Bí Mật Của Thái Tử

Chương 2



Thái tử lật ta lên xem xét: "Ngươi có bị thương không?" Hắn hỏi, giọng nói phảng phất chút đau lòng.

Ta lắc đầu, vội thoát khỏi vòng tay hắn, mặt đỏ ửng, tim loạn nhịp.

Tiếng rên khẽ của Thái tử làm ta nhận ra lưng hắn bị thương.

Vén lớp áo hắn, vết thương rõ ràng đến khiến người kinh hãi. Ta vội vã đi lấy kim sang dược, cẩn thận thoa lên từng chút một.

Suốt quãng ấy, hắn yên lặng, để mặc ta tất bật xử lý. Ánh mắt phượng lấp lánh như gương hồ, chuyển từ nghi hoặc sang thấu hiểu, rồi dần nhuốm màu sầu muộn.

Ta không thể chịu nổi, nỗi sợ dâng tràn, bèn lên tiếng: “Điện hạ... phải chăng ta làm gì sai?”

Hắn ngẩng đầu, đôi mắt tựa ánh trăng nhìn thẳng vào ta, hồi lâu mới thở dài đáp: "Là Cô sai rồi. Cô chưa từng nghĩ lý do ngươi khác biệt lại là..."

Ánh mắt ngài lướt qua bụng dưới ta, phức tạp và day dứt.

Ta hít sâu một hơi, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

May mà không bị lộ!

Từ Đông Cung trở về phủ, trời đã gần hoàng hôn.

Vừa bước vào phủ, quản gia liền đưa ta đến từ đường, bảo rằng phụ thân đang đợi ở đó.

Dưới ánh đèn mờ nơi từ đường, phụ thân gần bốn mươi tuổi vẫn giữ dáng vẻ phong lưu, nho nhã. Chẳng trách nhiều năm qua, thiếp thất trong phủ cứ lần lượt thêm vào.

Nhớ đến mẫu thân và ca ca, lòng ta không khỏi dâng lên oán hận. Nếu không phải phụ thân dung túng, làm sao có chuyện ác nô dám mở cửa sổ, khiến ca ca nhiễm phong hàn?

Phụ thân đứng quay lưng về phía ta, mắt chăm chú nhìn vào bài vị tổ tiên. Ông chậm rãi lên tiếng: "Nghe nói con chọc giận Thái tử?"

Ta giật mình, chuyện xảy ra tại Đông Cung sao ông lại biết nhanh như vậy?

Ta vội quỳ xuống, khẩn cầu: "Phụ thân, xin hãy để con trở về. Thái tử ngày càng thất thường, nếu ngài ấy phát hiện con là nữ nhi, sẽ gây họa lớn cho cả Phó gia."

Những ngày gần đây, Thái tử càng thêm hứng thú với ta. Chuyện ta nữ giả nam trang sớm muộn cũng bị bại lộ.

Ta biết rõ việc cầu xin phụ thân lúc này là hoang đường, nhưng vẫn phải thử một lần.

"Phó Nghiên Ninh, tâm trí con đã loạn rồi."

 

Phụ thân xoay người lại, đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm vào ta, khiến lòng ta run rẩy.

"Con cứ quỳ đây mà suy ngẫm. Vừa nãy con đã nói gì với ta."

Dứt lời, ông rời đi.

Phụ thân là Lại Bộ Thượng Thư, nắm giữ quốc khố, lại cấu kết với Nhị hoàng tử Tiêu Lệ. Chính tay ông đưa thanh mai trúc mã của mình – Đức phi, mẫu phi của Nhị hoàng tử – vào cung, giờ đây lại muốn phò tá con trai bà lên ngôi.

Còn ta, từ nhỏ đã bị ông an bài làm nội gián tại Đông Cung, chờ cơ hội để nhất tiêu diệt Thái tử.

Một mình quỳ trong từ đường oi bức, mồ hôi ta đầm đìa.

Đói quá…

Khi bụng ta đang sôi lên, đột nhiên có tiếng bước chân từ phía sau. Ta quay đầu lại, là ca ca đến.

Ca ca nở nụ cười ôn hòa, giơ chiếc giỏ trong tay.

Đôi mắt ta sáng lên. Ca ca lấy từ giỏ ra một bát mì Dương Xuân cùng một đĩa bánh hoa sen.

"Đích thân ca ca làm đó."

Ta vội vàng ăn ngấu nghiến, miệng không quên nói: "Ca ca thật tốt…"

Ca ca khẽ cười, xoa đầu ta: "Ăn chậm thôi."

"Là ca ca vô dụng, để muội thay ta làm việc nguy hiểm thế này. Ca ca nhất định sẽ khuyên phụ thân sớm đưa muội trở về."

Ca ca khẽ cúi đầu, đôi tay nắm chặt, gương mặt giống ta đến năm phần hiện lên vẻ tái nhợt và đầy tự trách.

Ta nắm lấy bàn tay lạnh buốt của ca ca, lau vệt dầu trên môi, an ủi: "Ca ca, muội không sao. Chúng ta huynh muội đồng tâm, rồi sẽ qua hết thôi."

Ngoài cửa sổ, bụi chuối xanh um tươi tốt, giống hệt bụi ngoài tẩm cung của Thái tử.

Thái tử, rốt cuộc đối có tâm tư gì với ta đây?

Giữa đêm hè, trời đổ cơn mưa lớn, sấm chớp vang dội, đánh thức ta dậy.

Không biết từ lúc nào, ta đã thiếp đi. Ca ca rời đi khi nào, ta cũng chẳng hay.

Ta xoa đầu gối bầm tím, sáng hôm sau bèn xin nghỉ vài ngày ở Đông Cung.

Những ngày không cần dậy sớm thật thoải mái, không phải bó ngực, còn có thể mặc váy.

Vị hôn phu trên danh nghĩa của ta, Triệu Đông Thần, bước vào khi ta đang thử bộ váy thứ tám.

"Nghiên Hành, ngươi không biết đâu. Huynh vừa nghỉ vài ngày, Thái tử liền không nể mặt ta chút nào."

"Còn phải để ngươi trở về mà dỗ… Phó Nghiên Ninh?"

Triệu Đông Thần vừa vào phòng đã không thấy bóng dáng ta đâu, liền đi tìm khắp nơi.

Trong lúc hoảng loạn, ta trốn sau bình phong, nào ngờ để sót lại một đoạn vạt váy bên ngoài.

Qua khe hở bình phong, ta thấy hắn đã nhận ra mảnh váy, bước tới muốn kéo ra.

“Triệu...”

Giọng nói trong trẻo bất giác vang lên, trong lòng ta thầm mắng không ổn.

Ta muốn ngăn hắn, nhưng quên mất phải đổi giọng.

Triệu Đông Thần khựng lại, dường như nhớ ra điều gì, gương mặt thoáng chốc đỏ bừng.

“Nghiên Hành... ta tới nhầm lúc rồi phải không...”

Chưa kịp nói hết câu, hắn đã vội vã bỏ chạy.

Hỏng rồi! Triệu Đông Thần chắc chắn sẽ bẩm báo mọi chuyện với Thái tử. Có khi hôm nay hắn đến đây cũng là phụng mệnh.

Nếu Thái tử tra hỏi, ta phải giải thích thế nào? Mới mấy ngày trước ta còn lấy cớ mình chẳng thể "làm nam nhân bình thường", nay lại xảy ra sơ xuất...

Sợ hãi suốt cả ngày, ngay cả cơm tối ta cũng không ăn nổi. Đến y phục mới từ Tú La Các cũng không làm ta vui lên chút nào.

Quả nhiên, khi trời vừa tối, Đông Cung đã truyền lệnh triệu ta đến.

Khi ta chần chừ bước vào tẩm cung Thái tử, ngọn đèn đang cháy trong điện đột nhiên tắt. Trước mắt ta chìm vào bóng tối.

Tĩnh lặng, vô cùng tĩnh lặng.

Chỉ có tiếng thở sau lưng vang lên, trong bóng đêm càng thêm rõ rệt.

Tiếng bước chân, từng bước, từng bước, ngày càng gần.

Ta cứng người, chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập vang trong lồng ngực.

Bất chợt, vòng eo ta bị một đôi tay mạnh mẽ siết lấy.

Hắn cúi sát tai ta, hơi thở lạnh lẽo, giọng nói đầy vẻ chế nhạo: "Phó khanh, đã không thể làm nam nhân, còn mơ tưởng tới nữ nhân sao?"

Ta điên cuồng giãy dụa, cố tìm cách thoát thân.

Tuy nhiên, lần này Tiêu Sầm đã quyết tâm không để ta rời đi.

Hơi thở ấm nóng trên cổ không thể nào phớt lờ được. Ta hít sâu một hơi, chậm rãi nói:

"Ta thật sự không thể… làm người ta…"

“Nhưng chuyện này, ngoài Điện hạ ra, không ai biết được."

"Vậy, đã chữa trị rồi sao?" Tiêu Sầm hỏi với vẻ thú vị.

Ta khẽ gật đầu:

"Chữa rồi… nên ta mới định…" Trong bóng tối, gương mặt ta nóng bừng. Sau một thoáng ngập ngừng, ta nói tiếp: "Nhưng vẫn không được."

Tiêu Sầm bật cười khẽ, buông ta ra, xoay người ta lại, giọng điệu đột nhiên trở nên dịu dàng: "Ồ, vậy quả là đáng thương thật."

Nhưng rõ ràng, ta cảm nhận được hắn đang rất vui vẻ.

Cuối cùng, Tiêu Sầm cúi xuống, khẽ cắn vành tai ta, chậm rãi nói: "A Hành đúng là kẻ nói dối."

Tiêu Sầm giữ ta lại trong tẩm cung của hắn, ý đồ rất rõ ràng muốn cùng ta ngủ chung giường.

Đổi một nơi mới, giấc ngủ của ta chẳng thể yên bình. Trong lúc mơ màng, ta nghe được giọng nói của Tiêu Sầm:

"Những ngày ngươi không ở đây, Cô cô đơn lắm. Cô nhớ ngươi, nghĩ rất nhiều."

"Ngươi nói mình không thể làm nam nhân bình thường, Cô vừa đau lòng, vừa thấy may mắn. May mắn vì thế mà ngươi sẽ mãi ở bên cạnh Cô."

"Nếu ngươi nguyện ý, Cô sẽ là chỗ dựa của ngươi."

Ta quay lưng về phía hắn, nước mắt từ lâu đã thấm đẫm gối.

Từ đây, ta cuối cùng xác nhận, Thái tử thực sự là đoạn tụ.

 

Một bí mật lớn như trời nằm trong tay ta. Nhiệm vụ phụ thân giao đã hoàn thành, nhưng trong bóng tối, ta lại khóc đến nỗi không thành tiếng.

Không biết tự lúc nào, ta đã ở Đông Cung tròn ba tháng.

Ba tháng này là khoảng thời gian thảnh thơi nhất mà ta từng có trong đời.

Không còn bị áp lực từ nhiệm vụ của phụ thân, cũng chẳng cần phải làm hài lòng bất kỳ ai. Ta chỉ dành thời gian đọc sách và xử lý công vụ cùng Tiêu Sầm, hoặc luyện kiếm, gảy đàn cùng Triệu Đông Trần và những người khác.

Bữa ăn ở Đông Cung cũng rất ngon. Dưới sự chăm sóc chu đáo của Thái tử, ta cao lên không ít, chưa kể vòng n.g.ự.c cũng khiến ta mỗi lần quấn vải lại khốn khổ như mất nửa cái mạng.

Đến cả Tiêu Sầm cũng trêu ta rằng, có phải ta béo lên không.

Hắn ôm ta ngày một lâu hơn, còn ta thì ngày càng quen với sự ấm áp từ vòng tay ấy.

Cảm giác được ai đó quan tâm hết lòng, thật sự rất tuyệt, phải không?

Khi phụ thân lệnh cho ta tham gia cung yến của Hoàng hậu dưới thân phận nữ nhi, ta chỉ có thể từ biệt Thái tử.

Đêm trước ngày chia tay, đôi mắt phượng của hắn nhắm chặt. Ta lặng lẽ đặt lên môi hắn một nụ hôn thoáng qua.

Ngày cung yến, ta mặc một bộ váy dài chấm đất, mái tóc dài đến thắt lưng được búi cao, tham gia yến tiệc dưới cái tên Phó Nghiên Ninh.

Nhan sắc của ta khiến nhiều công tử trên đường đến cung điện phải ngoái nhìn. Ngay cả Triệu Đông Trần cũng nhìn ta thêm vài lần.

Hắn tuy là hôn phu trên danh nghĩa của ta, nhưng chưa từng gặp Phó Nghiên Ninh thật sự, không nhận ra cũng là lẽ thường.

Yến tiệc chia thành hai khu nam nữ, ngăn cách bằng rèm trúc.

Ta ngồi yên tại vị, nhỏ giọng trò chuyện cùng các thứ nữ trong phủ, nhưng ánh mắt lại không kìm được mà hướng lên vị trí đầu.

"Tỷ chưa từng dự yến tiệc chắc không biết, năm nay tổ chức yến hội này là để chọn Thái tử phi." Phó Linh Lung thì thầm.

Nàng nhỏ hơn ta một tuổi, đã được hứa gả cho người ta.

"Người đó là cháu gái của Hoàng hậu nương nương, Vĩnh Định Quận chúa Diệp Linh Sương."

Ta đã từng gặp Diệp Linh Sương. Nàng là nữ tử nổi danh tài mạo song toàn ở kinh thành. Vì là biểu muội của Thái tử, nên ta cũng có vài lần gặp nàng khi theo Thái tử.

Tiêu Sầm đối với nàng, chưa từng mặn mà.

Nghe nói ba năm trước nàng rời kinh vì mẫu thân qua đời ở quê nhà, nay mãn tang mới trở lại.

Nhìn bộ trường bào đỏ rực như ánh mặt trời của Tiêu Sầm hôm nay, ta bỗng cảm thấy lòng rối như tơ vò.

Ánh mắt ta mơ hồ nhìn thấy Diệp Linh Sương cúi chào Hoàng hậu và Thái tử, mặt đỏ bừng tựa hoa phù dung.

Lòng ta đầy nỗi chua xót, chỉ biết cầm ly rượu trái cây trên bàn, ngửa cổ uống cạn…

Không lâu sau, hai má ta đã ửng đỏ, ánh nhìn trở nên mơ hồ, chập chờn bất định.

Không muốn nhìn cảnh đôi uyên ương âu yếm kia, ta chỉ dặn dò Phó Linh Lung một câu, rồi bước chân rảo nhanh về phía Ngự Hoa Viên.

Cuối tháng Chín, trong Ngự Hoa Viên, làn gió lạnh nhẹ thổi qua làm hơi rượu trong người ta tỉnh bớt một nửa, nhưng mắt vẫn còn hơi lờ mờ.

Giữa màn sương mờ ảo, một bóng áo đỏ chợt tiến lại nhanh chóng về phía ta.

"A Hành?"

Đầu óc ta ong ong, thân thể phản ứng nhanh hơn suy nghĩ, lập tức nép vào sau một hòn giả sơn.

Trái tim đập thình thịch, ta nín thở, lặng lẽ chờ đợi Tiêu Sầm tiến lại gần.

Từ xa bỗng vang lên giọng nữ nhẹ nhàng, thanh thoát, đang gọi: "Điện hạ!"

Là Diệp Linh Sương, nàng đã đuổi theo ra đây.

Trong lòng ta rối bời, vừa mong Tiêu Sầm sẽ dừng bước vì tiếng gọi của nàng, lại vừa hy vọng hắn chẳng màng đến nàng.

"Điện hạ, Hoàng hậu đang triệu ngài đấy!"

Tiêu Sầm tiến thêm vài bước, dừng lại ngay phía bên kia bức tường cách ta một khoảng ngắn. Giọng ngài thản nhiên: "Ta biết rồi."

Dường như Diệp Linh Sương vẫn chưa từ bỏ ý định, tiếp lời: "Điện hạ phát hiện được điều gì sao?" Nói xong, nàng có ý định bước vào khu vực giả sơn.

Ta kinh hãi, sự căng thẳng khiến thân thể ta khẽ run lên.

Nhưng rồi, tiếng vải sột soạt vang lên, Diệp Linh Sương không bước vào. Qua khe hở, ta thấy Tiêu Sầm kéo nàng ra phía sau mình.

"Đêm khuya sương lạnh, đừng vào đó làm bẩn váy áo."

"Chỉ là một con mèo hoang thôi. Mẫu hậu đang gọi ta, mau đi thôi."

Tiêu Sầm kéo tay Diệp Linh Sương, đưa nàng rời đi.

Chỉ khi xác nhận bọn họ đã thật sự đi xa, ta mới kiệt sức trượt người xuống đất, không kìm được mà bật khóc.

Ta từng nghĩ rằng, hắn chỉ yêu nam nhân, chỉ yêu ta, thì sẽ không để ý đến bất kỳ nữ nhân nào khác.

Nhưng ta đã quên mất, hắn là Thái tử! Là người sẽ trở thành Thiên tử!

Thiên tử sao có thể không có con nối dõi?

Thân phận Phó Nghiên Hành này, không thể và cũng chẳng bao giờ có thể sinh hạ con nối dõi cho hắn.

Nếu là nữ nhân thì sao?

Một tia hy vọng mong manh nhen nhóm trong lòng ta.

Nếu ta nói cho hắn biết, rằng ta là nữ nhân, thì sao?

Nhưng ý nghĩ ấy vừa lóe lên đã bị ta dập tắt ngay lập tức. Vì nếu chuyện ta cải nam trang bại lộ, cả Phó giả sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.

Ta không thể vì tư lợi của bản thân mà khiến gia tộc Phó thị phải chôn cùng ta.

Chương trước Chương tiếp
Loading...