Bị Hack Tài Khoản, Tôi Lỡ Thành Vợ Nam Thần

Chương 5



11

 

Ngày hôm sau ra khỏi nhà Phương Ngạn Thần đã là ba giờ chiều.

 

Thực ra tôi và anh chẳng làm gì cả.

 

Chỉ đơn giản là vì tối hôm trước nói chuyện quá khuya, lại vì hai người vừa nói thích nhau, quấn quýt dính lấy nhau nên mới chậm trễ mất thời gian.

 

 

 

Đến khi tỉnh lại lần nữa, ăn xong bữa sáng kiêm bữa trưa, thì đã đến giờ này.

 

Phương Ngạn Thần lái xe đưa tôi về nhà.

 

Dù thật sự chẳng làm gì, nhưng ảnh bị cánh săn ảnh tung ra giữa tôi và anh, vẫn gây bàn tán sôi nổi trên mạng.

 

Ở lại biệt thự qua đêm, quần áo đã thay, trên cổ còn có đốm đỏ đáng ngờ… tất cả đều bị phóng đại, trở thành bằng chứng chứng minh tôi và anh tình chàng ý thiếp.

 

Tôi đứng trước gương xem vết muỗi đốt ở bên cổ, muốn khóc mà không ra nước mắt.

 

Biết thế tối qua ngứa thì đã không gãi.

 

Bạn thân thấy ảnh được tung lên mạng, còn đặc biệt chạy tới tận nơi kiểm tra cái gọi là “vết hôn” trên người tôi.

 

Tôi kéo cổ cho cô ấy xem, uất ức chứng minh đây thật sự chỉ là vết muỗi đốt, lẩm bẩm: “Tôi với anh ấy thật sự chẳng làm gì cả!”

 

Cô ấy hừ hừ hai tiếng: “Vết hôn là giả, nhưng qua đêm thì là thật đúng không?”

 

Tôi có chút ngượng ngùng lên tiếng: “Ừ, hóa ra anh ấy vẫn luôn thích mình.”

 

Bạn thân kinh ngạc: “Vậy sao anh ta không tỏ tình?”

 

“Anh ấy tưởng mình thích Hình Dương.”

 

Tôi giải thích rõ những khúc mắc quanh co bên trong cho bạn thân, cô ấy lập tức véo mũi: “Tôi thật sự chịu hết nổi hai người.”

 

Tôi cười hì hì, tiến lên ôm cô ấy: “Bảo bối, may mà có cậu.”

 

“Là may mà có kẻ lừa đảo thì đúng hơn.”

 

Cô ấy đột nhiên hứng khởi, mắt sáng rực: “Nếu không có chuyện kẻ lừa đảo hack tài khoản, thì bây giờ cậu với Phương Ngạn Thần vẫn còn thầm thích qua lại lẫn nhau đấy.”

 

Cô ấy nói: “Không lẽ chuyện hack tài khoản cũng là do anh ta cố ý sắp xếp sao?”

 

“Không thể nào,” tôi đáp, “anh ấy không giống kiểu người có thể làm ra chuyện như vậy.”

 

“Có gì mà không giống?” bạn thân nói: “Cậu nhìn xem, chuyện giả làm người yêu còn phiền phức như thế anh ấy cũng làm được.”

 

Tôi vẫn giữ thái độ hoài nghi.

 

Nhưng rất nhanh sau đó đã chứng minh, chuyện này quả thật không phải do Phương Ngạn Thần làm.

 

Bởi vì tên lừa đảo đã hack tài khoản của tôi, vậy mà chủ động thêm QQ của tôi.

 

Kẻ lừa đảo: Tôi đã lưu toàn bộ lịch sử trò chuyện của cô.

 

Kẻ lừa đảo: Bây giờ trên mạng người ta tò mò về cô đến phát điên rồi, tôi tung tin cho bên giải trí, chắc cũng kiếm được một khoản lớn.

 

Kẻ lừa đảo: Nếu cô biết điều thì mau đưa tiền cho tôi, tôi đoán cô cũng không muốn mấy đoạn chat này bị tung lên mạng chứ?

 

12

 

“Hắn không dám.”

 

Đó là phản ứng đầu tiên của Phương Ngạn Thần sau khi tôi kể lại chuyện cho anh nghe.

 

Anh đã liên hệ với luật sư, còn an ủi tôi: “Sở dĩ hắn không đăng lên mạng mà lại liên hệ với em, là vì bản thân hành vi hack tài khoản lừa tiền đã là phạm pháp rồi. Nếu hắn đăng lên mạng thì chính hắn cũng sẽ bị bắt, nên hắn chỉ có thể tống tiền.”

 

“Cứ chờ đi.” Anh nói một câu, “Tội danh chồng tội danh.”

 

Đội ngũ phía sau Phương Ngạn Thần rất mạnh, rất nhanh đã truyền đến tin tốt.

 

Kẻ lừa đảo bị tạm giữ rồi.

 

Số tiền lúc trước hắn lừa của bạn cùng lớp tôi, nay đã được những chú công an vĩ đại trả lại nguyên vẹn cho tôi.

 

Không hiểu sao tôi lại thấy hơi cảm động.

 

Phương Ngạn Thần rất khó hiểu: “Anh đưa em mười vạn mà em còn không cảm động, có mỗi một vạn thôi mà em đã cảm động rồi?”

 

Tôi nói: “Anh không hiểu đâu, đây là tiền mồ hôi công sức của em cả một tháng đấy.”

 

Tôi vừa tốt nghiệp nghiên cứu sinh, một tháng làm việc cật lực cũng chỉ kiếm được từng này tiền, mất mà rồi lại được, sao có thể không cảm động cho được.

 

Nghĩ đến đây, tôi bỗng nổi lòng ham tiền: “Tiền giả làm bạn gái, sau này mỗi tháng vẫn sẽ đều đặn chuyển vào tài khoản của em chứ?”

 

Anh nói: “Bây giờ em là bạn gái thật của anh rồi.”

 

“Ồ.” Tôi đáp một tiếng.

 

Không có thì không có vậy, Phương Ngạn Thần vẫn quan trọng hơn tiền một chút.

 

Anh ôm tôi, cười nói: “Làm bạn gái anh còn nhiều tiền hơn giả làm bạn gái, em đến mức phải thất vọng ra mặt như vậy sao?”

 

 

 

Tôi hôn một cái lên má anh, thầm nghĩ, thế này thì còn tạm được.

 

Chớp mắt một cái, đã đến buổi họp lớp đã hẹn từ trước.

 

Vì tin Phương Ngạn Thần sẽ tham gia họp lớp bị truyền ra ngoài, số người tham dự cứ tăng lên mãi, địa điểm cũng đổi đi đổi lại mấy lần.

 

Cuối cùng địa chỉ được chọn là khu nghỉ dưỡng ở ngoại ô thành phố.

 

Ngày hôm đó, nắng rất đẹp.

 

Phương Ngạn Thần chở tôi cùng đến khu nghỉ dưỡng, tôi ngồi ở ghế phụ của anh, vừa nghĩ đến cảnh sắp phải đối mặt mà tay chân luống cuống.

 

Phương Ngạn Thần ở ghế lái trêu tôi: “Giả ngọt ngào thì em căng thẳng, sao thật sự ngọt ngào rồi em cũng căng thẳng thế?”

 

“Các bạn học chắc chắn đang nghĩ, sao cậu lại đồng ý ở bên tôi.”

 

“Có gì lạ đâu?” anh nói: “Mười năm trước anh đã sẵn lòng ở bên em rồi.”

 

Tôi đột nhiên thấy tò mò: “Sao anh lại thích em?”

 

Thanh xuân của tôi và Phương Ngạn Thần, thật sự chẳng thể nói là có “giao thoa” gì.

 

Anh là người được muôn người chú ý, còn tôi thì vô danh tiểu tốt, rốt cuộc anh nhìn trúng tôi ở điểm nào.

 

“Quên rồi.” Anh đáp như vậy.

 

Tôi không cam lòng: “Anh rõ ràng là vẫn nhớ mà.”

 

Anh nói: “Thật sự quên mất là bắt đầu chú ý em từ khi nào, cũng không biết vì sao ánh mắt cứ mãi xoay quanh em.”

 

“Có một ngày, em quay đầu nói chuyện với một cậu con trai khác, hai người nói rất vui vẻ. Đột nhiên em chạm mắt với anh, em khựng lại một chút, rồi mím môi cười với anh. Lúc đó anh nghĩ, chắc anh đã thích em rồi.”

 

Tôi thật sự không ngờ lại là như vậy.

 

Cảnh mà anh miêu tả, tôi lại chẳng nhớ ra nổi chút nào.

 

Anh chua chua nói: “Lúc đó em cười với cậu con trai kia, nhìn đẹp hơn cười với anh nhiều.”

 

“Tôi ngay cả cậu ta là ai cũng không nhớ nữa.”

 

“Anh nhớ.” Anh nói, “Lát nữa anh chỉ cho em xem.”

 

Tôi thật sự đã đánh giá thấp lòng hiếu thắng của người đàn ông này. Đến hiện trường buổi tụ họp, Phương Ngạn Thần lập tức chỉ cho tôi người đó.

 

“Này, bàn sau của em.”

 

Tôi mím môi.

 

Anh lại nói: “Đúng lúc, cậu ta đang nói chuyện với Hình Dương. Đi thôi, chúng ta cũng qua đó.”

 

“…”

 

13

 

Không nghi ngờ gì nữa, Phương Ngạn Thần là nhân vật chính của buổi họp lớp này.

 

Tất cả ánh mắt dừng trên anh, cuối cùng cũng đồng thời dừng trên tôi.

 

Trong những ánh mắt ấy, có tò mò, kinh ngạc và ngưỡng mộ, chỉ không có sự khinh miệt mà tôi sợ nhất.

 

Cứ như thể, tôi và anh vốn dĩ đã rất xứng đôi.

 

Tôi ở bên cạnh anh, nhận lấy những lời trêu chọc và chúc phúc của mọi người, dần dần cũng không còn thấy căng thẳng như lúc mới đến nữa.

 

Ăn uống no nê xong, Phương Ngạn Thần vẫn đang trò chuyện với bạn học, tôi khẽ giật tay đang bị anh nắm chặt, hạ giọng nói: “Tôi đi nhà vệ sinh một lát.”

 

“Ừ.” Anh buông tay ra.

 

Nhà vệ sinh trống không, chẳng có ai.

 

Đợi tôi bước ra, bên cạnh bồn rửa tay có một người phụ nữ cao ráo xinh đẹp đang đứng, Chu Nặc Vân.

 

Cô ta như đang đợi tôi.

 

Trong lòng tôi bỗng thấy bất an, giả vờ bình tĩnh tiến lên rửa tay, cô ta bỗng nói: “Tôi tới xin lỗi cô.”

 

“Hả?”

 

“Hôm đó, trước mặt Phương Ngạn Thần hỏi cô có phải thích anh ấy không, là tôi cố ý.”

 

Tôi ngẩn ra.

 

“Bởi vì tôi biết cô sẽ không thừa nhận.” Cô ta cười một cái, “Lúc đó cô cảm thấy mình không xứng với anh ấy, đúng không?”

 

Sống lưng tôi lạnh toát: “Cô làm vậy để làm gì?”

 

“Bởi vì tôi cũng thích anh ấy.”

 

Vậy tại sao lại chỉ nhằm vào tôi… Tôi muốn hỏi như thế, nhưng không nói ra, còn cô ta lại trả lời trước.

 

“Tôi đã thấy anh ấy nhét nước đường đỏ vào ngăn bàn của cô rồi, trong lớp học không có ai tiết thể dục.”

 

Tôi há miệng, không nói được một lời.

 

“Thủ đoạn rất hèn hạ, nên xin lỗi.”

 

Tôi không biết còn có thể nói gì nữa, cô ta đúng là có lỗi, nhưng rốt cuộc vấn đề vẫn là do tôi hèn nhát.

 

“Cô và anh ấy rất xứng đôi.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...