nháy mắt đông cứng.
Sau lưng túa ra một tầng mồ hôi lạnh.
Hay cho Cố Ngôn Triệt.
Hay cho một sát cục kinh thiên động địa!
Cuối cùng ta cũng hiểu rồi.
Mọi chuyện trên điện Kim Loan hôm nay, tất cả chỉ là phép che mắt.
Hắn cố tình chọc giận ta để ta hủy hôn.
Hắn tính toán chuẩn xác tính cách của ta, biết chắc ta sẽ trả thù.
Lại càng đoán trước được ta sẽ dòm ngó đến Binh phù!
Hắn muốn ta đòi Binh phù ngay trước mặt bá quan văn võ.
Cố gia sẽ giao ra một chiếc Binh phù giả.
Chỉ cần ta nhận lấy, thì chẳng khác nào thừa nhận tính hợp pháp của chiếc Binh phù giả đó.
Và cùng lúc này, chiếc Binh phù thật đang trên đường đến Bắc cảnh.
Kẻ mang Binh phù thật sẽ giả truyền quân lệnh, điều động đại quân Bắc cảnh thông đồng với địch để tạo phản.
Đến lúc đó nhân chứng vật chứng rành rành, cha ta có mười cái đầu cũng không đủ chặt!
Còn ta, kẻ tự tay nhận lấy Binh phù giả, chính là tội đồ đã hại chết cha mình, chôn vùi cả Khương gia!
Thật độc ác! Thật tàn nhẫn!
Ta cứ ngỡ hắn chỉ muốn từ hôn.
Nào ngờ ngay từ đầu, thứ hắn muốn là mạng sống của cả Khương gia ta!
Trái tim ta chìm xuống đáy vực.
Không được, không được hoảng loạn.
Ta mím chặt môi, cấu chặt móng tay vào lòng bàn tay.
Cơn đau nhói giúp ta lấy lại sự tỉnh táo.
Phải phá vỡ ván cờ này.
Hoàng đế đã mở kim khẩu, quân vô hí ngôn.
Bây giờ hối hận thì đã muộn, ngược lại sẽ càng gây thêm nghi ngờ.
Ta bắt buộc phải nhận.
Nhưng không thể nhận theo cách này.
Hàng loạt ý niệm lướt qua trong đầu như tia chớp.
Thời gian chỉ còn đếm bằng nhịp thở.
Cố Tu run rẩy lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp gỗ tử đàn.
Đó là chiếc hộp đựng Binh phù.
Thái giám bước xuống bậc thềm, chuẩn bị nhận lấy chiếc hộp để dâng cho ta.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào chiếc hộp đó.
Không một ai để ý thấy khuôn mặt trắng bệch của ta.
Làm sao đây? Phải làm sao đây!
Ngay khoảnh khắc tay của thái giám sắp chạm vào chiếc hộp.
Ta đột ngột lên tiếng.
Giọng nói có phần run rẩy: “Bệ hạ, xin hãy đợi một chút!”
Tất cả đều sững sờ, thái giám cũng khựng lại động tác.
Hoàng đế cau mày, có chút không vui: “Khương Niệm Vi, ngươi lại có chuyện gì nữa?”
Ta hít một hơi thật sâu ép bản thân bình tĩnh, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Cố Tu.