Bán Xe Rồi, Đừng Hòng Dạy Đời Tôi

Chương 6



Sau khi mẹ chồng biết được sự thật, phản ứng đầu tiên không phải là dạy dỗ lại con gái, cũng chẳng phải tìm cách giải quyết vấn đề.

 

Bà ta sợ.

 

Sợ mất mặt, sợ bị họ hàng làng xóm chỉ trỏ sau lưng, chửi bà ta nuôi ra một đứa con gái phá gia chi tử.

 

Và bà ta càng sợ bị nhà tôi, nhà đẻ của tôi khinh thường họ.

 

Thế là, bà ta kéo Cao Minh lại, hai mẹ con bàn bạc nhau, bịa ra một lời nói dối “mới ra trường cần được giúp đỡ”.

 

Họ ngây thơ cho rằng, có thể dựa vào mức lương hơn 1 vạn tệ của Cao Minh, giấu giếm tôi, mỗi tháng vắt ra 5.000 tệ, dần dần, thần không biết quỷ không hay, bịt kín cái lỗ hổng này.

 

Họ tưởng tôi vẫn là cô Văn Tĩnh của ngày xưa, vì hòa khí gia đình mà phàm chuyện gì cũng chọn cách nhẫn nhịn và lùi bước.

 

Họ ngàn vạn lần không ngờ tới, phản ứng của tôi lại quyết liệt đến vậy, nhanh chóng đến vậy, và chẳng chừa lại một chút mặt mũi nào.

 

Cao Minh vừa khóc vừa nói, cả người run rẩy.

 

Tôi lặng lẽ lắng nghe.

 

Từ đầu đến cuối, biểu cảm của tôi không hề thay đổi.

 

Không phẫn nộ, không gào thét, thậm chí không có một chút ngạc nhiên nào.

 

Khi sự thật bị lột trần bày ra trước mắt, tôi chỉ cảm thấy những cơn ớn lạnh thấu xương, từ lòng bàn chân xộc thẳng lên tới đỉnh đầu.

 

Đây không phải là ngu hiếu.

 

Đây là lừa đảo có tổ chức.

 

Là người chồng mà tôi thân cận nhất, cùng với gia đình anh ta, dày công dàn xếp lên một cú lừa ngoạn mục nhằm vào tôi.

 

Trong cái nhà này, tôi không phải là vợ, không phải là bạn đời, không phải là mẹ của đứa trẻ.

 

Tôi chỉ là một người ngoài, có thể bị tùy ý lừa gạt, có thể bị hy sinh bất cứ lúc nào.

 

Một kẻ góp gạo thổi cơm chung, chỉ để cung cấp tiền bạc và giá trị cảm xúc.

 

Tôi nhìn người đàn ông đang khóc lóc thảm thiết trước mặt, khuôn mặt mà tôi từng yêu sâu đậm này, nay lại thấy xa lạ và buồn nôn đến cùng cực.

 

Trái tim, ngay khoảnh khắc đó, hoàn toàn chết lặng.

 

09

 

Tôi vươn tay, gỡ từng ngón tay một của anh ta ra, rút cổ tay đã bị bóp đến đỏ ửng của mình ra khỏi tay Cao Minh.

 

Sau đó, ngay trước mặt anh ta, tôi từ từ thu lại tờ đơn xin ly hôn.

 

Tiếng khóc của Cao Minh khựng lại, trong mắt anh ta bỗng chốc bùng lên ngọn lửa hy vọng.

 

Anh ta tưởng, sự việc có chuyển biến rồi.

 

Anh ta tưởng, tôi lại một lần nữa chọn cách thỏa hiệp và tha thứ.

 

Tôi nhìn anh ta, khóe miệng nhếch lên, đó có lẽ được xem là một nụ cười, nhưng lại còn khó coi hơn cả khóc.

 

“Cao Minh, ly hôn, có thể tạm gác lại.”

 

Biểu cảm trên mặt anh ta lập tức giãn ra.

 

Nhưng những lời tiếp theo của tôi, lại đánh tụt anh ta xuống tầng mười tám địa ngục một lần nữa.

 

“Nhưng, chuyện này, phải được giải quyết theo cách của tôi.”

 

Tôi giơ ngón tay thứ nhất lên.

 

“Thứ nhất, khoản nợ online mười mấy vạn này là do tự tay Cao Nguyệt vay, là sự thất bại trong giáo dục của nhà họ Cao các người, dựa vào đâu mà bắt lấy tiền của gia đình nhỏ này, lấy tương lai của con trai chúng ta ra lấp hố cho cô ta?”

 

“Bây giờ, ngay lập tức, anh về nói với bố mẹ anh, bảo họ bán căn nhà cũ đứng tên anh mà họ luôn miệng nói là để lại cho anh dưỡng già đi. Lấy tiền bán nhà đó đi trả nợ cho em gái anh.”

 

Sắc mặt Cao Minh chớp mắt trắng bệch như tờ giấy.

 

“Đó là căn nhà duy nhất… của bố mẹ anh! Bán rồi họ ở đâu?”

 

Tôi cười khẩy một tiếng.

 

“Ở đâu à? Có thể thuê nhà. Còn hơn là kéo sập cái gia đình này, khiến cho con trai anh sau này đến cả tiền học phí cũng không đóng nổi chứ?”

 

“Đây là hậu quả mà bọn họ, với tư cách là bậc làm cha làm mẹ, phải tự mình gánh chịu.”

 

Tôi giơ ngón tay thứ hai lên, chỉ thẳng vào mặt anh ta.

 

“Thứ hai, anh, Cao Minh. Từ hôm nay trở đi, toàn bộ tài sản đứng tên anh, bao gồm cả thu nhập từ tiền lương, toàn bộ phải giao cho tôi thống nhất quản lý. Chúng ta sẽ đi ký một bản thỏa thuận tài sản trong thời kỳ hôn nhân có hiệu lực pháp lý.”

 

 

 

“Thẻ lương của anh, liên kết với số điện thoại của tôi. Mỗi tháng, tôi sẽ trích từ lương của anh, đưa cho anh 2.000 tệ tiền tiêu vặt, dùng cho việc đi lại và ăn trưa.”

 

“Số còn lại, một xu cũng đừng hòng lấy thêm.”

 

Cuối cùng, tôi giơ ngón tay thứ ba lên.

 

“Thứ ba, bảo Cao Nguyệt, ngay lập tức, tự đi tìm một công việc đàng hoàng. Cho dù là đi bưng bê ở nhà hàng, đi làm thu ngân ở siêu thị, cũng bắt buộc phải đi! Để cô ta tự kiếm tiền, tự đi trả phần nợ còn lại, cái mớ bòng bong do chính cô ta gây ra.”

 

“Đồng thời, bắt cô ta tự tay viết một bản cam kết. Nếu còn dám đụng vào vay nặng lãi online, hoặc có bất kỳ suy nghĩ không làm mà đòi có ăn nào, nhà họ Cao các người cứ coi như không có đứa con gái này, và chúng ta, sẽ cắt đứt mọi quan hệ với cô ta.”

 

Tôi nhìn gương mặt đã không còn hột máu của anh ta, đưa ra tối hậu thư cuối cùng.

 

“Tôi cho anh 24 tiếng đồng hồ, đi thuyết phục bố mẹ và em gái anh chấp nhận ba điều kiện này.”

 

“Nếu sau 24 tiếng, anh không làm được.”

 

“Tôi không những sẽ lập tức đâm đơn ra tòa ly hôn, mà tôi sẽ còn thuê luật sư giỏi nhất, lấy lý do ‘Cố ý tẩu tán, che giấu tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân’, khiến anh ra đi tay trắng trong phần phân chia tài sản.”

 

“Không chỉ vậy, tôi sẽ in câu chuyện anh và người nhà thông đồng lừa gạt hôn nhân, lừa gạt trả nợ thành một ngàn tờ rơi, phát cho công ty anh, cho từng người đồng nghiệp của anh, và dán khắp mọi ngóc ngách trong khu tập thể ở quê anh.”

 

“Tôi sẽ không giữ lại cho anh bất kỳ chút thể diện nào nữa.”

 

“Những gì tôi cho anh thấy, không phải là lời đe dọa.”

 

Tôi ngừng lại một chút, rành rọt từng chữ nói cho anh ta biết.

 

“Đó là bản kế hoạch hành động của tôi.”

 

Cao Minh nhìn tôi, trong ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi.

 

Anh ta biết, tôi nói được, là nhất định làm được.

 

Anh ta đã bị tôi triệt để dồn vào chân tường.

 

10

 

Cao Minh mất hồn thất phách rời đi.

 

Tôi không biết anh ta đã truyền đạt lại những điều kiện của tôi cho bố mẹ và em gái anh ta như thế nào.

 

Tôi chỉ biết, chiều hôm đó, chuông cửa nhà tôi sắp bị bấm đến nát bét rồi.

 

Mẹ chồng đứng bên ngoài, vừa khóc vừa chửi, từ chuyện “Nuôi phải thằng con trai vô ơn bạc nghĩa”, chửi đến việc “Rước phải con con dâu lòng lang dạ thú”, cuối cùng bắt đầu đập cửa, lăn lộn ăn vạ, nói chúng tôi đang muốn ép bà ta vào chỗ chết.

 

Tôi kéo toàn bộ rèm cửa lại, đeo tai nghe chống ồn, ôm Đậu Đậu vào lòng, đọc truyện cho con nghe.

 

Mọi sự ồn ào huyên náo bên ngoài, đều chẳng liên quan gì đến tôi.

 

Điện thoại của Cao Minh gọi đến hết cuộc này đến cuộc khác.

 

Tôi tuyệt đối không bắt máy.

 

Anh ta bắt đầu nhắn Wechat.

 

“Văn Tĩnh, mẹ anh sắp tức điên đến ngất đi rồi, em mau mở cửa đi!”

 

“Bố anh cả đời chưa từng cầu xin ai, ông ấy nói sẽ quỳ xuống xin em, xin em buông tha cho nhà anh một con đường sống.”

 

“Tiểu Nguyệt nó biết lỗi rồi, nó tự nhốt mình trong phòng, bảo là muốn đi chết…”

 

Nhìn những dòng tin nhắn này, trong lòng tôi không hề có một gợn sóng.

 

Diễn, cứ diễn tiếp đi.

 

Cả nhà các người đều là ảnh đế ảnh hậu Oscar cả mà.

 

Khoảng một tiếng sau, Cao Minh gửi đến tin nhắn cuối cùng.

 

“Văn Tĩnh, anh xin em, chúng ta có thể lấy tiền tiết kiệm trong nhà ra đắp vào khoản nợ trước được không? Chuyện bán nhà có thể hoãn lại từ từ được không? Mẹ anh thực sự sẽ không chịu nổi cú sốc này đâu…”

 

Nhìn thấy dòng tin nhắn này, tôi cuối cùng cũng có hành động.

 

Tôi bấm vào hình đại diện của anh ta, rồi nhấn vào cái nút màu đỏ.

 

— Xóa liên hệ.

 

Sau đó, tôi chặn luôn số điện thoại của anh ta.

 

Cả thế giới, hoàn toàn thanh tịnh.

 

Tôi mặc quần áo cho Đậu Đậu, thu dọn hành lý của hai mẹ con, rồi bắt xe đi thẳng về nhà đẻ.

 

Vừa bước vào cửa, nhìn thấy bố mẹ, mọi sự mạnh mẽ và lớp vỏ ngụy trang của tôi, ngay lập tức sụp đổ.

 

 

 

Tôi ôm lấy mẹ, khóc nức nở trút ra tất cả những tủi thân, phẫn nộ và sự giá lạnh trong lòng suốt mấy tháng qua.

 

Tôi kể rõ ngọn ngành sự việc, không giấu giếm nửa lời với bố mẹ.

 

Bố tôi nghe xong, tức giận đến mức đập nát tách trà trên tay xuống đất.

 

“Khinh người quá đáng! Cái này đâu phải là kết thông gia, cái này rõ ràng là đi làm từ thiện! Là lừa đảo!”

 

Mẹ tôi xót xa ôm lấy tôi, không ngừng lau nước mắt cho tôi.

 

“Ly hôn! Tĩnh Tĩnh, cuộc hôn nhân này bắt buộc phải ly hôn! Cái loại nhà như thế, chúng ta không với cao nổi!”

 

“Con đừng sợ, bố mẹ mãi mãi là chỗ dựa của con! Cho dù con dắt Đậu Đậu về đây, bố mẹ vẫn thừa sức nuôi hai mẹ con con!”

 

Ở nơi bố mẹ, tôi nhận được sự ủng hộ vững chắc nhất, ấm áp nhất.

 

Trái tim vẫn luôn lơ lửng của tôi, cuối cùng cũng được tiếp đất.

 

Tôi đã có được hậu phương vững chãi nhất, tâm thái của tôi cũng trở nên kiên cố và mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

 

Còn ở một nơi khác, vì sự mất liên lạc hoàn toàn của tôi, Cao Minh đã rơi vào sự tuyệt vọng và cô lập không nơi nương tựa chưa từng thấy.

 

Anh ta phải đơn thương độc mã đối mặt với cái gia đình gốc đang gà bay chó sủa, rối như tơ vò của chính mình.

 

Tôi thậm chí có thể tưởng tượng ra bức tranh đó.

 

Người mẹ lăn lộn khóc lóc ăn vạ, người cha trầm mặc tạo áp lực, đứa em gái lấy cái chết ra đe dọa, và anh ta kẹp ở giữa, sắp bị xé nát thành từng mảnh.

 

Cả nhà họ cãi nhau long trời lở đất, đến mức hàng xóm phải báo cảnh sát.

 

Rất tốt.

 

Đó đều là những gì anh ta đáng phải nhận.

 

Tôi cứ ở ngay trong bến đỗ bình yên của mình, đứng trên bờ xem lửa cháy, ngồi đợi bọn họ tự bào mòn lẫn nhau, ngồi đợi bọn họ, đưa ra lựa chọn cuối cùng.

Chương trước Chương tiếp
Loading...