Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bạn Thân Không Phải Người
Chương 4
Nhưng ròng rã hơn mười phút trôi qua, chẳng có bất kỳ động tĩnh nào.
Lúc này tôi mới cảm thấy tứ chi dần lấy lại được cảm giác, tay chân cũng có chút sức lực trở lại.
[Anh đừng dọa tôi nữa, tôi đang m.a.n.g t.h.a.i đấy.]
Tôi gửi tin nhắn đi nhưng trong lòng vẫn còn nơm nớp lo sợ.
Tôi chậm rãi nhích người đến mép giường, cúi rạp người xuống, đưa mắt đảo nhanh qua gầm giường một cái.
Chỉ một cái liếc mắt này, suýt chút nữa đã dọa cho hồn xiêu phách lạc.
“Á....”
Dưới gầm giường, Vương Dịch đang trừng trừng nhìn tôi chằm chằm.
Đôi mắt anh ta đã sớm mất đi sinh khí, mang theo vẻ tĩnh lặng của một kẻ đã c.h.ế.t từ lâu.
Toàn thân bị quấn c.h.ặ.t bởi màng bọc thực phẩm, cứ thế trợn trừng hai mắt, tựa như c.h.ế.t không nhắm mắt.
Đột nhiên tôi mất trọng tâm, ngã nhào từ trên giường xuống đất, cú ngã này khiến tôi đối mặt trực diện với t.h.i t.h.ể của anh ta.
Tôi bị dọa cho hồn bay phách lạc, muốn lập tức bỏ chạy khỏi nơi này nhưng tay chân lại mềm nhũn ra không thèm nghe lời.
Vương Dịch xuất hiện dưới gầm giường tôi từ khi nào?
Hay là ngay từ đầu anh ta đã nằm ở đó rồi?
Trong khoảnh khắc điện xẹt, tôi dường như đã lờ mờ đoán ra một sự thật vô cùng kinh tởm.
Những lon bia vứt lăn lóc lộn xộn dưới gara, vừa vặn có thể xếp thành hình dáng của một t.h.i t.h.ể.
Lon bia dính m.á.u mà tôi từng l.i.ế.m phải cũng chính là m.á.u t.ử thi của Vương Dịch.
Lại nghĩ đến cảnh mình đã ngủ chung phòng, chung giường với cái xác của Vương Dịch suốt bao nhiêu ngày qua, tôi không nhịn được mà nôn khan liên tục.
Bao nhiêu thức ăn dung nạp vào buổi tối đều bị tôi nôn sạch sành sanh.
Nhưng tôi vẫn cảm thấy buồn nôn tột độ.
Hóa ra chính tay tôi đã kéo t.h.i t.h.ể của Vương Dịch đi.
Thảo nào Mạnh Lâm không cho tôi đi xách đồ ăn, mọi chuyện hóa ra đều có dấu vết để lại.
Tôi bịt c.h.ặ.t miệng, cơn buồn nôn sinh lý và nỗi sợ hãi tột độ khiến nước mắt tôi không khống chế được mà tuôn rơi.
“Mạnh Lâm! Em đừng có quá đáng!”
Đột nhiên từ căn phòng bên cạnh lại truyền đến giọng nói của một người đàn ông.
11
Chỉ nghe thấy người đàn ông đó mang đầy sự phẫn nộ, lớn tiếng chất vấn Mạnh Lâm.
Nhưng trái tim tôi lúc này lại lạnh lẽo như tro tàn.
Bởi vì tôi nhận ra giọng nói của người đàn ông đó giống hệt Chu Đồng, không, không phải là giống hệt, mà đó vốn dĩ chính là Chu Đồng!
Hóa ra Chu Đồng thật sự vẫn luôn ở trong ngôi nhà cổ này...
Hóa ra bản tin tức đó cũng là thật...
Dường như chỉ có mỗi tôi là bị bịt mắt từ đầu đến cuối, rốt cuộc mục đích của Mạnh Lâm và Chu Đồng là gì, tại sao họ lại phải đối xử với tôi như vậy?
Cùng lúc đó, ở phòng bên cạnh vang lên tiếng cãi vã kịch liệt, tiếng xô xát, tiếng đ.á.n.h lộn.
Tôi run rẩy đứng dậy, hé cửa ra một khe nhỏ, liếc mắt nhìn sang phòng bên.
Ngoài những bóng đèn hắt qua khe cửa, chẳng thể nhìn thấy gì thêm.
Đột nhiên vang lên một tiếng bịch nặng nề của hung khí nện xuống, phòng bên cạnh hoàn toàn bặt vô âm tín.
Vài giây sau, cánh cửa phòng bên cạnh bị đẩy bật ra.
Dưới ánh đèn, Mạnh Lâm lôi xềnh xệch Chu Đồng như lôi một con ch.ó c.h.ế.t bước ra ngoài, để lại phía sau một vệt m.á.u kéo dài thê lương, trông cô ta chẳng khác nào ác quỷ đang kéo con người xuống tận cùng địa ngục.
Trên đầu Chu Đồng là một lỗ thủng m.á.u me đầm đìa, đồng t.ử giãn to, rõ ràng là đã tắt thở.
Tôi và Chu Đồng kết nghĩa vợ chồng bao nhiêu năm, không ngờ lần gặp lại này, lại là âm dương cách biệt.
Tôi nín thở, không dám cựa quậy dù chỉ một chút, chỉ sợ Mạnh Lâm phát hiện ra mình.
Mạnh Lâm đột nhiên dừng bước, liếc mắt về phía tôi, thế mà lại chạm thẳng ánh nhìn của tôi!
Chỉ thấy đôi mắt cô ta hằn lên những tia m.á.u đỏ sọc, lao thẳng về phía tôi, khản giọng gào thét:
“Mày tưởng mày trốn thoát được sao!!!”
“Á....” Tôi bị dọa cho mất cả hồn vía, hét thất thanh rồi vội vàng đóng sầm cửa lại.
Nhưng tốc độ của Mạnh Lâm còn nhanh hơn, chỉ trong chớp mắt cô ta đã lao đến trước cửa phòng tôi.
Cánh cửa tôi còn chưa kịp khóa lại, đã bị cô ta vặn tay nắm, đẩy mạnh ra một khe hở:
“Đừng trốn nữa! Mày c.h.ế.t chắc rồi!”
Đập thẳng vào mắt tôi là khuôn mặt điên loạn của cô ta, giống hệt một kẻ tâm thần đang nở nụ cười quái dị với tôi.
Thấy cô ta sắp sửa phá cửa xông vào, tim tôi như muốn nhảy vọt ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Trong thời khắc nguy cấp, nỗi sợ hãi đã kích phát ra một sức mạnh vượt sức tưởng tượng. Tôi dùng hết sức bình sinh tì c.h.ặ.t vào cửa, đôi tay run lẩy bẩy đến t.h.ả.m hại nhưng vẫn nhanh ch.óng vặn chốt khóa.
Làm xong tất cả những việc này, tôi mới cảm nhận được l.ồ.ng n.g.ự.c mình đang phập phồng dữ dội, adrenaline tăng vọt, đôi tay vẫn không ngừng run rẩy.
Mãi đến khi Mạnh Lâm không còn cố gắng phá cửa nữa, tôi mới ngã khuỵu xuống sàn nhà.
Cảm xúc vỡ òa, tôi gào khóc t.h.ả.m thiết đến lạc cả giọng.
Nghe tiếng khóc của tôi, Mạnh Lâm dường như đã bình tĩnh lại, cách một cánh cửa, cô ta dùng lời lẽ dỗ dành dụ dỗ tôi ra ngoài:
“Phương Di, mày ra đây đi, mày trốn ở trong đó được bao lâu chứ? Mày lại không có đồ ăn, mày chỉ có thể chờ c.h.ế.t thôi.”
Thấy tôi không màng đoái hoài, cô ta dường như nổi cáu, bắt đầu buông lời mỉa mai chế giễu:
“Mày biết không, Vương Dịch cũng bị tao g.i.ế.c rồi, hơn nữa còn được giấu ngay dưới gầm giường của mày đấy.
“Nếu đói mày có thể ăn thịt Vương Dịch mà, dù sao thì bọn mày cũng đã “đắp chung chăn” với nhau mấy ngày rồi còn gì.
“Để hắn khỏi bốc mùi, tao còn đặc biệt dùng màng bọc thực phẩm quấn c.h.ặ.t hắn từ đầu đến chân. Thịt của hắn chắc vẫn còn tươi lắm đấy hahahaha.”
Mạnh Lâm dường như vẫn chưa biết tôi đã sớm phát hiện ra t.h.i t.h.ể của Vương Dịch nhưng những lời nói của cô ta đã thành công khơi dậy cơn buồn nôn tột độ trong tôi. Tôi không kìm được mà nôn khan nhưng vẫn cố gắng gặng hỏi:
“Tại sao cô lại g.i.ế.c Vương Dịch?”
“Bởi vì nó đáng c.h.ế.t! Tuổi thanh xuân của tao đều lãng phí trên người nó, bây giờ khi tao không còn trẻ trung nữa, nó lại đá tao, ghét bỏ tao vì tao đã tự huấn luyện bản thân mình giống như một thằng đàn ông! Nó thậm chí còn tìm một con đàn bà trẻ trung xinh đẹp hơn đưa về cái nhà chung của bọn tao!”
Tôi có thể nghe ra sự nghiến răng nghiến lợi trong giọng điệu của Mạnh Lâm, ai ngờ giây tiếp theo cô ta lại cười khẩy một tiếng:
“Nhưng Phương Di à, mày biết không?
“Mày ấy cũng đáng thương giống tao vậy, không, mày còn đáng thương hơn cả tao.
“Bởi vì đối tượng ngoại tình của Chu Đồng, chính là tao.”
Móng tay tôi bấu c.h.ặ.t vào da thịt, tôi đã lường trước được điều này, Chu Đồng quả thật đã bắt tay cùng Mạnh Lâm diễn vở kịch lớn này.
12
“Vậy tại sao cô lại g.i.ế.c Chu Đồng? Anh ta yêu cô cơ mà?”
Bên ngoài im lặng chừng hai giây, ngay sau đó liền vang lên tiếng mài d.a.o xèn xẹt:
“Mày ra đây đi, ra đây rồi tao sẽ nói cho mày biết, tại sao tao lại g.i.ế.c Chu Đồng.”
Mạnh Lâm mài d.a.o mỗi lúc một nhanh, tôi dường như đã mường tượng ra viễn cảnh lưỡi d.a.o đó sẽ c.h.ặ.t đứt cổ mình.
Nhưng nào ngờ ngay sau đó, bên ngoài cánh cửa lại vang lên tiếng phay phay của lưỡi d.a.o c.h.é.m phập vào da thịt.
Tim tôi giật thót, chồng tôi - Chu Đồng đang bị chính cô bạn thân của tôi băm vằm ra từng mảnh.
Trong lúc bấn loạn chẳng biết làm sao, tôi hoảng hốt lật giở chiếc điện thoại không có lấy một vạch sóng.
Gửi tin nhắn cầu cứu hết lần này đến lần khác cho những người khác nhau nhưng chỉ duy nhất hộp thoại với Vương Dịch là có thể gửi tin nhắn đi được.
Rốt cuộc là tại sao lại như vậy?
Cả người tôi lập tức toát mồ hôi lạnh, tôi từ đầu đến cuối không dám nhìn t.h.i t.h.ể kia thêm một lần nào nữa.
Lẽ nào linh hồn của Vương Dịch muốn cứu tôi sao?
Tôi lia mắt nhìn quanh căn phòng trống huếch trống hoác.
Bên trong là ma quỷ, bên ngoài là kẻ sát nhân còn đáng sợ hơn cả ma quỷ.
Tôi lấy hết can đảm, gửi thêm một tin nhắn nữa:
[Anh có thể cứu tôi không? Hoặc nhắn tin cho người khác đến cứu tôi được không?]
Gần như cùng lúc đó, tiếng chuông báo tin nhắn vang lên.
Nhưng không phải từ điện thoại của tôi.
Mà là từ điện thoại của Mạnh Lâm.
Trái tim tôi phút chốc c.h.ế.t lặng.
Mạnh Lâm đứng ngoài cửa cười sằng sặc, qua khe hở dưới chân cửa, cô ta nhét mạnh chiếc điện thoại vừa nhận được tin nhắn vào.
“Phương Di à Phương Di, Vương Dịch không cứu được mày đâu, bản thân nó đã là một cái x.á.c c.h.ế.t rồi.
“Chi bằng mày ra đây đi, tao tiễn ba người bọn mày xuống làm bạn với nhau nhé?”
Chiếc điện thoại bị nhét vào màn hình vẫn đang sáng rực, trên đó hiển thị rõ ràng tin nhắn cầu cứu mà tôi vừa gửi cho “linh hồn Vương Dịch”.
Tôi tuyệt vọng ngã bệt xuống sàn, hóa ra tất cả những chuyện này đều nằm trong kế hoạch của cô ta.
Cuối cùng, Mạnh Lâm đã tự tay bóp nát tia hy vọng sống sót mỏng manh cuối cùng của tôi.
13
Rất lâu sau, âm thanh bên ngoài dần lắng xuống, tôi thu mình trong phòng, nơm nớp lo sợ, chỉ sợ cô ta nổi điên vác d.a.o vào c.h.é.m nát cánh cửa.
Điều đáng sợ hơn là thể lực của tôi đã cạn kiệt quá nhiều, thức ăn ăn vào mấy ngày nay cũng bị tôi nôn sạch sẽ rồi.
Huống hồ Mạnh Lâm từng là nhà vô địch quyền anh của thành phố, ngay cả một người đàn ông trưởng thành cô ta cũng có thể hạ gục trực diện.
Tôi bây giờ chỉ còn nước ngồi chờ c.h.ế.t thôi sao?
Nhưng trong bụng tôi vẫn còn một đứa bé, sinh linh bé nhỏ chưa chào đời này là kẻ vô tội nhất trong tấn bi kịch này.
Nhìn quanh căn phòng, một cơn gió lùa vào làm lay động tấm rèm bên cửa sổ, tấm rèm đung đưa hai nhịp một cách thiếu tự nhiên.
Tôi nghi hoặc gạt tấm rèm ra, vô cùng kinh ngạc khi phát hiện có một chiếc chìa khóa được giấu dưới đó.
Chiếc chìa khóa này trông rất quen mắt, tôi nhận ra ngay đó là chìa khóa của chiếc xe trong gara.
Chìa khóa xe được đ.á.n.h làm hai bản, chiếc chìa khóa nằm lẻ loi này là của Chu Đồng, còn chùm chìa khóa của tôi hiện đang nằm trong tay Mạnh Lâm.